Trang

Tìm kiếm Blog này

Chủ Nhật, 29 tháng 7, 2012

Đập Vỡ Cây Đàn -Trịnh Hội

....Từ nhỏ tôi đã được mẹ cho học đàn. Sau này sang Úc tôi lại được ba dạy kèm thêm nên cũng có thể nói tôi thuộc loại biết chút ít về âm nhạc.
Không giỏi như ba tôi có thể chơi guitar tất cả những bài classic nổi tiếng trên thế giới.
Nhưng nếu như có ai muốn hát những bài dễ đánh như Xuân này con không về, hay đại loại kể lể theo điệu bolero kiểu tôi ca không hay, tôi đàn nghe cũng dở thì tôi cũng có thể đệm kèm chạy theo được.
Hoặc thỉnh thoảng những lúc rỗi rang mang đàn ra hát ngêu ngao một mình bên hiên nhà.
Nhất là khoảng thời gian tôi mới sang Phi làm việc ít quen biết ai.
Tôi rất thích bài hát Đưa em tìm động hoa vàng của Phạm Duy, lời của Phạm Thiên Thư.
Từ lời ca cho đến ý nhạc đều có một chút gì đó rất trong sáng, nhẹ nhàng, lãng mạn tuy có thoáng buồn.
Dù mình vẫn đang ngồi sống nhăn răng tự đàn tự hát cho mình tự nghe, vậy mà cứ nghĩ lanh quanh chuyện:

Chim ơi, chết dưới cội hoa
Tiếng kêu rơi rụng giữa giang hà
Mai ta chết dưới cội đào
Khóc ta xin nhỏ lệ vào thiên thu…

….Nói thì nói thế chứ tôi nghĩ sau này đợi thằng cu Phi lớn hơn một chút tôi cũng sẽ cho nó học nhạc. Học gì cũng được không hẳn là phải học chơi piano hay guitar thùng như tôi.
Nhưng chắc chắn là phải học. Vì âm nhạc không những là một nghệ thuật giải trí lành mạnh, rẻ tiền.
Mà hơn thế nữa, nó giúp cho những ai gần với âm nhạc cảm nhận được nhiều hơn, dễ rung động hơn với cảm xúc của chính mình. Nó làm cho tâm hồn dịu lại, thương nhiều hơn ghét. Lắng đọng hơn là… nổi cơn tam bành.
Bởi thế những năm tháng đầu tiên của tôi ở Phi, vật bất ly thân, cái mà tôi yêu quí nhất là cây đàn mà tôi đã tự sắm cho mình.
Chỉ là một cây đàn thùng thường thôi, không có gì đặc biệt. Không đáng là bao.
Nhưng đó là cây đàn đầu tiên của riêng tôi.
Và nó đã cùng tôi nghêu ngao suốt khoảng thời gian tôi ở tạm ngôi chùa Vạn Đức dã chiến ở Manila cùng với những người tỵ nạn đầu tiên mà tôi quen biết.
Mãi cho đến một hôm tôi đã không còn thể tự mình đệm bài hát Tà Áo Xanh của Đoàn Chuẩn - Từ Linh.
Vì đàn đã bị đập vỡ vứt bỏ vào sọt rác nằm trơ trọi trước hiên nhà.Tôi vẫn còn nhớ rất rõ hình ảnh ấy.
Hôm đó tôi phải vào tòa đại sứ Mỹ ở Manila để làm hồ sơ cho một số anh em tỵ nạn tôi đang giúp đở.
Đến chiều tôi mới về tới nhà. Nhưng vừa về đến cổng là tôi đã thấy cây đàn thân yêu của mình đã bị đập vỡ tan tành, không còn cách gì hàn gắn lại.
Tim tôi chợt hụt mất đi một nhịp. Nhưng lúc ấy trong đầu cứ thắc mắc không hiểu sao một cây đàn như thế lại có thể bị đập vỡ ra đến vậy?
Tôi bước vào nhà thấy mọi người vẫn sinh hoạt bình thường, cười nói vui vẻ chứng tỏ là trong lúc tôi đi vắng ở nhà đã không có xảy ra chuyện gì đáng tiếc như… đánh lộn chẳng hạn
(trong thời gian tôi ở Phi, nhà và cũng là văn phòng của tôi luôn luôn có nhiều người tỵ nạn và thiện nguyện viên đến ở chung, có khi lên đến mười mấy hai mươi người).Thế thì tại sao đàn lại bị đập vỡ?
Tôi có bao giờ cãi lộn với những anh em tỵ nạn đâu mà có chuyện… giận người chém đàn??
-Không thấy ai nói gì nên tôi cũng lẳng lặng bước vào phòng riêng của mình xem như không có chuyện gì xảy ra.
Tuy thành thật mà nói lúc ấy trong lòng tôi cảm thấy không được vui, buồn cũng có hơn 5 phút!
Mãi đến tối sau khi đang cùng ngồi ăn cơm tôi mới hỏi Thụy, một người tỵ nạn đang sống chung ở văn phòng:
Mày có biết tại sao cây đàn của tao bị đập không vậy Thụy?
Hơi bị khựng lại một tí sau khi nghe tôi hỏi, đợi ít lâu sau Thụy mới trả lời:
Tại vì hồi chiều mấy anh em đang ngồi nhậu lai rai, ai cũng hơi xỉn nên có người thách anh Ó (là một người tỵ nạn khác cũng đang xin ở ké) dám đập cây đàn của Luật Sư Trịnh Hội!
Vậy thì sao?Thì ảnh đem ra đập đó.
-Trời.
-Cái này nói theo kiểu của Bằng Kiều trong một chương trình hài mới đây trên Paris By Night là: Thiệt là đau lòng!
Nhưng rồi thì câu chuyện cũng trôi qua như hàng trăm, hàng ngàn câu chuyện khác về tỵ nạn Palawan và những kỷ niệm khó quên của một thời.
Hôm gặp lại Thụy và các anh em hiện đang ở Houston, cả đám nhắc lại mà cười đau cả ruột.
Đúng là bị kẹt ở lại lâu quá nên đầu ai cũng bị đứt một vài sợi như chúng tôi thường bảo nhau.
Trong đó có cả tôi. Vì sau khi nghe phán vậy thì tôi cũng chỉ biết nhún vai, cười trừ.
Và tiếp tục với công việc, quên bẵng mất cây đàn của năm nào.
Mãi cho đến cách đây mấy hôm, khi cả nhóm tỵ nạn Palawan một lần nữa tổ chức buổi tiệc tất niên hằng năm ở quận Cam khu Little Saigon và mời tôi cùng một số quan khách đến dự.
Sau phần nghi lễ, chào cờ, đọc diễn văn khai mạc, chúng tôi đã được mời lên sân khấu để được tặng hoa, xem như đó là lời cảm ơn từ những người đến sau (vì thật ra thì ai cũng như ai, đều là tỵ nạn cả.
Khác biệt chỉ ở chổ đến trước hay đến sau mà thôi).
Riêng tôi lại được mời đứng lại để trình bày về hoàn cảnh của những người Việt tỵ nạn hiện vẫn còn bị kẹt ở Thái Lan và Cambodia.
Và những gì tôi cùng các thiện nguyện viên trong nhóm VOICE đang cố gắng giúp đỡ.
Khi tôi phát biểu xong, vừa định bước xuống thì đã bị MC giữ lại và được cho biết là hôm nay có người muốn tặng cho tôi một món quà đặc biệt.
Và các bạn biết món quà đó là gì không?
Đó là một cây đàn thùng do chính anh Yên, một trong những người tỵ nạn vừa mới sang năm 2005 đã tự tay làm trong hai năm vừa qua để tặng cho tôi.
Để xem như trả lại tôi cây đàn mà tôi đã từng để mất hơn mười năm về trước ở Phi.
Với cả vốn lẫn lãi. Vì xét ra cây đàn này nó đắt hơn và có ý nghĩa hơn rất nhiều.
Vì có hàng ngàn, hàng vạn tôi cũng sẽ chẳng bao giờ mua được cho mình một cây đàn đẹp như thế.
Cảm ơn anh Yên đã bỏ công, bỏ tiền, bỏ sức trong hai năm vừa qua chỉ để làm cho em một món quà tràn đầy ý nghĩa.
Chắc chắn em sẽ nâng niu trân trọng nó cho đến hết cuộc đời này.
Cảm ơn tất cả các anh chị em, cô chú tỵ nạn đã cho con biết giá trị và sự hy sinh cho hai chữ tự do.
Để biết và hiểu được rằng: cho là nhận.

Trinh Hôi,Blg


KHÔNG CÓ THÌ GIỜ-BS Đỗ Hồng Ngọc


Người ta phỏng vấn một bà  gần 90 tuổi rằng nếu được sống lại cuộc đời đã qua một lần nữa, bà sẽ sống như thế nào?
- “Nếu được sống lại cuộc đời đã qua lần nữa- bà già nói- thì tôi sẽ dám…phạm nhiều sai lầm hơn. Tôi sẽ ngờ nghệch hơn là tôi đã ngờ nghệch trong cuộc đời này. Tôi sẽ thảnh thơi hơn, linh hoạt hơn.
Tôi sẽ coi ít thứ nghiêm chỉnh hơn. Tôi sẽ trèo núi lội đèo nhiều hơn, bơi lội nhiều hơn…Tôi sẽ ăn nhiều…kem hơn. Dĩ nhiên tôi sẽ gặp nhiều rắc rối hơn nhưng tôi sẽ thực tế hơn là chỉ mơ mộng.
Tôi sẽ bớt…lành mạnh hơn.
 Ôi, tôi đã có những khoảnh khắc của đời mình và tôi muốn có nhiều hơn những khảnh khắc đó, cái nọ nối cái kia, cái nọ tiếp cái kia thay vì tôi cứ sống để chờ đợi…
Nếu tôi được sống lại cuộc đời đã qua lần nữa tôi sẽ đi chân không nhiều hơn, sẽ bớt mang theo dù và dầu nóng, bình thủy các thứ…Tôi sẽ hái nhiều hoa cúc hơn…”.
Thỉnh thoảng có lẽ ta cũng nên tự hỏi mình một câu như vậy. Có phải ta cũng thường sống trong nhớ tiếc hoặc đợi chờ, mà quên đi cái quà tặng quý báu của cuộc sống chính là sự hiện diện của ngày hôm nay, của giây phút này, của ở đây và bây giờ.
Tiếng Anh có một từ khá tuyệt: present, vừa có nghĩa là hiện tại, sự hiện diện, có mặt, lại vừa có nghĩa là món quà. 
Ta nghe nơi này nơi khác người ta luôn nói, không có thì giờ, không có thì giờ. Đến nỗi một nhà thơ phải kêu lên:
Không có thì giờ!
Chim lấy đâu mà về tổ.
Tôi lấy đâu mà làm thơ.
Em lấy đâu mà đọc những bài thơ tôi sắp viết!
 
(Nguyên Sa).

Tiếng chim và khế ngọt vẫn có đó, ánh nắng và sóng biển vẫn có đó, đèo cao và suối mát vẫn có đó, nhưng…hãy đợi đấy, còn phải dành thì giờ để nhớ nắng hôm qua, mưa năm nọ, tiếng chim ngày cũ, rồi còn dành thì giờ để mong ngóng tương lai, sống trong tương lai như cô nàng Perrette mang bình sữa ra chợ!
Ta chờ… lớn. Chờ thi đậu. Chờ thành đạt.
 Chờ có tiền. Chờ cưới vợ. Chờ đẻ con.
 Chờ con lớn…Chờ con thi đậu.
 Cứ thế. Cho đến một hôm thảng thốt: “Rồi tàn mùa xuân, rồi tàn mùa hạ, một ngày đầu thu… “
(TCS).
 Mùa xuân sao không đi hái lộc, mùa hạ sao không dẫn bầy em nhỏ đi tắm sông? “Hạnh phúc rất đơn sơ” vậy mà Khổng Tử suốt đời quần quật chỉ mong được thế đôi lần!
Quả thật chúng ta thường sống với dĩ vãng, một thời đã qua hoặc sống với tương lai, một thời chưa tới. Còn hiện tại thì tối tăm mặt mũi; không có thì giờ! Không kịp ăn sáng, không kịp tắm (không kịp thay đồ?).
Hộc tốc. Luôn luôn hộc tốc. Nhai ngoàm ngoằm. Đi vội vàng. Thở hào hển. Và hùng hục. Lâm Ngữ Đường hơn nửa thế kỷ trước đã chê người Mỹ có ba cái tật xấu là luôn muốn tăng hiệu năng, muốn đúng giờ và muốn thành công.
Ông nói: “ Họ luôn cau có và quạu quọ vì ba cái tật đó đã cướp đi của họ sự thư nhàn, lại còn làm cho họ luôn bị căng thẳng thần kinh vì luôn cầu toàn trách bị!
Viên chủ bút Mỹ lo bạc đầu vì muốn không có một lỗi in nào trong tạp chí của ông ta, còn viên chủ bút Trung Hoa (dĩ nhiên, cách đây hơn nửa thế kỷ!) khôn hơn, để cho độc giả có cái thú tìm ra được ít nhiều lỗi trên báo! Đời sống bây giờ biến người ta thành cái…đồng hồ. Người Mỹ sống như một học sinh tiểu học, giờ nào việc đó, từng giờ từng phút “.
Rồi ông kêu lên: Đời sống mà như vậy thì còn giá trị gì nữa
(Sống đẹp, LNĐ, bản dịch Nguyễn Hiến Lê).
Ngày nay thì các “tật xấu” đó đã toàn cầu hoá, đã trở thành bệnh của thời đại, đến nỗi bây giờ người ta bị cao huyết áp, bị tim mạch, bị trĩ, bị bón….cũng vì không có thì giờ! Nguyễn Công Trứ nói:
“So lao tâm lao lực cũng một đàn/ Người trần thế muốn nhàn sao được?” Ý ông là chỉ có tiên mới sướng.
Nhưng bây giờ ta cũng có tiền rồi, mà có tiền thì mua tiên cũng được quá đi chứ.
Tiện nghi ngày càng cải thiện. Đằng vân giá võ, thiên lý nhãn, thuận phong nhĩ, thần giao cách cảm không thiếu thứ gì!
 Bấm cái nút gặp ngay người trong mộng.Trò chuyện với người cách xa nửa vòng trái đất như đang ngồi trước mặt…Thế mà vì sao ta không được “sướng như tiên”?
Có lẽ là do cái nhu cầu giả tạo cứ ngày càng dày đặc thêm, cứ nhồi nhét mãi rồi thì đến một lúc tưởng là nhu cầu thật.
 Đẻ con thì phải đẻ mổ, chọn giờ để mong sau này con được làm vua.
Ai cũng làm vua cả thì ai sẽ là thường dân cho vua trị vì? Nhưng vua đâu chẳng thấy chỉ thấy nhiều trẻ thiếu oxy não, liệt thần kinh, bị tâm thần… Các thứ sữa dành cho trẻ con bây giờ thì phải có chất tạo… thông minh.
Làm như xưa nay không có các sản phẩm đó thì thế giới chỉ toàn người ngu dốt!
Cho nên Tô Đông Pha mới buông thuyền sông Xích Bích, Bạch Cư Dị mới xuống ngựa dừng chèo ở bến Tầm Dương, và Nguyễn Công Trứ mới… mơ ước:

Năm ba chú tiểu đồng lếch thếch
Tiêu dao nơi cùng cốc thâm sơn
Nào thơ nào rượu nào địch nào đờn
Đồ thích chí chất đầy trong một túi…

(Kẻ sĩ)

Bây giờ “đồ thích chí” ta còn có thể chất đầy “trong một xe” đời mới, chỉ “không có thì giờ!” thôi vậy!

BS Đỗ Hồng Ngọc 

Weekend Nghe Paul Mauriat



US OPEN SURFING 2011 -by Tim J.






 Wave Rider 11-HungtingtonBeach -California -USA

Thứ Sáu, 27 tháng 7, 2012

Nghe Guitar Vô Thường



Cà phê Cà pháo Sai gòn



Không biết cái thú đi uống cà phê du nhập vào nước ta từ hồi nào, tôi nghĩ chắc cũng không lâu, vì thế hệ của các bậc cha chú không thấy các cụ nói đến đi uống cà phê bao giờ, ít nhất là trong thời niên thiếu thanh niên của thế hệ chúng tôi, đặc biệt là trong các gia đình bắc kỳ chay.
Nghe nói thói quen la cà cà phê cà pháo là do dân Pháp mang vào từ những ngày họ làm thực dân ở nước ta.
Nếu quả thế thì dân miền Nam chắc hẳn chịu ảnh hưởng trước dân miền Bắc.
Khi tôi bắt đầu để ý đến thế giới của người lớn thì đã thấy các bác xích lô đạp xích lô máy, các bác đánh xe thổ mộ, dân buôn bán thức khuya dậy sớm, công tư chức, dân lao động các thứ trong Nam sáng sáng đã thấy tụ tập nơi các quán cà phê cóc để làm một ly trước khi bắt đầu một ngày mới.
Họ làm một cái xay chừng( cà phê đen) , cà phê sữa, hay bạc xỉu( sữa chút xíu cà phê) có khi lại ăn kèm với vài cái dầu cháo quẩy hay cái bánh tiêu bánh bao, phì phèo điếu thuốc Bastos, Mélia, sang thì Ruby, Capstan, Pallmall, sang tí nữa thì Craven A hay 555 hộp thiếc.
Dân lao động có cách uống rất lạ là đổ cà phê ra dĩa cho nguội bớt rồi bưng lên húp xụp xọap rất enjoy.
Húp xong, họ trò chuyện trên trời dưới đất với nhau hay dở nhật trình ra đọc tin tức thời sự , những chuyện xe cán chó, chó cán xe, chuyện kép cải lương này cặp với đào hát kia.
Vụ này thì cũng giống y chang như mấy bà đi chợ bên này lúc tính tiền ở counter là tiện tay lấy mấy tờ báo lá cải như tờ Enquirer, People để xem hôm nay Jenifer Lopez có bầu với ai,

 Brad Pitt bỏ vợ rồi cặp với con nào ..
Sau này tôi đọc trong cuốn The Journalist (ký giả chuyên nghiệp) thì nghe họ nói rằng báo chí sống nhờ chó cán xe chứ không phải xe cán chó, vì xe cán chó là chuyện thường, nhưng ‘chó cán xe’ mới là tin giật gân; người ta mua báo để xem chó cán xe chứ không phải để xem xe cán chó.
Người ta mua báo để xem những chuyện tình ái lăng nhăng bất thường của Công chúa Dianna, chứ không phải để xem công chúa lấy thái tử đẻ ramột lũ con khôi ngô tuấn tú, học hành tử tế,cưới vợ đẹp cócon khôn rồi sống mãi không bao giờ chết!
Cách pha cà phê thường là pha theo kiểu bí tất hay gọi là pha vợt, hầm hì trên bếp lò cả ngày để cà phê lúc nào cũng nóng.
Nhưng cà phê lọai này uống ngay khi mới pha xong còn đơ,õ chứ uống chậm chút nữa thì chua lè.
Sau này, khi các quán cà phê nhạc bắt đầu thịnh hành thì có thêm cà phê phin, mà ông Túy có lần đề cập đến trong bài quán cà phê Thăng Long.
Ly cà phê đầu tiên trong đời của tôi xảy ra ở quán Thăng Long này: lần đó tôi thấy cái phin cà phê phải xoay xoay con ốc trong đó để điều chỉnh độ đậm lạt của cà phê là cả cái sự tân kỳ.
Rồi cô Hương còn phải nhắc là đậy cái nắp phin lại, cho cà phê nó chín. Cái vụ cà phê cà pháo khởi đi từ dạo ấy mà cho đến bây giờ trở thành một nếp sống hồi nào không hay.
Nay đã tới tuổi tri thiên mệnh, nghiệm lại tôi thấy băng cà phê cà pháo chúng tôi có khối chuyện để nói chung quanh cái phin cà phê, ở một nơi nào đó gọi là quán cà phê:Có một cô nào đó gọi là cô hàng cà phê, có một cái việc gì đó gọi là đi cà phê.

Từ những chuyện thi cử học hành đến những chuyện cua con này ve vãn con kia của cánh con trai chúng tôi tới những buổi ngồi đồng với các cô bạn gái nhìn ra phố mưa rơi rả rich, nghe những ca khúc da vàng phản chiến não nuột của Trịnh công Sơn, nghe tục ca của Phạm Duy, nghe Christophe với Main dans la main, Santana với Oye comova, Black magic women, Beatles với Yesterday, Hey Jude, Eric Clapton, Jimmy Hendrix, The top of the world với Carpenter và nhiều nhiều quá.
Không biết NKD. ở Bremen có còn nhớ cây hoa ngọc lan to lắm ở quán cà phê Ðỉnh Thiêng trong cư xá phủ tổng thống không:


Những đêm rất khuya hương ngọc lan thoang thoảng quấn quýt với vị dịu mát của sương đêm tôi,Ð., NX Quang. thỉnh thỏang có Nguyễn văn Lương- bây giờ ở Berlin- Ðức nghỉ phép về.
Chúng tôi ngồi quây quần ở cái bàn dưới gốc cây nhe răng cười với nhau vì nhiều duyên cơ:


Dạo đó tuổi thanh xuân tươi trẻ quá thành ra chúng tôi có nhiều chuyện vui và chuyện hay buồn nhất là không đủ tiền uống cà phê, thế thôi.

   Cô hàng cà phê quán này đẹp và có chiếc răng khểnh và thích cho chạy bản Roman dễ nghe do ban Paul Mauriat chơi, bản này solo 3 khúc, piano, guitar, và violon; đối với tôi, hay nhất vẫn là khúc chơi guitar.
Cô hay đi lên đi xuống cái cầu thang đàng sau quầy tính tiền.Chắc là để đám khách ngòai kia enjoy những bước chân thục nữ lan đài uyển điệu trong tà áo dài mỏng như tơ trời của cô chăng.


Còn tôi chỉ muốn gây sự chú ý của cô, lâu lâu lại chập một lúc ba que diêm lại rồi đánh xoè lên ngọn lửa sáng chói đầy mùi lưu hùynh, trong cái không gian mờ ảo của quán cà phê.
Bây giờ nghĩ lại thấy thật trẻ con nhưng cũng thấy dễ thương làm sao.
Trồng cây si cô hàng cà phê ngòai bọn tôi ra có thêm nhiều người: Ðối với chúng tôi thì cũng có hơi gượng vì nàng hình như lớn hơn chúng tôi vài ba tuổi (lớn tuổi hơn chứ chưa luống tuổi), nên chỉ ít lâu bọn tôi rút lui trong trật tự.
Một trự nữa là lính của 1 liên đòan công binh tháo gỡ đạn dược, một vài tay pilot trực thăng vào quán hay đeo súng ống lủng lẳng quanh người, như niên trưởng Nguyễn văn Tịnh chẳng hạn.
Không biết thực hư thế nào nhưng tay tháo gỡ đạn dược lần nào tới quán cũng đi chiếc xe Jeep có cái còi hụ sơn màu đỏ chót trông rất oai phong.
Có một đêm, tôi ngồi một mình bàn bên này, còn bàn bên kia tay tháo gỡ đạn dược thay vì uống cà phê thì lại uống rượu với một đám các hảo hán, mới nhìn thấy cũng đủ mất vía vì tòan những tay mặt mũi trông rất sọc dưa, mặc đủ mọi thứ quân phục trên đời.
Tay tháo gỡ đạn dược khụng khiệng đi tới bàn tôi với đôi mắt đỏ ngầu say rượu
Liếc qua bàn của họ, tôi thấy ngổn ngang vài chai brandy Napoléon lion d’or rồi. Ðứng cạnh bàn tôi, anh ta hất hàm hỏi:
- Ê.,  làm gì?
Tôi rụt rè trả lời:

 - Dà, em chưa có làm gì.
- Thế em  còn đi học à?
  Dà, em học trường Luật
Tôi đâu dám từ chối, bèn bưng ly tách qua ngồi nhậu ké với các đại ca.
Sau này, ông ta bảo hôm đó tao thấy mái tóc dài của mày tao ngứa mắt quá ,định qua úynh mày chơi nhưng sao thấy mày lành quá nên thôi.
Từ đó tôi quen thêm với một đám lính tráng, và vì tôi cũng có những bạn học cũng đang ở trong lính như Nguyễn văn Lương, Mai đình Ngọ nhảy dù, CT. Cách, BH Tâm không quân
. Nên biết thêm về tâm trạng sống nay chết mai của họ giống như cha anh, tôi nên càng cảm thấy thương họ hơn. Trai thời lọan thế đấy.
Ðường Nguyễn Du có lá me bay từng là một nơi quen thuộc của chúng tôi đàn đúm.
Dạo đó tôi học trường Luật, khi có giờ trống hay khi gặp những giờ lecture cổ luật ngán ngẩm của ông Vũ văn Mẫu, chúng tôi thường bỏ học ra Nguyễn Du, con đường có hàng hàng lớp lớp các quán cà phê san sát bên nhau ( nói theo kiểu Mỹ là- A huge selection for café goers-), với những cặp loa công suất mạnh đặt hướng ra đường tranh nhau đập inh ỏi.
Dân uống ở đây phần lớn là sinh viên của đủ thứ trường nhưng có lẽ đông nhất là từ Văn khoa và Luật khoa: Các cậu các mợ đều khệnh khạng, ra dáng trí thức trẻ người ( và non dạ  thực!).
Chúng tôi hay chở nhau trên những chiếc Honda và giống như Francois Sagan hay mô tả trong các cuốn chuyện của bà là:
- Ði hết quán nọ đến quán kia nhìn xem có ai quen trong đó không. 
Sao mà thanh niên Pháp thời sau World War 2 giống chúng tôi quá, cái đám thanh niên mà một số nhà đạo đức( thật cũng như giả) thốt ra rằng“ bọn thanh niên thối nát,trụy lạc và buồn tẻ”.
Thế cái bọn thanh niên thối nát và buồn tẻ ấy, chúng nó làm cái gì ở trong quán cà phê? 

Thật ra thì ‘cũng chẳng có gì mà ầm ĩ’ cả. Mỹ họ nói, có gì là big deal đâu.
Ngọai trừ một số nhỏ vào quán cà phê để chơi .., nghe nhạc rồi phê cho nó đã đời ( hay quên đời), còn phần đông chỉ để gặp bạn bè tán gẫu, rồi nếu không đi học thì chở nhau đi loanh quanh, ciné xi cảo vớ vẩn thế thôi.
Ngày ấy, trong bọn chúng tôi Nguyễn văn Lương là thời thượng nhất :
Chàng là người đầu tiên biết đeo kính râm, lúc không muốn ‘râm’ nên chàng lại gác cái kính lên đầu thao diễn nghỉ, nom rất tân kỳ. 

Vào quán, chàng hay dở tạp chí Hồng khổ tabloid của cánh Nam Lộc- Trường Kỳ gì đó chủ biên ra xem.
Trường Kỳ thì chắc niên trưởng rành hơn tôi vì ổng được phong là vua hippy mà.


Trong tạp chí này tôi đọc được những chuyện ngắn rất trưởng giả, như chuyện có chàng và nàng kia đi nghỉ hè ở Ðà lạt, họ đi dạo quanh hồ Xuân Hương vừa đi vừa thò tay vào túi áo măng tô lấy hạt dẻ ra ăn( chứ không chịu ăn đậu phụng rang như chúng tôi), rồi họ xuôi về Nha Trang nô đùa với sóng nước, lại còn chạy canô ra ngòai đảo xa xa nữa, xong, về hotel nghỉ ngơi.
Họ xài chung một cái bàn chải đánh răng nữa ,rất là trữ tình.. Cá nhân tôi từ nhỏ được dạy dỗ trong vệ sinh thường thức là mỗi người một bàn chải đánh răng, không được xài chung.

Thế mà đọc đến đây, sao tôi thấy họ yêu nhau thật là  dễ thương quá!
Về sau tôi mới biết, những tay viết cho tạp chí Hồng có nhiều người học trường Tây trường Ðầm như Taberd, Marie Curie, Régina Pacis, Régina Mundy..Thành ra câu chuyện của họ viết,nghe trưởng giả là ‘chính kiểu’ rồi.
Lương hay rủ tôi đi thâu nhạc ở tiệm Thúy Nga, tiệm Phạm mạnh Cương bên Phú Nhuận và lúc nào cũng kè kè mấy cuốn băng Magnétophone to đùng như cái bánh đúc.
Còn ông Ð. đeo kính cận khi vào quán khi nhìn dáo dác kiếm bạn luôn lấy tay đẩy đẩy kính cận lên cho nó yên vị ngay chánh giữa trên cái sống mũi hơi gồ lên 1 chút, trông trí thức ghê đi.

 Ðĩnh dạo đó có mộng làm bác sĩ nên học chứng chỉ dự bị Sinh lý Sinh hóa ở Thủ đức.
Chàng này sính tiếng Tây nên thay vì nói là học đại học khoa học như lệ thường thì chàng hay gọi là Faculté de Sciences, nghe rất gồ ghề nên tôi cũng hay bắt chước gọi trường tôi là ‘Faculté de la Droit’ cho nó oai; nhưng sao phát âm chữ droit khó quá nên lại thôi, trở về với chữ luật cho nó đỡ phiền cái lưỡi.
Ð. thì không có nhiều đồ chơi khi đi café, chàng còn mải nghĩ đến mấy cục ô mai mà các mợ ái mộ học cùng lớp hay bỏ dưới ngăn bàn cho chàng.
Ông Ð. này hồi thanh niên rất đào hoa:
Nghe chàng tuyên bố tao hay có ô mai ăn chùa, bọn tôi ngờ rằng bạn ta chỉ nói xạo cho oai.
Một ngày kia, tụi tôi rủ nhau kéo xuống tận chỗ chàng học ở Thủ đức điều tra xem sao.
Ðến lúc chàng xăm xăm như quân xâm lược đi đến chỗ ngồi, thò tay dưới hộc bàn lấy ngay ra được một gói ô mai mơ đàng hòang!

 Lúc đó chúng tôi bèn phục lăn ra thật…

Ðinh Tuyên.




Thứ Năm, 26 tháng 7, 2012

8 Món Quà Không Mất Tiền Mua




Có những món quà mà bạn không cần phải tốn tiền mua. Có những món quà mà bạn luôn muốn được nhận.
Có những món quà mà người khác chờ đợi bạn tặng.

1. Món quà từ sự lắng nghe

Khi bạn thực sự lắng nghe, bạn chú ý, không ngắt ngang, không mơ màng, chỉ lắng nghe để cảm nhận về thấu hiểu
. Đó là món quà vô giá thứ nhất bạn có thể dành cho người khác đặc biệt là những người thân yêu của mình.
2. Món quà từ sự trìu mến
Hãy thể hiện sự trìu mến với những người thân yêu bằng những lời nói ân cần và cử chỉ trìu mến, bạn sẽ thấy những điều kỳ diệu.
3. Món quà từ sự vui tươi
Hãy cắt những biến họa, chia sẻ những mẩu chuyện cười và những tin vui nhộn cho các cộng sự và người thân.
Họ sẽ hiểu và cảm nhận rằng bạn luôn muốn chia sẻ niềm vui và do đó họ sẽ dành cho bạn những điều to lớn hơn.
4. Món quà từ những mẩu giấy viết tay
Hãy viết ra từ những lời chân thật, dù rất ngắn, nó có sức mạnh phi thường đấy, dù nó là dòng chữ “Cảm ơn bạn đã giúp đỡ tôi” hay “Xin lỗi vì mình đã quá nóng với bạn”.
Hay thậm chí một bài thơ hay một lời khuyên đẹp. Chính những điều nho nhỏ đó, có thể đi suốt cuộc đời ta.
5. Món quà từ sự khen ngợi
Sự ngợi khen thật lòng có sức mạnh không ngờ, đó có thể là “Chiếc áo đỏ thật tuyệt với bạn!” hay “Một bữa ăn rất ngon!” có thể đem lại niềm vui cho người khác suốt cả ngày.
6. Món quà từ sự giúp đỡ
-Mỗi ngày hãy chủ động làm một vài điều tử tế, bạn sẽ thấy cuộc sống thật vui vẻ và nhẹ nhàng.
-Hãy luôn nhạy cảm về điều này và để sự yên tĩnh cần thiết cho người khác cũng như có những lúc bạn cần sự yên tĩnh ấy.
8. Món quà từ sự thân thiện
-Hãy vui vẻ nói “Xin chào”, “Khỏe không?”, “Mọi việc ổn chứ?”… những điều thật dễ dàng để nói nhưng sẽ đọng lại hình ảnh tốt của bạn nơi người thân.
Hãy tặng những món quà này cho những người xung quanh bạn, hàng ngày...

Thục Hân