Thứ Tư, 28 tháng 11, 2012
Khi Sinh viên Sài Gòn bôn ba kiếm sống
Sinh viên tại các trường cao đẳng-đại học, ngoại trừ ngành sư phạm nhẹ nhàng hơn, phải đóng học phí hàng năm cùng các phí tổn khác do nhà trường yêu cầu khá cao; sinh viên từ các tỉnh theo học tại Sài Gòn lại còn lo phí tổn cho việc ăn ở.
Nhiều học sinh tốt nghiệp phổ thông trung học đã trúng tuyển vào các trường cao đẳng-đại học, việc theo học tại các trường này cũng còn là một vấn đề phải tiếp tục lo toan.
Chúng tôi biết không ít trường hợp học sinh giỏi, thi đậu vào trường đại học khó khăn như Ðại Học Y Dược; nhưng vì hoàn cảnh gia đình, đã không thể theo học.
Việc kiếm sống đối với sinh viên không dễ dàng; phải phù hợp, vì sinh viên còn dành thì giờ cho việc học tập.
Chúng tôi thường gặp những sinh viên làm công việc chạy bàn trong các quán tiệm cà phê và nhà hàng lớn; số tiền kiếm được từ công việc ấy khá khiêm nhượng.
Ðặc biệt từ khoảng nửa năm trở lại đây, tại Sài Gòn xuất hiện nhiều xe tủ kính đặt trên các lề đường của các sinh viên, để bán cà phê hoặc bánh mì.
Các xe bán cà phê của sinh viên đều ghi bảng hiệu cà phê “Take Away”; xe bánh mì ghi hàng chữ “Hương Vị Thổ Nhĩ Kỳ.”
Hàng ngày đi ngang qua đường Bình Thới-quận 11, chúng tôi thường dừng lại chỗ đặt xe bán cà phê Take Away, phía trước một căn nhà đang mở rộng cửa.
Tuấn, sinh viên trường Cao Ðẳng Hàng Hải và một bạn cùng trường đứng bán mỗi sáng sớm. “Chúng cháu may mắn quen biết gia đình này; nhà không buôn bán gì, nên chúng cháu có thể đặt xe bán cà phê ở trước cửa bất cứ lúc nào...” Tuấn nói.
Cái xe bày hàng chế biến “cà phê mang đi” do Tuấn và mấy bạn sinh viên cùng trường hùn hạp nhau đặt đóng xinh xắn, ghi chữ vẽ hình trang nhã; thêm tấm bảng hiệu đặt gần bên, ghi giá biểu cà phê: cà phê đá 8 ngàn đồng - cà phê sữa 10 ngàn đồng...
Giá cả cà phê như vậy cũng rẻ như vô số hàng cà phê vỉa hè ở Sài Gòn. “Với giá như vầy, làm sao các cháu có thể bán cà phê thứ thiệt?”
Tuấn cười nhẹ nhàng, trả lời:
“Cà phê chúng cháu lấy mối của người quen, thứ cà phê Di Linh chánh gốc chú ạ.
Bán cà phê như vậy chúng cháu cũng có lời chớ chẳng không, tuy chẳng lời nhiều bằng bán cà phê dỏm.”
Những buổi sáng sớm, người người đi làm, ngang qua xe bán cà phê “Take Away” của Tuấn và các bạn, dừng lại mua ly “cà phê mang đi” không ít.
Như Tuấn cho biết, chiếc xe bán cà phê Take Away đặt trước cửa nhà của người thân quen, nên có nhiều thuận lợi. Khách uống cà phê ở Sài Gòn nhìn nhận, gần như hầu hết các điểm bán cà phê vỉa hè hiện nay đều bán một thứ gọi-là-cà-phê, nghĩa là có rất ít cà phê thứ thật, hoặc hoàn toàn không có cà phê gì cả; có lẽ chỉ là đậu nành trộn với bắp rang và cau khô tán nhuyễn.
Mới đây ngành chức năng kiểm tra chất lượng sản phẩm thành phố đã phát hiện một cơ sở tại Hóc Môn, chuyên sản xuất chế biến cà phê giả mạo với quy mô lớn, bằng một công thức độc hại: đậu nành + 15 thứ hóa chất của Trung Quốc!??
Tuấn ngao ngán cho biết, các bạn sinh viên bán cà phê Take Away hoặc bánh mì Hương Vị Thổ Nhĩ Kỳ ở các nơi trong thành phố, có thể đều phải dẹp xe nghỉ bán, hoặc dời chuyển chỗ mỗi lần có đợt dọn dẹp lòng lề đường; đặc biệt trong năm 2012, gọi là năm an toàn trật tự giao thông, họ tổ chức kiểm tra thường xuyên, gắt gao hơn nữa.
Chúng tôi hỏi thăm: “Thế lúc đi dọn dẹp lòng lề đường, họ không thông cảm, du di chút nào đối với các sinh viên?” Tuấn chỉ cười trừ, lắc đầu.
Chúng tôi từng chứng kiến, những người có chức năng kiểm tra dọn dẹp lòng lề đường đã thẳng tay quyết liệt; họ không ngần ngại tịch thu cả xe trái cây của những người bán rong nghèo khổ, tịch thu bàn ghế của những hàng cà phê vỉa hè...
Ghé một xe bán bánh mì Hương Vị Thổ Nhĩ Kỳ, cũng trên đường Bình Thới-quận 11, thấy người mua khá đông.
Hai sinh viên, một nam một nữ, học tại trường Cao Ðẳng Công Nghệ Phú Lâm, vừa dán tấm giấy in chữ “Cần Tuyển Nhân Viên Bán Hàng” lên trên mặt kính của xe.
Từ lâu, bánh mì Hương Vị Thổ Nhĩ Kỳ đã có bán tại cửa hàng Như Lan, một trong những cửa hàng chế biến thực phẩm lớn bậc nhất tại Sài Gòn.
Cô sinh viên trường cao đẳng công nghệ cắt những lát thịt nướng từ xiên thịt gắn đứng trong khung kính, sát bên vỉ nướng đỏ rực.
Hơi nóng tỏa ra từ những lát thịt nướng chín thơm; cô sinh viên đang xếp những lát thịt nướng ấy vào trong ruột ổ bánh mì.
Với giá bán: 12-15 ngàn đồng/ổ, và với chất lượng bánh mì Hương Vị Thổ Nhĩ Kỳ do các sinh viên đứng bán, nói chung rẻ hơn giá cả tại các xe bánh mì khác, trên những vỉa hè khắp thành phố.
Anh sinh viên dán tấm giấy xong, nói với chúng tôi: “Tụi cháu còn phải dành thời gian học để thi tốt nghiệp, nên phải tuyển thêm người đứng bán hàng; chớ không phải ăn nên làm ra, buôn bán lớn lao gì đâu!”
Tháng trước, trên đường Sài Gòn lên Bảo Lộc, chúng tôi gặp anh sinh viên mãn khóa sư phạm đi bán dạo đồ gốm sứ cùng bạn.
Mỗi người một xe gắn máy “Honda Trung Quốc nhái xe Nhật Bản,” mỗi xe buộc ràng kỹ lưỡng 3 chiếc độc bình có chiều cao gần một mét, nặng khoảng 5-6 chục kí-lô/chiếc.
Lúc dừng nghỉ giải khát, chúng tôi hỏi thăm, được biết anh sinh viên đã từng thi đậu vào hai trường đại học:
Y Dược và Sư Phạm.
Nhà nghèo, anh không thể theo học tại trường Ðại Học Y Dược, nên đã vào học tại trường Ðại Học Sư Phạm. Nhưng từ khi tốt nghiệp Ðại Học Sư Phạm tới nay, đã gần một năm vẫn chưa được bổ nhiệm về dạy học tại một trường nào, kể cả trường học ở vùng sâu vùng xa.
“Con biết làm gì để sinh sống bây giờ.
Ðành dốc sức lao động, chở những chiếc độc bình này, mua được với ‘giá hữu nghị’ tại cơ sở sản xuất đồ gốm sứ của người bà con tại Bình Dương, đi bán dạo. Bán được một chiếc độc bình cỡ này, tụi con cũng có thể lời vài trăm ngàn đồng.”
Nguyễn Ðạt-NV
Thứ Ba, 27 tháng 11, 2012
Từ Bi Với Mình
Ngậm ngùi bởi tiếc nuối tuổi trẻ đã trôi qua lúc nào không hay ! Ngậm
ngùi phải chi hồi đó thế này thế khác… Hình như ta chẳng bao giờ thực
sống.
Lúc còn trẻ, ta mơ ước tương lai, sống cho tương lai.
Nghĩ rằng phải đạt cái này cái nọ, có được cái kia cái khác mới là sống.
Khi có tuổi, khi đã có được cái này cái nọ, cái kia cái khác thì ta lại sống cho quá khứ ! Nhỏ mong cho mau lớn, lớn mong cho nhỏ lại.
Quả là lý thú ! Tóm lại, ta chẳng biết quý những giây phút hiện tại.
Từ ngày “thế giới phẳng”, ta còn sống với đời sống ảo. Ta ngồi đây với bạn nhưng chuyện trò với một người nào khác, cười đùa, nhăn nhó, giận dữ, âu yếm với một người nào khác ở nơi xa.
Khi bắt lại câu chuyện thì nhiều khi đã lỡ nhịp !
Hiểu ra những điều tầm thường đó, tôi biết quý thời gian hơn, quý phút giây hiện tại, ở đây và bây giờ hơn.
Nhờ vậy mà không có thì giờ cho già nữa !
Hiện tại thì không có già, không có trẻ, không có quá khứ vị lai.
Dĩ nhiên, không phải trốn chạy già mà hiểu nó, chấp nhận nó, thưởng thức nó.
Khi biết “enjoy” nó thì quả có nhiều điều thú vị để phát hiện, để khám phá.
Một người 60, tiếc mãi tuổi 45 của mình, thì khi 75, họ sẽ tiếc mãi tuổi 60, rồi khi 80, họ sẽ càng tiếc 75 !
Vậy sao ta đang ở cái tuổi tuyệt vời nhất của mình lại không yêu thích nó đi, sao cứ phải….nguyền rủa, bất mãn với nó.
Có phải tội nghiệp nó không ?
Ta đang ở cái tuổi nào thì nhất định tuổi đó phải là tuổi đẹp nhất rồi, không thể có tuổi nào đẹp hơn nữa!
Ta cũng có thể gạt gẫm mình chút đỉnh như đi giải phẫu thẩm mỹ chẳng hạn. Xóa chỗ này, bơm chỗ nọ, lóc chỗ kia. Nhưng nhức mỏi vẫn cứ nhức mỏi, loãng xương vẫn cứ loãng xương, tim mạch vẫn cứ tim mạch…
Cơ thể ta cứ tiến triển theo một “lộ trình” đã được vạch sãn của nó, không cần biết có ta !
Mà hình như, càng nguyền rủa, càng bất mãn với nó, nó càng làm dữ. Trái lại nếu biết thương yêu nó, chiều chuộng nó một chút, biết cách cho nó ăn, cho nó nghỉ, biết cách làm cho xương nó cứng cáp, làm cho mạch máu nó thông thoáng, làm cho các khớp nó trơn tru thì nó cũng sẽ tử tế với ta hơn.
Anh chàng Alexis Zorba nói: “Cũng phải chăm nom đến thân thể nữa chứ, hãy thương nó một chút. Cho nó ăn với. Cho nó nghỉ với. Đó là con lừa kéo xe của ta, nếu không cho nó ăn, nó nghỉ, nó sẽ bỏ rơi mình ngang xương giữa đường cho mà coi”
(Nikos Kazantzaki).
Từ ngày biết thương “con lừa” của mình hơn, tử tế với nó hơn, thì có vẻ tôi… cũng khác tôi xưa.
Tôi biết cho con lừa của mình ăn khi đói, không ép nó ăn lúc đang no, không cần phải cười cười nói nói trong lúc ăn. Món gì khoái khẩu thì ăn, chay mặn gì cũng tốt
Cá khô, mắm ruốc gì cũng được, miễn là đừng nhiều muối quá !
Một người cô tôi mắc bệnh “ăn không được”, “ăn không biết ngon” vậy mà vẫn béo phì, đi không nổi, là bởi vì các con thương bà quá, mua toàn sữa Mỹ mắc tiền cho uống! Sữa giàu năng lượng, nhiều chất béo bổ quá, làm sao còn có thể ăn ngon, làm sao không béo phì cho được? Giá nghèo một chút còn hay hơn!
Cá kho quẹt, rau muống mà tốt, miễn bà ăn thấy ngon, thấy sướng!
Tôi cũng biết cho con lừa của mình ngủ hơn. Ngủ đầy giấc, đủ giấc. Ngủ đủ giấc là cơ hội tốt nhất cho các tế bào não phục hồi, như sạc pin vậy. Sạc không đủ mà đòi pin ngon lành sao được!
Bảy trăm năm trước, Trần Nhân Tông viết:
Cơ tắc xan hề khốn tắc miên!
(Đói đến thì ăn, mệt ngủ liền!)
trong bài Cư trần lạc đạo, (ở đời mà vui đạo)!
Ông là vị vua nhà Trần sớm nhường ngôi cho con, lên tu ở núi Yên Tử, Tổ sư thiền phái Trúc Lâm.
Tu hành như vậy mà khi quân Nguyên xâm lấn nước ta, ông liền xuống núi, ra tay dẹp giặc, xong, phủi tay lên núi tu tiếp!
Mỗi người có đồng hồ sinh học của riêng mình, không ai giống ai, như vân tay vậy, cho nên không cần bắt chước, chỉ cần lắng nghe mình.
Phương pháp này, phương pháp nọ của người này người kia bày vẽ chẳng qua cũng chỉ để tham khảo, nắm lấy nguyên tắc chung thôi, rồi áp dụng vào hoàn cảnh riêng cụCũng nhớ rằng tới tuổi nào đó, tai ta sẽ bắt đầu kém nhạy, mắt bắt đầu kém tinh, đấu óc bắt đầu kém sắc sảo. Tai kém nhạy để bớt nghe những điều chướng tai.
Mắt kém tinh để bớt thấy những điều gai mắt. Đầu óc cứ sắc sảo hoài ai chịu cho nổi!
Tuy vậy, tai kém mà muốn nghe gì thì nghe, không thì đóng lại; mắt kém mà muốn thấy gì thì thấy, không thì khép lại.
Thế là “căn” hết tiếp xúc được với “trần”.
Tự dưng không tu hành gì cả mà cũng như tu, cũng thực tập ưng vô sở trụ nhi sanh kỳ tâm!
Rồi một hôm đẹp trời nào đó ta còn có thể phát hiện mắt mình chẳng những nhìn kém mà còn thấy những ngôi sao lấm chấm, những lốm đốm hoa trên bầu trời trong xanh vời vợi kia.
Nếu không phải do một thứ bệnh mắt nào đó thì đây hẳn là hiện tượng thoái hóa của tuổi già, nói nôm na là xài lâu quá, hết thời hạn bảo hành.
Cái mà người xưa gọi là “hoa đốm hư không” chính là nó. Tưởng hoa đốm của trời, ai dè trong mắt mình!
Chỉnh cái “tưởng” của ta nhiều khi làm hại ta.
Biết vậy ta bớt mất thì giờ cho những cuộc tranh tụng, bớt tiêu hao năng lượng vào những chuyện hơn thua.
Dĩ nhiên có những chuyện phải ra ngô ra khoai, nhưng cái cách cũng đã khác, cái nhìn đã khác, biết tôn trọng ý kiến người khác, biết chấp nhận và nhìn lại mình.
Khi 20 tuổi người ta băn khoăn lo lắng không biết người khác nghĩ gì về mình.
Đến 40 thì ai nghĩ gì mặc họ. Đến 60 mới biết chả có ai nghĩ gì về mình cả!
Tóm lại, chấp nhận mình là mình và từ bi với mình một chút. Nhưng muốn vậy, phải… chuyển đổi cách thở.
Thở ư? Đúng vậy! Một bác sĩ có thể biết rất nhiều về bộ máy hô hấp, về cơ thể học, sinh lý học, bệnh lý học của bộ máy hô hấp nhưng chưa chắc đã biết thở!
Bác Sĩ Đỗ Hồng Ngọc
@@,tks t/g !
Lúc còn trẻ, ta mơ ước tương lai, sống cho tương lai.
Nghĩ rằng phải đạt cái này cái nọ, có được cái kia cái khác mới là sống.
Khi có tuổi, khi đã có được cái này cái nọ, cái kia cái khác thì ta lại sống cho quá khứ ! Nhỏ mong cho mau lớn, lớn mong cho nhỏ lại.
Quả là lý thú ! Tóm lại, ta chẳng biết quý những giây phút hiện tại.
Từ ngày “thế giới phẳng”, ta còn sống với đời sống ảo. Ta ngồi đây với bạn nhưng chuyện trò với một người nào khác, cười đùa, nhăn nhó, giận dữ, âu yếm với một người nào khác ở nơi xa.
Khi bắt lại câu chuyện thì nhiều khi đã lỡ nhịp !
Hiểu ra những điều tầm thường đó, tôi biết quý thời gian hơn, quý phút giây hiện tại, ở đây và bây giờ hơn.
Nhờ vậy mà không có thì giờ cho già nữa !
Hiện tại thì không có già, không có trẻ, không có quá khứ vị lai.
Dĩ nhiên, không phải trốn chạy già mà hiểu nó, chấp nhận nó, thưởng thức nó.
Khi biết “enjoy” nó thì quả có nhiều điều thú vị để phát hiện, để khám phá.
Một người 60, tiếc mãi tuổi 45 của mình, thì khi 75, họ sẽ tiếc mãi tuổi 60, rồi khi 80, họ sẽ càng tiếc 75 !
Vậy sao ta đang ở cái tuổi tuyệt vời nhất của mình lại không yêu thích nó đi, sao cứ phải….nguyền rủa, bất mãn với nó.
Có phải tội nghiệp nó không ?
Ta đang ở cái tuổi nào thì nhất định tuổi đó phải là tuổi đẹp nhất rồi, không thể có tuổi nào đẹp hơn nữa!
Ta cũng có thể gạt gẫm mình chút đỉnh như đi giải phẫu thẩm mỹ chẳng hạn. Xóa chỗ này, bơm chỗ nọ, lóc chỗ kia. Nhưng nhức mỏi vẫn cứ nhức mỏi, loãng xương vẫn cứ loãng xương, tim mạch vẫn cứ tim mạch…
Cơ thể ta cứ tiến triển theo một “lộ trình” đã được vạch sãn của nó, không cần biết có ta !
Mà hình như, càng nguyền rủa, càng bất mãn với nó, nó càng làm dữ. Trái lại nếu biết thương yêu nó, chiều chuộng nó một chút, biết cách cho nó ăn, cho nó nghỉ, biết cách làm cho xương nó cứng cáp, làm cho mạch máu nó thông thoáng, làm cho các khớp nó trơn tru thì nó cũng sẽ tử tế với ta hơn.
Anh chàng Alexis Zorba nói: “Cũng phải chăm nom đến thân thể nữa chứ, hãy thương nó một chút. Cho nó ăn với. Cho nó nghỉ với. Đó là con lừa kéo xe của ta, nếu không cho nó ăn, nó nghỉ, nó sẽ bỏ rơi mình ngang xương giữa đường cho mà coi”
(Nikos Kazantzaki).
Từ ngày biết thương “con lừa” của mình hơn, tử tế với nó hơn, thì có vẻ tôi… cũng khác tôi xưa.
Tôi biết cho con lừa của mình ăn khi đói, không ép nó ăn lúc đang no, không cần phải cười cười nói nói trong lúc ăn. Món gì khoái khẩu thì ăn, chay mặn gì cũng tốt
Cá khô, mắm ruốc gì cũng được, miễn là đừng nhiều muối quá !
Một người cô tôi mắc bệnh “ăn không được”, “ăn không biết ngon” vậy mà vẫn béo phì, đi không nổi, là bởi vì các con thương bà quá, mua toàn sữa Mỹ mắc tiền cho uống! Sữa giàu năng lượng, nhiều chất béo bổ quá, làm sao còn có thể ăn ngon, làm sao không béo phì cho được? Giá nghèo một chút còn hay hơn!
Cá kho quẹt, rau muống mà tốt, miễn bà ăn thấy ngon, thấy sướng!
Tôi cũng biết cho con lừa của mình ngủ hơn. Ngủ đầy giấc, đủ giấc. Ngủ đủ giấc là cơ hội tốt nhất cho các tế bào não phục hồi, như sạc pin vậy. Sạc không đủ mà đòi pin ngon lành sao được!
Bảy trăm năm trước, Trần Nhân Tông viết:
Cơ tắc xan hề khốn tắc miên!
(Đói đến thì ăn, mệt ngủ liền!)
trong bài Cư trần lạc đạo, (ở đời mà vui đạo)!
Ông là vị vua nhà Trần sớm nhường ngôi cho con, lên tu ở núi Yên Tử, Tổ sư thiền phái Trúc Lâm.
Tu hành như vậy mà khi quân Nguyên xâm lấn nước ta, ông liền xuống núi, ra tay dẹp giặc, xong, phủi tay lên núi tu tiếp!
Mỗi người có đồng hồ sinh học của riêng mình, không ai giống ai, như vân tay vậy, cho nên không cần bắt chước, chỉ cần lắng nghe mình.
Phương pháp này, phương pháp nọ của người này người kia bày vẽ chẳng qua cũng chỉ để tham khảo, nắm lấy nguyên tắc chung thôi, rồi áp dụng vào hoàn cảnh riêng cụCũng nhớ rằng tới tuổi nào đó, tai ta sẽ bắt đầu kém nhạy, mắt bắt đầu kém tinh, đấu óc bắt đầu kém sắc sảo. Tai kém nhạy để bớt nghe những điều chướng tai.
Mắt kém tinh để bớt thấy những điều gai mắt. Đầu óc cứ sắc sảo hoài ai chịu cho nổi!
Tuy vậy, tai kém mà muốn nghe gì thì nghe, không thì đóng lại; mắt kém mà muốn thấy gì thì thấy, không thì khép lại.
Thế là “căn” hết tiếp xúc được với “trần”.
Tự dưng không tu hành gì cả mà cũng như tu, cũng thực tập ưng vô sở trụ nhi sanh kỳ tâm!
Rồi một hôm đẹp trời nào đó ta còn có thể phát hiện mắt mình chẳng những nhìn kém mà còn thấy những ngôi sao lấm chấm, những lốm đốm hoa trên bầu trời trong xanh vời vợi kia.
Nếu không phải do một thứ bệnh mắt nào đó thì đây hẳn là hiện tượng thoái hóa của tuổi già, nói nôm na là xài lâu quá, hết thời hạn bảo hành.
Cái mà người xưa gọi là “hoa đốm hư không” chính là nó. Tưởng hoa đốm của trời, ai dè trong mắt mình!
Chỉnh cái “tưởng” của ta nhiều khi làm hại ta.
Biết vậy ta bớt mất thì giờ cho những cuộc tranh tụng, bớt tiêu hao năng lượng vào những chuyện hơn thua.
Dĩ nhiên có những chuyện phải ra ngô ra khoai, nhưng cái cách cũng đã khác, cái nhìn đã khác, biết tôn trọng ý kiến người khác, biết chấp nhận và nhìn lại mình.
Khi 20 tuổi người ta băn khoăn lo lắng không biết người khác nghĩ gì về mình.
Đến 40 thì ai nghĩ gì mặc họ. Đến 60 mới biết chả có ai nghĩ gì về mình cả!
Tóm lại, chấp nhận mình là mình và từ bi với mình một chút. Nhưng muốn vậy, phải… chuyển đổi cách thở.
Thở ư? Đúng vậy! Một bác sĩ có thể biết rất nhiều về bộ máy hô hấp, về cơ thể học, sinh lý học, bệnh lý học của bộ máy hô hấp nhưng chưa chắc đã biết thở!
Bác Sĩ Đỗ Hồng Ngọc
@@,tks t/g !
Alex Huỳnh và ‘Dự án h.o.p.e.fly’
Câu
chuyện bắt đầu cách đây hơn hai tuần rưỡi, sau khi cơn bão Sandy xảy ra,
Alex lên trang mạng xã hội Facebook cho biết về “Dự án h.o.p.e.fly” và
kêu gọi mọi người quyên góp áo lạnh cho nạn nhân.
“Em nhớ hôm ấy là tối Chủ Nhật, sau khi gởi tin đi trên Facebook, em nhận được sự hưởng ứng cấp kỳ! Tin cần áo lạnh cứ thế truyền đi khắp nơi.
Mọi người sẵn lòng giúp để em có thể đóng thùng gởi máy bay đi vào ngày 18 Tháng Mười Một, em muốn đích thân đi trao cho những người vô gia cư hay bị mất nơi cư ngụ,” Alex kể.
Phía Tây nước Mỹ, Alex nhắm thâu áo ấm từ những người hảo tâm tại hai nơi là Los Angeles và Orange County.
“Em thiết lập ba địa điểm để thâu nhận áo khoác, áo lạnh, jackets, áo len, được đặt tại phòng tập thể dục J.A.M., trường dạy diễn xuất Aaron Speiser Acting Studio ở West Hollywood, và Bella Vi Spa ở Fountain Valley. Kết quả là em đã thâu được tổng cộng 6 thùng; ba thùng ở Los Angeles và ba thùng ở Orange County,” người trẻ tuổi này vui vẻ nói.
Về phía Ðông nước Mỹ, Alex móc nối và đặt được hai trạm nhận áo lạnh, một ở Richmond, Virginia và một ở Philadelphia, Pennsylvania.
Trong cả hai địa điểm, những người tốt bụng có thể đóng góp cho nhu cầu ở New York, vòng lên Washington, D.C. và khu vực phía Bắc Virginia với tàu điện ngầm, nơi mà người dân địa phương cũng tiện góp phần cứu trợ.
Cảm kích trước việc làm của người trẻ gốc Việt, hãng máy bay Virgin America đã nhận bảo trợ 235 pounds cước phí của 6 thùng áo lạnh từ Los Angeles đi cùng với Alex.“Mỗi thùng cân nặng khoảng 25 pounds, hãng máy bay đã giúp em không phải tốn $200-$250 tiền cước phí. May quá!”
Khi hạ cánh hôm Thứ Hai ở phi trường New York, người chị cả của Alex là bác sĩ nội khoa sống ở Richmond, Virginia đến đón và cho biết kế hoạch ở miền Ðông cũng đóng thêm được bốn thùng.
Thế là ngày hôm sau, Alex, cùng người chị và một người bạn thân tên Paul Cantor, 30 tuổi, từ Seatle, Washington chất thùng lên xe Van và tới New York lúc 5 giờ 30 chiều.
“Chúng em phải đi chở thêm bốn thùng đồ từ Manhattan đến tặng cơ quan từ thiện Công Giáo (Catholic Charity) và The Mission Rescue NYC, nơi có khoảng 200 người vô gia cư hay mất nhà tạm trú,” Alex kể.
Dù khó nhọc nhưng Alex không thể quên những gì trải qua trong chuyến đi cứu trợ, Alex nói: “Những người tạm trú đã hân hoan mở cửa đón chúng em. Những người tình nguyện đã có mặt từ lúc nào.
Họ xăn tay áo và giúp khiêng những thùng áo lạnh vào trong cho mọi người kịp trước ngày lễ Tạ Ơn.”
Alex cho biết được sinh ra và lớn lên tại New York và dọn về Los Angeles sau khi tốt nghiệp Ðại Học Virginia Commonwealth.
Alex theo đuổi ước mơ làm việc trong ngành phim ảnh và truyền hình.
Người trẻ tuổi này cho biết “Em từng đóng phim vai nguy hiểm ‘stunt’ trong các show truyền hình như Entourage và những bộ phim như Pirates of the Caribbean, và cùng xuất hiện bên tài tử Will Smith trong phim Hancock.”
“Từ khi em lên năm tuổi, em biết chính xác những gì em muốn làm. Ðó là đem mọi người lại với nhau, giải trí cho khán giả, và trả lại cho thế giới này,” Alex Huỳnh, người trẻ sáng lập ra “Dự án h.o.p.e.fly,” nói.
Chi tiết về “dự án h.o.p.e.fly” có tại website: www.alex-huynh.com.
tks tks Alex. Huynh,good job !!
“Em nhớ hôm ấy là tối Chủ Nhật, sau khi gởi tin đi trên Facebook, em nhận được sự hưởng ứng cấp kỳ! Tin cần áo lạnh cứ thế truyền đi khắp nơi.
Mọi người sẵn lòng giúp để em có thể đóng thùng gởi máy bay đi vào ngày 18 Tháng Mười Một, em muốn đích thân đi trao cho những người vô gia cư hay bị mất nơi cư ngụ,” Alex kể.
Phía Tây nước Mỹ, Alex nhắm thâu áo ấm từ những người hảo tâm tại hai nơi là Los Angeles và Orange County.
“Em thiết lập ba địa điểm để thâu nhận áo khoác, áo lạnh, jackets, áo len, được đặt tại phòng tập thể dục J.A.M., trường dạy diễn xuất Aaron Speiser Acting Studio ở West Hollywood, và Bella Vi Spa ở Fountain Valley. Kết quả là em đã thâu được tổng cộng 6 thùng; ba thùng ở Los Angeles và ba thùng ở Orange County,” người trẻ tuổi này vui vẻ nói.
Về phía Ðông nước Mỹ, Alex móc nối và đặt được hai trạm nhận áo lạnh, một ở Richmond, Virginia và một ở Philadelphia, Pennsylvania.
Trong cả hai địa điểm, những người tốt bụng có thể đóng góp cho nhu cầu ở New York, vòng lên Washington, D.C. và khu vực phía Bắc Virginia với tàu điện ngầm, nơi mà người dân địa phương cũng tiện góp phần cứu trợ.
Cảm kích trước việc làm của người trẻ gốc Việt, hãng máy bay Virgin America đã nhận bảo trợ 235 pounds cước phí của 6 thùng áo lạnh từ Los Angeles đi cùng với Alex.“Mỗi thùng cân nặng khoảng 25 pounds, hãng máy bay đã giúp em không phải tốn $200-$250 tiền cước phí. May quá!”
Khi hạ cánh hôm Thứ Hai ở phi trường New York, người chị cả của Alex là bác sĩ nội khoa sống ở Richmond, Virginia đến đón và cho biết kế hoạch ở miền Ðông cũng đóng thêm được bốn thùng.
Thế là ngày hôm sau, Alex, cùng người chị và một người bạn thân tên Paul Cantor, 30 tuổi, từ Seatle, Washington chất thùng lên xe Van và tới New York lúc 5 giờ 30 chiều.
“Chúng em phải đi chở thêm bốn thùng đồ từ Manhattan đến tặng cơ quan từ thiện Công Giáo (Catholic Charity) và The Mission Rescue NYC, nơi có khoảng 200 người vô gia cư hay mất nhà tạm trú,” Alex kể.
Dù khó nhọc nhưng Alex không thể quên những gì trải qua trong chuyến đi cứu trợ, Alex nói: “Những người tạm trú đã hân hoan mở cửa đón chúng em. Những người tình nguyện đã có mặt từ lúc nào.
Họ xăn tay áo và giúp khiêng những thùng áo lạnh vào trong cho mọi người kịp trước ngày lễ Tạ Ơn.”
Alex cho biết được sinh ra và lớn lên tại New York và dọn về Los Angeles sau khi tốt nghiệp Ðại Học Virginia Commonwealth.
Alex theo đuổi ước mơ làm việc trong ngành phim ảnh và truyền hình.
Người trẻ tuổi này cho biết “Em từng đóng phim vai nguy hiểm ‘stunt’ trong các show truyền hình như Entourage và những bộ phim như Pirates of the Caribbean, và cùng xuất hiện bên tài tử Will Smith trong phim Hancock.”
“Từ khi em lên năm tuổi, em biết chính xác những gì em muốn làm. Ðó là đem mọi người lại với nhau, giải trí cho khán giả, và trả lại cho thế giới này,” Alex Huỳnh, người trẻ sáng lập ra “Dự án h.o.p.e.fly,” nói.
Chi tiết về “dự án h.o.p.e.fly” có tại website: www.alex-huynh.com.
tks tks Alex. Huynh,good job !!
Thứ Hai, 26 tháng 11, 2012
Một câu chuyện cảm động
Một câu chuyện thật là cảm động
của một gia đình lao động xuất khẩu, sau đó xin tỵ nạn tại
Đức, người vợ được bảo lãnh sang sau, gia đình đổ vỡ vì người
vợ chê chông chậm chạp, thua kém người khác...bỏ chồng và con
để lấy chồng khác...Không rõ tên tác giả, chỉ thấy đề tắt là
TN. Anh hẹn chị ra quán cà phê trước nhà ga chính
của thành phố Bremen.
Câu đầu tiên khi gặp anh, chị nói trong sự cáu gắt, ông lại bán xe rồi hay sao mà lại đi tàu lên đây.Anh cúi đầu trả lời lý nhí trong sự hổ thẹn, ừ, bán rồi, vì cũng không có nhu cầu lắm. Chị sầm mặt xuống, ông lúc nào cũng vậy, suốt đời không thể ngóc đầu lên được, hẹn tôi ra đây có chuyện gì vậy?
Khó khăn lắm anh mới có thể nói với chị điều anh muốn nhờ cậy.
Chị cũng khó khăn lắm mới có thể trả lời từ chối anh, nhưng mà gia đình tôi đang yên lành, nếu đưa con bé về e rằng sẽ chẳng còn được bình yên.
Anh năn nỉ, nhưng thật sự là anh rất bối rối, con bé đã đến tuổi dậy thì, anh là đàn ông, không thể gần gũi và dạy dỗ chu đáo cho nó được, anh chưa bao giờ cầu xin em điều gì, chỉ lần này thôi, chỉ nửa năm hay vài ba tháng cũng được, em là phụ nữ, em gần nó, em hướng dẫn và khuyên bảo nó trong một thời gian, để nó tập làm quen với cuộc sống của một thiếu nữ, sau đó anh lại đón nó về.
Chị thở dài, ông lúc nào cũng mang xui xẻo đến
cho tôi, thôi được rồi, ông về đi, để tôi về bàn lại với chồng tôi đã,
có gì tôi sẽ gọi điện thông báo cho ông sau. Anh nhìn chị với ánh mắt
đầy hàm ơn. Anh đứng dậy, đầu cúi xuống như có lỗi tiễn chị ra xe rồi
thở dài, lùi lũi bước vào nhà ga đáp tàu trở lại Hamburg.Anh và
chị trước kia là vợ chồng. Họ yêu nhau từ hồi còn học phổ thông. Anh đi
lao động xuất khẩu ở Đông Đức. Chị theo học Đại học Sư phạm Hà Nội 1.
Ngày bức tường Berlin sụp đổ, anh chạy sang phía Tây xin tị nạn. Chị tốt nghiệp Đại học và về làm giáo viên cấp 3 huyện Thái Thụy, Thái Bình. Họ vẫn liên lạc và chờ đợi nhau.
Khi đã có giấy tờ cư trú hợp lệ, anh về làm đám cưới với chị, rồi làm thủ tục đón chị sang Đức.Vừa sang Đức, thấy bạn bè anh ai cũng thành đạt. Đa số ai cũng có nhà hàng, hay cửa tiệm buôn bán. Chỉ có anh là vẫn còn đi làm phụ bếp thuê cho người ta.
Chị trách anh vô dụng. Anh không nói gì, chỉ hơi buồn vì chị không hiểu, để có đủ tiền bạc và điều kiện lo thủ tục cho chị sang được đây, anh đã vất vả tiết kiệm mấy năm trời mới được. Nên không dám mạo hiểm ra làm ăn"Đồ cù lần, đồ đàn ông vô dụng...", đó là câu nói của miệng chị dành cho anh, sau khi anh và chị có bé Hương.Bé Hương sinh thiếu tháng, phải nuôi lồng kính đến hơn nữa năm mới được về nhà.
Khi bác sĩ thông báo cho vợ chồng anh biết bé Hương bị thiểu năng bẩm sinh. Giông tố bắt đầu thực sự nổi lên từ đó. Chị trách anh, đến một đứa con cũng không làm cho ra hồn, thì hỏi làm được gì chứ.
Anh ngậm đắng nuốt cay nhận lỗi về mình và dồn hết tình thương cho đứa con gái xấu số.Bé Hương được 3 tuổi, chị muốn ly dị với anh. Chị nói, ông buông tha cho tôi, sống với ông đời tôi coi như tàn. Anh đồng ý, vì anh biết chị nói đúng. Anh là người chậm chạp, không có chủ kiến và không có chí tiến thân, sống an phận thủ thường. Nếu cứ rằng buộc sẽ làm khổ chị.Bé Hương 3 tuổi mà chưa biết nói.
Chị cũng rất thương con, nhưng vì bận bịu làm ăn nên việc chăm sóc con bé hầu hết là do anh làm. Vì vậy mà con bé quấn quít bố hơn mẹ.Biết vậy nên chị cũng rất yên tâm và nhẹ nhõm nhường quyền nuôi dưỡng con bé cho anh khi làm thủ tục ly hôn.Ly dị được gần 1 năm thì chị tái giá.
Chị sinh thêm một đứa con trai với người chồng mới.Thành phố Bremen là thành phố nhỏ.
Người Việt ở đó hầu như đều biết nhau. Chị cảm thấy khó chịu khi thỉnh thoảng bắt gặp cha con anh đi mua sắm trên phố.
Chị gặp anh và nói với anh điều đó. Anh biết ý chị nên chuyển về Hamburg sinh sống.Chị không phải là người vô tâm, nên thỉnh thoảng vẫn gửi tiền nuôi dưỡng con cho anh.
Trong những dịp năm mới hay noel, chị cũng có quà riêng cho con bé, nhiều năm, nếu có thời gian, chị còn đến trực tiếp tặng quà cho con bé trước ngày lễ giáng sinh nữa.Thấm thoát đó mà giờ đây con bé đã sắp trở thành một thiếu nữ.
Tuy chị không
biết cụ thể thế nào. Nhưng chị biết dù con bé lớn lên trong tật nguyền
hẩm hiu, nhưng anh rất thương nó. Chị cũng biết con bé gặp vấn đề trong
giao tiếp, phải đi học trường khuyết tật. Nhưng con bé rất ngoan.
Anh cũng không phải vất vả vì nó nhiều. Nó bị bệnh thiểu năng, trí tuệ hạn chế, phát âm khó khăn.
Tuy vậy nó vẫn biết tự chăm sóc mình trong sinh hoạt cá nhân. Thậm chí nó còn biết giúp anh một số công việc lặt vặt trong nhà.
Chồng chị đã đồng ý cho chị đón con bé về tạm sống với chị vài tháng, với điều kiện trong thời gian con bé về sống chung với vợ chồng chị, anh không được ghé thăm.
Chị cũng muốn thế, vì chị cảm thấy hổ thẹn khi phải tiếp xúc với vẻ mặt đần đần dài dại của anh.Vợ chồng chị đã mua nhà.
Nhà rộng, nên con bé được ở riêng một phòng. Chị đã xin cho con bé theo học tạm thời ở một trường khuyết tật ở gần nhà. Con bé tự đi đến trường và tự về được.Đi học về, nó cứ thui thủi một mình trong phòng. Đứa em trai cùng mẹ của nó, mẹ nó, và bố dượng nó rất ít khi quan tâm đến nó.
Niềm vui duy nhất của nó là chờ điện thoại
của bố. Nó phát âm không chuẩn và nói rất khó khăn, nên hầu như nó chỉ
nghe bố nói chuyện. Bố dặn dò nó rất nhiều và thỉnh thoảng còn hát cho
nó nghe.Em trai nó học thêm Piano, nên nhà mẹ nó có cái đàn
Piano rất đẹp để ở phòng khách.
Có lần nó sờ và bấm bấm vài nốt. Mẹ mắng nó không được phá đàn của em. Nên từ đó nó không dám đụng đến nữa.
Có hôm anh gọi điện thoại cho nó, nó nghèn nghẹn nói lỏm bỏm,.. đàn..đàn...klavia....con muốn... Anh thở dài và hát cho nó nghe.
Tháng đầu, hầu như ngày nào anh cũng gọi điện thoại cho nó. Rồi thưa dần, thưa dần. Cho đến một ngày anh không gọi cho nó nữa. Sau một tuần đăng đẳng không nghe anh gọi điện thoại.
Con bé bỏ ăn và nằm bẹp ở nhà không đi học. Chị không biết gì cứ mắng nó dở chứng.
Một đêm, chị bỗng bật choàng dậy khi nghe tiếng đàn Piano vang lên. Chị chạy ra phòng khách, thấy con bé đang ngồi đánh đàn say sưa. Nó vừa đánh vừa hát thì thầm trong miệng. Chị cứ há hốc mồm ra kinh ngạc.
Chị không thể tưởng tượng nổi là con bé chơi Piano điêu luyện như vậy.
Chị chợt nhớ ra, đã có lần anh nói với chị, con bé ở trường khuyết tật có học đàn Piano, cô giáo khen con bé có năng khiếu. Lần đó chị tưởng anh kể chuyện lấy lòng chị nên chị không quan tâm
Chị đến gần sau lưng nó, và lặng lẽ ngắm nhìn nó đánh đàn.
Chị cúi xuống và lắng nghe con bé hát thầm thì cái gì.Chị sởn cả da gà, khi chị nghe con bé hát rõ ràng từng tiếng một, mà lại là hát bằng tiếng Việt hẳn hoi: "...
Nhớ những năm xa xưa ngày cha đã già với bao sầu lo...sống với cha êm như làn mây trắng...nhớ đến năm xưa còn bé, đêm đêm về cha hôn chúng con....với tháng năm nhanh tựa gió..ôi cha già đi cha biết không...".
Chị vòng tay ra trước cổ nó và nhẹ níu, ôm nó vào lòng.
Lần đầu tiên chị ôm nó âu yếm như vậy. Chị thấy tay mình âm ấm. Nó ngừng đàn đưa tay lên ôm riết tay mẹ vào lòng ngực. Nó khóc. Chị xoay vai nó lại, nhìn vào khuôn mặt đầm đìa nước mắt của nó hỏi, con sao vậy hả con yêu của mẹ.
Nó ngước nhìn mẹ nó rất trìu mến rồi chìa cho mẹ nó một tờ giấy giấy khổ A4 đã gần như nhàu nát.Chị cầm tờ giấy và chăm chú đọc, rồi thở hắt ra nhìn nó hỏi, con biết bố con bị ung thư lâu chưa. Nó chìa 4 ngón tay ra trước mặt mẹ.
Chị hỏi, 4 tháng rồi hả. Nó gật đầu.Chị nhìn chăm chăm vào tờ giấy, và từ từ ngồi thụp xuống nền nhà, rũ rượi thở dài.
Con bé hốt hoảng đến bên mẹ, ôm mẹ vào lòng, vuốt mặt mẹ, rồi vừa ấp úng nói vừa ra hiệu cho mẹ.
Đại ý là nó diễn đạt rằng: -" Bố lên ở trên Thiên Đường rồi, mẹ yên tâm, con đã xin vào nội trú ở trường dưới Hamburg, ngày mai con sẽ về dưới đó, con không ở lại đây lâu để làm phiền mẹ và em đâu, con về ở tạm đây là vì bố muốn thế, bố muốn mình ra đi được nhẹ nhàng và yên tâm là có mẹ ở bên con.."
Chị cũng ôm nó vào lòng, vỗ vỗ vào vai nó và nói, con gái ngoan của mẹ, ngày mai nếu mẹ sắp xếp được công việc, mẹ sẽ đưa con về Hamburg....
Tôi nghe người ta kể chuyện lại chuyện đó, khi đi dự một cuộc biểu diễn nghệ thuật của học sinh khuyết tật và khiếm thị.
Khi thấy em gái đệm đàn piano cho dàn đồng ca, cứ khăng khăng đòi phải đàn và hát bài hát "Người Cha Yêu Dấu" bằng tiếng Việt trước, sau đó mới chịu đệm đàn cho dàn đồng ca tiếng Đức.
Quá kinh ngạc nên tôi cứ gạn hỏi mãi người trong ban tổ chức. Cuối cùng họ đã kể cho tôi nghe câu chuyện như vậy.
Tn
@@ tks t/g !
Câu đầu tiên khi gặp anh, chị nói trong sự cáu gắt, ông lại bán xe rồi hay sao mà lại đi tàu lên đây.Anh cúi đầu trả lời lý nhí trong sự hổ thẹn, ừ, bán rồi, vì cũng không có nhu cầu lắm. Chị sầm mặt xuống, ông lúc nào cũng vậy, suốt đời không thể ngóc đầu lên được, hẹn tôi ra đây có chuyện gì vậy?
Khó khăn lắm anh mới có thể nói với chị điều anh muốn nhờ cậy.
Chị cũng khó khăn lắm mới có thể trả lời từ chối anh, nhưng mà gia đình tôi đang yên lành, nếu đưa con bé về e rằng sẽ chẳng còn được bình yên.
Anh năn nỉ, nhưng thật sự là anh rất bối rối, con bé đã đến tuổi dậy thì, anh là đàn ông, không thể gần gũi và dạy dỗ chu đáo cho nó được, anh chưa bao giờ cầu xin em điều gì, chỉ lần này thôi, chỉ nửa năm hay vài ba tháng cũng được, em là phụ nữ, em gần nó, em hướng dẫn và khuyên bảo nó trong một thời gian, để nó tập làm quen với cuộc sống của một thiếu nữ, sau đó anh lại đón nó về.
Ngày bức tường Berlin sụp đổ, anh chạy sang phía Tây xin tị nạn. Chị tốt nghiệp Đại học và về làm giáo viên cấp 3 huyện Thái Thụy, Thái Bình. Họ vẫn liên lạc và chờ đợi nhau.
Khi đã có giấy tờ cư trú hợp lệ, anh về làm đám cưới với chị, rồi làm thủ tục đón chị sang Đức.Vừa sang Đức, thấy bạn bè anh ai cũng thành đạt. Đa số ai cũng có nhà hàng, hay cửa tiệm buôn bán. Chỉ có anh là vẫn còn đi làm phụ bếp thuê cho người ta.
Chị trách anh vô dụng. Anh không nói gì, chỉ hơi buồn vì chị không hiểu, để có đủ tiền bạc và điều kiện lo thủ tục cho chị sang được đây, anh đã vất vả tiết kiệm mấy năm trời mới được. Nên không dám mạo hiểm ra làm ăn"Đồ cù lần, đồ đàn ông vô dụng...", đó là câu nói của miệng chị dành cho anh, sau khi anh và chị có bé Hương.Bé Hương sinh thiếu tháng, phải nuôi lồng kính đến hơn nữa năm mới được về nhà.
Khi bác sĩ thông báo cho vợ chồng anh biết bé Hương bị thiểu năng bẩm sinh. Giông tố bắt đầu thực sự nổi lên từ đó. Chị trách anh, đến một đứa con cũng không làm cho ra hồn, thì hỏi làm được gì chứ.
Anh ngậm đắng nuốt cay nhận lỗi về mình và dồn hết tình thương cho đứa con gái xấu số.Bé Hương được 3 tuổi, chị muốn ly dị với anh. Chị nói, ông buông tha cho tôi, sống với ông đời tôi coi như tàn. Anh đồng ý, vì anh biết chị nói đúng. Anh là người chậm chạp, không có chủ kiến và không có chí tiến thân, sống an phận thủ thường. Nếu cứ rằng buộc sẽ làm khổ chị.Bé Hương 3 tuổi mà chưa biết nói.
Chị cũng rất thương con, nhưng vì bận bịu làm ăn nên việc chăm sóc con bé hầu hết là do anh làm. Vì vậy mà con bé quấn quít bố hơn mẹ.Biết vậy nên chị cũng rất yên tâm và nhẹ nhõm nhường quyền nuôi dưỡng con bé cho anh khi làm thủ tục ly hôn.Ly dị được gần 1 năm thì chị tái giá.
Chị sinh thêm một đứa con trai với người chồng mới.Thành phố Bremen là thành phố nhỏ.
Người Việt ở đó hầu như đều biết nhau. Chị cảm thấy khó chịu khi thỉnh thoảng bắt gặp cha con anh đi mua sắm trên phố.
Chị gặp anh và nói với anh điều đó. Anh biết ý chị nên chuyển về Hamburg sinh sống.Chị không phải là người vô tâm, nên thỉnh thoảng vẫn gửi tiền nuôi dưỡng con cho anh.
Trong những dịp năm mới hay noel, chị cũng có quà riêng cho con bé, nhiều năm, nếu có thời gian, chị còn đến trực tiếp tặng quà cho con bé trước ngày lễ giáng sinh nữa.Thấm thoát đó mà giờ đây con bé đã sắp trở thành một thiếu nữ.
Anh cũng không phải vất vả vì nó nhiều. Nó bị bệnh thiểu năng, trí tuệ hạn chế, phát âm khó khăn.
Tuy vậy nó vẫn biết tự chăm sóc mình trong sinh hoạt cá nhân. Thậm chí nó còn biết giúp anh một số công việc lặt vặt trong nhà.
Chồng chị đã đồng ý cho chị đón con bé về tạm sống với chị vài tháng, với điều kiện trong thời gian con bé về sống chung với vợ chồng chị, anh không được ghé thăm.
Chị cũng muốn thế, vì chị cảm thấy hổ thẹn khi phải tiếp xúc với vẻ mặt đần đần dài dại của anh.Vợ chồng chị đã mua nhà.
Nhà rộng, nên con bé được ở riêng một phòng. Chị đã xin cho con bé theo học tạm thời ở một trường khuyết tật ở gần nhà. Con bé tự đi đến trường và tự về được.Đi học về, nó cứ thui thủi một mình trong phòng. Đứa em trai cùng mẹ của nó, mẹ nó, và bố dượng nó rất ít khi quan tâm đến nó.
Có lần nó sờ và bấm bấm vài nốt. Mẹ mắng nó không được phá đàn của em. Nên từ đó nó không dám đụng đến nữa.
Có hôm anh gọi điện thoại cho nó, nó nghèn nghẹn nói lỏm bỏm,.. đàn..đàn...klavia....con muốn... Anh thở dài và hát cho nó nghe.
Tháng đầu, hầu như ngày nào anh cũng gọi điện thoại cho nó. Rồi thưa dần, thưa dần. Cho đến một ngày anh không gọi cho nó nữa. Sau một tuần đăng đẳng không nghe anh gọi điện thoại.
Con bé bỏ ăn và nằm bẹp ở nhà không đi học. Chị không biết gì cứ mắng nó dở chứng.
Một đêm, chị bỗng bật choàng dậy khi nghe tiếng đàn Piano vang lên. Chị chạy ra phòng khách, thấy con bé đang ngồi đánh đàn say sưa. Nó vừa đánh vừa hát thì thầm trong miệng. Chị cứ há hốc mồm ra kinh ngạc.
Chị không thể tưởng tượng nổi là con bé chơi Piano điêu luyện như vậy.
Chị chợt nhớ ra, đã có lần anh nói với chị, con bé ở trường khuyết tật có học đàn Piano, cô giáo khen con bé có năng khiếu. Lần đó chị tưởng anh kể chuyện lấy lòng chị nên chị không quan tâm
Chị đến gần sau lưng nó, và lặng lẽ ngắm nhìn nó đánh đàn.
Chị cúi xuống và lắng nghe con bé hát thầm thì cái gì.Chị sởn cả da gà, khi chị nghe con bé hát rõ ràng từng tiếng một, mà lại là hát bằng tiếng Việt hẳn hoi: "...
Nhớ những năm xa xưa ngày cha đã già với bao sầu lo...sống với cha êm như làn mây trắng...nhớ đến năm xưa còn bé, đêm đêm về cha hôn chúng con....với tháng năm nhanh tựa gió..ôi cha già đi cha biết không...".
Chị vòng tay ra trước cổ nó và nhẹ níu, ôm nó vào lòng.
Lần đầu tiên chị ôm nó âu yếm như vậy. Chị thấy tay mình âm ấm. Nó ngừng đàn đưa tay lên ôm riết tay mẹ vào lòng ngực. Nó khóc. Chị xoay vai nó lại, nhìn vào khuôn mặt đầm đìa nước mắt của nó hỏi, con sao vậy hả con yêu của mẹ.
Nó ngước nhìn mẹ nó rất trìu mến rồi chìa cho mẹ nó một tờ giấy giấy khổ A4 đã gần như nhàu nát.Chị cầm tờ giấy và chăm chú đọc, rồi thở hắt ra nhìn nó hỏi, con biết bố con bị ung thư lâu chưa. Nó chìa 4 ngón tay ra trước mặt mẹ.
Chị hỏi, 4 tháng rồi hả. Nó gật đầu.Chị nhìn chăm chăm vào tờ giấy, và từ từ ngồi thụp xuống nền nhà, rũ rượi thở dài.
Con bé hốt hoảng đến bên mẹ, ôm mẹ vào lòng, vuốt mặt mẹ, rồi vừa ấp úng nói vừa ra hiệu cho mẹ.
Đại ý là nó diễn đạt rằng: -" Bố lên ở trên Thiên Đường rồi, mẹ yên tâm, con đã xin vào nội trú ở trường dưới Hamburg, ngày mai con sẽ về dưới đó, con không ở lại đây lâu để làm phiền mẹ và em đâu, con về ở tạm đây là vì bố muốn thế, bố muốn mình ra đi được nhẹ nhàng và yên tâm là có mẹ ở bên con.."
Chị cũng ôm nó vào lòng, vỗ vỗ vào vai nó và nói, con gái ngoan của mẹ, ngày mai nếu mẹ sắp xếp được công việc, mẹ sẽ đưa con về Hamburg....
Tôi nghe người ta kể chuyện lại chuyện đó, khi đi dự một cuộc biểu diễn nghệ thuật của học sinh khuyết tật và khiếm thị.
Khi thấy em gái đệm đàn piano cho dàn đồng ca, cứ khăng khăng đòi phải đàn và hát bài hát "Người Cha Yêu Dấu" bằng tiếng Việt trước, sau đó mới chịu đệm đàn cho dàn đồng ca tiếng Đức.
Quá kinh ngạc nên tôi cứ gạn hỏi mãi người trong ban tổ chức. Cuối cùng họ đã kể cho tôi nghe câu chuyện như vậy.
Tn
@@ tks t/g !
Chủ Nhật, 25 tháng 11, 2012
Sống Bình An
Mỗi khi thấy một người ăn mặc không hợp nhãn với mình, chúng ta xì xèo: ông bà này ăn mặc kỳ dị không giống ai.
Mỗi khi nghe nhắc tên một người nào đó không cùng quan điểm với mình, chúng ta lên án: ông ấy, bà ấy chẳng ra làm sao.
Mỗi khi đọc một đoạn văn nào không hợp với niềm tin cá nhân chủ quan của mình, chúng ta phê phán ...
Và còn rất nhiều thứ khác nho nhỏ không thuận hợp với tư tưởng, suy nghĩ, lối sống của chúng ta, cũng đã làm chúng ta phản ứng bực bội khó chịu.
Tại sao vậy?
Bởi vì chúng ta nhìn sự việc theo cách nhìn của con người, một tạo vật bất toàn nhiều khuyết điểm.
Bởi vì chúng ta chỉ nhìn một góc cạnh, mà không nhìn xem mọi góc cạnh của sự việc hay của con người.
Bởi vì chúng ta chỉ nghe được một phần nhỏ, mà không nghe được toàn thể của sự việc hay của con người.
Bởi vì chúng ta thường quá chú ý đến phần bên ngoài, mà không chú ý đến phần bên trong của sự việc hay của con người.Bởi vì chúng ta đã cài đặt trong đầu óc chúng ta một thiên kiến.
Phải thế này. Phải thế nọ. Người khác phải theo ý của chúng ta.Về cách xét đoán người, chúng ta đừng nhìn bề ngoài, nhưng hãy nhìn tâm hồn của người khác.
Có những người ăn mặc sang trọng, phú quý, mà tâm hồn hèn hạ, nghèo nàn.
Có những người nói năng lưu loát, ngọt ngào, nhưng tâm hồn rỗng tuếch, độc ác.
Có những người nghèo khó, nhưng lại rất quảng đại.
Có những người thiếu thốn, nhưng lại rất hạnh phúc.
Có những người làm việc âm thầm trong góc bếp, nhưng lại là người làm được nhiều việc nhất.
Có khi chính mình tự nghĩ là đạo đức thánh thiện lắm, nhưng lại là người xấu xa tội lỗi nhất.
Thật khó mà suy đoán.
Sông sâu còn có người dò
Lòng người sâu thẳm ai đo cho cùng.
Còn chúng ta cố gắng thay đổi cách sống của mình.
Sống chân thành.
Sống tốt lành. Không lừa lọc. Không gian dối.
Sống khiêm nhường. Sống quảng đại.
Không kiêu căng. Không nhỏ mọn.
Sống hòa thuận.
Sống tha thứ.
Không bất hòa. Không lên án.
Sống hiền lành. Sống cảm thông.
Không hung dữ. Không khó khăn.
Sống giản dị.
Sống kiên nhẫn. Không xa hoa. Không nóng nảy.
Sống nhân đạo. Sống vị tha.
Không thù hằn. Không ích kỷ.
Cuộc sống thật ngắn ngủi.
Hãy tạo cho mình hạnh phúc, bình an.
Xin thay đổi mấy câu của một tác giả kia:
Hai cũng chấp, một cũng chấp, nửa cũng chấp.
Chất chứa trong lòng chi cho khổ.
Ngàn điều bỏ, trăm điều bỏ, một cũng bỏ.
Thong dong thoải mái cho đời vui.
St
Mỗi khi nghe nhắc tên một người nào đó không cùng quan điểm với mình, chúng ta lên án: ông ấy, bà ấy chẳng ra làm sao.
Mỗi khi đọc một đoạn văn nào không hợp với niềm tin cá nhân chủ quan của mình, chúng ta phê phán ...
Và còn rất nhiều thứ khác nho nhỏ không thuận hợp với tư tưởng, suy nghĩ, lối sống của chúng ta, cũng đã làm chúng ta phản ứng bực bội khó chịu.
Tại sao vậy?
Bởi vì chúng ta nhìn sự việc theo cách nhìn của con người, một tạo vật bất toàn nhiều khuyết điểm.
Bởi vì chúng ta chỉ nhìn một góc cạnh, mà không nhìn xem mọi góc cạnh của sự việc hay của con người.
Bởi vì chúng ta chỉ nghe được một phần nhỏ, mà không nghe được toàn thể của sự việc hay của con người.
Bởi vì chúng ta thường quá chú ý đến phần bên ngoài, mà không chú ý đến phần bên trong của sự việc hay của con người.Bởi vì chúng ta đã cài đặt trong đầu óc chúng ta một thiên kiến.
Phải thế này. Phải thế nọ. Người khác phải theo ý của chúng ta.Về cách xét đoán người, chúng ta đừng nhìn bề ngoài, nhưng hãy nhìn tâm hồn của người khác.
Có những người ăn mặc sang trọng, phú quý, mà tâm hồn hèn hạ, nghèo nàn.
Có những người nói năng lưu loát, ngọt ngào, nhưng tâm hồn rỗng tuếch, độc ác.
Có những người nghèo khó, nhưng lại rất quảng đại.
Có những người thiếu thốn, nhưng lại rất hạnh phúc.
Có những người làm việc âm thầm trong góc bếp, nhưng lại là người làm được nhiều việc nhất.
Có khi chính mình tự nghĩ là đạo đức thánh thiện lắm, nhưng lại là người xấu xa tội lỗi nhất.
Thật khó mà suy đoán.
Sông sâu còn có người dò
Lòng người sâu thẳm ai đo cho cùng.
Còn chúng ta cố gắng thay đổi cách sống của mình.
Sống chân thành.
Sống tốt lành. Không lừa lọc. Không gian dối.
Sống khiêm nhường. Sống quảng đại.
Không kiêu căng. Không nhỏ mọn.
Sống hòa thuận.
Sống tha thứ.
Không bất hòa. Không lên án.
Sống hiền lành. Sống cảm thông.
Không hung dữ. Không khó khăn.
Sống giản dị.
Sống kiên nhẫn. Không xa hoa. Không nóng nảy.
Sống nhân đạo. Sống vị tha.
Không thù hằn. Không ích kỷ.
Cuộc sống thật ngắn ngủi.
Hãy tạo cho mình hạnh phúc, bình an.
Xin thay đổi mấy câu của một tác giả kia:
Hai cũng chấp, một cũng chấp, nửa cũng chấp.
Chất chứa trong lòng chi cho khổ.
Ngàn điều bỏ, trăm điều bỏ, một cũng bỏ.
Thong dong thoải mái cho đời vui.
St
Mùa Đông khẽ về
Chỉ có lúc thật khuya và sáng sớm mới cảm nhận được. Riêng đêm nay, đêm Giáng sinh mới chợt nhận ra, mùa Đông đã về….Mùa Giáng sinh thực ra đã nhộn nhịp từ cách đây cả tháng, không khí Noel phả cả vào tận các phòng học.
Bọn học trò đua nhau trang hoàng trên các lớp với những cây thông, dây kim tuyến, ông già Noel treo lên các cửa sổ. Rồi các em lại lúi húi viết viết vẽ vẽ, tíu tít trao nhau những tấm thiệp xanh đỏ đủ kiểu.
Yêu cái cảm giác hơi lành lạnh như đêm nay mà ở mùa khác không thể nào có được.
Đâu như Sài Gòn đang trở mình thật êm.
Thời gian qua, Đông tới hình như càng ngày càng có cái gì đó se sắt hơn.
Mùa thì không thay đổi, có thể lòng người đang có nhiều đổi thay, xáo trộn.Mỗi năm, cảm xúc đầu mùa vẫn không nhiều khác lạ, vẫn là phấn khích, xao xuyến, bồi hồi, nhưng dường như cảm xúc ấy đã được lồng vào đó ít nhiều những trăn trở, suy tư...
Mùa Đông làm nỗi cô đơn trong tâm hồn thấm đẫm lạnh giá nhưng điều quan trọng nhất giờ đây nó là sự cô đơn trong yên bình.Đông lạnh lẽo nên cần lắm những tia nắng mặt trời ấm áp, cần lắm hơi ấm và một bàn tay chia sẻ...
Đọc được trên FB của ai đó những dòng này:
“Mùa Đông lạnh nhưng rất lãng mạn. Nắng của mùa Đông dù yếu nhưng cũng đủ làm ấm trái tim một ai đó”. Nhưng… mấy ai có được sự ấm áp đó?
Đừng đóng chặt trái tim mình, hãy mở cửa trái tim để biết rằng giữa mùa Đông mình vẫn thấy ấm áp.”
Dẫu chưa đi trọn kiếp người…
Dẫu biết không có gì là trường cửu…
Chỉ biết rằng: mỗi độ Đông tàn, cây trên cành rụng trơ trụi lá, để nàng Xuân vươn cành khoe lộc biếc dưới trời xanh…
Khi mùa Đông đến....Không có nhau, tiết trời trở nên lạnh lẽo hơn. Cô bạn đồng nghiệp khi được hỏi có phải em sợ trời lạnh không?
Em bảo em không sợ mùa Đông, không sợ trời lạnh, em chỉ sợ mùa Đông của trái tim.
Từ khi mất anh ấy trái tim em cứ mãi là mùa Đông…
Cuộc sống này luân chuyển 4 mùa Xuân - Hạ - Thu - Đông … Sao lại phải mãi là mùa Đông nhỉ?
Chuồn Chuồn Kim
@@ tks for sharing CCK
Mùa Giáng Sinh
Ngày
Giáng Sinh mang tất cả nét tinh hoa của những ngày lễ hội, đó là tình
yêu của Valentine, mang điều ân nghĩa của Thanksgiving, mang ơn Mẹ của
Mother's Day, mang nghĩa Cha của Father's Day, còn hơn nữa là tấm lòng
của ông bà, cha mẹ đối với con cái, cháu chắt, của con người đối với con
người.
Nước Mỹ còn có ngày National Boss's Day, ngày National Secretary's Day, nhưng cuối cùng tất cả đều thể hiện qua Giáng Sinh.Bạn có thấy là bây giờ thương xá đông người, tràn ngập khách mua sắm cho đến phút chót kề cận ngày Giáng Sinh. Từ một chiếc thiệp gởi người bạn phương xa mà có khi cả năm bận rộn chưa có một lời thăm hỏi, cho đến một món quà cho một người ơn đôi khi tưởng mình đã không còn nhớ đến.
Trong chúng ta ai lại không có một người để tặng một món quà, đó là người vợ, người chồng, người yêu của chúng ta; đó là cha mẹ, đó là anh em, đó là người bạn cùng sở, bà hàng xóm, cô giáo của con cho đến cả người đưa thư hay người quét dọn trong chung cư. Mùa Giáng Sinh chính là thời gian để bày tỏ, thể hiện tấm lòng của chúng ta đối với người khác.
Trong chúng ta, ai là người ngày Giáng Sinh không hề nhận được một món quà hay không hề mua một quà cho ai?Ngày xưa tôi rất thích câu chuyện cảm động mùa Giáng Sinh của O. Henry: “Ðôi vợ chồng son James và Dolly rất đỗi thương yêu nhau nhưng họ quá nghèo. Ngày Giáng Sinh đến, nàng muốn mua tặng chàng một chiếc dây đeo cho chiếc đồng hồ gia bảo của chàng nhưng chỉ dành dụm được một số tiền quá ít, chàng thì lâu nay muốn có một chiếc lược để tặng nàng vì mái tóc vàng óng ả của nàng quá đẹp.
Trước ngày Giáng Sinh, Dolly quyết định cắt mái tóc đẹp của nàng để mua
một chiếc dây đeo đồng hồ bằng bạc cho James. Về đến căn apartment nghèo
nàn, Dolly bối rối che mái tóc đã cắt cụt và chờ James để trao món quà,
nhưng cũng trong buổi chiều hôm đó, James đã bán chiếc đồng hồ quý giá
kia đi để mua cho nàng một chiếc lược nạm ngọc cho xứng với mái tóc của
nàng.” Mái tóc nàng không còn để cần đến chiếc lược, cũng như chiếc đồng
hồ đeo tay của chàng không còn để cần đến chiếc giây đẹp đẽ.
Họ đã khóc
nhưng tràn đầy hạnh phúc, vì bạn cũng biết rằng hạnh phúc càng chia sẻ,
càng tăng trưởng.Mùa Giáng Sinh mang cái vẻ đáng yêu, hòa bình
và thương yêu, mang sự rộn rã đến trong lòng mỗi người, đến đỗi chúng ta
quên mất đó là ngày của một vị cứu thế ra đời, nó hòa nhập như là phong
tục của loài người trên trái đất. Tôi nghĩ không khí của ngày Giáng
Sinh lan tràn khắp mọi gia đình trên trái đất này như tượng trưng cho
một mùa sum họp, ấm cúng và bình an và thứ văn hóa này là của chung của
mọi người trên trái đất.
Bây giờ trời đã lạnh nhiều, bên ngoài nhiều ngôi nhà đã giăng đèn, thương xá đông người, trên đường lác đác đã có những người chở cây thông về nhà và đâu đây vẳng tiếng nhạc Giáng Sinh. Ðây phải chăng là dấu hiệu của thời gian, báo hiệu một năm cũ sắp qua hay nói một cách khác một năm nữa lại về, đem lại niềm phấn khởi vui tươi cho người này, nhưng cũng đem nỗi chạnh lòng buồn bã cho người khác.
Ngày
xưa khi các con còn nhỏ, mặc đầu gia đình theo đạo Phật, năm nào đến
mùa Giáng Sinh, trong nhà không có cây Noel, nhưng chúng tôi cũng trang
trí một hang đá với chúa hài đồng xin xắn trong máng cỏ, mẹ Maria, ông
Giuse và cả ba vị tiên tri chống gậy đi từ phương Ðông đến. Ðây không
phải là niềm tin nhưng là một thói quen đẹp đẽ, trẻ con hay người lớn
đều thích thú nhìn ánh đèn ấm cúng tỏa ra từ hang đá nhỏ, hay những dàn
đèn muôn màu chớp tắt trong phòng khách và nghe tiếng nhạc Giáng Sinh
rộn ràng vui tươi.
Rồi miền Nam qua những mùa lạnh vắng tiếng chuông đêm Noel, nhà thờ đóng cửa và tín đồ thầm lặng cầu kinh trong bóng tối của lo sợ, cam chịu và chia lìa.
Ông già Noel, sản phẩm của đế quốc phương Tây lặn lội trong bùn lầy thủy lợi hay chia sẻ nỗi khổ đau của dân tộc, đang vác thánh giá trong các trại tập trung ở Kà tum, Suối Máu hay bị đày tận Bắc Thái, Hoàng Liên Sơn.Ðến miền đất tự do hôm nay, nhiều gia đình đã dựng lại cây Giáng Sinh, như dựng lại cuộc đời và phục hồi niềm vui và hy vọng lại cho cả một thế hệ đã đau khổ, mất mát và cho cả tuổi thơ, những thế hệ sinh ra và lớn lên ở đây.
Tuy vậy, thời gian trôi qua như chớp mắt, niềm vui Giáng Sinh đem hy vọng, phấn khởi và vui tươi cho tuổi trẻ nhưng cũng là chút u hoài, tiếc nuối và chạnh lòng của người già.
Mỗi năm, các con mỗi ngày mỗi lớn, cha mẹ tóc mỗi ngày mỗi bạc, niềm vui của những mùa Giáng Sinh không còn rộn ràng vui tươi mong đợi như ngày trước. Rồi các con như cánh chim lần lượt bay xa, để lại cha mẹ luống tuổi bên tổ lạnh.
Cây Giáng Sinh ngày
trước mỗi năm được dựng lại, giăng đèn kết trái, đã mấy năm rồi nằm quên
lãng trong nhà kho bụi bặm, vì trong nhà không còn tiếng cười nói trẻ
thơ, không có những đôi mắt ngây tròn sung sướng khi gói quà được mở ra.
Tổ ấm ngày xưa nay đã vắng người, cha mẹ sống với nỗi quạnh hiu, có khi người đi người còn ở lại.
Cũng xin nhớ đến những bậc phụ mẫu đang cô đơn trong nhà dưỡng lão, và những người sắp qua đời trong đêm nay.Bây giờ có những cây Giáng Sinh buồn vì con trai đang ở mặt trận xa, bây giờ có những cây thông chưa được lên đèn trong nhà người góa phụ và con côi.
Ánh đèn Giáng Sinh tỏa sáng, tiếng nhạc Giáng Sinh reo vui nhưng không đến được cho mọi nhà, đem hạnh phúc lại cho loài người trên mặt địa cầu, trong những vùng đất nghèo đói, chiến tranh, áp bức và bệnh tật.
Ông già Santa Claus có thói quen theo ống khói lò sưởi đem quà đến cho trẻ thơ, nhưng nhiều gia đình không có đủ một mái tranh, đang ở trong hang động, hay dưới một tấm lều vải trong trại tạm cư.
Giáng Sinh đem phấn khởi lại cho tuổi thơ, đem hoài niệm, tiếc nuối cho người già nhưng nỗi bình an cho nhân loại hôm nay hãy còn quá xa xôi.
~~~ Huy Phương~~~
@@ tks t/g HP ,& Merry Xmas 2012 !!
Nước Mỹ còn có ngày National Boss's Day, ngày National Secretary's Day, nhưng cuối cùng tất cả đều thể hiện qua Giáng Sinh.Bạn có thấy là bây giờ thương xá đông người, tràn ngập khách mua sắm cho đến phút chót kề cận ngày Giáng Sinh. Từ một chiếc thiệp gởi người bạn phương xa mà có khi cả năm bận rộn chưa có một lời thăm hỏi, cho đến một món quà cho một người ơn đôi khi tưởng mình đã không còn nhớ đến.
Trong chúng ta ai lại không có một người để tặng một món quà, đó là người vợ, người chồng, người yêu của chúng ta; đó là cha mẹ, đó là anh em, đó là người bạn cùng sở, bà hàng xóm, cô giáo của con cho đến cả người đưa thư hay người quét dọn trong chung cư. Mùa Giáng Sinh chính là thời gian để bày tỏ, thể hiện tấm lòng của chúng ta đối với người khác.
Trong chúng ta, ai là người ngày Giáng Sinh không hề nhận được một món quà hay không hề mua một quà cho ai?Ngày xưa tôi rất thích câu chuyện cảm động mùa Giáng Sinh của O. Henry: “Ðôi vợ chồng son James và Dolly rất đỗi thương yêu nhau nhưng họ quá nghèo. Ngày Giáng Sinh đến, nàng muốn mua tặng chàng một chiếc dây đeo cho chiếc đồng hồ gia bảo của chàng nhưng chỉ dành dụm được một số tiền quá ít, chàng thì lâu nay muốn có một chiếc lược để tặng nàng vì mái tóc vàng óng ả của nàng quá đẹp.
Bây giờ trời đã lạnh nhiều, bên ngoài nhiều ngôi nhà đã giăng đèn, thương xá đông người, trên đường lác đác đã có những người chở cây thông về nhà và đâu đây vẳng tiếng nhạc Giáng Sinh. Ðây phải chăng là dấu hiệu của thời gian, báo hiệu một năm cũ sắp qua hay nói một cách khác một năm nữa lại về, đem lại niềm phấn khởi vui tươi cho người này, nhưng cũng đem nỗi chạnh lòng buồn bã cho người khác.
Rồi miền Nam qua những mùa lạnh vắng tiếng chuông đêm Noel, nhà thờ đóng cửa và tín đồ thầm lặng cầu kinh trong bóng tối của lo sợ, cam chịu và chia lìa.
Ông già Noel, sản phẩm của đế quốc phương Tây lặn lội trong bùn lầy thủy lợi hay chia sẻ nỗi khổ đau của dân tộc, đang vác thánh giá trong các trại tập trung ở Kà tum, Suối Máu hay bị đày tận Bắc Thái, Hoàng Liên Sơn.Ðến miền đất tự do hôm nay, nhiều gia đình đã dựng lại cây Giáng Sinh, như dựng lại cuộc đời và phục hồi niềm vui và hy vọng lại cho cả một thế hệ đã đau khổ, mất mát và cho cả tuổi thơ, những thế hệ sinh ra và lớn lên ở đây.
Tuy vậy, thời gian trôi qua như chớp mắt, niềm vui Giáng Sinh đem hy vọng, phấn khởi và vui tươi cho tuổi trẻ nhưng cũng là chút u hoài, tiếc nuối và chạnh lòng của người già.
Mỗi năm, các con mỗi ngày mỗi lớn, cha mẹ tóc mỗi ngày mỗi bạc, niềm vui của những mùa Giáng Sinh không còn rộn ràng vui tươi mong đợi như ngày trước. Rồi các con như cánh chim lần lượt bay xa, để lại cha mẹ luống tuổi bên tổ lạnh.
Tổ ấm ngày xưa nay đã vắng người, cha mẹ sống với nỗi quạnh hiu, có khi người đi người còn ở lại.
Cũng xin nhớ đến những bậc phụ mẫu đang cô đơn trong nhà dưỡng lão, và những người sắp qua đời trong đêm nay.Bây giờ có những cây Giáng Sinh buồn vì con trai đang ở mặt trận xa, bây giờ có những cây thông chưa được lên đèn trong nhà người góa phụ và con côi.
Ánh đèn Giáng Sinh tỏa sáng, tiếng nhạc Giáng Sinh reo vui nhưng không đến được cho mọi nhà, đem hạnh phúc lại cho loài người trên mặt địa cầu, trong những vùng đất nghèo đói, chiến tranh, áp bức và bệnh tật.
Ông già Santa Claus có thói quen theo ống khói lò sưởi đem quà đến cho trẻ thơ, nhưng nhiều gia đình không có đủ một mái tranh, đang ở trong hang động, hay dưới một tấm lều vải trong trại tạm cư.
Giáng Sinh đem phấn khởi lại cho tuổi thơ, đem hoài niệm, tiếc nuối cho người già nhưng nỗi bình an cho nhân loại hôm nay hãy còn quá xa xôi.
~~~ Huy Phương~~~
@@ tks t/g HP ,& Merry Xmas 2012 !!
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)