Trang

Tìm kiếm Blog này

Thứ Bảy, 15 tháng 12, 2012

Tình Thiên Thu

Hoàng ngụ trong khu vực lao động nên nhiều lúc bực mình vì thành phần ít học khá nhiều, cứ tạo nên những rắc rối với pháp luật thường xuyên....
     Thỉnh thoảng, vài ngày lại nghe tiếng còi hụ của cảnh sát inh ỏi đến nơi để giải quyết các vụ xô xát, cãi cọ, tai nạn...
 Hoàng làm đêm, ban ngày cần ngủ để lấy sức đi làm mà cứ bị thức giấc hoài khiến lúc nào chàng cũng cau có, gắt gỏng....
     Hôm nay, tiếng còi hụ khiến Hoàng lại tựa cửa nhìn sang nhà bên cạnh: hai vợ chồng người Mỹ đen đánh nhau... Hoàng đứng nhìn cho tới khi người chồng bị còng tay đẩy lên xe mới định vào dỗ tiếp giấc ngủ.
Bỗng bên kia đường, một chiếc xe vận tải đổ lại, một người đàn ông trung niên gốc Á đông bước xuống, kế bên là hai người Mỹ trắng....
     Hoàng cố nhìn kỹ và đoán thầm người đàn ông Á đông kia không là Việt Nam cũng là người Hoa. Họ đến mở cửa sau ra, và từ từ hạ những thùng lớn trên xe xuống. Lúc ấy Hoàng mới vỡ lẽ ra họ sắp sửa dọn vào căn nhà mà từ mấy tháng nay chàng thấy họ treo bảng bán. Hoàng ngáp dài, quyết định vào phòng tìm lại giấc ngủ..
     Chừng hai tuần lễ sau, khi chàng vừa ra xe chuẩn bị đi làm thì gặp bà Lâm cạnh nhà cho biết căn nhà treo bảng bán có người Việt Nam ở rồi. Hoàng hỏi bà Lâm cho có chuyện:.
     - Ổng ở một mình hay có ai nữa?.
     - Ủ, ổng nói có người con gái mới theo chồng đi xa, ổng ở miền Bắc một mình buồn quá nên bán nhà tìm về đây cho ấm. Ổng mua trả dứt đó cậu, thiệt, họ sao mà giàu quá....
     Hoàng cười:

 - Bán nhà miền Bắc cả trăm ngàn, về đây chi vài chục trong cái xóm cà tàng này đâu có khó gì thím!. Bỗng ông Lâm từ xa đi lại, thấy vợ và Hoàng đứng nói chuyện, ông bắt tay Hoàng và nói với vợ: - Gì nữa đó? Chắc bà lại kể chuyện ông Việt Nam mới tới mua nhà trả hết tiền nhà một lúc chứ gì? Tôi đã nói kệ người ta; bà đi đâu cũng kể hết! Hoàng cười trấn an ông Lâm: - Đâu có chú, tôi với thím nói chuyện tầm phào cho vui mà! Thôi xin lỗi chú thím, hôm nào rãnh gặp nhau sau, giờ tôi phải đi làm đã!.
     Hai ông bà từ giã Hoàng rồi bước đi. Hôm sau, có lẽ bà Lâm canh Hoàng hay sao mà Hoàng vừa ra xe đi làm thì bà Lâm từ xa bước nhanh đến, vừa thở vừa kể:

 - Cậu Hoàng ơi! Cậu Hoàng, cái ông Việt Nam mới dọn tới, hình như ổng "bị mát dây" thì phải..
     Hoàng vừa mở cửa xe vừa hỏi: - Sao thím biết?.
     - Trời ơi! Đâu phải một mình tui. Hôm qua cả ba, bốn người đều nói ổng như vậy hết..
     - Bộ thím có tiếp xúc với ổng rồi sao?
- Ủ! Hôm qua đám tụi tôi mấy người kéo tới thăm ổng, nói là hàng xóm. Ổng mời vô nhà chơi, rót nước mời uống đàng hoàng mà ngộ lắm. Ổng nói chuyện thì bình thường, nhưng có điều lạ lùng là ổng để cái tủ kính thật đẹp, ở trong chỉ treo chiếc áo đàn ông, đặt chình ình nơi phòng khách. Tụi tui lấy làm lạ mà không ai dám hỏi hết. Rồi thấy ổng vui vẻ, thím Việt mới hỏi. Ai ngờ ổng nổi quạu lên, đuổi khéo tụi tui đi hết....
     Thấy bà Lâm dài dòng quá, Hoàng phải cắt ngang: - Thôi tôi đi làm kẻo trễ, bữa khác gặp thím sau..
     Trên đường đến sở, Hoàng cũng không tránh khỏi thắc mắc với câu chuyện bà Lâm kể. Chàng lắc đầu, thầm nhủ: - Mình là đàn ông con trai còn lấy làm lạ huống gì mấy bà! 

 Cũng có thể ông ta sưu tầm được chiếc áo... cổ hay của một tài tử hay danh ca nào đó.. Đã ba tháng trôi đi, Hoàng cũng chưa có dịp để gặp người đàn ông mới đến. Hôm nay, ngày nghỉ, chàng định bụng sẽ sang thăm ông ta một lần.
 Nhưng chưa kịp đi thì điện thoại của cô em gái họ nhắc chàng qua Canada dự đám hỏi cô ta. Chàng lại phải đi phố sắm sửa quần áo mới và mua đôi giày mới để chuẩn bị cho tuần sau đi Canada. Vậy là Hoàng cũng chưa đi thăm được người hàng xóm mới..
     Một tuần lễ ở Canada, Hoàng có dịp gặp lại cô em gái họ để nhắc nhở đến những người thân yêu ở Việt Nam một cách thoải mái... Ở đây cảnh vật đẹp đẽ, sang trọng nhưng sao Hoàng cứ nghĩ ngợi đến cái "xóm nghèo" ở Mỹ của mình..
     Ngày từ giã cô em họ, chàng bùi ngùi xúc động; chàng thành thật mong cô em có dịp sang Mỹ đến nhà chàng ở lại. Hoàng trở về "xóm nghèo" của mình với lòng rộn rã, và chàng cảm nhận được chàng nhớ "nó" vô cùng.
     Khi chàng vừa về tới, chỉ thoáng chốc là thấy vợ chồng thím Lâm, vợ chồng chú thím Việt và hai người Mỹ cạnh nhà sang thăm hỏi. Chàng lấy mấy cái bánh su- xê của cô em gửi cho để làm quà cho họ....
     Sau vài câu thăm hỏi thông thường, mọi người kéo nhau ra về. Chàng tắm rửa vội vàng, nằm xem ti vi một cách thoải mái, định bụng chốc nữa sang thăm ông Việt Nam mới tới. Đang theo dõi cốt truyện hấp dẫn trong ti vi, bỗng có tiếng chuông vang lên trước cửa. Hoàng vội xỏ đội dép ra mở cửa thì thấy một người đàn ông trung niên, tóc hoa râm, nhìn chàng cười thân thiện:.
     - Xin lỗi đã làm phiền cậu, tôi là Bằng ở bên kia đường, mới dọn tới. Hôm nay, không hiểu sao cái điện thoại của tôi từ hồi trưa đến giờ không dùng được. Nhờ cậu xem giùm điện thoại nhà cậu có bị vậy không?.
Hoàng mở rộng cửa và bảo: - Mời chú vô nhà ngồi chơi một chút, để tôi xem sao. Tôi cũng mới đi xa về chưa dùng tới nên không biết..
     Rồi chàng đến bàn cầm điện thoại lên nghe ngóng. Đặt máy xuống, chàng lắc đầu:.
     - Cũng im re! Chắc cả xóm đều bị như vậy. Chú ngồi chờ tôi chạy sang bên cạnh hỏi thăm thử xem nghe..
     Ông Bằng đưa tay cản lại:
     - Thôi khỏi! Nếu vậy chắc là cả khu vực này rồi..
     Và không đợi Hoàng mời, ông bằng ngồi xuống ghế bảo:.
     - Cậu tới ở đây lâu chưa? - Dạ, khoảng 5 năm ạ! Còn chú dọn đến một mình hay còn ai nữa?
     - Tôi tới một mình thôi. Vợ tôi mất 4 năm hơn rồi. Có đứa con gái vừa gả chồng xong; ở một mình miền Bắc buồn quá, khí hậu lại lạnh nên tìm về đây cho ấm. À, tôi ngồi nãy giờ hơi lâu có làm phiền cậu không?
     Hoàng vội xua tay và thay đổi cách xưng hô:
- Dạ không, không đâu! Mấy tháng nay chú tới ở xóm này, cháu định qua chào hỏi mà chưa có dịp nay, chú tới trước cháu mừng lắm.
     Hoàng định nói qua chuyện bàn tán ở trong xóm về cái áo gì đó nhưng ngăn lại vì cảm thấy bất tiện.
Nói vu vơ một lúc thì Hoàng biết ông Bằng về đây an hưởng tuổi già với cái job dạy học cho những người ngoại quốc yếu sinh ngữ với đồng lương rất thấp. Cuối cùng, ông Bằng kết luận:
- Già rồi! Sống tạm qua ngày thôi, sự thật tôi cũng chẳng thiết tha gì nữa cậu ạ...
 

 Rồi bắt tay Hoàng để về. Ông trao số điện thoại và xin lại số của Hoàng để ai dùng điện thoại được thì báo cho người kia. Và ông cũng mời Hoàng hôm nào rảnh sang chơi. Hoàng mừng lắm vì ý định chưa thực hiện nay sắp được toại nguyện.    
 Cuối tuần ấy, Hoàng được ông Bằng mời sang dùng cơm tối. Hoàng vui vẻ nhận lời. Mới 3 giờ chiều Hoàng đã quần áo chỉnh tề, ghé chợ Việt Nam mua một con vịt quay và một xách bia ghé nhà ông Bằng. Ông vui vẻ mời Hoàng vào nhà, vừa ngồi xuống ghế, sau khi trao hộp thịt vịt và xách bia cho ông Bằng, Hoàng đã đưa mắt nhìn bao quát nhưng thật sự chàng nhìn hơi lâu vào tủ kính đặt giữa nhà. Ông Bằng cười, dợm bước vào trong rồi bảo:
     - Cậu bày đặt quá đi! Có điều tôi cũng bỏ ra một dĩa nhỏ cho vui, còn bao nhiêu cậu cầm về ngày mai mà ăn. Tôi nấu nồi cà ri vịt ngon lắm, cậu muốn ăn bún hay bánh mì đều có hết.
Thôi, cậu ngồi nghỉ đó một chút; tôi vào dọn liền ăn nóng cho ngon.
     Rồi ông khuất vào trong không đợi Hoàng trả lời. Hoàng tự do nhìn cái tủ kính. Chàng ngạc nhiên vì cái áo chemise xanh nhạt tầm thường, cổ hơi sờn và hai vạt áo phía trước nửa thẳng, nửa nhăn; chiếc áo được gắn bằng kim găm bên trong vào mặt gỗ.

 Chàng cố gắng tìm tòi có gì lạ nơi chiếc áo này và chàng cũng không khỏi nhủ thầm: “Thảo nào mấy bà trong xóm thắc mắc cũng phải!".
     Tiếng chân ông Bằng rõ dần, ông cười hỉ hả:
     - Thôi, cậu vô làm đại kẻo đói. Tôi cũng đói lắm rồi, buổi sáng chỉ uống ly cà phê và ăn cái bánh ngọt tới giờ này đó thôi!
     Hoàng theo ông vào bếp. Chiếc bàn chữ nhật đã được bày biện rất khéo léo, trông thật ngon lành. Buổi ăn xong, Hoàng thành thật:
     - Chú nấu cà ri ngon quá!
- Con gái tôi nó ghi lại cách thức cho tôi đó. Nó chỉ cho tôi đủ món cả. Nó nói mấy món ruột của tôi nó hết nấu cho tôi được rồi nên ghi lại lúc nào thèm thì tự nấu mà ăn...
     Thấy Hoàng thu dọn chén bát, ông Bằng vội bảo:
     - Để đó tôi, mai còn nghỉ lo gì! Lâu lâu cậu qua chơi, mình nói chuyện cho vui.
     Rồi ông cầm tay Hoàng kéo lên phòng khách. Ngồi lọt lõm trong ghế sofa, Hoàng giả vờ như vừa khám phá ra điều gì, hỏi ngay:
     - Ủa! Chú treo cái áo gì trong tủ vậy? 

Chú sưu tầm đồ cổ hả? Ông Bằng cười giòn: - Cổ khỉ khô gì dâu! Cái áo của tôi đó!
     Hoàng ngạc nhiên: - Áo chú? Vậy chú treo áo chú ở đó làm gì?
     Ông Bằng thở dài: - Hôm nọ, mấy bà trong xóm kéo nhau đến thăm tôi cũng có thắc mắc nhưng đang có chuyện bực mình nên tôi không nói gì hết. Nay cậu tới chơi, thôi thì tôi cũng kể sơ cho cậu nghe.
     Rồi ông lui cui vô bếp, đem bình trà nóng và hai cái tách lên, rót cho Hoàng một ly rồi hỏi:
     - Cậu muốn nghe không? Hay thôi, về nghỉ kẻo khuya rồi. Bữa nào sang chơi tôi kể cũng được.
     Hoàng càng lúc càng to mò nên nói ngay:
 - Ngày mai cháu còn nghỉ, chú kể cho cháu nghe đi!
     Ông Bằng ngồi xuống cạnh Hoàng, hớp một hớp trà lấy giọng, ông cất tiếng lên với giọng trầm ấm, thu hút, Hoàng lắng nghe với tất cả chăm chú:
     - Đây là cái áo của tôi, do vợ tôi mua cho tôi nhân dịp Giáng Sinh đầu tiên trên đất Mỹ với những đồng tiền bà đã chắt chiu dành dụm khi vừa đến Mỹ.

 Bà đã đi xúc tuyết cho mấy nhà kế cạnh thuê để lấy tiền. Về sau, tôi một thời gian nhờ có chút vốn liếng Anh Văn nên đi dạy giúp cho những người kém sinh ngữ, bả mới nhàn nhã được một chút. Nuôi đứa con gái cho học ra 4 năm cũng khổ lắm, may mà nó lấy được thằng chồng đàng hoàng nên tôi mới yên lòng bán căn nhà ở miền Bắc về đây đó chứ...
-Ủa! Sao tôi lại đi lạc đề rồi. Trở lại cái áo thì lúc đó vì tôi đi dạy học nên quần áo lúc nào cũng ủi rất thẳng thớm cho tôi. Bả đảm đang, vén khéo nhà cửa lúc nào cũng tươm tất hết.
Có một thời gian bả cứ than mệt, tôi cứ nghĩ vì làm việc nhiều nên mệt, khuyên bả nghỉ ngơi bớt. 

Rồi một buổi tối, tôi đang ngồi soạn bài cho học sinh, nghe bà xã tôi thét lên một tiếng ở phòng ngủ.
     Tôi vội vứt viết, chạy vào thì thấy bả đang nằm ụp người xuống đất. Bà đang ủi quần áo, đèn bàn ủi còn đỏ, tôi vội rút điện ra vì nghĩ bả bị điện giật, gọi ngay 911. Khi xe cứu thương vừa tới thì bả đã tắt thở vì bịnh tim, cứu không được.
     Chôn cất bà xã tôi xong, tôi mới nhìn lại căn phòng ngủ bừa bộn của tôi. 

Lúc ấy tôi mới thấy cái bàn để ủi đồ còn cái áo chemise này đang ủi dở dang nằm vắt vẻo nửa trên nửa dưới.
Tôi òa lên khóc tức tưởi vì nhớ tới bả. Tôi khóc mấy năm nay rồi, và cái áo này tôi đã thuê thợ làm cho tôi cái tủ kính, suốt đời không bao giờ lấy áo ra được vì thợ đã hàn kín cái tủ rồi!
Tôi tin chắc tới chết tôi cũng không bao giờ có ai yêu thương tôi như bả...

 Đời tôi đã thực sự mất đi ánh sáng rồi cậu ạ! Và tôi tự nguyện với lòng mãi mãi không bao giờ yêu ai để giữ tròn lời hứa khi chúng tôi vừa yêu nhau...
     Ông Bằng nói một mạch và giọng ông mỗi lúc mỗi khàn đi, mái tóc hoa râm của ông rung lên, ông lại khóc...
 

 Bỗng dưng Hoàng nghe tay mình nóng hổi. Thì ra nước mắt của chàng cũng rơi tự bao giờ. Hoàng xích sát lại gần ông Bằng đặt tay lên vai ông an ủi:
     - Thưa chú, chú đừng buồn nữa. 

Cháu rất tiếc là cháu không phải văn sĩ để viết thay cho chú mà ca tụng mối tình tuyệt đẹp này!
     Ông không đáp lời Hoàng, tiếng khóc càng lúc càng nghẹn lại.
Chờ ông khóc một hồi cho khuây khỏa, chàng mới lên tiếng từ giã.

 Lúc ấy ông mới nén tiếng khóc, đưa tay quệt nước mắt, gượng cười đi xuống bếp lấy hộp thịt vịt còn lại trao cho Hoàng. Bắt tay từ giã, ông đi trước mở cửa cho chàng.
     Một luồng gió lạnh tạt ngang, trời đen như mực. Ông Bằng thốt lên: - Trời ơi! Lạnh quá!
     Hoàng thấu hiểu cái lạnh buốt tim của ông lúc này. Hoàng bước vội đi, quay nhìn lại vẫn còn thấy ông đứng sững nơi cửa.

 Hoàng nói thật lớn:
     - Chú vô kẻo lạnh! Chú bệnh không ai chăm sóc chú đâu, mà bên kia thế giới thím cũng buồn nữa đó! Vô đi!
     Không biết ông có nghe Hoàng nói gì không nhưng Hoàng cũng thấy cửa từ từ khép lại.
    Ánh sáng đã thực sự mất hẳn nơi hành lang...

                    Ái Khanh

Cách Trị Ho Bằng Asian Pear

Khi mùa đông tới , ai cũng bị bịnh , và trong nhà, 1 người bị ho, là cả nhà bị ho theo nhau .
 ACE thử dùng theo phương pháp này.
AP đã thử và thấy good vô cùng ,  AP muốn share với các bạn, nước này rất dễ uống, và rất là ngon 

Nguyên liệu:
3 trái Asian Pears
2 cục Đường Phèn




Cách Làm:
Trái lê gọt vỏ, bỏ hột, cắt ra làm 4
Cho lê vào lọ với đường phèn
Cho nước vào ngập lê & đường


Cho lọ vào nồi slow cook để chưng cách thuỷ, nhớ để nước trong nồi slow cook dưới miệng lọ khoảng 1 inch Chưng lê từ 8-10 hrs
Sau đó bỏ xác lê, uống nước lê

- 1 lần uống 1/2 cup,
- 1 ngày uống 3 lần
 by Mrs .Apple ,
@@ many thanks for sharing .sista !!

Thứ Bảy, 8 tháng 12, 2012

Ngủ riêng

Vợ chồng anh Lộc chị Tú quen với chúng tôi đã lâu.  Lộc Tú là một cặp rất xứng đôi vừa lứa. Họ nhỏ người và nói tiếng Huế cũng nhỏ nhẹ như nhau. Vợ tôi nói họ giống nhau như hai anh em ruột chớ không phải vợ chồng. Tôi nói: “Anh đọc trong sách thấy có nói vợ chồng ăn ở lâu năm thường giống nhau”.
 Vợ tôi cười rồi giải thích: “Họ sống chung trong một ngôi nhà, ăn uống theo một cách, lâu quá tất nhiên phải giống nhau.”Lộc, Tú là người Huế. Tôi gọi họ là “Huế nguyên chất”. 
Vợ tôi lại nói họ là “Huế đặc sệt”. Hai người rất tốt, lúc nào cũng vui vẻ niềm nở.  Cả hai đều khôn ngoan và tế nhị như nhau. Họ có những tình cảm vụn vặt rất dễ thương.
  Đến cả ngày sinh mấy đứa con tôi họ cũng nhớ và thường mang quà sinh nhật đến. Anh nói tiếng Huế nhỏ nhẹ mà lại có duyên, chị có tài làm bếp.  Chị nấu ăn cầu kỳ khéo tuyệt. Riêng cái món nước mắm của chị đã làm cho vợ chồng tôi mê rồi.
 Theo chị, mỗi món ăn phải có một một thứ nước mắm chế biến riêng. Chị có cả chục cái công thức bào chế nước mắm dùng riêng cho từng thứ như bánh bèo, bánh xèo, bánh cuốn..Còn ớt thì dùng loại xanh, đỏ, ớt bột, ớt ngâm giấm hay ớt xào quánh lại như mứt. Mỗi lần được chị đãi ăn tôi đếm trên bàn ít nhất cũng mười món. Mỗi thứ một ít đựng trong loại chén dĩa nhỏ xíu. Tôi nói nhỏ với vợ : “Giống như cho chim ăn !”
 Vợ tôi thì nói : ” Cho mấy ông tướng ăn theo kiểu thanh cảnh này giống như cho trâu bò ăn hoa mẫu đơn.  Ngưu thực mẫu đơn”. Nhà của họ sạch sẽ ngăn nắp, khó tìm ra cái rác. So với cuộc sống của họ thì vợ chồng tôi thua xa.  Chúng tôi là người Nam nên sống bừa bãi hơn. Thế mà chúng tôi chơi rất thân nhau.Cặp này rất kỹ lưỡng, họ kỹ lưỡng quá mức. Họ sống theo kiểu cổ và còn tin vào chuyện huyền bí. 
Chị Tú nói về con ma chẳng khác chúng ta nói về chiếc xe đạp. Chị kể chuyện ma một cách hết sức tự nhiên. Tôi còn nhớ có lần ngồi chơi với chị ở nhà ngang vào buổi trưa, chị nhìn ra cửa nói: ” Bác Cả về đó!”. Tôi chẳng nhìn thấy ai, tôi hỏi : “Bác Cả nào? Tôi có thấy ai đâu?”.  Chị nói: ” Bác của anh Lộc ngày trước ở cái nhà này.
 Ổng chết hồi tháng chạp năm ngoái!”. Tôi lạnh xương sống, hỏi lại : “Sao tôi chẳng thấy gì?” Chị nói: ” Anh thấy con chó mực đang nằm nó đứng dậy vẫy đuôi đó!”.Chị Tú nhìn đâu cũng thấy ma, còn anh Lộc nhìn đâu cũng thấy điềm lành, điềm dữ. 
Thời gian này chúng tôi sống xa nhau.  Anh làm ở Bưu điện Huế, còn tôi làm việc ở Toà án Ban Mê Thuột.Hôm nay tôi vừa nhận được giấy đổi ra Huế. Chúng tôi chẳng buồn chẳng vui vì đời sống công chức đâu có được ở yên nơi nào. Tôi đánh một cái điện ra Huế nhờ anh chị tìm giúp cho chúng tôi một ngôi nhà.
 Vài ngày sau tôi nhận được thư anh, họ nói rất vui vì hai gia đinh có dịp ở gần nhau. Nhà anh chị thuê cho tôi đã có, nhà ở gần Toà án rất tiện nhưng còn phải sửa chữa và quét vôi lại. 
 Đến ngày tôi lên đường, máy bay vừa đáp xuống phi trường Huế đã thấy anh chị đem xe ra đón.  Chúng tôi tay bắt mặt mừng.
  Lên xe Lộc lái, tôi ngồi một bên. Tú và vợ tôi ngồi phía sau, hai người nói đủ thứ chuyện. Tôi chỉ chú ý đến việc cái nhà. Anh chị nói đã xong nhưng mời chúng tôi ở lại nhà họ vài ngày.
 Tốt ngày hãy dọn tới nhà mới.Nhà Lộc Tú là một ngôi nhà kiểu cổ có vườn rộng, có hàng cây chè tàu cắt xén rất đẹp bao chung quanh .
 Nhà nằm trên con đường Nguyễn Hoàng gần cầu Bến Ngự. Đến nơi anh chị dẫn chúng tôi đi chỉ chỗ nghỉ. Lộc nói :– Ông thì ngủ phòng này, đồ đạc cất chỗ ni!Chị Tú nói :– Còn bà thì ở phòng bên kia, có cái bàn phấn với cái tủ móc áo dài.Vợ tôi nhìn tôi, một cái nhìn rất lạ. Tôi chưa hiểu thì chờ khi Lộc Tú đi xa, vợ tôi nói: Đó anh thấy chưa? Họ kỹ đến thế!
– Em nói họ kỹ chuyện gì?
– Bộ anh không thấy sao ?
– Không.
– Anh chị không để vợ chồng mình ngủ chung!
– Ừ nhỉ, nhưng tại sao ?
– Ông thiệt là ngốc. Vợ chồng ngủ chung có gì thì xui cho họ chứ sao ? Hai anh chị chuẩn bị cho hai vợ chồng mình hai cái phòng để ngủ riêng là với cái ý đó!À ra thế; bây giờ tôi mới vỡ lẽ.Bữa cơm tối đầu tiên thịnh soạn và vui lắm. Tôi lại được thưởng thức mấy món ăn tiêu biểu của xứ Huế sông Hương núi Ngự như tôm chua, trái vả chấm ruốc, cá bống thệ kho rau răm…

 Chúng tôi hàn huyên tâm sự, kể lại biết bao nhiêu kỷ niệm lúc còn đi học.  Anh Lộc hỏi tôi về công việc ở Toà án.  Chị Tú và vợ tôi hỏi nhau về những người bạn cũ. Chị Tú nhớ rất rõ, nhớ mọi chuyện, mọi người.  Có người vợ tôi đã quên tên mà chị Tú còn nhớ cả màu áo của họ mặc lúc đi thi tú tài.
  Anh đem một hũ rượu Ngũ gia bì, màu đen da lươn, có dáng như quả bầu nậm nhỏ bên ngoài dán cái nhãn chữ Tàu đỏ. Anh mở khằn rót ra đầy bốn cái chung nhỏ. Loại chung hạt mít, rượu ngon lắm, nhưng đối với hạng bợm nhậu Nam bộ như tôi không quen uống theo cái kiểu thanh cảnh này.
Chị như hiểu ý rót mãi, Mỗi chén tôi hớp một hớp. Thế rồi anh chị Tú thay phiên rót rượu cho tôi. Một lúc sau tôi nghi ngờ, hay là họ phục rượu mình để đêm nay mình đánh một giấc tới sáng đừng tính chuyện lôi thôi xui cho họ ? 
Nhưng họ đã lầm, dân nhậu hũ chìm như tôi thì cái thứ rượu này ăn thua gì !
Sau buổi tiệc chúng tôi còn ngồi uống nước trà và nói chuyện với nhau đến mười giờ. Lúc này Lộc đứng lên nói :
– Thôi đi ngủ hè? Em dẫn chị vô phòng chỉ chỗ bật đèn, còn anh đi theo tui!Như có sự xếp đặt trước. Lộc Tú “áp giải” vợ chồng tôi đi ngủ. 

Tôi lên giường nằm và quan sát. Phòng tôi có cái giường nệm; mền gối trắng tinh. Phòng vợ tôi cạnh bên, hai phòng có cửa thông nhau. Tôi đẩy thử cửa thì thấy không khoá. Vợ tôi thấy tôi đẩy cửa thì hết hồn nhỏm dậy ra dấu đuổi tôi. 
Tôi chỉ vào chìa khoá, vợ tôi gật đầu làm như hiểu. Tôi trở lại giường mình.Tôi nghe phòng bên cạnh có tiếng Lộc và Tú nói chuyện. Tôi cười thầm , tôi chắc họ phân công người thức người ngủ để canh chúng tôi.
 Đã khuya mà bên phòng Lộc Tú còn đèn sáng trưng, ánh sáng chiếu qua phòng chúng tôi tuy không sáng lắm nhưng đủ để quan sát.
 Anh chị Lộc Tú tính toán rất kỹ nhưng như người ta thường nói : mưu sự tại nhân thành sự tại thiên. Anh chị quên rằng tôi là dân nhậu thì bao nhiêu rượu đó ăn thua gì, còn vợ tôi thì lạ chỗ cũng không ngủ được. 
 Cuối cùng bên đó tắt đèn và có tiếng ngáy đều đều. Họ không thức canh nổi vì hôm nay họ uống rượu nhiều hơn ngày thường. Và tôi rón rén bước xuống đẩy cửa qua phòng vợ tôi.
Sáng hôm sau trong bữa điểm tâm tôi thấy anh chị lén liếc xem mặt mày vợ chồng tôi có còn vết tích gì của cuộc “chiến tranh” đêm qua hay không ? Ngày hôm sau chúng tôi từ giã anh chị tới ở nhà mới. Anh chị thực là người chu đáo. 
Căn nhà anh chị thuê cho, chúng tôi rất vừa ý. Cuộc sống và việc làm của tôi ở Huế diễn ra bình thường. Thỉnh thoảng hai gia đình chúng tôi vẫn gặp nhau.
Thời gian này tôi luôn luôn thầm lo sợ lỡ có chuyện gì xảy ra cho gia đình Lộc Tú chắc họ nói là tại chúng tôi. Cuối năm một chuyện náo động cả thành phố Huế : Lộc Tú trúng số độc đắc!Thiên hạ ai ai cũng nói nhờ anh chị ăn ở phúc đức đi chùa đi miễu, cúng kiến thành tâm nên được trời đất thương cho hưởng lộc.
 Còn riêng vợ chồng tôi lại nghĩ rằng họ trúng số là nhờ chúng tôi !!

  Quý Thể 
@@ tks t/g !

NHIỆM VỤ CỦA CON DÂU


 Bữa tối tại nhà của chú rể, mọi người đang nhiệt liệt đón tiếp nàng dâu mới về.
Cô dâu bắt đầu lên tiếng: "Mến chào tất cả người nhà thân thương của con.
 Con rất cám ơn mọi người đã đón tiếp con vào gia đình mới một cách nồng nhiệt.
 Trước hết, con xin mọi người hãy an tâm là sự gia nhập của con quyết sẽ không làm thay đổi đời sống và những công việc bình thường hằng ngày của quý vị."
Bố chồng hỏi: "Ý của con là..?"
Con dâu trả lời: "Ý con muốn nói là những người rửa chén nên tiếp tục rửa chén.
 Những người giặt áo quần cũng xin giữ yên như vậy.
 Còn ai phụ trách nấu cơm thì xin đừng vì sự có mặt của con mà ngưng nấu cơm.
 Còn ai lo chuyện quét dọn thì vẫn tiếp tục quét dọn.
Mẹ chồng hỏi:
 "Thế thì cô đến đây để làm gì?"
Nàng đâu bình tĩnh trả lời:
- "Dạ, con ấy à?
      Oh ,công việc của con là đến đây làm vui lòng con trai của mẹ muh !"
                                 St .net

Thứ Năm, 6 tháng 12, 2012

Khi Trái Tim Buốt Giá















Chiều nay chỉ mình em nơi đây
Lòng trống vắng lạnh lẽo quá!
Chẳng phải cái lạnh mùa đông
Trong tim em bao  nhức nhối
Lòng em se sắt 
âu sầu 
Nhưng anh sao vẫn vô tâm ?

  Em  gắng nuốt lê vào trong
Dẫu biết tình yêu xa  cách
Hay ai kia thay lòng đổi dạ
Cuốn bao yêu thương vào dĩ vãng
Tình mình nay chỉ là hư ảo
Đường trần ai hiểu thấu lòng ta
Em đành chấp nhận chia tay nhau
Cho lòng thanh thãn nhẹ nhàng
  ô trái tim buốt giá ....

Camly


Thứ Hai, 3 tháng 12, 2012

Giáng Sinh Và Người Bạn Buổi Sáng

 Còn những hơn 12 ngày nữa mới đến lễ Giáng Sinh mà văn phòng tôi đã chuẩn bị làm “lễ thắp đèn” (tree lighting ceremony).  Từ đầu tuần, bà giám đốc đã gởi email thông báo cho toàn thể nhân viên biết ngày giờ để tham dự ngày truyền thống này. 
 Năm nào cũng thế, trước ngày lễ thắp đèn vài ba ngày thì ông sếp của nhóm “Chuyên Viên Tìm Việc Làm” (Job Developer), người có cái xe truck to tướng, sẽ xung phong đi khiêng về một cây thông tươi cao đến gần 5 feet để trưng bày trong phòng họp phía sau. 
 Ban tổ chức ngày “Giáng Sinh Cho Trẻ” (Christmas For Kids) sẽ phụ trách phần bày biện, trang trí căn phòng và cây thông cho đẹp đẽ hơn để lũ trẻ có một khung cảnh rực rỡ chụp hình với ông già Noel.
Trong ngày “Giáng Sinh Cho Trẻ” này, sau khi ăn uống, chơi đùa và chụp hình với ông già Noel xong xuôi, đám trẻ sẽ được hướng dẫn đi thăm thú cả văn phòng để ngắm nghía và bỏ phiếu bầu cho unit nào trang hoàng hấp dẫn nhất, vui nhộn nhất.  Thế nên năm nào chúng tôi cũng lo trang trí khu vực làm việc của mình cho bắt mắt để dành giải thưởng. 

 Thật tình thì giải thưởng chẳng có gì đặc biệt, chỉ là một cái cúp có hình ngôi sao và một khay bánh quy đủ màu xanh đỏ, tím vàng... nhưng chủ yếu là tranh giải cho vui.  Hai năm liền, nhóm của tôi đã đoạt được giải trang trí “tuyệt vời” vì những sáng kiến hay lạ của nhóm.
  Năm nay chơi nổi hơn, chúng tôi sẽ bày cảnh Noel ở đảo Hạ Uy Di thần tiên có biển xanh, cát trắng.  Cả nhóm hùn tiền vào mua những vật liệu cần dùng rồi hoạch định chương trình “hành động”.  
Chỉ trong vòng nửa tiếng là chúng tôi đã dán xong những tấm phông ni lông có vẽ một rừng dừa tươi và vùng biển xanh ngắt trải dài hai bên tường cubicle.  Tania vác hết mấy cây đuốc với những ngọn đuốc giấy đỏ hừng hực dùng cho Luau party ở nhà vào cắm dọc theo hai bên bãi biển. 
 Cô nàng còn chịu khó khiêng cả cát trong sandbox của đứa con nhỏ vào phủ dưới chân những chú người tuyết, mấy chú Tiki và những gốc dừa kiểng nho nhỏ mà tôi đã mượn của chị Thu hàng xóm để đem vào trang trí.  Sylvia bắc thang treo những trái banh nhựa và lưới bắt cá, bắt sò, lủng lẳng từ trên trần nhà xuống. 
 Esther lo sắp xếp hai cái cái ghế vải ngồi chơi, một cái sô nhựa với mấy cái cuốc, sẻng cào cát, xúc cát màu đỏ, màu cam gọn ghẽ dưới tàn lá vàng hoe của cái dù che nắng ở cuối góc phòng, con đường ra biển. 
 Bên trên bức tường đó, Luz đã dán thêm một tấm plastic màu xanh nước biển để làm phông cho tấm hình ông già Noel đang trượt sóng với hàng chữ Mele Kalikimaka (Merry Christmas).  Còn bà sếp của tôi thì có nhiệm vụ đi tìm mượn mấy cái sà rông và giây hoa đeo cổ để đến ngày “Giáng Sinh Cho Trẻ” chúng tôi sẽ choàng vào chụp hình và tiếp đón phái đoàn trẻ đến thăm viếng vùng đảo thần tiên. 
Năm nay cũng thế, ngày lễ thắp đèn được tổ chức vào khoảng bốn giờ chiều thứ Năm, khi mọi người đã có thể thoải mái một chút sau một ngày làm việc mệt nhọc.  Từ ba giờ rưỡi, người phụ trách công việc “thắp đèn” đã đi đến từng unit nhắc nhở, để những nhân viên còn đang bận bịu với giấy tờ, hồ sơ nhanh chóng lo thu vén công việc của mình. 
 Đến gần bốn giờ thì loa phóng thanh đã vang lên lời triệu tập nhân viên chúng tôi vào họp ở phòng sau.
Deborah, một người trong ban tổ chức ngày “Giáng Sinh Cho Trẻ” đã đón chào chúng tôi ở ngưỡng cửa phòng họp với những cái bánh quy làm bằng sô cô la, lúa mạch, bơ đậu phộng mà cô và đứa con gái lớn đã nướng ở nhà.  Những cái bánh thơm, mềm này được gói trong bao ni lông có mang hàng chữ “Made With Love”, và được cột bằng giây nơ màu xanh đỏ của mùa Noel.  Sau khi trao gói bánh cho chúng tôi, Deborah nói:
-  Đừng quên ornament.  Hot Chocolate và Christmas Carols ở cuối phòng.
Chúng tôi ghé ngang thùng giấy đựng đồ trang trí, chọn một món treo lên cây thông, xong đi tới cuối phòng lấy sữa Chocolate nóng và xấp giấy có in những bài ca mừng Giáng Sinh để chốc nữa sẽ cùng hát với nhau, rồi đi tìm chỗ ngồi.  

 Chờ khoảng chừng 15 phút cho mọi người vào yên vị trí rồi Sharon, người phụ trách công việc thắp đèn, mới ra hiệu cho Deborah xoay nút tắt những ngọn đèn nê ông ở trên trần. 
 Căn phòng vừa chìm vào bóng tối được chiếu sáng trở lại với những ngọn đèn màu xanh đỏ trắng vàng rực rỡ trên cây thông.  Những tiếng vỗ tay và lời chúc mừng Giáng Sinh vang rộn khắp nơi.  Đèn phòng lại được mở sáng lên ngay sau đó, và ban hợp xướng của văn phòng bắt đầu cất tiếng ca với bài hát truyền thống “Twelve Days of Christmas” (12 Ngày Của Giáng Sinh), trong lúc các bạn đồng nghiệp ngồi nhấm nháp những ly sữa Chocolate nóng hổi.
  Sau khi ban hợp xướng ngừng hát thì toàn thể nhân viên chúng tôi sẽ nối tiếp ngay với những bài hát quen thuộc của mùa Giáng Sinh:  Jingle Bell Rock, Santa Claus Is Comin’ To Town, Silent Night! Holy Night!, Rudolph The Red-Nosed Reindeer, Let it snow…
Hồi mới đi làm, Christmas nào cũng nghe ban hợp ca của sở đi vòng vòng đến từng unit để cùng mọi người hát bài “12 Ngày Của Giáng Sinh” suốt mùa lễ tôi đã lấy làm lạ, vì cái bài hát gì mà có gà, có ngỗng, có bồ câu, có cây, có nhẫn, có người đánh trống... lung tung. 

 Rồi lại có cái màn đem thức ăn vào để chia sẻ với nhau 12 ngày trước ngày nghỉ lễ còn làm tôi thắc mắc hơn.  Chả lẽ Mỹ cũng có nguyên tháng Mười Hai là tháng ăn chơi để tổ chức ăn mừng dài hạn ngày Chúa Cứu Thế ra đời như Việt Nam mình đón mừng ngày Tết Nguyên Đán hết gần cả một  tháng Giêng?  Tôi hỏi bà sếp lúc đó của tôi thì bà giải thích như vầy:
 “Đúng ra thì “12 Ngày Của Giáng Sinh” bắt đầu từ sau ngày lễ Chúa sinh ra đời, chứ không phải là trước ngày lễ như mọi người vẫn lầm tưởng.  Theo những tài liệu mà bà đọc được thì “12 Ngày Của Giáng Sinh” bắt đầu từ ngày 26 tháng 12 (The Feast of St. Stephen, lễ mừng Thánh Stephen), và kéo dài tới ngày 6 tháng 1 (The Feast of The Epiphany, lễ Hiển Linh).  Khoảng thời gian này được xem như là thời điểm để mọi người hội họp vui chơi và đem quà đến mừng chúa Hài Đồng.  Vì là “Feast” thành ra cái chuyện ăn uống cũng là một chuyện tự nhiên để hòa hợp với 12 ngày lễ mừng này, nhưng tại sao lại trở thành 12 ngày ăn uống trước ngày lễ Giáng Sinh thì bà không biết.
Còn cái bài hát “12 Ngày Của Giáng Sinh” thì không có ý nghĩa gì hết. Nó chỉ là một trò chơi xem người nào có thể nhớ dai. 

 Bài hát này được du nhập vào Mỹ năm 1910 nhờ cô giáo Emily Brown, và được lưu truyền từ đó tới giờ.  Theo cách thức của bài hát này thì người chủ xướng sẽ bắt đầu hát trước, với câu hát thứ nhất, rồi người thứ hai, thứ ba… tiếp nối, thêm vào một câu hát và lập lại câu hát của người trước… cho đến khi một người tham dự trò chơi này quên mất lời hát, thì phải chịu phạt.
Hình phạt được giao hẹn trước khi mọi người tham dự cuộc chơi, có khi là một cái đánh vào tay, có khi là phải nộp cho những người trong cuộc những cái kẹo Chocolate nhỏ… 

Tuy nhiên, có người đã bảo là bài hát này cũng là một lối giảng dạy giáo lý cho trẻ em vì mỗi lời hát có một ý nghĩa riêng, mỗi “ngày” tượng trưng cho một số khía cạnh của đức tin, chẳng hạn như “A Partridge in a Pear Tree” (con chim đa đa trong cây lê) trong ngày thứ nhất, tượng trưng cho chúa Hài Đồng, “Three French Hens” (ba con gà mái Tây) của ngày thứ ba tượng trưng cho niềm tin, hy vọng và tình yêu...”
Thức ăn trong “12 Ngày Của Giáng Sinh” ban đầu chỉ là những món ăn chơi (finger foods) để nhấm nháp cho vui thôi, nhưng dần dà lại trở thành những bữa ăn trưa thịnh soạn khi chúng tôi đem nào là Spaghetti (mì Ý), Pansit (phở xào Phi), Tamales (bánh tét lúa bắp Mễ), Chowmein (mì xào), Gumbo (súp thập cẩm của miền New Orleans), Cơm rang Dương Châu, Gỏi xoài tôm khô Thái Lan, bánh ngọt, trái cây v.v... vào chia sẻ.  Năm nay cái nhóm nhỏ của tôi và hai nhóm “Dịch Vụ Hỗ Trợ Đặc Biệt” (Specialized Supportive Services) bên cạnh đã họp nhau lại để tính toán xem nên đem những món ăn gì nhâm nhi suốt 12 ngày trước Christmas, nhưng chúng tôi đã đồng ý với nhau là chỉ đem những món nhẹ nhàng thôi vì còn phải để dành bụng tham dự ngày tiệc Giáng Sinh của cả văn phòng nữa. 

 Và để cho hào hứng hơn, chúng tôi sẽ thi đua xem ai có sáng kiến đem số món ăn hòa hợp với lời ca mỗi ngày của bài hát hay không.
Bà sếp tôi bắt thăm nhằm ngày đầu tiên, chỉ đem một món thôi, bà bảo dễ quá, bà sẽ mua mấy hộp… donut.  Natashia bắt thăm được ngày thứ nhì, cô bảo sẽ làm hai món: cánh gà chiên với bánh kẹp waffle, một món ăn truyền thống của vùng đất phương Nam.

  Tôi bắt thăm nhằm ngày thứ ba, tượng trưng cho niềm tin, tình yêu và hy vọng, tôi sẽ đem chả giò, hoành thánh chiên và fortune cookies để bói vận may.
  Luz và Sylvia bắt thăm được ngày cuối cùng đã hồ hởi bảo: Cả bao nhiêu ngày ăn món béo, món ngọt rồi, chúng tôi sẽ cho quí vị lọc sạch ruột bằng những món rau quả tốt tươi, lành mạnh với cà rốt, cần, dưa leo, ớt chuông ba màu đỏ, xanh, vàng, hai loại bông cải xanh, trắng, cà chua sơ ri, ô liu hai màu đen, vàng, chấm ranch dip... là vừa con số 12.
  Gần một năm nay, từ sau khi tôi dọn về ở tại vùng thung lũng thông xanh này, buổi sáng đi làm, khi xe tôi vừa rà tới bảng stop của góc đường Hidden Valley và Rustic Glen thì tôi đã gặp ông đứng đó, đưa tay lên chào tôi và nói “Good Morning”. 
 Tôi gặp ông đều đặn một tuần lễ bốn ngày, từ thứ Hai tới thứ Năm.  Thoạt đầu, tôi không để ý đến ông vì hầu như sáng nào tôi cũng đi làm trễ, nên tôi chỉ có đủ thì giờ để… phóng xe chạy, thì bảo sao tôi có dư thì giờ để nhìn xem ai đi, ai đứng ở hai bên đường.
   Đôi khi, tới bảng stop mà tôi cũng không có thì giờ ngừng lại hẳn hoi, chỉ nhấp thắng một chút rồi chạy tiếp, tại tôi cứ ỷ y là góc đường này hơi xa đường lớn, vắng xe, và tảng sáng tinh mơ nên chắc mấy ngài cảnh sát chưa ăn điểm tâm, uống café xong để đi tuần tra, chứ cái món tiền phạt cho cái tội “rolling stop” này không phải là ít ỏi.
Ông là một ông già Á Đông, dáng nhỏ thó, nước da sậm đen, nửa giống như người Ấn Độ, nửa giống người Campuchia.  Ông đứng đó, cô đơn và nhỏ nhoi.  Bên cạnh chân ông là một cái giỏ màu xanh đậm, to như cái giỏ đi chợ, chắc đựng thức ăn, nước uống. 

 Mùa Hè, ông mặc một cái áo khoác ngắn mong mỏng, còn mùa Đông thì ông co ro trong một cái áo dạ dầy hơn, đầu đội thêm nón len, hai tay dấu kín trong găng. 
 Mưa hay nắng gì tôi cũng thấy ông đứng đó, một chỗ nhất định, trong góc trái của con đường Hidden Valley, dưới chân gốc thầu dầu cổ thụ, như đang đợi chờ ai.  Một ngày, tôi đến đó trễ hơn một chút, thì thấy ông đang trèo lên một cái xe Four Runner màu xám bạc, không kịp đưa tay chào tôi.  Người tài xế của chiếc xe này hình như cũng là người Á Đông, và ông có mái tóc màu xám gần giống như màu chiếc xe. 
Tôi và người bạn buổi sáng này gặp nhau được chừng hơn nửa năm thì trở thành… thân quen.  Mỗi lần tôi ngừng xe ở góc đường đó ông đều nhìn sang giơ tay chào tôi, nói Good Morning.

   Lúc đầu thì tôi chỉ nhìn ông cười nhưng lần hồi thì tôi cũng có thói quen đưa tay chào lại ông.  Có hôm tôi đến góc đường này sớm hơn giờ thường lệ, ông không để ý nên cắm cúi lục lọi cái túi để dưới chân, tôi bấm còi cho ông nhìn lên để nói vọng sang chào ông buổi sáng.
Gặp nhau gần cả năm rồi mà cũng chẳng biết tên để chào nhau buổi sáng, thế nên một ngày tôi cố gắng đi làm sớm để có chút thì giờ rảnh rỗi nói chuyện với ông. 

 Nhờ đó, tôi mới biết ông là người Phi Luật Tân, một dân tộc láng giềng của tôi.
 Ông tên là Tomas Reynoso, qua Mỹ đã được hơn 25 năm rồi, nhờ bà vợ của ông di dân sang trước, rồi về bảo lãnh ông Ông sinh trưởng tại Cavite, một vùng đất ven biển nằm phía Nam thành phố Manila. 
 Ông lên Manila học nghề y tá, rồi ở lại Manila làm việc cho đến ngày sang Mỹ.  Qua Mỹ, ông được nhận làm y tá ngay cho một nhà thương nhỏ trong vùng Norwalk, vì ông biết nói lưu loát ba thứ tiếng: tiếng Phi, tiếng Anh và tiếng Tây Ban Nha.
  Làm việc ở Norwalk được khoảng hai năm thì hai vợ chồng ông xin được việc làm cao lương hơn ở hai bệnh viện lớn trên vùng thung lũng thông xanh, nên ông bà dọn lên vùng Pomona này ở.
  Sau một thời gian làm việc, hai vợ chồng ông để dành tiền mua được một căn nhà cũ, nho nhỏ ở thành phố La Verne hiền hòa.  Ông bà có một đứa con trai độc nhất, tốt nghiệp kỹ sư điện toán từ đại học CalPoly Pomona. 

 Gần sáu năm trước, bà vợ của ông, chưa tới tuổi về hưu đã phải nghỉ ở nhà vì bệnh.  Rồi bà bỏ ông ra đi sau những tháng ngày dài phấn đấu với căn bệnh ung thư đường ruột.  Buồn bã vì vợ mất sớm nên ông bán căn nhà ở La Verne, cho con một phần tiền để mua một căn nhà rộng hơn, hai tầng, trên con đường Oak Cliff trong vùng Phillips Ranch, và dọn về ở với con. 
 Còn một phần tiền ông đem về quê xây lại căn nhà ở Cavite.  Không ngờ ba năm trước kinh tế suy thoái, cả hai vợ chồng con ông đều bị thất nghiệp, không đủ tiền trả tiền nhà, chúng phải bán căn nhà cho người em bà con rồi đi sang Michigan nhận việc làm mới. 
 Lúc đó ông đang còn làm việc, nên không thể theo hai vợ chồng con trai ông đi sang Michigan. 
 Ông mướn lại một phòng của đứa cháu, đi làm cho tới cuối năm ngoái.  Năm nay ông đã về hưu rồi, nhưng nếu đi sang ở luôn bên tiểu bang Michigan với con thì ông không chịu nổi thời tiết lạnh giá của vùng bên đó. 
 Ở nhà không có việc gì làm cũng buồn, nên ông đi làm thiện nguyện, chăm sóc mấy người già ở một viện dưỡng lão mới mở tại thành phố Montclair.  Còn người đàn ông lái cái xe Four Runner đến đón ông mỗi sáng tên là Kim, người Hàn Quốc. 
 Ông Kim ở Rowland Heights, cũng đã về hưu lâu rồi, và cũng đi làm thiện nguyện cùng một chỗ với ông, nhưng ông Kim chỉ quen việc giấy tờ nên ông phụ giúp viện dưỡng lão những công việc trên văn phòng.  Ông Kim thấy ông Tomas đi về bằng xe bus hoài cũng tội nên tình nguyện đón đưa ông Tomas mỗi ngày vì đằng nào ông Kim cũng phải chạy ngang vùng này trước khi tới Montclair.
Tôi gật gù:
-  Ừ, tôi thấy nhiều người Phi làm y tá ghê nghen.  Tại sao vậy há, bộ dân tộc ông yêu chuộng cái nghề này lắm hả, hay là tại dễ dàng xuất ngoại?

  Lại nữa, tôi cũng thấy nhiều người Phi nói rành rõi tiếng Anh và tiếng Tây Ban Nha như tiếng mẹ đẻ vậy.
Ông giải thích:  Chúng tôi học tiếng Anh từ thuở nhỏ nên nói rành rẽ tiếng Anh là đúng rồi.

  Nước Phi bị Spain đô hộ trong nhiều năm, nên ngoài tiếng Tagalog, tiếng Spanish được coi như là tiếng nói căn bản của chúng tôi.  Họ và tên của chúng tôi cũng mang nhiều ảnh hưởng của Spain, ít có người nào mang tên họ thuần gốc Phi lắm. 
 Còn tại sao có nhiều người Phi chọn ngành y tá hả?  Hình như ở bên Phi cứ năm bẩy nhà là gặp một nhà có người học làm y tá.
  Chúng tôi chọn ngành này vì muốn giúp đỡ gia đình, vì đi theo tiếng gọi của trái tim, “giving, caring”, chứ không phải tại lương cao, vì lương y tá ở Phi không có bao nhiêu.  Những năm sau này, vì thấy nghề y tá dễ dàng xin di dân đi nước ngoài kiếm sống, làm được nhiều tiền, và nhất là được nhập cảnh Mỹ nhanh chóng, nên nhiều người học ngành này hơn. 
 À, bà có bao giờ đi du lịch tới Philippines chưa?
Tôi nói:
-   Tôi có đi sang Phi chơi một tuần. Trước khi tôi dọn về vùng này, tôi ở thành phố Chino Hills.  Tôi có bà hàng xóm rất tốt, tên Mia, cũng là người Philippines.  Bà có mấy đứa con trạc tuổi hai đứa con tôi nên đi đâu bà cũng dẫn mấy đứa con tôi theo cho chúng chơi với nhau.  Nhưng bà đã dọn về Manila hơn 15 năm rồi, vì gia đình bà có hãng xưởng, nhà cửa bên ấy. 

 Mấy năm trước tôi có sang Makati thăm bà, được dẫn đi thăm thú những danh lam thắng cảnh ở Manila, và đến nghỉ mát ở căn nhà nằm trong vùng biển riêng biệt phía Nam thành phố. 
 Bà hẹn tôi có dịp nào đi Phi nữa thì hai gia đình sẽ gặp nhau để cùng rong chơi ở bờ biển Boracay cát trắng.  Ông ở đường Oak Cliff hả? 
 Vậy thì tôi cũng ở gần nơi ông đang cư ngụ.  Tôi ở cuối con đường Hidden Valley này thôi, tiếp nối với con đường Oak Cliff đó.  Ông cứ đi hết vòng cung Oak Cliff rồi rẽ sang bên trái là gặp nhà tôi, căn nhà có trồng nhiều hoa hồng nhất con đường.
Hai chúng tôi nói chuyện đến đây thì ông Kim tới.  Tomas xách giỏ lên nói:
-  Hôm nào có thì giờ rảnh tôi sẽ đến nhà bà nói chuyện nhiều hơn.  Chúc bà một ngày làm việc vui vẻ.  

Hôm nay là ngày tôi phải đem những món ăn chơi vào sở.  Tôi đã dậy sớm để chiên chả giò nhân thịt và hoành thánh nhân tôm.
  Còn fortune cookies thì tôi đã mua sẵn ở tiệm bánh Đài Loan từ hôm qua.
  Tôi bỏ riêng hai phần thức ăn và bánh dành cho ông Tomas và ông Kim vào hai cái túi giấy gói thức ăn trưa có in hình ông già Noel vác một túi quà nặng trĩu. 
 Khi tôi ra đến góc đường quen thuộc thì thấy ông Tomas đã đứng đó. 
 Tôi ngừng xe bên này đường, chạy sang đưa cho ông Tomas hai gói giấy, nói ông đưa hộ cho ông Kim một gói và chúc Merry Christmas cả hai người.
   Ông Tomas đưa cho tôi một tấm thiệp Giáng Sinh bảo:
-  Chắc hôm nay là ngày chót tôi gặp bà.  Trưa mai tôi đi Michigan rồi.
Tôi kêu lên:
-  Ông đi sang đó làm gì mùa này?  Chẳng phải ông đã bảo là ông không chịu nổi thời tiết giá lạnh của vùng bên ấy hay sao?
Tomas gật đầu:
-  Đúng là vậy, nhưng tôi chỉ còn có một mùa Đông trên đất Mỹ này thôi.  Tôi sẽ sang Michigan thăm con cháu và ở chơi với chúng nó vài tháng, rồi tôi sẽ về lại Cavite, sống những ngày tháng cuối cùng ở tại quê nhà.  Bà còn nhớ tôi nói là tôi đem một phần tiền về cất lại căn nhà mới trên mảnh đất xưa không? 

 Căn nhà đó từ lâu tôi vẫn nhờ người bà con họ xa coi sóc, nhưng bà ta sắp sang Mỹ với gia đình.  Tôi phải về thôi.  Tôi có một miếng vườn nhỏ, đủ để trồng vài luống rau, nuôi chục con gà, con vịt cho vui. 
 Tôi sống đơn giản lắm, nên tiền hưu ở Mỹ gửi về cũng dư giả, nhất là, tôi không còn phải lo trả tiền thuê nhà nữa.  Tôi sẽ dùng một phần số tiền “thặng dư” này giúp cho đồng bào tôi ở trên miền Bắc Luzon, vùng đất mà bão tố tàn phá mỗi năm, cho những người dân cơ cực có thêm manh quần, tấm áo, chén cơm. 
 Tội nghiệp họ, năm nào cũng thế, chưa kịp thu dọn lại hoang tàn đổ nát đã phải lo đương đầu với tai ương sầm sập đến. 
  Biết khổ mà không làm sao thoát ra khỏi cảnh khổ, vì muốn dời cư sang vùng đất khác đâu phải chuyện dễ dàng!  Ngày nay, tôi được như thế này cũng nhờ ơn trên ưu đãi, san sẻ được cho họ một chút nào là tôi vui chút đó.  Trong tấm thiệp này có ghi địa chỉ của tôi ở Cavite, khi nào có dịp sang Makati thăm Mia thì mời bà ghé đến thăm quê tôi.
Tôi đem tấm thiệp vào sở, mở ra xem.  Tomas viết vỏn vẹn có mấy chữ chúc gia đình tôi những ngày lễ đầm ấm, hạnh phúc. 

 Phần cuối của tấm thiệp là địa chỉ và điện thoại nhà ông ở thành phố Cavite. 
Ngày hôm sau đi làm, theo thói quen, tới chỗ Tomas đứng chờ ông Kim lúc trước tôi vẫn nhìn sang, mặc dù tôi biết ông không còn có mặt ở đó.  

Tự dưng tôi thấy mắt hơi cay, tôi cảm thấy hụt hẫng như mất mát một cái gì. 
 Tôi bỗng nhớ thiết tha tiếng chào “Good Morning” của người bạn buổi sáng.  Không biết có bao giờ tôi được gặp lại ông?  Tomas ơi, tôi chúc ông có được một mùa lễ an bình với nhiều niềm vui, đầy đủ tình yêu thương đầm ấm, và tôi cũng cầu mong ông sẽ có những ngày cuối đời thanh thản ở tại quê hương.
                                      Bảo Trân 

                       @@ Merry Xmas 2012  to  BT!

Thứ Bảy, 1 tháng 12, 2012

Tôi đi Koh Samui - Thái Lan


 Koh Samui là hòn đảo lớn thứ ba của Thái nằm trong vịnh Thailand thuộc tỉnh Surat Thani, địa danh này tôi đã list vào danh sách "must go" từ lâu nhưng cứ chần chừ mãi không thực hiện được bởi đi bằng máy bay thì quá mắc mà đi xe/ tàu rồi đi phà ra thì quá mất thời gian..

Vậy nhưng đã thích rồi mà không đi thì tôi thấy khó chịu lắm! bởi tính tôi ham đi chơi & nói thẳng ra là bị nghiền đi chơi nhác đi làm..
Từ Saigon, tôi bay đến Bangkok lúc nửa đêm... giờ đó không còn tàu về nữa nên tôi phải xếp hàng rồng rắn để chờ public taxi để về khách sạn.

 Đi chơi tiết kiệm là mệt lắm vì chỉ có những chuyến bay đêm mới thường hay có giá rẻ. Cũng vì ham đi mà ít tiền nên tôi lúc nào cũng bay giờ hắc ám là vậy.
 Đến khách sạn check in xong lên phòng tắm rửa là đã 3h sáng. Không cảm thấy mệt vì trên máy bay tôi có tranh thủ chợp mắt & giờ đó đã sắp đến giờ tôi thức dậy rồi nên tôi quyết định không ngủ nữa mà bât tivi coi phim đến sáng hôm sau dậy sớm đi ăn sáng xong dzọt lên phòng lại ngủ đến trưa trả phòng gởi hành lý lang thang đi tìm quán cafe ngồi chờ đến giờ lên tàu ra sân bay đi Samui.
    Từ Bangkok muốn đi Koh Samui chỉ có 2 đường: một là đi máy bay của hãng duy nhất đến Samui là Bangkok Airways với giá khá mắc & chỉ có những chuyến bay ban đêm là giá rẻ hơn đôi chút còn không là bay của hãng khác hay đi tàu lửa, xe bus đến Surat Thani từ đó bắt xe đến bến tàu rồi từ bến tàu đi phà ra đảo Samui mất chừng 2.5h đồng hồ hoặc hơn tùy loại tàu & tùy thời tiết...

.....Khách sạn ở Samui khá mắc. Tùy theo khu vực & tên tuổi, cấp hạng của chúng cũng mắc theo. Koh Samui có nhiều vùng khác nhau. Hòn đảo rộng trên 200km vuông này tôi đã chạy xe máy cả ngày xung quanh đảo cảm nhận nó rộng lắm. 
Tuy nhiên du khách hay tập trung nhất là khu Chaweng, Lamai & Bophut. Chaweng thì y như Kuta ở Bali hay Patong bên Phuket vậy, đó là nơi tập trung nhiều resort, khách sạn & bar pub... nhất, buổi tối thì vui hết cỡ & bãi biển cũng đẹp lắm.
 Khu Lamai có view đẹp hơn cũng là nơi có nhiều resort vách núi hơn & Bophut thì yên bình hơn chút nhưng khu Fisherman's Village của nó về đêm cũng rần rần không kém chi Chaweng cả.
Đến Samui, tôi mướn xe máy theo ngày để chạy. Xe cho mướn ở Thái bây giờ tòan xe đời mới tay ga chứ không còn nhiều xe số nữa. Từ airblade, click đến scoopy hay pcx... xe nào cũng mới toanh & cho mướn giá mỗi ngày là 250-300 baht.
 Đường sá ở Samui tôi thấy không dốc như Phuket hay Bali & chạy đã hơn nhiều vì đường khá tốt. Nếu biết lái xe hơi, tôi nghĩ mướn xe jeep chạy cũng hay nhưng cái khó là phải nhớ chạy bên trái. 
Tôi chạy xe máy lâu lâu quên chạy sang bên phải rồi giật mình khi thấy xe chạy ngược lại mới hết hồn chuyển sang phía kia.
 Mà phải nói người Thái không có thói quan bóp còi inh ỏi nên khi quên chạy ngược bên hay khi dừng lại để lật bản đồ coi đường có đứng chặn đường chạy của người ta nhưng không bị nghe tiếng còi điếc tai mà họ ra dấu chỉ mình chạy sang bên kia cho phải thôi hay tránh vào chút cho họ đi qua thôi!
Tính ra mỗi ngày tôi chạy cũng gần cả trăm cây số, cứ chạy lanh quanh mải miết, trước tiên là chạy đến những nơi tôi search trước trên mạng được cho là những điểm “must see” của Samui như Fisherman’s Village, ngôi chùa có tượng Phật ngồi to cao, ngôi chùa có tượng Phật ngàn tay hay khu bãi đá Hin Ta Hin Yai… rồi sau đó là thích đâu đi đó tùy ý… đường sá dễ chạy, bản đồ có in rõ ràng & nếu có không biết bị lạc gì thì hỏi rồi đi tiếp.

 Cứ vậy mà tôi chạy long vòng, mà ở Samui cũng hay lắm, chạy chút là có những town nhỏ có café, quán ăn, tiệm massage… nên dễ lắm!
 Dọc đường có những nơi cảnh rất đẹp & bãi biển vắng vẻ rất nên thơ. Đi trời nắng nóng nực, gặp biển đẹp nhảy xuống tắm mát xong lên đi tiếp, cứ vậy mà ngày dài qua rất nhanh.Samui là đảo nhưng du khách đến đây họ cũng mua tour đi đảo nữa đó, đó là đi qua Koh Tao nơi biển trong vắt rất đẹp cách Samui gần 2h đi canoe hay đi Koh Phangan cách Samui hơn nữa giờ canoe.
 Koh Phangan là nơi có lễ hội Full Moon nổi tiếng, nếu đến đây vào dịp Full Moon chẳng ai bỏ qua lễ hội náo nhiệt vui nhộn này.
 Koh Phangan cũng có resort khách sạn đủ thứ nhưng bên đảo ấy khá buồn ngoại trừ dịp Full Moon nên hầu như khách ở bên Samui là chính & đi tàu qua Phangan chơi xong quay về.Nghĩ ra tôi cũng rảnh… vì muốn biết tất cả những khu vực chính của Samui nên book khách sạn ở 3 nơi: Bophut, Lamai & Chaweng cho gần một tuần ở đây. Bophut phải nói là yên bình hơn hẳn Chaweng. Buổi tối đường sá vắng hoe, biển thì lúc nào cũng ít người & biển ở đây không đẹp như khu Chaweng nhưng rất lặng & cảnh đẹp. Buổi tối ở khu này tôi chạy ra khu Fisher’s Man Village để ăn tối & xem night life của khu phố nổi tiếng này.
 Chỉ một đoạn đường không dài lắm, đoạn đường bê tong nhỏ như con hẻm bên Vietnam mình nhưng hàng quán hai bên khá nhộn nhịp, 1 bên có view nhìn ra biển, gió thổi mát rượi, ghế bàn xếp dài ra bãi biển cho du khách ngồi vừa nghe nhạc, nghe tiếng song vỗ rì rào vừa ăn uống xôn xao & đặc biệt khu này hay có vụ ngắm hoàng hôn mà du khách rất khoái.
 Tôi có hai đêm ở Bo Phut sau đó dời qua Jungle Club thuộc Chaweng nhưng trên núi cao & cách Lamai cũng không mấy xa.
 Tôi biết đến Jungle Club qua một vài người bạn nước ngoài họ rất thích Jungle Club & giới thiệu tôi nếu đi Samui thì nên ở. Tôi đón xe từ Bo Phut sang Chaweng rồi từ đó đón xe tiếp đi đến ngay đầu đường đoạn rẽ vào Jungle Club gọi điện thoại cho người của Jungle Club chạy xe chuyên dụng của họ ra đón tôi vào.
 Jungle Club là khu nghỉ nhỏ, nói là resort thì chẳng phải vì nó chẳng có facility gì ngoài phòng ngủ & cái hồ bơi. Nằm cheo leo trên núi, xa cách với tất cả những gì ồn ào phía dưới nơi đây giống như cái Whale Island tôi đi hồi năm ngoái vậy. Jungle Club có chừng hơn chục phòng ngủ, nằm trên núi nhìn ra biển Chaweng xa xa.
 Đường lên dốc cao chót vót nên các loại xe thông thường không thể lên được. Trời Samui nắng chang chang, dù có gió biển nhưng vẫn nóng vậy nhưng lên đến đây rồi thì trời mát mẻ hẳn. Tôi khoái nhứt ở đây là không khí yên ả, trong lành, view nhìn ra biển ngoài xa kia xanh ngắt.
 Hồ bơi tuy nhỏ nhưng nằm ở vị trí tuyệt vời nên nó trở nên tài sản vô giá của Jungle. Nhà hàng cũng là bar, café & là quầy tiếp tân là nơi có view đẹp ngất ngây mà tôi phải thốt lên khi vừa đến. 
Những chiếc ghế màu sắc rực rỡ, những chỗ ngồi làm theo kiểu Thái thấp thấp cho du khách ngồi đó ngắm trời ngắm biển bao la yên bình khác hẳn vùng Chaweng ồn ào náo nhiệt. Tuy nhiên chỉ có những ai thích yên tĩnh thì có lẽ mới khoái nơi đây bởi nơi đây chẳng có gì cả… tivi cũng không có, internet cũng hạn chế… buổi tối vắng ngắt lặng yên như tề, muốn đi đâu phải book xe chuyên dụng đưa đi trả tiền chứ không có taxi nào tới đây được.
 Tôi không thích Chaweng vì nó ồn ào quá nhưng biển ở đây phải nói là đẹp, nước trong xanh, cát trắng phau & vô số nhà hàng, bar, resort cũng như hàng rong, cho thuê jetski dày kín khu này.
 Ở khu này du khách đông nghịt, ngày đêm gì ngừơi cũng ngập người khắp nơi & đặc biệt là khi đêm xuống là hàng quán lại lên đèn sang rực, nhạc ầm ầm từ các quán bar, club, pub vang ra… người dày như kiến trên con đường Chaweng nhộn nhịp, các tiệm ăn chưng cá tôm đầy ra thu hút du khách, vô số các tiệm massage đầy nhân viên ngồi phía trước chào mời khách vào thư giãn sau một ngày tắm biển rong chơi…
 Chưa kể là hàng loạt xe quảng cáo cho các show diễn, quán bar, club hay boxing gắn loa, chơi nhạc, panô hai bên chạy lên chạy xuống trên đường làm cho con phố them ngộp thở.
 Nhưng tôi tin là những người trẻ, những ai khoái các hoạt động về đêm sẽ mê mẩn khu này bởi họ có thể ăn chơi suốt đêm đến mãi sang sớm hôm sau. Ăn uống ở đây thì cũng dễ lắm, món Thái, món Tây Tàu fastfood gì cũng có hết… từ rẻ đến mắc giá cả có sẵn hết nên chẳng lo chém chặt gì, cứ liệu túi tiền mình mà vào nhà hàng thích hợp & gọi những món ăn thích hợp.
 Khoái nhất người Thái ở chỗ buôn bán luôn than thiện, không có chém chặt cũng chẳng mặt nặng mặt nhẹ khi mình vào quán sang mà chỉ ăn vài món bình dân rẻ tiền thôi.Samui rộng lớn, Samui náo nhiệt… cái gì cũng có & với tôi thì Samui là đẹp, là thân thiện là đầy quyến rũ & có lắm thứ để thăm chơi.
 Dĩ nhiên là tôi rất hài long với chuyến đi của mình nhưng nếu so với Boracay, Bali thì tôi có vẻ lại thiên vị cho Boracay & Bali hơn hòn đảo rộng lớn của Thái này có lẽ bởi vì Samui nặng về “du lịch” quá & Samui cứ na ná như Phuket chứ không có nét riêng để nhớ về nó như Boracay, Bali hay hòn đảo nhỏ Koh Samed… cũng có khi rằng phải chăng Samui quá ồn ào & xô bồ đối với một người già như tôi?
                                  hangnt
                           @@ tks for sharing !