Thứ Sáu, 14 tháng 6, 2013
Miếng ăn là miếng tồi tàn
Thế vậy mà tôi vẫn luôn thích được ăn ngon, mặc đẹp. Lời dạy của bà ngoại ít khi được tôi để ý ngay cả khi còn nhỏ, ham ăn đến độ có lần ăn một lượt 4 tô mì Cầu Ngang (là một tiệm mì nổi tiếng nằm ngay Cầu Ngang cạnh chợ Thủ Đức gần Sài Gòn).
Báo hại ăn xong về no quá không làm gì nổi, chỉ biết nằm thở và nghe bà mắng: miếng ăn là miếng tồi tàn, mất ăn một miếng lộn gan trên đầu.
Ăn kiểu mày thì có nghèo mạt rệp, núi nó cũng lở chứ đừng nói đến chuyện có cái nhà để ở!
Cũng có thể vì vậy mà mãi cho tới bây giờ tôi vẫn chưa có một cái nhà ở riêng cho đúng nghĩa.
Thế vậy mà tôi vẫn chưa chừa được cái tật ham tìm đến những quán ăn ngon. Đặc biệt là trong khu Little Saigon ở Quận Cam nơi có gần nửa triệu người Việt sinh sống vì vậy hàng quán thì có quá nhiều nên nhiều lúc chẳng biết nên đi ăn ở đâu.
Mà thật ra tôi thấy đâu phải có một mình tôi là thích ăn ngon? Bạn bè, gia đình ai có dịp ghé thăm khu Little Saigon cũng đều hỏi tôi nên đến quán ăn nào để thưởng thức các món ăn Việt thuần túy. Nhất là những người từ phương xa.
Thôi vậy thì một công hai chuyện. Hôm nay tôi viết bài này cho các bạn biết những quán ăn, món ngon mà tôi thích ở Little Saigon. Và nếu có dịp ghé thăm bạn cũng nên vào thử cho biết. Đồng ý chứ?
Tôi nghĩ điều đầu tiên mà bạn cần biết là ở Little Saigon, những quán ăn ngon thường là những quán nổi tiếng nhờ vào một món ăn chính nào đó.
Người ta vào đầu tiên là gọi món ăn đó, những món khác chỉ là món phụ. Vì vậy tôi đưa ra danh sách này từ 1 đến 10 không phải là để xếp hạng xem nhà hàng nào là number 1 mà chỉ để bạn dễ dàng trong việc tìm đến quán nào hợp nhất ngay vào thời điểm đó. Đâu phải lúc nào mình cũng không thích ăn cơm và chỉ thích ăn phở thôi, phải
không bạn?
1. Phở Kimmy:
Nhưng đã nhắc đến phở thì tôi nghĩ bạn nên tìm đến tiệm này nằm trên đường Bushard gần góc đường Bolsa chỉ cách 2 blocks từ khu thương xá Phước Lộc Thọ.
Hầu như tiệm phở nào ở Little Saigon tôi cũng đã bước vào nhưng đây là tiệm mà tôi cho là có tô phở đậm đà nhất. Không phải đương nhiên mà ngày nào vào giờ ăn trưa cũng có người sắp hàng đợi bên ngoài để có bàn.
2. Bánh Mì Chợ Cũ: Quán nằm ngay góc đường Hazard và Magnolia. Chỉ là một quán nhỏ thôi nhưng là của gia đình nên hương vị cũng rất riêng biệt kể cả ổ bánh mì. Đôi khi tôi thấy thật ra chúng ta không cần ăn gì nhiều. Chỉ một ổ bánh mình thịt nóng (hoặc bánh mì bì với nước mắm) vừa ăn vừa lái xe là cũng đủ để thấy cuộc đời này còn đáng sống lắm.
3. Bánh cuốn Lý Thái Tổ trong tiệm phở Tàu Bay: Trước đây tôi thích vào tiệm bánh cuốn Tây Hồ nằm trên phố Bolsa (sát bên cạnh khu Phước Lộc Thọ hoặc gần góc đường Brookhurst) nhưng sau này tôi lại thích ăn ở tiệm này hơn cũng nằm trên đường Bolsa nhưng gần góc Harbor. Bánh cuốn mỏng, thơm và... thanh. Nó giống bánh cuốn kiểu miền Bắc hơn là của miền Nam đầy tất tần tật mọi thứ. 4. Mỹ Vị Mì Gia:
Cả hai tiệm đều nằm trên đường Westminster nhưng ai cũng cho là tiệm original nằm gần góc đường Brookhurst cạnh tiệm chè Hiển Khánh ngon hơn.
Chắc có lẽ vì nó trông không sạch và đẹp bằng tiệm kia mới mở! Vậy mà lúc nào cũng đông khách.
Bạn phải vào đây và kêu đúng món Mì Khô Dầu Hào đặc biệt. Bảo đảm không ngon, không lấy tiền (cái này là tôi nói chứ không phải là tiệm nói a!).5. Bún Bò Huế và Bánh Bèo Quán Hợp:
Thật ra thì tiệm này nằm trên đường Brookhurst gần góc McFadden đối diện tiệm KFC còn nhiều món ngon lắm. Phở filet mignon để riêng, canh bún (món này thì thằng cu Phi nhà tôi một mình có thể ăn hết một tô) hay ngay cả bánh cam cũng rất ngon. Tuy giá cả có hơi cao hơn những tiệm khác một chút nhưng bù lại quán rất thanh lịch, sạch sẽ và quan trọng hơn hết là món ăn nào cũng trên trung bình. Nghe nói đâu quán này có cùng một chủ với quán Hỷ nằm trên đường Bolsa nên vị của nó cũng khá giống nhau. Tuy nhiên tôi vẫn thích Quán Hợp hơn.
6. Hủ Tiếu Khô Picasso: Đây là tiệm mà các anh chị em nghệ sĩ thường đến để ăn brunch (là ăn khoảng giữa cho breakfast lẫn lunch!) vì ngoài món hủ tiếu khô của ông bà chủ thích chơi arts, tiệm còn có các món ăn sáng như trứng, lạp xưởng, bánh mì pâté, bò kho, v.v... dĩ nhiên nếu đây là lần đầu tiên thì bạn nên order món hủ tiếu khô cho phải lẽ. Tiệm nằm trong khu của KFC đối diện quán Hợp. 7. Cơm Tấm Trần Quý Cáp: Quán này tuy nằm hơi xa khu Little Saigon, gần góc đường Harbor và Edinger nhưng bù lại giá cả rất phải chăng, đĩa cơm nào cũng to đùng và đúng vị cơm tấm. Kể cả thịt sườn, bì. Hay nước mắm. Có khá nhiều tiệm cơm tấm ở Little Saigon nhưng tôi thích tiệm này hơn hết.
8. Cá Nướng Favouri: Chắc chắn sẽ có người ở Little Saigon không đồng ý với sự lựa chọn này vì trong 10 năm vừa qua có rất nhiều quán cá nướng ra đời và mỗi người một khẩu vị. Nhưng tôi là người chung thủy, 10 năm về trước được cho ăn cá nướng Favouri thấy ngon quá nên cho đến bây giờ vẫn thấy nó ngon! Quán nằm trên đường Bolsa qua khỏi đường Harbor trở thành đường 1st, bên tay phải. Cá nướng rất giòn, béo, vừa đủ chín còn mắm nêm thì phải nói là tuyệt vời.
9. Bò 7 Món: Thành thật mà nói tôi thấy tiệm nào cũng ngon. Bò 7 món Ánh Hồng, tiệm nằm ngay góc đường Bushard & Bolsa mà tôi chẳng nhớ tên, hoặc tiệm ở bên hông chợ State Bros gần góc Brookhurst và Hazard.
Tuần trước tôi và cô Kiều Chinh cùng một số anh chị em tỵ nạn được một bác sĩ đãi cho ăn ở một tiệm mới mở cũng rất ngon nằm trong khu chợ ngoài sau tiệm McDonald's gần góc đường Brookhurst và Westminster. Ở đây có món cháo bò rất tuyệt. Điều duy nhất mà tôi ngại khi bước vào những quán ăn này là ăn no bụng xong về nhà lúc nào tôi cũng phải tắm ít nhất 2 lần mới khử sạch được hoàn toàn cái mùi nướng. Và mắm.
10. Brodard Chateau:
- Có thể cho đây là một trong những quán ăn thanh lịch và “sang” nhất trong khu Little Saigon. Bất kể trưa hay tối lúc nào bạn cũng có thể thấy nhiều đầu vàng và đôi khi còn nhiều hơn đầu đen.
Ở đây có món tủ là nem cuốn mà ai cũng phải kêu ăn một lần cho biết. Nhưng ngon là một chuyện. Quan trọng không kém là ở không gian và cách phục vụ, nhất là trong thời đại 4G này. Nếu bạn muốn mời một ai đó.
Hay tiếp một trọng khách nào đó, tôi nghĩ tốt nhất là bạn nên đến Brodard Chateau nằm gần góc đường Trask và Magnolia. Bảo đảm bạn sẽ không hối hận hay hụt hẫng! Thế đã nhé. Còn rất nhiều món tôi muốn giới thiệu với các bạn. Ở Little Saigon, ở Úc và ở ngay cả Manila, Philippines.
Đã nói tôi là thằng thích ăn ngon mà. Nhưng để xem sự phản hồi của các độc giả thân thương tôi như thế nào. Sau đó tính tiếp.
Happy eating everyone.
Trịnh Hội.
@@ many tks mr TH !
Cuối tuần cười hahaha
Người tuổi Sửu hợp với người tuổi Ngọ, theo quẻ… "đầu trâu mặt ngựa".
Người hai tuổi này mà cưới nhau chắc chắn sẽ thành công, tấn tới nếu cả hai vợ chồng cùng làm việc trong lĩnh vực… xã hội đen, đâm thuê chém mướn.
- Người tuổi Sửu và người tuổi Ngọ hợpvới người cùng tuổi, theo quẻ "ngưu tầm ngưu, mã tầm mã".
Những người này cưới nhau sinh con đẻ cái đảm bảo con cái chắc chắn sẽ… thuần chủng.
- Người tuổi Mão hợp với người tuổi Dậu, theo quẻ "mèo mả gà đồng". Người hai tuổi này đi với nhau chắc chắn có một tình yêu mãnh liệt và hoang dại.
- Người tuổi Thìn hợp với người tuổi Dậu, theo quẻ "rồng bay phượng múa" (tại vì Phượng không thuộc 12 con giáp nên lấy gà là con vật gần giống Phượng nhất để thay thế).
Người hai tuổi này cưới nhau chắc chắn tình yêu, tiền tài, sự nghiệp sẽ đẹp đẽ, thăng hoa.
- Người tuổi Tỵ rất khắc với người tuổi Dậu, theo quẻ "cõng rắn cắn gà nhà".
- Nếu 2 người này cưới nhau về thế nào người tuổi gà cũng bị người tuổi rắn cắn chết, không loại trừ khả năng vụ án xảy ra trong lúc yêu đương bối rối, đương sự cắn nhầm [tieu bieu la tap doan ho chi minh, va nay nguyen tan dung dem tau cong ve chiem dat giet hai dan ta].
- Người tuổi Tý khắc với người tuổi Sửu hoặc Ngọ, theo quẻ… "đầu voi đuôi chuột" (vì voi cũng không có trong 12 con giáp nên ngựa và trâu, hai con giáp to gần bằng voi nhất có thể thay thế).
Người mấy tuổi này cưới nhau thì chỉ được tiền vận suôn sẻ, tốt đẹp, còn hậu vận bi bét, không loại trừ khả năng gia đình phá sản, vợ chồng ly di, con cái nghiện ngập, hư hỏng.
- Người tuổi Mùi hợp với người tuổi Tuất theo quẻ "treo đầu dê, bán thịt chó". Hai vợ chồng tuổi này chắn chắc sẽ làm ăn phát đạt, thịnh vượng, đặc biệt là trong lĩnh vực… buôn gian bán lận, lừa đảo.
- Tuy nhiên, người tuổi Tuất lại khắc với người tuổi Dậu, theo quẻ "chó cậy nhà, gà cậy vườn". Hai vợ chồng tuổi này chẳng chóng thì chầy sẽ xung khắc, chia rẽ nội ngoại, dẫn tới ly di, chia con, chia nhà.
- Thật ra, người tuổi Dậu, ngoài hợp với tuổi Mão và tuổi Thìn như đã nói ở trên,còn hợp với người tuổi Hợi, theo quẻ "đầu gà má lợn".
Người hai tuổi này cưới nhau nhiều khả năng thành công trong lĩnh vực kinh doanh, đặc biệt là kinh doanh… nhà hàng, đồ nhậu.
- Cuối cùng ..người tuổi Dã tràng, tính tình ngang như cua...dễ thích ứng với hoàn cảnh, rất dị ứng với bất công xã hội...chỉ thích hợp với...vài người.
.Người tuổi này dễ bảo, nhưng khó nắm đầu( vì hết tóc ),hahaha!
Stnet
Tuổi Già Của Tôi
Duy Trác là một ca sĩ nổi tiếng, thành danh ở Sài Gòn từ những năm trước 1975. Tuy chỉ là một ca sĩ nghiệp dư, nhưng nhiều người xem Duy Trác như một trong những giọng ca nam lớn nhất của tân nhạc Việt Nam.
Duy Trác tên thật là Khuất Duy Trác, quê ở Sơn Tây, xuất thân trong một gia đình Nho giáo truyền thống. Nghề nghiệp chính của ông là luật sư, trước đó là thẩm phán ngành Quân Pháp.
Ngoài ra ông còn tham gia viết báo và cũng là một dịch giả. Duy Trác bắt đầu đi hát từ những năm còn là sinh viên, khoảnh cuối thập niên 1950, đầu thập niên 1960.
Tuy giọng ca của ông được rất nhiều người mến mộ, nhưng trước 1975 ở Sài Gòn, Duy Trác gần như không bao giờ trình diễn ở phòng trà hay các chương trình nhạc hội.
Ông chỉ hát trên đài phát thanh và thu âm cho các hãng băng đĩa, vì vậy nhà văn Duyên Anh đã đặt cho ông biệt danh "chàng ca sĩ cấm cung".
Duy Trác cũng có sáng tác một vài bài hát như Tiếng hát đêm Noel, Sài Gòn chỉ vui khi các anh về...
Sau 1975, Duy Trác có đi cải tạo nhiều năm tới 1988. Năm 1992 ông rời Việt Nam định cư tại Houston, Hoa Kỳ.
Tại đây ông có tham gia trình diễn ở một vài chường trình ca nhạc và phát hành hai CD riêng Còn tiếng hát gửi người và Giã từ.
Trong CD Giã từ ông đã nói lời từ biệt với âm nhạc. Từ đó Duy Trác không còn hát và hiện nay ông hợp tác với đài phát thanh VOVN - Tiếng nói Việt Nam tại Houston phụ trách một vài chương trình.
Băng nhạc và CD Duy Trác
Trước 1975
Tiếng hát Duy Trác
Tiếng hát Duy Trác 2
Tiếng hát Duy Trác - Xuân Sơn Sau 1975
Còn tiếng hát gửi người
Giã từ
Tuổi Già Của Tôi
Năm 1992 gia đình tôi tới Mỹ, một quốc gia tự do và nhân đạo, với 13 nhân khẩu. Không ngờ, vốn chỉ là một ca sĩ tài tử và đã bị chính quyền Cộng Sản giam cầm và cấm hát suốt 17 năm, tôi vẫn được một trung tâm ca nhạc tiếng tăm mời sang Paris tổ chức một buổi hội ngộ với thính giả và thu những băng nhạc nghệ thuật.
Các thính giả đã vào cả hậu trường chào mừng tôi, buồn vui, mừng tủi. Tôi chỉ còn nhớ, và nhớ mãi, một câu chào, như mâu thuẫn và thật lòng: “Bác (hay chú) chẳng thay đổi gì cả, chỉ già đi nhiều thôi.”
Ồ! Tôi đã già đi! Chắc chắn rồi. Nhưng tôi đã không có thì giờ nghĩ đến. Làm sao có thì giờ nghĩ đến khi không biết ngày nào hết cảnh lao tù để về chung sức với vợ nuôi nấng 6 đứa con, 5 đứa cháu và một mẹ già đau yếu. Nhất là nỗi đau mất 3 đứa con và 7 đứa cháu trên biển cả.
Nỗi đau quá lớn khiến mẹ đã té ngã và trở thành phế nhân với nửa người bất động.
Trong đời sống của mỗi con người, ai cũng có 3 giai đoạn: tuổi thơ, tuổi thanh xuân và tuổi già. Riêng tôi tuổi thơ hầu như không có. Cha mẹ mất sớm, bị những người lớn tuổi trong đại gia đình hành hạ; năm 12 tuổi tôi đã bỏ đi sống một mình.
Tôi còn nhớ, hồi đó ở vùng kháng chiến Việt Bắc tôi thi vào trường Sư Phạm; với học bổng 18 kg gạo, 180 đồng tiền thức ăn, và 1 chai dầu dùng để thắp đèn học đêm.
Nghỉ hè, trường không phát học bổng, tôi phải đi hái trà và đạp trà thuê. Cuối ngày lãnh tiền đủ đong được chút gạo, hái rau rừng làm thức ăn.
Với đủ mọi hình thức kiếm tiền lương thiện, tôi đã phấn đấu học hành, làm việc với châm ngôn do mình đặt ra: không hận thù những người đã hành hạ mình và phải cố gắng học cho thành tài. Cả hai châm ngôn này tôi đã thực hiện đầy đủ và chân thành.
Bỏ vùng Việt Bắc, trở về Hà Nội rồi di cư vào Nam, tôi đã cố gắng hoàn tất việc học, trở thành luật sư đồng thời lập gia đình năm 1961. Ngẫm nghĩ lại, tuổi thơ không có, tuổi thanh xuân cũng không được bao nhiêu.
Sau khi gia nhập Luật Sư Đoàn được 2 năm và lập gia đình được hơn 1 năm, vào năm 1962 tôi được gọi nhập ngũ.
Dĩ nhiên, phục vụ đất nước trong thời chiến tranh là nghĩa vụ thiêng liêng của con dân một nước. Nhưng rời bỏ gia đình mới được hơn một tuổi, bỏ lại vợ và con thơ để làm nghĩa vụ người trai trong 13 năm rưỡi rồi tiếp theo là 11 năm tù đày trong các trại tù Cộng Sản; thì hỡi ôi tuổi thanh xuân của tôi đã mất hút tự bao giờ tôi cũng không còn nhớ được nữa. Ra tù và sang đến Mỹ năm 1992 thì tôi đã ở vào tuổi 56.
Các thính giả có bảo là già đi nhiều thì cũng phải thôi. Tiếp tục vật lộn với đời sống để nuôi gia đình nên mối ưu tư về tuổi già, về những chăm sóc cho tuổi già được sống hợp lý, tốt đẹp cũng không phải là điều dễ dàng. André Maurois đã viết: “Năm, sáu chục năm trời nếm trải những thành công và thất bại, hỏi ai còn có thể giữ được nguyên vẹn những điểm sung mãn thời trẻ?
Đi vào hoàng hôn của cuộc đời như đi vào vùng ánh sáng đã điều hòa, ít chói chang hơn, mắt khỏi bị lóa bởi những màu sắc rực rỡ của bao ham muốn.
Và như vậy già là một tất yếu của vòng đời, một chuyện đương nhiên khi người ta tính tuổi, cớ sao phải lãng tránh?
Có trẻ thì có già, đó là nhịp điệu của vũ trụ, đâu cần phải khổ đau vì già? Trái lại, phải làm sao để có một tuổi già hạnh phúc.”
Trong thời gian tôi theo học tại trường Luật, có một người bạn đã gửi cho tôi một tấm thiệp giáng sinh trên đó có ghi toàn văn bản dịch của bài thơ “TUỔI TRẺ (YOUTH)” của Samuel Ullman. Lời lẽ bài thơ thật là sâu sắc, đầy tinh thần lạc quan, nó ảnh hưởng sâu sa đến tôi trong mấy chục năm nay.
Mặc dầu nó được viết ra từ năm 1918, lúc tác giả đã 78 tuổi nhưng ý tưởng thật mới mẻ. Xin trích một vài câu tiêu biểu:
“Không một ai lại già cỗi đi vì những năm tháng trôi qua. Chúng ta già nua bởi vì ruồng bỏ lý tưởng của mình. Năm tháng có thể làm nhăn nhúm làn da của chúng ta, nhưng sự từ bỏ tinh thần hăng say, phấn khởi mới làm tâm hồn chúng ta héo hắt.”
Tướng Douglas Mc Arthur rất tâm đắc với bài thơ này và ông đã cho trưng bày bài thơ ngay tại phòng làm việc của ông ở Tokyo khi ông đang là Tư Lệnh Quân Đội Đồng Minh đặc trách công việc giải giới và phục hồi nước Nhật sau chiến tranh.
Rồi vào năm 1946, tạp chí Reader’s Digest ấn bản tiếng Nhật đã phổ biến toàn văn bài thơ bất hủ này bằng Nhật ngữ. Nhân dân Nhật đã hân hoan đón nhận cái tín hiệu đầy lạc quan, tích cực và năng động của bài thơ không vần này.
Cũng từ đó họ đã hăng say dấn thân vào việc tái thiết đất nước, khiến nước Nhật lấy lại được vị thế cường quốc về kinh tế, chính trị cũng như văn hoá như ta thấy ngày nay.
Sau đây là nguyên văn bài thơ:
YOUTH
By Samuel Ullman (1840-1925)
Youth is not a time of life; it is a state of mind; it is not a matter of rosy cheeks, red lips and supple knees; it is a matter of the will, a quality of the imagination, a vigor of the emotions; it is the freshness of the deep springs of life.
Youth means a temperamental predominance of courage over timidity of the appetite, for adventure over the love of ease. This offen exists in a man of sixty more than a body of twenty. Nobody grows old merely by a number of years. We grow old by deserting our ideals.
Years may wrinkle the skin, but to give up enthusiasm wrinkles the soul. Worry, fear, selfdistrust bows the heart and turns the spirit back to dust.
Sixty or sixteen, there is in every human being’s heart the lure of wonder, the unfailing child-like appetite of what’s next, and the joy of the game of living. In the center of your heart and my heart, there is a wireless station; so long as it receives messages of beauty, hope, cheer, courage and power from men and from the infinite, so long are you young.
When the aerials are down, and your spirit is covered with snows of cynicism and the ice of pessimism, then you are grow old, even at twenty, but as long as your aerials are up, to catch the waves of optimism, there is hope you may die young at eighty.
Năm 1992 tôi tới Mỹ với một tấm thân tàn vì bệnh hoạn, đói khổ, và tù đầy.
Nếu không nhờ nền y tế tối tân và siêu việt của quốc gia này, tôi không còn sống tới ngày hôm nay. Từ bệnh cao huyết áp, tiểu đường, nghẽn mạch máu tim, cao mỡ v.v.., tôi đã phải vào bệnh viện 5 lần, thông tim 4 lần, stroke nhẹ 2 lần. Tôi phải liên tục dùng thuốc trong mười mấy năm nay, tốn kém của nhà nước bao nhiêu tiền của. Tôi đã cố gắng tập thể dục, ăn uống kiêng cữ, và nhất là tìm một môn luyện tập thân thể theo phương pháp đông phương thích hợp với tuổi già.
Đấy là nguồn gốc cái duyên mà tôi tìm đến với môn Taichi.
Một lần trong một buổi phát thanh của đài VOVN, phỏng vấn các vị lãnh đạo TAEKWONDO thế giới, tôi đã hỏi ngắn gọn về môn Taichi thì nhận được những lời ngợi khen nồng nhiệt và có ý kiến rằng môn tập này mang ý nghiã sử dụng nguyên lý âm dương như một võ công.
Muốn có được những lợi lạc của phương pháp Taichi thì cần có ý niệm về khí công.
Một trong những điều căn bản cần nắm vững là phải biết thư giãn bản thân. Vì Taichi hầu như chỉ được tập luyện qua những động tác chậm cho nên ở bất cứ tuổi nào người ta cũng có thể luyện tập một cách dễ dàng. Một lợi điểm phụ thuộc là có được khả năng tự vệ. Đấy cũng là quan điểm của võ phái Taekwondo. Các tài liệu khoa học theo tạp chí Science Daily gần đây có nêu 2 lợi điểm nổi bật trong việc tập thể dục theo phương pháp Taichi: - Một là chữa các dạng viêm khớp
- Hai là gia tăng sức đề kháng nơi những người lớn tuổi
1/ Taichi giúp chữa viêm khớp:
Một công trình mới đây của viện nghiên cứu The George Institute International Health cho thấy Taichi có lợi rõ rệt đối với các chứng viêm khớp.
Một số các nhà nghiên cứu đang tiến hành một cuộc thử nghiệm để xem phương pháp thể dục đó có hiệu quả gì đối với chứng đau nhức ở phần dưới của lưng hay không. 2/ Taichi giúp gia tăng sức đề kháng ở người lớn tuổi:
Tập thể dục theo Taichi đã được ít nhiều Tây hóa của một môn võ thuật Trung Hoa từ hơn 2000 năm trước với những nét đặc trưng như vận động chậm rãi trong tư thế trầm tư.
Phương pháp này có khả năng tăng cường sức đề kháng nơi người cao niên chống các loại vi khuẩn gây nên các chứng nổi mần, nổi ngứa rất khó chiụ trên da, mà thuật ngữ y họctiếng Anh gọi là Shingles, theo như một nghiên cứu mới nhất của Đại học UCLA ở California
Tôi không phải là một nhà nghiên cứu mà chỉ là một ông già nhiều bệnh đi tìm một môn tập có thể giúp mình giải thoát được phần nào những tật bệnh đã hành hạ mình từ bao năm nay. Do một cơ duyên tình cờ, tôi đã đến với hội TỪ BI PHỤNG SỰ. Hội do Thầy HẰNG TRƯỜNG sáng lập với mục đích phục vụ tha nhân về mặt tinh thần và thể lực.
Trụ sở chính của hội đặt tại California nhưng Thầy HẰNG TRƯỜNG đã huấn luyện được hàng trăm huấn luyện viên hiện sinh sống tại nhiều thành phố lớn có đông người Việt cư ngụ. Hội mở ra các lớp tập mang tên CÀN KHÔN THẬP LINH phối hợp giữa 2 môn Taichi và Yoga. Yoga cũng là một môn tập rất lâu đời cuả người Ấn Độ mà lợi ích to lớn cuả nó thì ai cũng đã biết rõ. Sự phối hợp nhịp nhàng và chặt chẽ giữa Taichi và Yoga đã khiến những bài tập CÀN KHÔN THẬP LINH trở nên hiệu quả một cách tuyệt hảo. Thế là bao mong ước của tôi về môn Taichi không những đã được đáp ứng mà còn được đáp ứng một cách hoàn mỹ nữa nhờ có thêm Yoga.
Tôi theo tập lớp Càn Khôn Thập Linh này đã được hơn 2 năm và giờ đây những bệnh tật của tôi, không quá lạc quan là đã hết hẳn, nhưng hình như đã nằm yên để cho những ngày già của tôi được an bình.
Ông Bác sĩ người Mỹ ở bệnh viện tim khám bệnh thường xuyên cho tôi 3 tháng 1 lần, nay đã hẹn 1 năm nữa mới phải trở lại. Có lần tái khám, ông ấy mỉm cười nói: “Chẳng lẽ tôi hẹn ông 2 năm mới khám lại thì kỳ quá!”
Bây giờ các bệnh máu cao, mỡ cao, đường cao đều đã xuống. Hoạt động của tim cũng điều hòa.
Có một điều này nữa, tôi không nói dối đâu. Tất cả các bằng hữu, người quen biết hay các fans âm nhạc khi gặp tôi đều có cùng một nhận xét là tôi trẻ ra nhiều, thậm chí còn trẻ hơn ngày tôi mới sang Mỹ năm 1992 nữa. Tất cả các bạn già cùng tập Càn Khôn Thập Linh với tôi đều có kết quả như tôi, nhiều hay ít mà thôi. Ngày mới tập, mỗi thế tôi chỉ làm được 5, 7 lần là đã thấy mệt.
Nay tôi có thể “múa” được 15, 20, thậm chí 25 lần vẫn thấy thoải mái. Thấm nhuần và mở rộng các quán tưởng của mỗi thế tập còn khiến người ta thấy yêu đời, yêu người, mở lòng mình ra vũ trụ, ra thế giới bên ngoài, nhân ái với hết thảy mọi loài nữa.
Qua bài viết này, trước hết tôi muốn gửi lời cảm ơn đến Thầy Hằng Trường, người đã bỏ bao công sức, bao thời gian, đi đến những vùng rất xa xôi trên đất nước Trung Hoa để tìm tòi, học hỏi mà sáng chế ra những thế tập qua tên gọi của những con vât tượng trưng cho sự nhẫn nại, sự hiền hoà, sự vượt khó v.v…
Bài tập CÀN KHÔN THẬP LINH quả đã mang lại sức khỏe, sự tươi vui … cho những người tìm đến nó.
Lời cảm ơn tiếp theo tôi xin gửi đến toàn thể anh chị em Huấn Luyện Viên của hội TỪ BI PHỤNG SỰ đã chia sẻ với chúng tôi những kiến thức quí báu, đã hy sinh thời giờ, ngay cả tiền bạc để mang lại cho chúng tôi những bài tập bổ ích, những phòng tập thoải mái mát mẻ. Để kết thúc bài viết này tôi xin giới thiệu bài thơ vui, rất vui (do một người bạn gửi cho), dành cho những người tuổi hạc như tôi vậy.
SỬA LẠI GIÂY ĐỜN
Thanh Mai
60 chưa phải là già
60 là tuổi mới qua dậy thì
65 hết tuổi thiếu nhi
70 là tuổi mới đi vào đời
75 là tuổi ăn chơi
80 là tuổi yêu người yêu hoa
90 mới bắt đầu già
Đêm đêm vẫn cứ mặn mà yêu đương
100 có lệnh diêm vương
Cứ ở trên ấy yêu đương thỏa lòng
Bao giờ đạn hết lên nòng
Từ từ nằm xuống là xong một đời
Duy Trác
2009
Thứ Tư, 29 tháng 5, 2013
Ăn vụng ? -!BBT
8 quy luật trong cuốn sách Stalemates: The Truth About Extramarital Affairs của Weiner và Starr được ông Bùi Bảo Trúc dịch ra và giải nghĩa kiểu Mao Tôn Cương như sau:
Qui luật số 1:
Không chụp hình, nhận hình, tặng hình. No picture taking or receiving. (Somehow they will be found). Sớm muộn rồi cũng sẽ lọt ra ngoài.
Cho vào Internet cũng không được.
Bỏ ngay cái trò “nhớ em hổng biết để đâu /
để trong túi áo lâu lâu lại dòm”.
Không hình ảnh gì hết.
Qui luật số 2:
Không viết xuống bất cứ gì. Bút sa, gà phải chết. Các liên hệ này rất dị ứng với thư từ, giấy tờ, nhật ký. Những cuốn nhật ký lại càng nguy hiểm hơn gấp đôi. Nothing in writing. Affairs are allergic to anything in writing. That goes double for diaries, strictly a no-no.
Không cả e-mail nữa. Xóa cũng không hết. Các chuyên viên điện toán chuyên truy lùng các hồ sơ đã bị xóa mất (LAN Administrator) dùng để làm gì? Nếu dùng máy điện toán cá nhân, desk top hay lap top ở nhà thì phải kiếm cái búa tạ nện cho vài chục cái, đổ acid vào hard disk, quăng ra… biển thì may ra mới hy vọng thoát hiểm.
Qui luật số 3:
Không kỷ vật cho em, cho anh gì hết. No souvenirs. Pack rats as we are, we want mementos of everything. Definitely not a good idea for those engaged in liaisons.
Tính người ta là thích lưu giữ mọi thứ, cất dấu kỷ niệm của mọi chuyện, nhưng trong những liên hệ cần giữ kín thì không bao giờ kỷ vật anh cho, kỷ vật em cho gì hết. “Viên đạn đồng đen…” cũng quăng ngay lập tức, đừng có thấy “em sang ngang cho làm kỷ niệm” làm gì. Trò tình cảm, cộng với cái tính hay bấu víu vào kỷ niệm là những thứ giết người. Quăng hết.
Qui luật số 4:
Không bao giờ lạng quạng ở trong xóm nhà mình, hay ở ngoài đường. Tuyệt đối không bao giờ tỏ lộ tình cảm ở nơi công cộng, bất kể có ở xa nhà mình cách mấy đi nữa. Not in the neighborhood or in public. Also, never display affection in public places, no matter how far away you are from the neighborhood.
Qui luật số 5:
Không bao giờ được quyền khinh xuất, phải luôn luôn đề cao cảnh giác.
Chỉ một giây phút bất cẩn cũng đủ để kéo sập cả thế giới đầy nguy hiểm, rủi ro. Cái khăn quàng, cái găng tay của người lạ lơ đãng quăng vào hộc xe là chết. No thoughtlessness. Just one moment of incaution can bring down the whole world of risks… Chết là đáng đời.Qui luật số 6:
Không bao giờ làm chuyện đó ở nhà hết. Never at home. Có mê hai phim Home Alone 1 và 2 của MacCauley Culkin thì cũng không bao giờ nghĩ mình ở nhà một mình rồi muốn làm gì cũng được. Chỉ có chết.
Qui luật số 7:
Không bao giờ được lơ là, dù những chi tiết nhỏ. Trước khi về nhà, kiểm soát lại hết các túi áo, túi quần. Luôn cả cặp táp đi làm cũng phải soát lại.
Xem kỹ áo có dính sợi tóc lạ nào không. Dặn phía bên kia đừng dùng nước hoa hay son phấn có thể để lại dấu tích. Cẩn thận khi mua quà cáp bằng thẻ mua chịu, đừng để số điện thoại hiện trên hóa đơn gửi về nhà. Never forget to keep track. For males, particularly, comes the suggestion to check all pockets before going home after a tryst.
This also applies to briefcases. And check your jacket and shirt for stray hair. Ask your lover not to wear perfumes or scented cosmetics that leave traces. Be careful of presents or calls that appear on credit cards or itemized bills. Luôn luôn có trong xe chai dầu Nhị Thiên Đường.
Trước khi về nhà, đổ một nửa lọ lên người. Làm như vậy có thể vừa đánh bay mùi Giorgio, Aria, Poême, Trésor… vừa làm ra vẻ bệnh hoạn, ảo não, âu sầu có thể tạo được rất nhiều thương cảm thay vì bị tra tấn ngay từ cửa.
Cũng có thể khuyến khích cả hai phía dùng cùng một thứ nước hoa hay cùng một thứ after shave.
Tất cả mọi chỗ vẫn dùng để cất dấu tài liệu mật của Ngũ Giác Đài phải dọn cho sạch hết. Dưới chậu cây, dưới hộc tủ, sau ngăn kéo, vườn sau nhà, gáy những cuốn tự điển, cánh quạt trần, gác xép, dưới bánh secours…
Các hóa đơn thẻ tín dụng và điện thoại đều có thể xin phó bản. Không bao giờ dùng điện thoại ở nhà. Luôn luôn dùng thẻ để gọi ở đầu đường xó chợ. Muốn khỏi bị mấy sợi tóc tố cáo, kiếm người không có tóc cho an toàn.
Qui luật số 8:
Không bao giờ đổi thay cách sống, thay đổi style của mình. Những thay đổi đó sẽ được nhận diện ngay lập tức. Cờ đỏ kéo lên ào ào đầy khắp chân trời. Khả nghi vô cùng. Tự nhiên tại sao tử tế hơn?
Tại sao nói cười nhiều hơn?
Tại sao bỗng nhiên chải chuốt?
Tại sao không đeo mấy cái ca vát mầu già nữa? Tại sao hết nước hoa, lại eau de Cologne rầm trời?
Tại sao tự nhiên quà cáp?
Mặc cảm phạm tội thấy rõ, tặng phẩm là guilt gift?
Tất cả đều là những dấu hiệu, những che lấp ngụy trang vụng về. Mẹ cháu không thể không nhìn thấy. Nên nhớ càng đóng kịch, càng chỉ được…
Oscar là cùng, nhưng rắc rối thì chắc chắn là sẽ không tránh được.
Qui luật số 9 (thợ câu “chế” thêm):
Đừng bao giờ xả láng sáng về sớm (phòng khi vợ hiền muốn khảo sát võ công thì còn có chút hỏa hầu để bồi tiếp).
Nếu chẳng may vì tham ăn phở quá no hết cả xí quách, nhớ sức dầu cù là trước khi về nhà, hầu có lý do chính đáng để xin khất nợ (viện cớ long thể bất an).
BBT
@ hahaha,,so funny , tks t/g BBT !
Thứ Hai, 27 tháng 5, 2013
Chủng viện Thừa Sai KonTum : hấp dẫn du khách trong nước và quốc tế
Chủng viện Thừa Sai Kon Tum hay còn được gọi bằng tên gọi khác là Tòa giám mục Kon Tum
được xây dựng vào năm 1935 và hoàn thành vào năm 1938.
Chủng
viện tọa lạc trong khuôn viên rộng lớn, bốn phía được bao bọc bởi
những bức tường cao, mặt chính trên đường Trần Hưng Đạo, thành phố Kon Tum.
Chủng viện Thừa Sai là sự kết hợp hài hoà giữa
lối kiến trúc phương Tây với kiến trúc dân tộc bản địa truyền
thống. Vật liệu chính xây dựng Chủng viện được làm bằng những loại
gỗ quý hiếm của núi rừng Kon Tum, có độ bền cao với
thời gian.
Từ mộng lắp ghép đến các hoa văn trang trí phù hợp
với chức năng của từng phòng, thể hiện nét tài hoa, sắc sảo
của bàn tay người thợ.
Nằm khuất sau hai rặng sứ lâu năm và những hàng cây cổ
thụ rợp bóng mát, Chủng viện mang dáng vẻ yên bình, tĩnh lặng như chính
nhịp sống của người bản địa Kon Tum. Qua cánh cổng nhỏ, du
khách có thể chậm rãi rảo bước và cảm nhận mùi thơm dìu dịu của hoa Sứ,
hoa Ngọc Lan.
Một trong những điểm nhấn tại Chủng viện đó là phòng
truyền thống nằm trên tầng hai, có thể coi đây là một bảo tàng thu nhỏ
lưu giữ và trưng bày khá đầy đủ về những vật dụng sinh hoạt, sản xuất,
vật thể, ấn phẩm văn hóa, tôn giáo của các dân tộc bản địa Kon Tum.
Các hiện vật được trưng bày trong chủng viện đều rất có giá trị như: bộ
trống, bộ chiêng, bộ ché, bản đồ được dán bằng gỗ thông…
Với cảnh quan đẹp, yên bình, kiến trúc độc đáo, lưu giữ
nhiều giá trị về lịch sử, văn hóa bản địa, Chủng viện Thừa Sai thực sự
là điểm du lịch hấp dẫn đối với du khách gần xa, là địa điểm thu hút số
lượng lớn du khách đến tham quan, đặc biệt là du khách quốc tế đến với vùng đất ngã ba Đông Dương, Kontum yên bình và mến khách này.
Chủng viện đóng cửa vào ngày thứ 3, còn lại mở cửa đón khách tham quan tất cả các ngày trong tuần.
Cối giã gạo bằng gỗ của người bản địa trưng bày tại khuôn viên của Chủng viện.
& Gùi , bầu đựng nước là các vật dụng sinh hoạt thường ngày
Thuyền độc mộc được làm từ thân của một cây gỗ lớn trưng bày tại khuôn viên Chủng viện.
t/g Vanphat
@@ tks t/g !!
Cổ tích về 5 chị em gái xinh đẹp ở Sài thành
Gia đình họ Pang có bảy chị em, trong đó năm chị em gái
lần lượt gồm Pang Mỹ Linh, Pang Lệ Thanh, Pang Mỹ Hạnh, Pang Lệ Phối,
Pang Mỹ Nguyên.
Mỹ Linh (sinh năm 1980) (ảnh) từng đoạt giải Nhất Cuộc
thi trang trí móng tay tại Nhà Văn hóa Phụ nữ năm 2004, giải Topten Nail
châu Á 2007 tại Osaka (Nhật), giải Nhất Nail châu Á 2008 tại Malaysia.
Cô em gái Mỹ Nguyên (sinh năm 1987) cũng đoạt giải Nhất Nail châu Á 2009
tại Singrapore, bằng khen Công dân trẻ tiêu biểu Saigon 2009 và 2011,
chứng nhận Người thợ trẻ giỏi toàn quốc 2011.
Chuyện cổ tích viết ngược
Cô chị cả Mỹ Linh nhớ lại những ngày 16 tuổi, lúc gia
đình gặp biến cố đầu tiên vì công việc kinh doanh của ba má bị phá sản:
“Khi ấy, chính lời ca tiếng hát đã giúp tôi vô tư sống tiếp và phụ giúp
gia đình, hình thành một phần tính cách chịu thương, chịu khó”.
Từng có
thời, chị em nhà Pang đi qua chơi bất kỳ nhà nào trong xóm cũng đều được
mọi người cưng chiều, nể nang nhưng chớp mắt, tất cả gia sản phải bán
tống bán tháo để trả nợ kinh doanh thua lỗ.
Từ một cô tiểu thư quen nhà
cao cửa rộng phải từ bỏ chốn sang giàu, đi bán bánh bao rồi phục vụ bàn
trong quán hủ tíu của ba má, Mỹ Linh như một princesse trở về với đời sống Lọ Lem.
Ước mơ thi vào ĐH Khoa học Xã hội và Nhân Văn cùng CĐ
Sân khấu Điện ảnh của Mỹ Linh cũng đành tạm gác sang một bên, bởi nỗi lo
canh cánh trong lòng: “Mình là chị lớn trong nhà, phải đỡ đần ba má, vả
lại còn đàn em nhỏ...”
. Nhưng chưa bao giờ, cô nghĩ đó là một sự hy
sinh. Đến tận giờ, trong ánh mắt của người chị cả vẫn hiện lên niềm vui
khi nhắc về chuyện cũ, kèm câu nói chắc nịch: “Chưa bao giờ hối hận.
Biết đâu nhờ biến cố ấy mà đời Linh rẽ sang hướng khác”.
Cũng từ những kinh nghiệm sân khấu mà Mỹ Linh đã quen
với việc trang điểm và rất hứng thú làm công việc này, theo cách nói của
cô: “Con gái mà, ai chẳng thích làm đẹp và làm điệu” (cười).
Thế nên,
cô chị cả quyết định mở một cửa tiệm nhỏ chuyên về trang điểm, làm tóc
và chăm sóc móng vào năm 2003 để kiếm thêm thu nhập bên cạnh quán hủ tíu
của ba má
. Thời ấy, nghề làm móng ở Việt Nam chỉ gói gọn trong việc cắt
da, sơn móng và hình ảnh của người thợ cũng không được đánh giá cao.
Cùng năm đó, khi có dịp sang Thái Lan, nơi nghề vẽ móng nghệ thuật đang
rất thịnh hành, Mỹ Linh quyết tâm thay đổi nhận thức của mọi người bằng
việc phát triển tiệm nhỏ thành một trung tâm đào tạo nghề chăm sóc móng
chuyên nghiệp.
Với giải Nhất Trang trí móng tay của Nhà Văn hóa Phụ nữ
(8/3/2004), Mỹ Linh đã có cơ hội phát triển sâu rộng trong lĩnh vực
này.
Cô sang Nhật trau dồi thêm tay nghề vì đất nước này được đánh giá
là chuyên nghiệp nhất về trang trí móng.
Những chuyến đi này tạo điều
kiện cho cô chủ Kelly Pang lọt vào Top 10 Nail châu Á tổ chức tại Osaka
(Nhật) vào năm 2007. Liên tiếp các năm sau đó, những cúp vàng giải Nhất
Cuộc thi Nail châu Á tại Malaysia năm 2008 và Singapore năm 2009 đều nằm
gọn trong tủ kính văn phòng của Kelly Pang.
Từ một nghề ban đầu để kiếm sống, các chị em từng bước
khai phá những tiềm năng bỏ ngỏ trong lĩnh vực này tại Việt Nam để nâng
tầm nó thành một ngành nghệ thuật.
Hình ảnh cắt da, sơn móng đơn thuần
đã trở thành một môn hội họa đầy sáng tạo, bằng chứng là cô em út Mỹ
Nguyên đã nghĩ ra ý tưởng vẽ trang trí móng bằng kỹ thuật 3D sống động
như ảnh chụp hoặc hình vẽ hoạt họa có màu sắc rõ nét như in màu trên
tay.
Trên hết, Mỹ Linh đã gầy dựng được một cơ ngơi cho chị
em cùng san sẻ, đỡ đần. Ban đầu, chỉ có một mình chị cả theo nghề này,
rồi dần dà, Lệ Thanh, Mỹ Hạnh lớn lên cũng chung tay phụ giúp và sau này
là Lệ Phối, Mỹ Nguyên... mỗi người một vẻ để cùng hoàn thiện công việc
kinh doanh. Mỹ Linh hay nói với má rằng: “Má đẻ 5 đứa con gái mỗi người
một tính, cứ tưởng bất đồng quan điểm sẽ khó làm việc chung, ai dè lại
bổ trợ được cho nhau”.
Việc nhiều đến mấy nhưng hễ khi rảnh rỗi, năm chị em
“bà chủ” này lại dẫn nhau đi hát karaoke và tranh giành micro như một sở
thích thời niên thiếu, dẫu bây giờ cô chị cả cũng đã là má của hai con
nhỏ và cô em út đang chuẩn bị kết hôn.
- Ngay từ nhỏ, má đã cho 5 chị em ngủ chung một mùng
nên tình chị em lúc nào cũng gắn bó, khắng khít. Đến khi gia đình gặp
biến cố, niềm vui lại càng đặc biệt hơn, bây giờ mỗi lần nhớ lại đều
thấy hạnh phúc.
Gia đình họ Pang có bảy chị em, trong đó năm chị em gái lần lượt gồm
Pang Mỹ Linh, Pang Lệ Thanh, Pang Mỹ Hạnh, Pang Lệ Phối, Pang Mỹ Nguyên.
Bạn bè kinh doanh hục hặc có thể không nhìn mặt nhau
nhưng với chị em dù giận nhau cũng không thể quá một ngày, chỉ cần ngồi
xuống ăn chung bữa cơm gia đình là bao mâu thuẫn mất hết. Dĩ nhiên trong
công việc, mỗi người đều có sở trường riêng để phân bố trách nhiệm hợp
lý.
Ai cũng sẽ nêu chính kiến nên đôi lúc cần tranh luận, bảo vệ lập
trường. Nhưng may mắn là nếu năm chị em không tìm được sự đồng thuận thì
luôn có một “cán cân” công bằng nhất là mời má vô phân xử (cười).
- Ngày xưa má có ngăn cản khi thấy chị dấn thân theo nghề làm móng?
- Má luôn là người vun đắp nên tính cách của năm chị em
và hướng chúng tôi đi theo con đường đúng dù ngay trong hoàn cảnh khó
khăn.
Đúng là hơn mười năm trước, nhiều người vẫn giữ cái nhìn định kiến
về “nghề làm móng”, thậm chí chê trách, ngăn cản, nhưng tôi quan niệm
đường chưa ai đi thì mình mới cần phải khai phá. Khi ra nước ngoài tiếp
xúc với ngành trang trí móng chuyên nghiệp, tôi mới thấy có rất nhiều cơ
hội phát triển ở lĩnh vực này.
Nghe các chị kể từ nhỏ, Mỹ Nguyên đã khéo tay thích
vẽ, sao chị không chọn học kiến trúc, mỹ thuật... mà lại đi theo nghề
làm móng?
- Từ bé, cứ đọc truyện tranh xong tôi lại hý hoáy vẽ y
chang. Khi tốt nghiệp lớp 12, các chị định hướng giúp tôi nhiều con
đường để lựa chọn, trong đó có việc trở thành nhà thiết kế hoặc thi vào
Đại học Kiến trúc. Nhưng rốt cuộc, tôi quyết định theo nghề của chị Mỹ
Linh, chị cũng là người hướng dẫn tôi những nét vẽ đầu tiên.
Tôi nghĩ
mình làm việc gì có sự động viên, hậu thuẫn của gia đình thì sẽ thành
công hơn khi chọn con đường tự mình đi. Nhìn các mẫu vẽ trang trí trên
móng tinh xảo của chị Linh rồi tôi sáng tạo, thiết kế thành nhiều kiểu
dáng riêng, mới lạ.
Mới đây, tôi cũng vừa tỉ mẫn ngồi vẽ thành công bộ
móng hình ảnh 3D, có thể nói là tác phẩm đầu tiên tại Việt Nam.
- Chị có nghĩ mình bị áp đặt theo lề lối gia đình và thích sự an toàn nên không dám vươn ra ngoài xã hội?
- Là con gái, lại thích vẽ vời, mơ mộng nên tôi rất đa
cảm và cần cảm giác an toàn.
Có điều khi ấy, tôi nhìn tấm gương thành
công của chị Linh nên rất tự hào để theo con đường giống vậy chứ không
phải áp đặt (cười).
- Có bao giờ chị tiếc nuối vì không có một tấm bằng đại học đàng hoàng?
- Từ khi cầm cây cọ vẽ đến nay đã chín năm nhưng chưa
bao giờ tôi nghĩ mình đã bỏ lỡ cơ hội nào.
Vì mình còn trẻ nên có nhiều
lựa chọn, cứ thành công ở đây rồi sau này chọn thêm ngành khác cũng đâu
có muộn.
.....Tôi nghĩ điều quan trọng nhất là phải làm đúng theo sở trường và
năng lực bản thân, chứ đừng chạy theo phong trào.
Theo Mốt và Cuộc sống
@@ wow , bravo Pang's family !
Chủ Nhật, 26 tháng 5, 2013
Bài học tuyệt vời từ ngỗng trời
Vào mùa thu, khi thấy đàn ngỗng bay về phương Nam để
tránh đông theo hình chữ V, bạn có tự hỏi những nguyên nhân khoa học nào
cho kiểu bay này?
Mỗi khi một con ngỗng vỗ cánh, nó tạo ra một lực đẩy
cho con ngỗng bay sau nó.
Bằng cách bay theo hình chữ V, đàn ngỗng tiết
kiệm được 71% sức lực so với khi bay từng con một.
Khi là thành viên của
một nhóm, cùng chia sẻ những mục tiêu chung, ta sẽ đi đến nói ta muốn
nhanh hơn và dễ dàng hơn, vì ta đang đi dựa trên sự tin tưởng lẫn nhau.
Mỗi khi con ngỗng bay lạc khỏi đội hình chữ V, nó
nhanh chóng cảm thấy sức nặng và những khó khăn của việc bay một mình để
rồi nhanh chóng trở lại đàn và tận hưởng sức mạnh tập thể.
Nếu chúng ta
cũng cảm nhận sự tinh tế như loài ngỗng, ta sẽ chia sẻ thông tin với
những người cùng mục tiêu như chúng ta.
Khi con ngỗng đầu đàn mệt mỏi, nó sẽ chuyển sang vị
trí bên cạnh và một con ngỗng khác sẽ dẫn đầu. Chia sẻ vị trí lãnh đạo
sẽ đem lại lợi ích cho tất cả và những công việc khó khăn nên được thay
phiên nhau đảm nhận.
Tiếng kêu của đàn ngỗng từ đằng sau sẽ động viên những
con đi đầu giữ được tốc độ của chúng.
Những lời động viên tạo nên sức
mạnh cho những người đang ở đầu con sóng, giúp họ giữ vững tốc độ, thay
vì để họ mỗi ngày phải chịu đựng áp lực công việc và sự mệt mỏi triền
miên.
Cuối cùng khi một con ngỗng bị bệnh hay bị thương rơi
xuống, hai con ngỗng khác sẽ rời khỏi bầy để cùng xuống với con ngỗng bị
thương và bảo vệ nó.
Chúng sẽ ở lại cho đến khi nào con ngỗng bị thương
có thể bay lại được hoặc là chết và khi đó sẽ nhập vào một đàn khác và
bay về phương Nam.
Nếu ta có tinh thần của loài ngỗng, chúng ta sẽ sát
cánh bên nhau khi có khó khăn.
Lần sau có cơ hội thấy một đàn ngỗng bay, bạn hãy nhớ rằng mình đang hưởng một đặc ân khi là thành viên của một nhóm.
Mint
(dịch từ Academictips)
(dịch từ Academictips)
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)