Trang

Tìm kiếm Blog này

Thứ Năm, 23 tháng 8, 2012

Lá Thu Bay - Linh Phương


                            Lá thu bay theo gió
                           Bâng khuâng chiều tím trời
                            Mù mù sương che khói
                            Giăng đầy bên bến sông

                            Còn không em- còn không ?
                            Nỗi buồn vương vào mắt
                             Lòng anh giờ giá buốt
                             Nghe chớm lạnh sang mùa

                              Năm này- bao năm nữa
                              Lá thu rơi kín đường
                               Một mình anh dõi bóng
                               Nhìn biển tìm người xưa

                               Ngày đi không tiễn đưa
                               Sầu trôi giạt phương nào
                               Thương yêu gởi về đâu ?
                               Đại dương xanh ngát bờ

                               Xa khuất hết nửa đời
                               Anh mõi mòn chờ đợi
                               Lá thu bay cứ ngỡ
                               Giọt lệ tình khôn nguôi

                                Linh Phương


Bánh Tầm Bì


Hồi tôi còn nhỏ, nghe người lớn kháo nhau rằng bánh tằm cô Ba (bán ở chợ huyện) sở dĩ béo ngậy, ngọt, thơm, mà anh đàn ông nào ăn cũng đều công nhận như vậy, là vì cô Ba... se bánh tằm trên hai bắp vế non, tôi cứ tưởng thiệt không hà.
Tôi thắc mắc hỏi cha tôi thì cha tôi cười hì hì, rồi giảng giải cho tôi biết cách làm bánh tằm hồi xưa cũng gần gần như vậy, nhưng không phải như lời người ta nói.
Sợi bánh tằm nhìn qua cũng giống như sợi bún, nhưng sợi nào sợi nấy bự như chiếc đũa ăn cơm và cách làm khác với làm bún. Sở dĩ người ta kêu làm bánh tằm vì sợi bánh tằm bự, mập lù, không bắt thành từng con lớn như bún thường*, mà riêng rẽ từng sợi, từng sợi ngăn ngắn, trắng phếu như con tằm đang độ chín.
Hồi xưa dân xứ tôi làm bánh tằm bằng gạo, làm tới đây xay gạo tới đó, chớ không xài bột xay sẵn mùi vị không ngon.
Lựa gạo ngon, mềm cơm, vo sạch, ngâm nước qua đêm rồi xay thành bột bằng cối đá, bồng vào bao vải dằn cho ráo nước. Đem bột ra thêm nước lã khác vào khuấy cho bột sền sệt (cái này đòi hỏi kinh nghiệm lâu năm mới cho nước vừa tay), rồi cho bột vào cái nồi lớn bắc lên bếp, để lửa riu riu, dùng cái nằm bằng cây vừa dài vừa nặng đảo bột liên tục, không để bột đóng cục và khét.
Giai đoạn này kêu là “lấy trùng”, rất nặng tay đảo, phải sức đàn ông mới làm được, tay phụ nữ yếu yếu làm không nổi. Coi chừng bột trở màu hơi hơi trong bên ngoài (nửa sống nửa chín) thì bưng nồi xuống, vít nguyên cục bột như cục đất sét bỏ ra cái mâm lớn, trong mâm đã trải sẵn một lớp mỏng bột mì cho khỏi dính
Người ta chuẩn bị sẵn cái bàn cây (gỗ), mặt bàn trơn láng, sạch sẽ để se bánh.
Trên bàn mặt cũng thoa một lớp mỏng bột mì.
 Người se bánh lấy bột mì thoa vào hai bàn tay cho khỏi dính, rồi cứ ngắt từng cục bột (đã lấy trùng) bằng trái chanh thảy lên mặt bàn, dùng hai lòng bàn tay đẩy tới đẩy lui, vừa đẩy vừa ép cho cục bột dài từ từ ra như chiếc đũa, hễ khi nào bột dính thì rắc chút bột mì vào.
Cọng bột nào se xong, thì thảy qua một cái mâm khác. Chừng được một mâm kha khá thì sắp nó qua cái xửng (đan bằng tre) để vào nồi hấp cách thủy, vừa chín tới là lấy ra, dở nắp để cho ráo.
Nhà nào không có cái mặt bàn lớn để se bánh tằm, thì se tạm trên mấy cái mâm lớn, nhưng se trên mâm thì sợi bánh không dài và đều được, như se trên mặt bàn
. Như vậy coi như đã xong phần bánh tằm. Bánh tằm khác với bún gạo ở chỗ có thêm bột mì áo ngoài, và không hấp chín mềm ướt như bún gạo, nên ăn dai và cứng hơn bún gạo
.Sau này, dân xứ tôi chế ra được cái khuôn ép bánh tằm bằng nhôm máy bay, thì không ai se bánh tằm nữa mà ép bằng khuôn cho nó lẹ, độ lớn sợi bánh tằm vẫn giữ nguyên như cũ.
Cách làm bột cũng không thay đổi, có điều bây giờ trước khi ép thì lấy bột mì thoa lòng khuôn, thoa cái trục ép (bằng cây) rồi ngắt cục bột (đã lấy trùng) lớn bằng trái cam vo tròn, lăn bột mì xung quanh rồi thả cục bột vào lòng khuôn.
Một người ấn cái đòn dài mạnh xuống theo kiểu đòn bẩy, cho từng sợi bánh chui ra khỏi lỗ khuôn. Một người cầm cái xửng tre hứng ở dưới, tùy ý xoay xửng cho sợi bánh cuốn thành từng cuốn tròn tròn, giống kiểu con bún luôn cho đẹp.Làm bì ăn bánh tằm cũng phải có chút “công phu” và “bí kíp”.
Nếu muốn bánh tằm ngon phải tự tay mình làm bì, đừng mua loại bì khô cắt sẵn bán ngoài chợ ăn không ngon.
Bì khô bán ký ngoài chợ là do các cơ sở chế biến bì đi thu mua da heo của các sạp thịt heo, các lò mổ.
Thôi thì đủ loại da heo “nam phụ lão ấu” gì họ cũng thu mua tuốt luốt, miễn có da và giá càng rẻ càng tốt nên có không ít da heo nái già, da heo nọc, da heo bệnh, da cũ, da thúi... trộn lẫn vào.
Đem về họ ngâm rửa da cho trắng bằng chất tẩy mạnh, chất bảo quản, chất khử mùi, xong đem luộc, phơi nắng héo héo rồi cắt da bằng máy cắt nên da cứng, da dai cách mấy cũng thành bì trắng nõn hết, trông “ngon ra phết” nhưng ăn thì biết liền hà.
Mua da heo tươi ngon ở chợ, lựa da không mỏng quá cũng không dày quá, hễ da dày quá là heo già ăn dai, cứng và hôi, mỏng quá thì heo non cắt ra ít bì, da non không đủ độ dai và giòn, lựa da dày chừng 3 ly là vừa.
 Đem da về nhổ sạch hết lông, cạo rửa sạch. Thịt ba rọi cũng vậy.
Xong rồi luộc mềm, cho vào nước luộc một ít phèn chua để da, thịt trắng và giòn. Thịt, da luộc xong vớt ra để ráo. Dùng một con dao bén mỏng như lá lúa lạng hết phần mỡ bên dưới da, lấy mỡ này thắng lấy mỡ nước để dành xài, tép mỡ để riêng.
Lạng hết mỡ rồi thì lạn da thành từng miếng mỏng mỏng, sau đó xếp nó lại. Lấy một con dao lớn và nặng bằm nó như bằm ớt, dao lớn cũng phải thật bén, bằm sao cho da thành những sợi bì có độ lớn và chiều dài cỡ như cái tăm xỉa răng là được, ngắn hơn một chút cũng không sao.
Thịt ba rọi cũng xắt sợi lớn hơn cái tăm một chút. Lấy chừng nửa lon gạo rang vàng, lúc gạo còn nóng bỏ vào cối đá xay khô cho gạo bể vụn nhỏ (không nhuyễn) thành thính.
Trộn thính vào thau bì, thịt ba rọi vừa bằm ra lúc nãy. Coi như ta đã có thau bì ngon lành, thơm phức.
Kế tiếp ta làm nước mắm ớt chua ngọt, thắng nước cốt dừa. Bánh tằm bì ngon và béo nhờ vào nước cốt dừa.
Cách thắng nước cốt dừa cũng giống như nước cốt dừa ăn món chuối nếp, nhưng nước cốt dừa ăn bánh tằm bì kẹo hơn và không cho bột báng vào nước cốt.
Trong nước cốt dừa này có thể cắt nhỏ một ít hành lá thả vào, cho có màu xanh đẹp và có mùi thơm. Cuối cùng là rang thêm một ít mè trắng, cho vào cối giã sơ cho mè ra dầu và có mùi thơm, nhưng không giã mè nát quá ăn mất ngon.
Rau để ăn bánh tằm bì là xà lách (cắt nhỏ), húng, rau thơm, giá đậu xanh, dưa leo bằm sợi trộn lẫn với nhau
. Người Bạc Liêu thường thêm vào dĩa bánh tằm bì vài viên xíu mại (dĩ nhiên là người bán sẽ tính thêm tiền) cho món ăn thêm phần đậm đà, phong phú hơn.
Quanh khu vực chợ lớn Bạc Liêu phần đông là người Hoa (Triều Châu) nên dân Bạc Liêu ảnh hưởng cách nấu ăn của người Hoa, tức là món gì cũng kèm theo viên xíu mại (kiểu giống như chả thịt heo bằm xốt cà chua) nhỏ nhỏ bằng ngón tay cái.
Bánh tằm bì xíu mại, bánh mì bì xíu mại, bún thịt nướng xíu mại, cơm bì xíu mại v.v... và v.v... xíu mại
.Khi ăn, bạn lấy cái tô lớn nhúm một nhúm rau để vào giữa, nhúm khoảng một nắm tay sợi bánh tằm (đã xé sẵn cho khỏi dính) để lên trên.
Rồi đến mấy gắp bì, thịt lên trên bánh, múc xíu mại vào, chan một vá đầy nước cốt dừa trắng phếu lên, rắc thêm mè rang. Lại chan thêm nước mắm chua ngọt, ai thích ăn cay thì cho thêm một muỗng cà phê ớt đỏ bằm. Đến đây, coi như bạn đã có thể thưởng thức món bánh tằm bì Bạc Liêu rồi đó.
Nếu bạn tự làm ở nhà, lúc này có thể lấy phần tép mỡ vừa thắng thơm giòn ở trên cho vào tô Đón tô bánh tằm đầy vung bốc mùi thơm ngào ngạt trên tay chị bán bánh tằm, dùng đôi đũa trộn đều các thứ trong tô lên cho bánh tằm, bì, thịt ba rọi, nước mắm, nước cốt dừa, rau, ớt... thấm đều nhau rồi gắp từng đũa lớn đưa lên miệng. Bột bánh mềm, dẻo, cưng cứng hòa với nước cốt dừa, thịt ba rọi béo béo.
Ai không thích béo nhiều có thể cho ít nước cốt dừa, ai không ăn cay được thì cho ít ớt. Bì thơm mùi thính dai dai, giòn giòn, nhai sần sần giữa hai hàm răng.
Vị mặn mặn, chua chua, ngọt ngọt, cay cay của nước mắm, vị giòn mát lạnh của rau, mùi thơm của húng... hòa thành một hương vị đặc biệt, ngon ngọt không giống bất cứ món ăn nào mà bạn đã từng thưởng thức. Bánh tằm bì phải vừa ăn vừa hít hà, vừa húp sạch sẽ hết nước mắm lẫn nước cốt dừa, mới thưởng
thức hết vị ngon.

TẠ PHONG TẦN

 Ơi nhắc tới bao món ăn thiệt - ăn hàng của Sgon những ngày xưa thân ái ấy làm sao mà quên được ?
 t/g TPT viết về kỷ niệm về những món ngon của quê hương lại bùi ngùi nhơ 'về quá khứ , dù có đi 4 phương và sống nơi nào trên trái đất &  vẫn hướng về nơi chốn thân quen bình dị với tất cả yêu thương nhất
 Hẹn gặp nhau nơi chốn cũ :" Sông trăng " , hay Mộc miên ,Gió hay Khúc tình ca " nha bạn  Sgon !

Giai thoại về đại học Stanford


 Có một giai thoại về đại học Stanford, “Một câu chuyện thật thú vị”, nội dung như sau:
Một phụ nữ trong bộ trang phục áo bằng vải lanh kẻ sọc và chồng mình trong bộ com-lê giản dị đã mòn xơ cả chỉ, xuống ga tàu ở thành phố Boston và rụt rè bước đi không hẹn trước tới văn phòng ở phía ngoài của đại học Harvard. Trong chốc lát cô thư ký có thể nói rằng những người ở nông thôn lạc hậu về văn hóa như thế không có việc gì phải bước chân vào đại học Harvard thậm chí còn không xứng đáng được vào đại học Cambridge.
Cô thư ký mặt mày cau có. Người đàn ông nói nhẹ nhàng:
- Chúng tôi muốn gặp thầy Viện TrưởngCô thư ký gắt gỏng lên:
- Ông ấy bận rộn cả ngày.Người phụ nữ trả lời.
- Chúng tôi sẽ đợi.Suốt nhiều giờ trôi qua, cô thư ký không thèm để ý đến họ, trong lòng hy vọng rằng hai người rốt cuộc sẽ nản lòng mà bỏ đi.Nhưng hai người vẫn không đi.
 Và cô thư ký đã nản lòng, và cuối cùng quyết định phải quấy rầy vị hiệu trưởng, mặc dù đó là công việc thường ngày mà cô luôn luôn thấy ân hận mỗi khi làm.
 Cô nói với vị Viện Trưởng:
- Có thể nếu họ gặp được thầy ít phút họ sẽ đi ngay.Vị hiệu trưởng thở dài bực tức, rồi gật đầu. Ai đó có vai trò quan trọng như ông ta thì rõ ràng là không có thời gian để tiếp họ, thế nhưng ông ghét cay ghét đắng chiếc áo vải lanh sọc và bộ com-lê đã sờn chỉ cứ phủ đầy bừa bãi căn phòng ở phía ngoài của ông ta.
Vị hiệu trưởng với gương mặt lạnh lùng đầy vẻ nghiêm nghị đi khệnh khạng về phía cặp vợ chồng. Người phụ nữ nói với vị hiệu trưởng:
- Chúng tôi có một đứa con trai đã từng theo học ở trường đại học Harvard một năm. Nó thực sự yêu mến ngôi trường này. Nó cảm thấy hạnh phúc khi học ở đây.
 Thế nhưng, cách đây một năm, nó đột nhiên bị giết chết. Và vợ chồng tôi rất muốn xây dựng một tấm bia để tưởng nhớ con trai mình ở một nơi nào đó trong khuông viên trường.


Vị Viện Trưởng không động đậy, ông đã bị sốc. Ông nói một cách thô lỗ cộc cằn: Thưa bà, chúng tôi không thể dựng tượng cho mỗi người đã từng theo học ở Harvard rồi sau đó bị chết. Nếu chúng tôi làm như vậy thì ngôi trường này sẽ trông giống như một nghĩa trang !Người phụ nữ nhanh chóng giải thích:
- Ồ, không phải như vậy. Chúng tôi không có ý định xây dựng một bức tượng. Chúng tôi nghĩ sẽ xây một tòa nhà cho nhà trường.Vị Viện Trưởng trợn tròn con mắt.
 Ông liếc nhìn chiếc áo vải lanh sọc và bộ com-lê đã sờn chỉ rồi thốt lên:
- Một tòa nhà ! Ông bà có tưởng tượng được một tòa nhà trị giá bao nhiêu không ? 
Chúng tôi phải đầu tư hơn $7 triệu rưỡi đô la cho xưởng thiết bị vật lý ở Harvard.Người phụ nữ im lặng một lát.
 Vị Viện Trưởng có vẻ hài lòng. Bây giờ thì ông có thể rời khỏi họ. Người phụ nữ quay lại phía chồng và nói nhỏ:
- Bắt đầu xây một trường đại học tất cả chỉ tốn ngần ấy thôi sao ? 
Tại sao chúng ta không xây một trường đại học riêng ?
Người chồng gật đầu đồng ý.

Khuôn mặt của vị Viện Trưởng thượt ra đầy bối rối và lúng túng.
 Và ông bà Leland Stanford đã bỏ đi, đến thành phố Palo Alto, bang California, nơi đó họ lập nên trường đại học mang tên mình, một đài tưởng niệm để tưởng nhớ đứa con của mình mà trường Harvard không còn quan tâm đến nữa.

St

MÀU TÌNH YÊU

















Tình yêu có màu gì- Tôi tự hỏi?
Lỡ một mai mắt nhắm vẫn băn khoăn
Dưới cội trăng say, say với nguyệt hằng
Rồi tan biến trong tinh cầu rực đỏ!

Có chút trắng, dáng em gầy trong nắng
Mây trắng trôi. Mây trắng lững lờ trôi,,,
Chợt em về cho buổi sáng tinh khôi
Rồi tan biến trong tinh cầu lịm chết!

Tình yêu có màu gì - Tôi muốn biết?
Có chồi thơ trong thưa cỏ rừng hoang?
Có màu lam trong sương khói điêu tàn!
Tôi chạy trốn màu tình yêu gian dối...
Tình yêu có màu gì - Tôi tự hỏi?
Hết cuộc đời..đá sỏi...cũng cần nhau...!

ng.quang



Món ăn Việt đoạt giải nhất - Canada’s Best Sandwich


Trước khi ăn là mình đã ăn bằng mắt, đúng không, thì mình phải làm cho nó đẹp."
Người Việt cư ngụ tại thành phố Burlington, tỉnh bang Ontario của Canada, có phần thưa thớt chứ không đông bằng người Hoa.
Ở Burlington bây giờ cũng có vài tiệm ăn Việt Nam, nhưng hồi gia đình Thủy qua bên nay năm 1980 là không có tiệm ăn Việt Nam nào hết và cũng không có một siêu thị để mua đồ ăn Việt Nam mà thường phải đi xuống Toronto cách Burlington khoảng năm mươi cây số.
Đó là lời chị Ngọc Thủy Crawford, bà mẹ trẻ có ba con ở thành phố Burlington, đã thắng giải Canada’s Best Sanwich với món bánh mì kẹp thịt bò nướng sả đi kèm với dưa cải chua và một loại nước sốt do chị pha chế.
Chắc quí vị sẽ nói thịt bò nướng sả thì có gì lạ, người Việt mình chẳng vẫn thường dùng món này với cơm hoặc đôi khi với bánh mì đấy thôi. 
Thưa cái lạ ở đây là bánh mì thịt bò nướng sả của Ngọc Thủy Crawford có ướp nước mắm và đã chinh phục được khẩu vị của người bản xứ, nhất là khẩu vị tinh tế của Chef  Lynn Crawford, một giám khảo nổi tiếng  của food network không chỉ ở Canada mà còn ở những nơi khác.
Hương vị Việt Nam
Chuyện bắt đầu từ công ty bánh mì Ace Bakery ở Burlington, và món bánh mì thịt bò nướng sả kèm cải chua với nước chấm tỏi ớt của chị Ngọc Thủy Crawford, đã vượt qua ba thí sinh bản xứ để chiếm giải nhất cuộc thi Canada’s  Best Sandwich Contest do Ace Bakery tổ chức:
Thường xuyên ở bên này là Thủy cũng mua bánh mì của Ace rồi. Bánh mì này là của hai vợ chồng người Canada, họ làm công ty bánh mì Ace Bakery.
 Ông bà ấy rất mê bánh mì hay đồ ăn Pháp, và bánh mì của họ rất là ngon giống như bánh mì ở bên Pháp. 
Họ giao bánh mì cho tất cả các siêu thị ở Canada, giao sang cả bên Mỹ nữa.
Hôm đó là một tối đầu tháng  Năm, Thủy đang ở trên mạng để tìm mấy công thức nấu ăn tại vì sẽ làm một tiệc đãi bạn bè ở nhà.
 Đang search thì nhìn thấy website của Ace, trên đấy họ giới thiệu một contest (cuộc thi), để tìm cái best sandwich, bánh mì ngon nhất ở Canada.
Lúc đó cũng có cả chồng và con ở trong bếp, con trai của Thủy tên là Văn, cháu nói là mẹ nên nộp cái recipe (công thức) mà mẹ làm bánh mì thịt bò ướp sả để đem đi xem baseball của con ấy.
Tuy được con khuyến khích nhưng chị Ngọc Thủy nghĩ mình khó thắng nỗi một cuộc thi có đông người tham dự. Chị bỏ qua ý định nộp đơn và sau đó cả nhà đi nghỉ hè sang Âu Châu đến ba tuần mới trở về:
Lúc về thì đứa con nhắc lại là mẹ ơi mẹ nộp đơn đi. Tự nhiên tối hôm ấy, đúng ngày dealine (hạn chót) phải nộp vào. Tối hôm đấy hạn chót để nộp vào là 12giờ đêm ngày 24 tháng Năm, thì Thủy nhớ là Thủy nộp vào lúc gần 11 giờ. Làm thì quá nhiều lần rồi mà đâu có bao giờ mình viết cái gì đâu. Mình thêm cái tị này thêm cái tị nọ, đâm ra lúc viết công thức mình phải nếm cho nó chính xác đâm ra cũng mất thì giờ.
Tới đầu tháng Sáu, chị Ngọc Thủy nhận được điện thoại của Ace Bakery, báo cho biết chị là một trong bốn người có công thức được chọn. Ngay giai đoạn này, Ace Bakery đã  tặng mỗi người được chọn một ngàn đô la Canada cho cá nhân và thêm một ngàn đô la khác cho công việc từ thiện. Ngoài Ngọc Thủy Crawford là phụ nữ Việt Nam ở Ontario, ba người còn lại đều là đàn ông nhưng lại chuyên môn trong lãnh vực nấu ăn, đến từ ba vùng khác của Canada là British Columbia, Prince Edward Island và Quebec:
Có cả celebrity chef tên là Lynn Crawford, bà rất nổi tiếng trên food network, bà xem recipe rồi bà chọn bốn người.

Ngày 21 tháng Sáu cuộc thi làm bánh mì sandwich diễn ra tại một trường dạy nấu ăn ở Toronto, mỗi người có ba tiếng rưỡi để chuẩn bị dưới sự giám sát của ba giám khảo:
Họ sẽ xem một là công thức của mình có hấp dẫn không, hai là ăn có ngon không và ba là nhìn có đẹp mắt không. Hôm đó có rất nhiều người rồi báo các thứ, TV cũng có như đài CBC của Canada.
 Mấy anh kia làm mấy món rất là ngon, một anh từ Prince Edward Island anh ấy làm món bánh mì tôm hùm, anh ở vùng Edmonton làm món bánh mì thịt gà, còn ông ở Quebec là người ý thì ông làm món bánh mì veal (thịt bê)...trông rất hấp dẫn, đâm ra mình cũng không biết là ai sẽ thắng.
Và hình như trong trường hợp này thì trăm hay không bằng tay quen, chưa kể thêm một chút bí quyết nữa là phải có nước mắm trong thịt và trong cải trộn:
Trước khi ăn là mình đã ăn bằng mắt, đúng không, thì mình phải làm cho nó đẹp.
 Sả thì mình phải băm thật nhỏ, trộn tỏi, ớt, mật ong với cả nước mắm nữa, rồi mình ướp với thịt bò dày độ hai phần mà có một tí mỡ trong đó. Ướp qua đêm thì hương vị nó ngấm hơn nhưng nếu không có thì giờ thì ướp độ ba bốn tiếng cũng được.
Lúc nướng thịt thì phải làm cho cái bếp thật nóng vào. Nướng thì tùy mình thích thật là chín hay vẫn còn đo đỏ.  Nhưng mà thường Thủy làm trong đó còn hồng hồng một tị. Miếng thịt nếu hai phân thì mỗi bên nướng độ ba phút hay ba phút rưỡi thôi.
Xong thì Thủy cắt thịt cho nó đẹp rồi bày vào bánh mì, bắp cải bày vào bánh mì. Sau đó lấy lá sả tươi buộc chung quanh cái bánh mì cho mọi người biết là trong bánh mì này có sả.
Nước chấm thì Thủy có mayonaise nhưng mà trộn một tí tỏi với cả một tí ớt nữa, xong rồi Thủy làm kiểu như là design nước chấm đó lên một cái đĩa cho nó đẹp. Nước sốt Thủy có quệt vào bánh mì nữa nhưng mà tại vì Thủy thấy có nhiều người như con Thủy ở nhà thích thì thường Thủy để một ít nước sốt ở bên cạnh để chấm thêm.Từ ngạc nhiên đến hạnh phúc
Kết quả món bánh mì thịt bò nướng sả kèm cải chua chấm  nước sốt tỏi ớt của chị Ngọc Thủy chiếm giải nhất vì hội đủ ba tiêu chuẩn ngon, hấp dẫn, đẹp mắt. Từ ngạc nhiên đến hạnh phúc, chị Ngọc Thủy nói chị đã đạt tới ước muốn của mình, rằng thức ăn Việt Nam phải  là món được người ngoại quốc ưa chuộng:
Lúc chef Crawford đọc tên ai thắng thì Thủy rất ngạc nhiên là Thủy được giải đầu tiên. Một phần Thủy nghĩ vài năm  gần đây món ăn Việt Nam mình cũng được nổi tiếng, ở bên này mọi người cũng ăn thử món Việt Nam mà họ cũng muốn biết thêm về Việt Nam nữa, đâm ra Thủy rất là mừng.
Chính vì thế, chị nói tiếp, trong công thức nộp lên cho giám khảo, chị đã liệt kê rõ ràng tên nước mắm bên cạnh những gia vị khác:
Nước mắm của mình rất ngon, Thủy rất muốn mọi người, nhất là những người Tây bên này, hiểu thêm về dân tộc của mình với cả về những món ăn của mình. 
Thủy  nghĩ nếu mà họ tìm hiểu thêm họ sẽ rất thích, vừa là ngon vừa là tốt hơn hamburger hay fast food tại vì rất ít mỡ. Thủy có giải thích là Thủy không dùng muối, nhưng mà Thủy giải thích nước mắm tuy nó có một tị mùi cá nhưng nếu nướng lên cùng với sả và tỏi nữa thì hương vị rất ngon và thơm. Họ cũng chẳng phản đối gì hết, nhất là chef Lynn Crawford bà rất thích món đó.
Hiện tại món bánh mì bò nướng sả của chị Ngọc Thủy Crawford đã góp mặt trong thực đơn quán ăn của Ace Bakery ở Toronto, dưới tên Lemongrass Steak Banh Mi With Asian Cole Slaw And Spicy Garlic Aioli :
Ace Bakery đã có làm bánh mì của Thủy để bán ở trong tiệm của người ta ở Toronto, ngay cạnh công ty làm bánh mì là họ cũng có một tiệm ăn đông khách lắm, trong đó họ có bán bánh mì của Thủy. 
Công thức thì Ace Bakery họ in trên mạng của họ và trên tất cả các báo như là Toronto Star, báo ở thành  phố Thủy ở là Burlington Post, Yahoo News...có đăng lên có in lại công thức của Thủy. TV thì có dài CBC và radio thì có đài Radio AM 680 của Toronto.
Với một ngàn đô la Canada ngay khi được chọn vào cuộc thi và một ngàn khác để cho tổ chức từ thiện nào mình muốn, khi thắng giải nhất  chị Ngọc Thủy lại được trao thêm năm ngàn đô Canada cho cá nhân cộng với năm ngàn đô nữa cho từ thiện.
Như vậy tổng cộng tiền thắng giải Canada’s Best Sandwich là mười  hai ngàn đô la Canada, trong đó sáu ngàn được chị Ngọc Thủy dành cho một tổ chức chuyên giúp đỡ những người bị bệnh mất trí nhớ:
Tại vì mẹ tôi bị cái bệnh đó. Hội  đó là Alzheimer’s Society, tôi nghĩ rất quan trọng vì họ có nhiều chương trình giúp cho những người bị bệnh quên lãng.

 Thanh Trúc

Thứ Tư, 22 tháng 8, 2012

Hát Vô Tư


”Đêm qua Diễm nghe thấy giọng anh hát”
-”Hả…? Hát … gì Diễm Liên?”
-”Khoảng 2 giờ sáng, Diễm nghe anh nghêu ngao gì đó trong phòng khách sạn.”
-”Hmm… Chắc là lộn rồi không?
2, 3 giờ sáng ai mà lại hát … nghêu ngao?
Mà Diễm Liên ở đâu?”
-”Thì ở chung trong khách sạn anh ở chứ ở đâu. Rõ ràng mà. Giọng “Don Hồ” thì làm sao nhầm lẫn được?
Vậy chứ anh ở phòng số mấy?”
-”Phòng … hình như là 109 thì phải, không nhớ rõ….”
-”Hèn chi… Diễm ở phòng 110 nè.
Ngay sát cạnh phòng anh.

 Cái bức tường của khách sạn này mỏng tê tái à, ai làm gì phòng bên cạnh nghe hết trơn!”
-”Hmm…”
Quê… QUÊ, thật quê!
Chúng tôi hát cùng show, nhưng mỗi người bay qua bằng những chuyến máy bay khác nhau nên đâu biết ai ở đâu?
Ngồi sửa soạn cho show diễn mà trong đầu thì cứ cố moi lại coi đêm qua mình đã hát lảm nhảm cái gì ta, mà không thể nào nhớ nổi!

 Mà cũng không chắc có phải là mình hay không?
Show diễn xong xuôi. Đêm nay thật vui quá. Thành công. Mọi người đều hoan hỉ…
Khi trở về lại được phòng khách sạn cũng phải hơn 1h đêm. Vậy là đã về sớm hơn những lần khác rồi đó.
Thu xếp đồ lại bỏ valise, còn vài tiếng nữa lại ra phi trường trở lại rồi.
Vui vui trong lòng, vừa pack đồ vừa lẩm bẩm hát mà không để ý là mình đang hát:
“Chiều nay còn mưa sao em không lại?
Nhớ mãi trong cơn đau vùi, làm sao có nhau hằn lên nỗi đau au au…”
Đang gân cổ lên để cho ra vẻ “đauuu…”, thì bỗng nghe văng vẳng đâu đó như có tiếng ai cười hi hi,
Cắt vội câu hát cái rụp!
Chết, quên mất! Diễm Liên đang ở phòng bên cạnh và… bức tường mỏng!!!
Cái phone tay bỗng kêu tít tít báo hiệu có message.
Khuya thế này rồi còn ai text cho mình vậy ta?
“Rõ ràng là anh đang hát đó nhe, hehe…“
Text message từ Diễm Liên…
Đúng là bị bắt quả tang tại trận.
Rành rành vậy mà sớm hơn khi bị hỏi thì cứ “ỏng” miệng ra mà cãi là “không có” cho bằng được.
Té ra mình bị cái tật hay lảm nhảm hát vào bất kể sáng tối mà không hề biết!
Nhưng suy đi nghĩ lại, cái nghề của mình mà có hay hát lảm nhảm cũng ok mà, cũng… “make sense”* mà….
Ca sĩ mà, đâu có sao đâu
Thế là từ nay cứ lảm nhảm… “vô tư”
Hà hà…

Don Ho

  Don Ho là ca sĩ rất dí dỏm , có tài chụp ảnh , khán thính giả nào là fans của anh quý anh bởi cá tính này , anh  hay cười và hòa nhã ,  Cly làm fan trung thành của cô Khánh Ly ,nay tới anh Don Hồ , Cly đọc mà không chán tý nào , tuy 2 người 2 phong cách nhưng vẫn thu hút reader .
tks anh Don nhaaaa!

 

 

Cà Phê Sài Gòn và những điều rất riêng


Người nào từng gắn bó và yêu những quán cà phê Sài Gòn, sẽ biết từng thời điểm ngồi ở quán nào, mới cảm nhận hết được những nét đẹp của đất trời, của mỗi quán.
Và nếu ai cảm thấy tâm hồn mình ngày càng khô cứng, ngày càng dửng dưng, hãy chọn một chiều mưa, đến quán và ngồi vào cái bàn ngóng ra mặt hồ, chắc chắn những hạt mưa sẽ làm lòng mềm lại. Ly cà phê đắng và hương vị cuộc đời
Bạn của mình!
Mình đang ngồi trong quán cà phê Tĩnh Lặng - cái quán mà một lần cậu vào thăm Sài Gòn, chúng ta thường ở đó hàn huyên chuyện cũ. 

Có lẽ vì thế mà giờ đây mình thấy nhớ cậu da diết. Cũng góc nhìn ấy, cũng cái bàn này nhưng thiếu đi một người, trống ra một chỗ ngồi…
Sài Gòn giờ đang mưa. Mưa Sài Gòn bây giờ không còn giống người ta vẫn nói “chợt mưa, chợt nắng” mà nhiều khi dầm dề đến hoang mang. Mình ngồi nhìn mưa rơi qua ly cà phê thủy tinh cũng đang thánh thót từng giọt mà ngẫm nghĩ về lẽ vô thường của cuộc đời.
Quán vắng. Bản tình ca buồn ngân nga giữa cơn mưa mùa hạ. Từng âm thanh thánh thót rơi theo những giọt mưa, gõ nhịp vào hồn mang mang cái cảm giác “lòng thật bình yên, mà sao buồn thế”.
Người Sài Gòn “hơi” thiếu lãng mạn nên ít ai đội mưa đến quán chỉ để thưởng thức ly cà phê và ngồi nhâm nhi chuyện đời như đã có lần mình và cậu đã làm ở một quán cà phê rất cũ của Hà Nội mà giờ cả hai chẳng còn nhớ tên.
Hai đứa ở hai nơi nhưng cả cậu và mình đều có chung sở thích lang thang đi tìm những quán cà phê độc đáo, dù nó ở bất kỳ hang cùng ngõ hẻm nào.
Mình biết bạn rất yêu những quán cà phê cũ kỹ nhưng ấm cúng ở Hà Nội, những quán trà vỉa hè với bà cụ tóc bạc ngồi dưới gốc cây sẵn sàng trao cho khách chén trà nóng làm ấm lòng những người bộ hành giữa trời đông giá.
Mình đã về Hà Nội nhiều lần, được dẫn đến rất nhiều quán cà phê mà cậu yêu thích.

 Những lúc đó, mình thích quán cà phê ấy nhưng cũng nhớ cà phê Sài Gòn da diết.
Không biết có phải tại Hà Nội chật chội, hay tại người Hà Nội thích không gian gần gũi, ấm cúng nên mình thấy các quán cà phê ở đây thường rất nhỏ.
Có khi chỉ là một căn phòng với ánh đèn vàng trên căn gác cũ kỹ nhưng đã tạo ra một thế giới ấm áp khác với cái rét buốt đang luồn da cắt thịt ngoài kia.
Có khi chỉ là một góc vỉa hè nhưng tất cả chuyện thời sự, chuyện SEA Games, chuyện chiến tranh Vùng Vịnh, chuyện đời, chuyện trong nhà, chuyện ngoài phố đều góp mặt.
Khi là một góc Bờ Hồ với những chiếc ghế gỗ thấp có thể ngồi đón gió và đếm lá rơi mặt hồ.
Có khi là một ngôi nhà nhỏ nằm khuất trong con hẻm phải đi vòng vèo qua bao lối rẽ mới có thể tìm ra
… Sài Gòn hình như không giống thế.
Các quán cà phê Sài Gòn thường có không gian rộng và rất "thiên nhiên".


Có lẽ tại cuộc sống nơi đây quá ồn ào nên con người thường thèm muốn giữa chốn đô thị ấy có được một góc cỏ cây cho riêng mình.
Cà phê Sài Gòn có đủ phong cách. Sang trọng có, bụi bặm có, ồn ào náo nhiệt có, thơ mộng, nhẹ nhàng, lãng mạn cũng không thiếu. Mình vốn không thích những quán cà phê hào nhoáng và sang trọng với tiếng nhạc ầm ĩ nên thường tìm đến các quán có nhạc nhẹ trữ tình, nhiều cây và gần gũi với thiên nhiên.
Người nào từng gắn bó và yêu những quán cà phê Sài Gòn sẽ biết từng thời điểm ngồi ở quán nào, mới cảm nhận hết được những nét đẹp của đất trời, của mỗi quán.
Buổi sáng, mình thường đến một quán cà phê trong công viên Tao Đàn, vì đây chính là nơi lý tưởng nhất để tận hưởng không gian trong lành và bình yên của ngày mới.
Mỗi lần ra Hà Nội, mình và bạn cũng hay uống cà phê sáng nhưng thường là những quán vỉa hè đông đúc mà không gian riêng của mỗi người chỉ có thể là hai cái ghế, một ngồi và một để cà phê, hay những quán nhỏ cũ kỹ hàng mấy chục năm tuổi.
Ở đây, mình có một không gian rộng hơn với vòm cây xanh um xòe tán trên đầu và tiếng chim hót líu lo trong trẻo.

Chỉ cần nhắm mắt lại, đắm chìm vào bản nhạc du dương của thiên nhiên hay mở mắt ra quan sát một con chim hót trong lồng,Một chiếc lá vàng đang rơi, một cử chỉ tình nghĩa khi cụ ông đưa chiếc khăn cho cụ bà lau giọt mồ hôi sau buổi tập thể dục, chắc chắn cậu sẽ có cơ hội nhìn rõ hơn gương mặt cuộc sống, thấy cuộc sống đẹp bởi những điều thật bình dị.
Buổi chiều, mình thích ngồi ở những quán như Tĩnh Lặng, hay những quán sân vườn khác để cảm nhận được cái yên tĩnh của một khu vườn.
Đây là thời điểm quán vắng nhất, nhiều khi chỉ có ta với ta. Gọi một ly cà phê ngồi nhâm nhi với bóng hoàng hôn, mình cảm thấy cuộc sống này thật yên bình.
Ngồi nhìn buổi chiều đi qua và suy tư, mỗi người sẽ hiểu được cái đẹp của nỗi buồn, cái đẹp của sự cô đơn hoang vắng. Chỉ cần thế rồi đi, nhưng tâm hồn sẽ cảm thấy nhẹ tênh giữa gánh nặng đời thường.
Buổi tối là thời gian dành cho bạn bè. Đây là lúc Sài Gòn rực rỡ ánh đèn màu, cũng là lúc phân biệt rõ nét nhất từng phong cách cà phê. 


Nếu ai thích ồn ào, náo nhiệt hãy đến những quán sang trọng, trang trí cầu kỳ hay những phòng lạnh nhạc đập ầm ĩ và lẽ dĩ nhiên đến chỉ để nghe nhạc, khó có thể nói chuyện được với nhau. 
Nếu ai thích nhẹ nhàng lãng mạn, hãy đến những quán sân vườn hoặc những quán trang trí theo phong cách cổ điển có khi là kiểu Pháp, có khi là kiểu đèn lồng Hội An hay kiểu mái rạ Bắc Bộ, ngồi thưởng thức nhạc tiền chiến, nhạc nhẹ hay nghe piano mà vẫn có thể tâm tình cùng bạn bè.

Những lúc buồn, mình hay đi một mình, đến một quán quen, ngồi vào góc tối nhất, nhìn thiên hạ qua lại và có khi ngồi… khóc .Mình vẫn nhớ mãi cái quán ấy, nơi có ông chủ tốt bụng đã từng chia sẻ khi mình ngồi lặng lẽ khóc ở một góc quán.
 Ông đã mang bánh ra cho mình ăn, lắng nghe mình nói, cho mình những lời khuyên và khi ra về đã không… tính tiền.
Ông là một nhiếp ảnh gia, đồng thời là một người say mê Thiền nên từ ông mình đã "ngộ" ra rất nhiều điều chân lý của cuộc sống.
Khi nào cậu vào, nhất định mình sẽ dẫn bạn tới đó để ngắm những bức ảnh lưu lại nhiều khoảnh khắc tuyệt vời của nhân gian mà ông đã đi khắp mọi nẻo đường đất nước ghi lại.
Những lúc mưa, cầm duồi lang thang đến một quán cà phê nào đó hay ngồi sẵn ở quán và ngóng cơn mưa đến rồi đi qua cũng là cách để tâm hồn mình thanh thản và sâu lắng.
Cậu biết chỗ nào ngồi ngắm mưa thú vị nhất Sài Gòn không? Đó là căn gác của quán Gió Bấc gần Hồ Con Rùa đấy.
Những giọt mưa rơi trắng xóa mặt hồ dù nhỏ qua làn kính vẫn mang một nỗi buồn xa vắng liêu trai.
Và nếu ai cảm thấy tâm hồn mình ngày càng khô cứng, ngày càng dửng dưng, hãy chọn một chiều mưa, đến quán và ngồi vào cái bàn ngóng ra mặt hồ, chắc chắn những hạt mưa sẽ làm lòng mềm lại.
Đôi khi cuộc sống làm tâm hồn con người ta chai sạn không thể khóc được thì khoảnh khắc ấy, giọt nước mắt trong như pha lê biết đâu sẽ long lanh trên má và rửa hết những lấm láp bụi đời.
Sài Gòn còn có những quán bờ sông rất lãng mạn. Nếu như Hà Nội có nhiều quán cà phê ven hồ thì cà phê bờ sông là một nét riêng rất Sài Gòn.
Sáng chủ nhật, nếu cậu muốn gặp gỡ bạn bè, ngồi tán chuyện hay đánh bài tiến lên thì hãy tìm mình nhé, nhất định mình sẽ dẫn bạn đến một cái quán mà ta sẽ có cảm giác hình như mình đang ngồi giữa mênh mông sông nước, giữa đại ngàn gió thổi.
Bạn cứ quay lại Sài Gòn một lần nữa đi với thời gian và sự rảnh rỗi, mình sẽ dẫn đi khám phá những quán cà phê độc đáo ở Sài Gòn mà chắc chắn khi về bạn sẽ nhớ mãi.
Tất nhiên có nhiều quán mình chẳng kể ra đây vì mình muốn bí mật để tạo cho ban  sự ngạc nhiên.
 Hãy đến tìm mình khi bạn muốn tìm sự khác biệt giữa cà phê Hà Nội và Sài Gòn nhé!
Tạm biệt và hẹn gặp lại giữa Sài Gòn!
Nam Hoài 

 Không khí nơi quán cà phê Sgon in đậm dấu ấn trong tâm tư khó phai ,xa Sgon một khoảng thời gian không quá ngắn lại chẳng đủ dài ...Nhưng mỗi khi vào FB xem những ảnh chụp bạn bè cũ hẹn hò ,í ới gọi nhau cà phê sân vườn ,rồi cà phê sáng ,trưa ,chiều ,tối lại chạnh lòng nhớ nhung về cố nhân xưa nơi quán cà phê quen ... mỗi tối cuối tuần ...Ước chi  ta được về với ngày xưa ấy và xin thời gian ngừng lại 
( dù biết là điều không tưởng )  chẳng ai ngăn được mơ ước nhỏ nhoi của mình , mơ thôi mà ,để nhớ :

 Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
 Ta có thêm ngày nữa để yêu thương
Cly