Đàn ông có nhiều kiểu khổ vì vợ. Có người khổ vì vợ dữ, có người khổ vì
vợ ghen, có người khổ vì vợ xấu. Vợ đẹp quá cũng khổ (vì suốt ngày lo
ghen).
Nhưng không biết có ông nào khổ cái kiểu kỳ cục giống tôi không:
Khổ vì “vợ giả”!
Nghe đến đây, chắc nhiều ông nghĩ: “Chắc bà vợ
cha này sống giả tạo lắm?”.
Không hề, tính vợ tôi rất thật thà, dễ
thương.
Tôi nói “vợ giả” nghĩa là trên người vợ tôi, đồ… giả nhiều hơn
đồ thật!
Cách đây 10 năm, lúc mới lấy nhau, vợ tôi là một phụ nữ
bình thường, không đẹp cũng không xấu.
Một ngày đẹp trời, chẳng hiểu
nghe lời ai xúi dại, cô ấy đi sửa mũi với cái lý do hết sức dễ thương:
“Em đẹp thì anh hưởng chứ ai hưởng”.
Tôi không chịu thì cô ấy nhăn nhó,
giận hờn đủ kiểu. Cuối cùng, tôi cũng phải xuôi.Ai ngờ, sửa một
lần rồi cô ấy đâm ra nghiện luôn.
Từ đó, vợ tôi trở thành khách quen của
nhiều thẩm mỹ viện trong thành phố. Có cái mũi mà cô ấy sửa đi sửa lại
mấy lần.
Hết mũi thì tới bơm môi, căng da mặt, độn cằm, hút mỡ bụng…
Mà
mỗi lần cô ấy sửa đâu có rẻ, bèo bèo cũng mất mười mấy triệu, còn mắc
thì phải vài ngàn đô. Nếu giờ mà đếm đồ trên người cô ấy để tính tiền,
chắc đủ để hai vợ chồng tôi xây căn nhà mới.
Tốn tiền thật ra
cũng không quan trọng lắm, nỗi đau khổ của tôi là càng ngày càng nhìn
không ra vợ mình.
Cứ chiều chiều đi làm về, tôi nhìn ngơ ngẩn người phụ
nữ đang tồn tại trong nhà, đang nấu cơm cho mình ăn mà chẳng biết đấy là
ai.
Nhiều lúc nửa khuya thức giấc, mở mắt thấy cô ấy ngủ quay mặt vào
tôi, tôi giật mình, tưởng mình… ngủ lộn nhà.
Nỗi khổ lớn nhất của tôi
là vợ tôi giờ đây như dán lên người một cái nhãn tổ bố: “Hàng dễ vỡ,
xin nhẹ tay!”. Vui vui nhéo mũi cô ấy, cô ấy la: “Trời, sụp bây giờ”.
Hôn môi, cô ấy đẩy ra: “Đừng anh, em mới bơm”.
Tôi nhớ hồi xưa có đọc
đâu đó câu chuyện thần thoại, đại khái có ông vua bị thần thánh phạt,
đụng tay vô cái gì cũng thành vàng, kể cả đồ ăn thức uống.
Tôi giờ cũng
vậy, nhìn được mà “ăn”… hổng được.
Còn nữa, tôi nghe nói mấy cái
vụ sửa sang như thế dễ xuống cấp lắm.
Tôi coi trên mạng, thấy mấy tấm
hình chụp các bà dạng “hồi trẻ sửa phà phà, về già bị xuống cấp”, tôi
giật mình thon thót. Nghĩ tới cảnh tương lai vợ mình như vậy, tôi lo
quá. Không biết có ông chồng nào cùng cảnh khổ giống tôi không??
DNT
@@ hihihi ,tks ,author ,so funny !!
Thứ Tư, 23 tháng 1, 2013
Thứ Ba, 22 tháng 1, 2013
Ba món cháo ngon cho ngày Sài Gòn trở lạnh
Cháo sườn đậm đà, cháo mực bình dị hay cháo lươn vàng ươm hấp dẫn là những món ăn vừa đem đến sự ngon miệng vừa giúp bạn ấm bụng.
Khi thời tiết Sài Gòn trở lạnh vào cuối ngày, còn gì thú vị hơn được ngồi thưởng thức hương vị thơm ngon của bát cháo đang bốc khói.
Dưới đây là ba món cháo ngon, bình dị được nhiều người ưa thích:
Cháo sườn là món ăn bình dân được bán nhiều trên các con phố ở Sài Gòn. Bát cháo trắng mướt, sánh lại như hồ, lấp ló vài miếng sườn nho nhỏ hồng hồng, nghi ngút khói, thêm một ít tiêu và hành mùi càng dậy mùi thơm phức, làm bạn không thể nào bỏ qua.
Cái ngọt từ xương, từ thịt, từ hạt gạo chứ không phải cái ngọt lợ của
bột ngọt hay đường.
Bí quyết để có nồi cháo ngon cũng không khó khăn gì,
nhưng nó đòi hỏi sự cần mẫn của người chế biến.
Gạo nấu cháo chọn loại
gạo thơm, dẻo với nước hầm sườn heo nên khi ăn cháo có vị
ngọt tự nhiên của nước hầm xương.
Sườn nấu cháo phải chọn loại sườn non để thịt mềm
nhưng không bị nát.
Chỉ khẽ chạm chiếc thìa vào đã thấy từng sớ thịt mềm
tơi ra, cùng với cái giòn sần sật của sụn càng tăng thêm sự hấp dẫn cho
món ăn.
Có nguồn gốc từ xứ Nghệ, cháo lươn là một món ăn lành
tính được nhiều người ưa thích.
Điều đó thể hiện qua sự phổ biến của món
ăn này, không chỉ có ở Nghệ An, cháo lươn có mặt hầu như ở các tỉnh
thành khắp cả nước.
Lươn sau khi làm sạch được luộc chín, lóc bỏ xương. Làm nóng chảo dầu
lên bếp, cho lươn vào xào với nghệ, một tí ớt bột, tiêu... đến khi thịt
lươn hơi săn lại, thấm đậm vị thơm cay của ớt, tiêu, óng ánh sắc vàng
của nghệ là được.
Phần xương được giã nát, lọc trong nước luộc lấy vị
ngọt để ninh cháo.
Chọn loại gạo ngon, vo sạch cho vào nồi nước luộc và
ninh nhừ với đậu xanh.
Cháo được ninh thật kỹ để hạt gạo nở bung, nồi
cháo không đặc cũng không quá loãng.
Khi cháo chín, nêm gia vị vừa ăn là
được
Tuy không bằng món cháo lươn truyền thống ở Nghệ An, nhưng cháo lươn ở
đây vẫn mang hương vị đậm đà, đem đến sự ngon miệng cho người ăn.
Trong
cái khí trời se se lạnh của mùa đông Sài Gòn, được thưởng thức miếng
thịt lươn mềm ngọt hòa trong cái vị đậm đà thơm ngon cùa bát cháo nóng
hổi thì không còn gì bằng.
Cháo mực
Có hai nguyên liệu chính dùng để chế biến cháo mực là
mực tươi và khô. Nấu bằng mực tươi thì cháo cho vị ngọt và ngon miệng
hơn, nhưng những quán cháo ở Sài Gòn thường chọn mực khô để bảo đảm tiêu
chí đầu tiên của món ăn này là rẻ.
Ngoài mực, các nguyên liệu của bát cháo còn có tiết lợn, giá đỗ. Nhiều
nơi còn cho thêm tôm khô, da heo...
Cách nấu rất đơn giản. Mực khô ngâm
với nước có pha thêm rượu trắng để khử mùi nồng.
Khi mực đã mềm, rửa
sạch, dùng kéo cắt thành từng sợi vừa ăn.
Cho lên chảo xào sơ qua với
một ít đường và nước mắm.Mực sau khi đã xào xong, cho vào nồi cháo đang sôi cùng các nguyên liệu
khác như: tiết heo, tôm khô, da heo... Nêm lại gia vị vừa ăn, múc ra
bát, cho vào một ít gừng thái sợi, giá, hành lá, thêm một ít tiêu và
thưởng thức.
Yêu cầu một chen' cháo ngon không quá lỏng cũng không quá
đặc, khi cho vào miệng, vị thơm của gừng hòa với trong vị cay nồng của
tiêu làm tăng thêm hương vị đậm đà và thơm ngon.
Huấn Phan
@@woa , ngon ,ngon !!tks t/g nhaaa!
Ẩm thực Việt quanh sân trường đại học California
Yến
Vũ bọc khay bánh cuốn nhân thịt, chuẩn bị sẵn sàng để bán hàng gây quỹ
cho Hội Sinh Viên Việt Nam tại đại học nơi cô theo học. (pic Cal
VSA/UC Berkeley)
Một trong những điều sinh viên gốc Việt tại California rất thích là đi kiếm một tô phở nóng hổi hay ly cà phê đá lạnh tại bất kỳ đại học công nào của California, một tiểu bang có hàng chục ngàn sinh viên gốc Việt.
Ẩm thực là một nét đẹp không thể thiếu của văn hóa.
Nhiều người con gốc Việt dù đi xa đến đâu vẫn không quên được những món ăn đậm đà của quê hương. Trong số đó, có các sinh viên Việt Nam.
Không những các em không chỉ tìm đến các tiệm ăn Việt Nam quanh sân trường đại học, mà còn mở ra nhiều sinh hoạt giúp giới thiệu ẩm thực Việt đến bạn bè thuộc sắc dân khác.
Sau đây là một số nơi phục vụ thức ăn Việt Nam quen thuộc của giới sinh viên, cả gốc Việt lẫn người bản xứ.
Các tiệm ăn quanh trường
“Có cầu ắt có cung.”
Không biết tự khi nào, món ăn Việt Nam đã trở thành món ăn khá quen thuộc tại California, ví dụ như phở, giá cả tương đối rẻ mà hương vị thì đậm đà khó quên.
Các tiệm phở mọc lên khắp nơi phục vụ nhu cầu của khách hàng.
Từ sân trường đại học, sinh viên chỉ cần đi bộ vài phút là sẽ thấy một tiệm ăn Việt Nam nào đó, và đa số đều có món phở tiêu biểu của ẩm thực Việt.
Tùy theo mỗi trường đại học, có nơi có vài ba tiệm ăn Việt Nam trên cùng một con đường, như đại học Berkeley hay Los Angleles, có nơi thì có ít tiệm Việt Nam hơn, như UC Santa Cruz.
Ngoài ra, món ăn Việt Nam không chỉ được tìm thấy ở tiệm ăn của người Việt. Một số tiệm ăn chuyên phục vụ đồ Thái hay Ðại Hàn có bán luôn phở hoặc bánh mì vì những món ăn này rất được sinh viên ủng hộ, ngon mà lại vừa túi tiền. Món phở trong thực đơn của nhà hàng Thái, Pin Toh, trên đường Shattuck gần Ðại Học Berkeley là một ví dụ.
Không chỉ các bậc cha mẹ mới được “ăn hàng” thời đi học ở Việt Nam đâu nhé.
Nhiều đại học công của tiểu bang cho phép các xe ‘food-truck’ được bán quanh trường, nhờ thế, các sinh viên có thể tụ tập ở những điểm bán dạo này để mua một cánh gà chiên giòn tan hay chiếc bánh xu kem béo mềm, vừa ăn vừa “tám” với bạn bè.
Thông thường các xe này đậu rất gần cổng trường, không khác gì thời Việt Nam ngày xưa, rất tiện cho các sinh viên.
Một ổ bánh mì hay một phần mì xào không chỉ là món ăn chơi của sinh viên với bạn bè, mà còn là giải pháp “cứu đói” nhanh chóng sau giờ học.
Dù gì thì nhà hàng Việt Nam vẫn có nhiều món ăn cho sinh viên lựa chọn, so với các nhà hàng Á Châu khác thường chỉ có phở hoặc một vài món khác, từ gỏi cuốn khai vị, cơm hộp no bữa, hay bún canh chua đổi món.
2. Nhà ăn trong khu nội trú
Thực ăn của nhà ăn trong các khu nội trú phục vụ nhiều đối tượng sinh viên khác nhau, thuộc các sắc dân khác nhau. Không rõ tại những tiểu bang khác có nhiều sinh viên gốc Việt, như Texas hay Washington, trường đại học có phục vụ đồ ăn Việt hay không, nhưng một số trường đại học công ở California xếp lịch nấu phở và cơm chiên hàng tuần, ví dụ như UC Berkeley.
Những sinh viên ở nội trú được ăn miễn phí tại nhà ăn, chỉ cần đợi đến ngày nhà ăn nấu phở hay hủ tíu, các em có thể ăn thỏa thích cho đỡ thèm đồ ăn Việt.
Nhiều sinh viên khác tuy không ở nội trú nên không được vào cửa miễn phí, cũng sẵn sàng mua phiếu ăn vì những nơi này không giới hạn phần thức ăn.
Thay vì dùng mười đồng để đi ăn một tô phở và uống một ly nước ngọt, số tiền này xấp xỉ giá tiền cho một phiếu ăn của khu nội trú, các em có thể ăn hai ba tô tùy thích.
3. Xe bán dạo
Bên cạnh các xe food-truck bán đồ ăn Tàu, hay Mễ Tây Cơ, các món đồ ăn vặt mang hương vị Việt Nam được nhiều sinh viên rất mến mộ.
4. Những sinh hoạt của VSA (Hội Sinh Viên Việt Nam)
Nấu và bán thức ăn Việt Nam là cách gây quỹ quen thuộc của các hội sinh viên Việt Nam.
Bánh mì và cà phê sữa đá có thể nói là hai món phổ biến nhất, vì dễ chuyên chở, chuẩn bị và giá cũng rất phải chăng.
Hội sinh viên Việt Nam ở trường UC Berkeley học được từ một phụ huynh công thức làm cà phê rất ngon, dùng sữa đặc theo cách truyền thống, và hòa thêm chút sữa kem half and half.
Hay như hội tương tự của trường UC Los Angeles, có lần bán bánh mì thịt nguội.
Nhiều món đặc biệt khác thỉnh thoảng cũng được các hội sinh viên Việt Nam dùng để gây quỹ, ví dụ như nem nướng vừa được các sinh viên Việt Nam bán hôm 17/ 01 tại trường UC San Diego.
Những hoạt động này đôi khi chỉ trong phạm vi của hội, như một sinh hoạt giữa các thành viên, đôi khi ở trong quy mô lớn hơn, nhắm đến hàng ngàn sinh viên thuộc sắc dân khác, vừa thu được nhiều tiền hơn, vừa quảng bá ẩm thực Việt Nam.
VuAn
@@ wow,vietnames food là ngon nhất!
Một trong những điều sinh viên gốc Việt tại California rất thích là đi kiếm một tô phở nóng hổi hay ly cà phê đá lạnh tại bất kỳ đại học công nào của California, một tiểu bang có hàng chục ngàn sinh viên gốc Việt.
Ẩm thực là một nét đẹp không thể thiếu của văn hóa.
Nhiều người con gốc Việt dù đi xa đến đâu vẫn không quên được những món ăn đậm đà của quê hương. Trong số đó, có các sinh viên Việt Nam.
Không những các em không chỉ tìm đến các tiệm ăn Việt Nam quanh sân trường đại học, mà còn mở ra nhiều sinh hoạt giúp giới thiệu ẩm thực Việt đến bạn bè thuộc sắc dân khác.
Sau đây là một số nơi phục vụ thức ăn Việt Nam quen thuộc của giới sinh viên, cả gốc Việt lẫn người bản xứ.
Các tiệm ăn quanh trường
“Có cầu ắt có cung.”
Không biết tự khi nào, món ăn Việt Nam đã trở thành món ăn khá quen thuộc tại California, ví dụ như phở, giá cả tương đối rẻ mà hương vị thì đậm đà khó quên.
Các tiệm phở mọc lên khắp nơi phục vụ nhu cầu của khách hàng.
Từ sân trường đại học, sinh viên chỉ cần đi bộ vài phút là sẽ thấy một tiệm ăn Việt Nam nào đó, và đa số đều có món phở tiêu biểu của ẩm thực Việt.
Tùy theo mỗi trường đại học, có nơi có vài ba tiệm ăn Việt Nam trên cùng một con đường, như đại học Berkeley hay Los Angleles, có nơi thì có ít tiệm Việt Nam hơn, như UC Santa Cruz.
Ngoài ra, món ăn Việt Nam không chỉ được tìm thấy ở tiệm ăn của người Việt. Một số tiệm ăn chuyên phục vụ đồ Thái hay Ðại Hàn có bán luôn phở hoặc bánh mì vì những món ăn này rất được sinh viên ủng hộ, ngon mà lại vừa túi tiền. Món phở trong thực đơn của nhà hàng Thái, Pin Toh, trên đường Shattuck gần Ðại Học Berkeley là một ví dụ.
Không chỉ các bậc cha mẹ mới được “ăn hàng” thời đi học ở Việt Nam đâu nhé.
Nhiều đại học công của tiểu bang cho phép các xe ‘food-truck’ được bán quanh trường, nhờ thế, các sinh viên có thể tụ tập ở những điểm bán dạo này để mua một cánh gà chiên giòn tan hay chiếc bánh xu kem béo mềm, vừa ăn vừa “tám” với bạn bè.
Thông thường các xe này đậu rất gần cổng trường, không khác gì thời Việt Nam ngày xưa, rất tiện cho các sinh viên.
Một ổ bánh mì hay một phần mì xào không chỉ là món ăn chơi của sinh viên với bạn bè, mà còn là giải pháp “cứu đói” nhanh chóng sau giờ học.
Dù gì thì nhà hàng Việt Nam vẫn có nhiều món ăn cho sinh viên lựa chọn, so với các nhà hàng Á Châu khác thường chỉ có phở hoặc một vài món khác, từ gỏi cuốn khai vị, cơm hộp no bữa, hay bún canh chua đổi món.
2. Nhà ăn trong khu nội trú
Thực ăn của nhà ăn trong các khu nội trú phục vụ nhiều đối tượng sinh viên khác nhau, thuộc các sắc dân khác nhau. Không rõ tại những tiểu bang khác có nhiều sinh viên gốc Việt, như Texas hay Washington, trường đại học có phục vụ đồ ăn Việt hay không, nhưng một số trường đại học công ở California xếp lịch nấu phở và cơm chiên hàng tuần, ví dụ như UC Berkeley.
Những sinh viên ở nội trú được ăn miễn phí tại nhà ăn, chỉ cần đợi đến ngày nhà ăn nấu phở hay hủ tíu, các em có thể ăn thỏa thích cho đỡ thèm đồ ăn Việt.
Nhiều sinh viên khác tuy không ở nội trú nên không được vào cửa miễn phí, cũng sẵn sàng mua phiếu ăn vì những nơi này không giới hạn phần thức ăn.
Thay vì dùng mười đồng để đi ăn một tô phở và uống một ly nước ngọt, số tiền này xấp xỉ giá tiền cho một phiếu ăn của khu nội trú, các em có thể ăn hai ba tô tùy thích.
3. Xe bán dạo
Bên cạnh các xe food-truck bán đồ ăn Tàu, hay Mễ Tây Cơ, các món đồ ăn vặt mang hương vị Việt Nam được nhiều sinh viên rất mến mộ.
4. Những sinh hoạt của VSA (Hội Sinh Viên Việt Nam)
Nấu và bán thức ăn Việt Nam là cách gây quỹ quen thuộc của các hội sinh viên Việt Nam.
Bánh mì và cà phê sữa đá có thể nói là hai món phổ biến nhất, vì dễ chuyên chở, chuẩn bị và giá cũng rất phải chăng.
Hội sinh viên Việt Nam ở trường UC Berkeley học được từ một phụ huynh công thức làm cà phê rất ngon, dùng sữa đặc theo cách truyền thống, và hòa thêm chút sữa kem half and half.
Hay như hội tương tự của trường UC Los Angeles, có lần bán bánh mì thịt nguội.
Nhiều món đặc biệt khác thỉnh thoảng cũng được các hội sinh viên Việt Nam dùng để gây quỹ, ví dụ như nem nướng vừa được các sinh viên Việt Nam bán hôm 17/ 01 tại trường UC San Diego.
Những hoạt động này đôi khi chỉ trong phạm vi của hội, như một sinh hoạt giữa các thành viên, đôi khi ở trong quy mô lớn hơn, nhắm đến hàng ngàn sinh viên thuộc sắc dân khác, vừa thu được nhiều tiền hơn, vừa quảng bá ẩm thực Việt Nam.
VuAn
@@ wow,vietnames food là ngon nhất!
Thứ Hai, 21 tháng 1, 2013
Giọt Đắng Cà Phê
Phố cao buổi sáng nào
Sương mù giăng giăng
Mặt trời chưa ló dạng
Nắng còn mãi lang thang
Anh thèm ly cà phê
Nơi quán quen góc phố
Từng giọt cà phê rơi
Như lòng anh chơi vơi
Điệu nhạc buồn gợi nhớ
Anh và em đếm mưa rơi
Nhớ quay quắt dáng em
Giờ anh bên quán vắng
Ly cà phê nghẹn đắng
Ôi vị đắng tình ơi..!
Camly
2011
Tản mạn truyện Tết cổ truyền
Đất
trời đang giao thời chuyển từ mùa đông giá rét sang tiết xuân âm áp.
Như vậy là một năm nữa sắp qua đi!
Những lo lắng, những gian lao, những
bươn chải của năm củ đã khép lại.
Giờ là lúc chúng ta “quẳng gánh lo đi
mà vui sống”. Giờ là lúc ta được nghỉ ngơi, vui thỏa. Giờ là lúc chúng
ta sum vầy, đoàn viên.
Trong không khí này, bài viết xin chia sẻ vài tâm tình về ngày Tết cổ truyền người Việt.1. Không khí đón tết
Tôi thích không khí đón tết hơn là không khí tết. Bởi 3 ngày xuân, bên cạnh niềm vui còn có nỗi lo nơm nớp vì sợ…hết tết.
Không khí đón tết, niềm háo hức bóc từng tờ lịch để mong chờ ngày tết đến thật tuyệt vời. Cuộc sống như dài thêm, niềm vui sống và làm việc như tăng thêm trong những ngày này. Nói về không khí đón tết, tôi điểm qua một số nét chính sau:
Tảo mộ. "Tảo mộ" theo từ hán việt nghĩa là sửa sang lại mộ cho mới! Theo phong tục tập quán của người Việt nam ta, hàng năm cứ đến tháng 12 âm lịch thì nhà nhà kéo nhau đi tảo mộ.
Sau khi sửa sang lại mộ chí thì khấn mời tổ tiên về ăn tết với con cháu! Ngày xưa, các nấm mồ được đắp bằng đất nên chỉ sau một thời gian ngắn cỏ mọc um tùm.
Cỏ mọc nên cần phát quang, dọn dẹp. Ngay nay, ngôi mộ đã được bê tông hóa nên việc tảo mộ cũng trở nên nhẹ nhàng hơn.
Quê tôi nói riêng và người công giáo Việt Nam nói chung, tối thiểu có hai dịp “tảo mộ” trong năm là trước tháng Linh hồn (tháng 11) và trước ngày tết nguyên đán. Như đã nói, do ngôi mộ đã được bê tông hóa nên dịp này con cháu chỉ phải nhổ vài cây cỏ, lau chùi ít bụi bám trên nấm mộ, cắm hoa và đặc biệt nhất là thắp hương cho người quá cố.
Nơi giáo xứ tôi sinh sống và các vùng lân cận thường có một thánh lễ khá đặc biệt, rất trang trọng và xúc động vào chiều mồng 2 Tết – ngày kính nhớ tổ tiên tại nghĩa trang.....
Nhà người Việt thường không rộng, lại là tam tứ đại đồng đường – nhiều thế hệ, nhiều người chung sống dưới một mái nhà.
Chính vì thế, nhà cửa thường rất bề bộn, không ngăn nắp. Thôi thì thời thế, thế thời thời phải thế! Nhưng đó là chuyện trong năm, còn dịp Tết thì phải khác. Những ngày giáp Tết nhà nào cũng tất bật dọn dẹp trong nhà ngoài ngõ. Cánh đàn ông thì sơn phết lại tường, lau chùi mạng nhện, kê lại bàn ghế…
Cánh chị em thì tổng vệ sinh, lau chùi ly chén rồi trang hoàng lại ngôi nhà cho đẹp mắt.
Gom nhặt rác thải, vật dụng không cần thiết rồi đem đốt. Về các vùng quê những ngày này chúng ta hay thấy bàng bạc một màu khói trắng.
Một không khí rất riêng nhưng cũng rất đặc trưng của các vùng nông thôn. Hồi ức mùi khói này đã làm cay xè ánh mắt của những người xa xứ những ngày Xuân về!Chợ Tết. Không khí tết thể hiện rõ nhất là văn hóa chợ tết.
Cho dù kinh tế khó khăn hay bão giá, siêu bão giá mọi người, mọi nhà đều phải mua sắm tết. Tết về vai mẹ thường oằn thêm một chút, tóc mẹ bạc thêm nhiều sợi. Bởi tết có lẽ là dịp mẹ phải lao trí, lao lực nhất. Mẹ phải tính toán để đảm bảo thức ăn ngon cho cả gia đình trong ngày tết. Mẹ phải toan tính để mua cho các thành viên trong gia đình mỗi người một bộ đồ mới. Me vừa phải lo chi phí ngày xuân vừa phải cân đối chi phí cho cả 365 ngày sắp tới!
Tôi còn nhớ, những ngày cận Tết ở Việt Nam mẹ ngày nào cũng phải đi chợ. Mẹ hay nói đùa “mua hết chợ rồi mà thấy vẫn còn thiếu”.
Thế mới hiểu được tình mẹ bao la, thế mới biết được giá trị của cuộc sống. Nhắc đến vấn đề này lại nhớ bài thơ Chợ tết nổi tiếng của Đoàn Văn Cừ:
Người các ấp tưng bừng ra chợ Tết.
Họ vui vẻ kéo hàng trên cỏ biếc;
Những thằng cu áo đỏ chạy lon xon.
Vài cụ già chống gậy bước lom khom
…Thằng em bé nép đầu bên yếm mẹ.
Hai người thôn gánh lợn chạy đi đầu.
Pháo Tết. Tôi còn nhớ không khí của những đêm ba mươi tiếng pháo râm ran trong ngõ ngoài phố. Khắp không gian hương trầm quyện với khói pháo tạo nên một mùi hương nồng nàn, xao xuyến.
Sáng mùng một tết, nằm trong chăn nghe tiếng pháo lác đác xa gần, ra đường xác pháo đỏ vương khắp nơi, tiếng trẻ con nô đùa nghịch pháo làm cho những kẻ thích ngủ nướng cũng phải bung chăn mà thức dậy. Tất cả làm nên một không khí đặc trưng mà chỉ ngày tết mới có.
Từ 1994, lệnh cấm đốt pháo. Ừ thì luật thì phải thi hành nhưng vẫn thấy đâu đây cảm giác luyến tiếc, hoài cổ.Ngoài những điều trên, không khí đón tết còn phải kể thêm như không khí đêm giao thừa, tiệc tất niên, mùi hương, mùi bánh tét…
2. Ẩm thực ngày Tết
Người Việt khá thực tế, họ luôn xác định “có thực mới vực được đạo”.
Tết là lễ hội nhưng họ cũng không quên đến chuyện ăn uống. Với người Việt, ăn tết luôn chú ý đến vấn đề an toàn, đủ chất dinh dưỡng và hơn nữa, thức ăn còn mang đến cho họ nhiều hy vọng thành công trong năm mới.
Ẩm thực truyền thống của ngày tết cổ truyền là bánh chưng, bánh tét, củ kiệu, các loại bánh gia truyền và rượu…Đó là cái nền chung. Khi tìm hiểu từng vùng miền của đất nuớc, chúng ta sẽ thấy có vô vàn phong vị tết hiện ra thật đặc sắc, lôi cuốn. Chúng tôi điểm qua đặc sản của ba vùng miền.
Nhưng thú vị nhất vẫn là món thịt lợn xông khói của bà con người dân tộc Dao đỏ ở trong bản Tả Phìn. Nếu gặp may sẽ được họ mời một bữa cơm tết thịnh soạn với “thịt lợn rừng cắp nách” hay thịt hoẵng. Ngoài ra, nơi đây còn có các món rau như: ngồng su hào, đọt su su luộc ngọt lừ.
Về Cần Thơ có món chả lụa, lạp xưởng, tôm khô, củ kiệu chua - nhất là những đòn bánh tét lá cẩm tím. Cần Thơ cũng như các tỉnh miền Tây Nam Bộ thường gói bánh chưng, bánh tét bằng nhân chuối, đậu đỏ hoặc nhân đỗ xanh có vị ngọt.
Món ăn vẫn được xem là thực đơn vĩnh cửu trong mâm cơm ngày Tết của người Nam bộ là món canh khổ qua nhồi thịt, thịt heo kho rệu, nhà khá giả có thêm thịt gà luộc xé phay trộn gỏi, đĩa bì cuốn. Nhiều người nhận xét, trong mâm cơm ngày Tết có hết thảy các vị mặn, ngọt, chua, cay, đắng. Năm vị này tượng trưng cho ngũ hành vần xoay.
Nói đến văn hóa ẩm thực là nói đến Huế. Ngoài bánh tét, bánh chưng, người Huế còn thích ăn một số bánh khác như bánh su sê (phu thê), bánh măng, bánh sen chấy, bánh dừa mận...
Các món ăn mặn cũng được các mệ, các o chuẩn bị chu đáo từ vài hôm trước tết. Trong các món ăn, dưa món là thứ không thể thiếu được trong mâm cỗ tết của người Huế.
Dưa món gồm dứa (thơm) và củ cải thái miếng đem phơi săn trộn với ớt chín, cà muối, đu đủ, tỏi, cà rốt, nước mắm và đường. Món này phải làm trước tết độ vài tuần lễ cho ngấm.
Ngoài ra, danh mục ẩm thực tết nơi đây còn có các món chả tôm, nem bò lụi, chả da, xà lách gân bò, chả tré, hành dầm dấm, chả lụa...
Cùng với thức ăn, trên bàn ăn ngày tết cũng không thể thiếu các thức uống. Người trẻ thì nâng chén rượu, ly bia. Rượu phổ biến là rượu trắng, rượu nếp và rượu thuốc. Ngày nay, các loại bia đang chiếm ưu thế trong thực đơn ngày Tết. Các nhà khá giả thì có thêm rượu ngoại. Dịp này, các cụ già ngồi lại bên nhau ôn chuyện củ và nhâm nhi chén trà
3. Chúc tết hay mừng tuổi?
Lâu nay, có hai khái niệm hay bị sử dụng nhầm lẫn là “Mừng tuổi” và “chúc tết”. Rất nhiều con – cháu, khi chúc tết cha mẹ, ông bà đều nói “chúng con mừng tuổi ông bà/cha mẹ”.
Thực ra, đây là một ngộ nhận đáng tiếc! Chỉ có ông bà, cha mẹ (bậc trên, hơn tuổi) mới mừng tuổi cho con cháu: mong cháu con thêm một tuổi thêm lớn khôn, thêm trưởng thành.
Do vậy, con cháu phải chúc tết ông bà cha mẹ chứ không phải mừng tuổi.
Tâm lý thường tình, khi con người về già, ai cũng sợ năm hết tết đến vì thêm một năm mới đến là giảm một năm được vui sống với cháu con!
Tết nhất, người ta hay chúc nhau sức khỏe, giàu sang và thành đạt.
Tuy nhiên, cùng với thời gian, cùng bấy nhiêu nội dung nhưng những câu chúc đó đã được các thế hệ tiếp tục “nhuận sắc” thêm, trau chuốt thêm về lời văn, bồi đắp thêm yếu tố thời cuộc, cụ thể hơn về lời chúc. Chúng tôi điểm qua một số câu “ấn tượng” như:
1. Trẻ mãi không già, mặn mà nhan sắc.
2. Chúc năm mới: 1 vợ, 2 con, nhà 3 tầng, xe 4 chỗ!
3. Tống cựu nghênh tân. Vạn sự cát tường. Toàn gia an phúc!
4. Đong cho đầy Hạnh phúc.
Gói cho tròn Lộc tài. Giữ cho mãi An Khang. Thắt cho chặt Phú quý.
5. Chúc bạn năm mới làm ăn tấn tới, nhiều tiền nhiều bạc để... cho tui vay!
6. Ngàn lần như ý. Vạn lần như mơ. Triệu sự bất ngờ. Tỷ lần hạnh phúc.
7. Tết tới tấn tài. Xuân sang đắc lộc. Gia đình hạnh phúc. Vạn sự cát tường!
8. Năm Mão sắp đến. Chúc bạn đáng mến. Sự nghiệp tiến lên. Gặp nhiều điều hên!
9. 10. Cùng chúc nhau Như ý. Hứng cho tròn An Khang. Chúc năm mới Bình An. Cả nhà đều Sung túc.
11. Năm mới chúc nhau sức khỏe nhiều. Bạc tiền rủng rỉnh thoải mái tiêu. Gia đình hạnh phúc bè bạn quý. Thanh thản vui chơi mọi buổi chiều!
12. Kính chúc mọi người một năm mới tràn đầy niềm vui và hạnh phúc! Vui trong sức khoẻ, trẻ trong tâm hồn, khôn trong lý tưởng, trưởng thành trong... tất cả mọi lĩnh vực.
13. Chúc mọi người có một bầu trời sức khoẻ, một biển cả tình thương, một đại dương tình cảm, một điệp khúc tình yêu, một người yêu chung thủy, một tình bạn mênh mông, một gia đình thịnh vượng.
14. Chúc mọi người khoẻ như hổ, sống lâu như rùa, mắt tinh như đại bàng, nhanh nhẹn như thỏ, tinh ranh như cáo, ăn nhiều như... heo, mau ăn chóng nhớn, tiền vô như nước, phúc lộc nhiều như đàn châu chấu tràn về.
15. Chúc các bà, các ông, các cô, các chú, các chị, các anh sang năm mới vạn sự như ý, tỷ sự như mơ, làm việc như thơ, đời vui như nhạc, coi tiền như rác, coi bạc như rơm, chung thủy với cơm và sắc son với phở. Chúc vui vẻ!
Đôi câu đối khiến người ta cảm thấy tết cổ truyền trở nên thiêng liêng hơn, trang trọng hơn, và đặc biệt hơn những ngày bình thường khác. Câu đối tết thường viết vào giấy màu đỏ, vì màu đỏ tượng trưng cho sự đầm ấm, phù hợp với không khí thiêng liêng của ngày tết cổ truyền.
Màu đỏ chống được hơi sương, cái khí ẩm của mùa đông buốt giá. Những người chơi câu đối lâu năm khi chọn câu đối là cả một quá tình nghệ thuật. Câu đối thường gắn liền với hình ảnh ông đồ già. Xin điểm qua một số câu đối “vang bóng một thời”.
Tối ba mươi khép cánh Càn Khôn, nịch thật chặt kẻo Ma vương đưa quỷ tới/Sáng mồng một lỏng then Tạo hoá, mở toang ra cho thiếu nữ đón xuân vào.
Câu đối này trông có vẻ bác học, nào là Càn Khôn, nào là Tạo hóa, nhưng vẫn có cái nghịch ngầm của các cụ - khi sử dụng hình ảnh thiếu nữ đón xuân vào.
Nguyễn Khuyến có một câu đối nói được cả cái cảnh nhà bần hàn, nhưng lòng vẫn phơi phới sắc xuân khi đón tết – một bức tranh thật của gia đình ông cũng như nhiều gia đình làng quê Việt Nam bao đời nay: Chiều ba mươi, nợ hỏi tít mù, co cẳng đạp thằng bần ra cửa/Sáng mồng một, rượu say túy lúy, giơ tay bồng ông Phúc vào nhà.
Ngoài câu này, Nguyễn Khuyến còn được mọi người nhắc đến bởi câu đối:
Có là bao, ba vạn sáu ngàn ngày,
được trăm cái
Tết ước gì nhỉ, một năm mười hai tháng,
cả bốn mùa xuân
(Nguyễn Khuyến).
Tết là ngày vui nhưng cũng có những câu đối chua chát, kiểu như cụ Tế Xương: Thiên hạ xám rồi, còn đốt pháo/Nhân tình bạc thế, lại bôi vôi. Vẫn hình ảnh ngày Tết, pháo đỏ, vôi bôi trước cửa đuổi tà ma, nhưng đọc lên nghe chua chát, cay nghiệt…
Nghe như cuộc đời thực của các nhà nho bất phùng thời!
Có thể xem các câu đối trên là câu đối chơi, câu đối phi chính thống. Đây là một số câu đối chính thống – những câu đối được dán bên bàn thờ: Phước thâm tự hải/Lộc cao như sơn hay Thiên tăng tuế nguyệt, nhân tăng thọ/Xuân mãn càn khôn, phúc mãn đường.
Chơi xuân. Sẽ thiếu sót khi nhắc đến tết mà không nói đến các trò chơi ngày xuân.
Các dân tộc như Mường, Tày, H’mông, Thái…nổi tiếng với trò chơi ném còn. Với người Việt, kho tàng trò chơi xuân cũng rất phong phú, có thể kể đến như đánh đu, đánh đáo, tổ tôm, cờ cá ngựa, cờ tướng – cờ người, chọi gà, đấu vật…sau này còn có thêm các trò chơi lô tô, xì dzách, tôm cua cá bầu…
Xin điểm lại một trò chơi rất phổ biến những năm 80 của thế kỷ trước, đó là trò đánh đáo.
Đây là trò chơi rất phổ biến ở các vùng quê xưa. Thú vui đánh đáo không chỉ hấp dẫn trẻ em mà cả đối với người lớn bởi nó thể hiện sự khéo léo của người chơi và lại còn có tâm lý ăn thua kích thích (dù chỉ là rất ít). Trò chơi được diễn ra trên một bãi đất bằng phẳng. Tùy theo quy định của người chơi mà khoét lỗ. Dễ thì khoét lỗ to, khó thì khoét lỗ nhỏ. Ngoài lỗ đáo là vạch quy định để từ đó người chơi đứng ném tiền xu về phía lỗ đáo.
Vạch này xa hay gần lỗ đáo cũng do những người chơi tự quy định, càng xa thì càng khó. Đồng xu nào trúng vào lỗ thì người ấy được ăn. Cứ như vậy, lần lượt tới người tiếp theo, đến khi nào không còn xu nữa thì hết ván...
Tết là dịp để “ôn cố tri tân”. Xin ghi lại vài dòng tản mạn có tính chất hồi tưởng, hồi cố để mong gặp sự đồng cảm nơi những người cao niên, để như một sự mời gọi, nhắc nhớ cho người trẻ. Ước mong sao cuộc sống sẽ thay đổi nhưng những giá trị truyền thống, linh thiêng của ngày tết cổ truyền vẫn được bảo lưu và gìn giữ.
ThS. Đặng Quốc Minh Dương
@@ tks t/g , article hay qua'!
Ngày Xuân tản mạn về rượu
Khi đời sống xã hội phát triển thì việc uống rượu là một nhu cầu tất yếu, thậm chí người ta còn cổ xúy cho một hình thái “văn hóa uống rượu”.
Từ trên 7.000 năm trước, khi mà loại thức uống có cồn được tình cờ tạo ra (đầu tiên là sản phẩm lên men từ trái cây), tổ tiên ta đã hân hoan, gọi sản phẩm này như là “quà tặng của Thượng đế”.
Trong những ngày chuẩn bị đón Tết Nguyên đán, chúng ta cũng nên dành một chút thời gian suy ngẫm đôi điều về rượu.
Rượu với đời sống xã hội:
Chúng
ta rất dễ đồng tình với vai trò của rượu trong nghi thức ngoại giao, lễ
Tết, tiệc tùng...
Trong cuộc sống thường nhật, rượu đôi khi là tri kỷ
khi ta buồn, vui; nhưng uống rượu và cung cách
uống là hoàn toàn khác nhau.
Kiểu “độc ẩm” là của kẻ có tâm sự (chẳng
hạn bị vợ mắng!) hoặc khi thất tình!, kiểu uống “đa ẩm” là khi thù tạc
với bạn bè…
Nói chung là có cả nghìn lý do để người ta uống rượu!
Vậy nên:
Khi buồn đối bóng nâng ly,
Khi vui bè bạn ly bì cuộc say
Sau đây xin trích dẫn một số câu thơ bất hủ có hơi hướng từ rượu.
Rượu và thơ:
Trước hết hãy xin
trích lại đoạn thơ của Đại thi hào Nguyễn Du, qua tâm sự nàng Kiều lúc
nâng chén rượu tiễn đưa Thúc Sinh trở lại quê nhà:
Thương nhau xin nhớ lời nhau,
Năm chầy cũng chẳng đi đâu mà chầy.
Chén đưa nhớ bữa hôm nay,
Chén mừng xin đợi ngày này năm sau.
Còn đây là phong thái phóng túng của cụ Tản Đà:
Có tiền chưa dễ mà tiên,
Ham danh lắm kẻ như diều đứt dây.
Thương ai cho bận lòng đây
Cho vơi hũ rượu, cho đầy túi thơ!
Ham danh lắm kẻ như diều đứt dây.
Thương ai cho bận lòng đây
Cho vơi hũ rượu, cho đầy túi thơ!
Chúng ta cũng dễ thông cảm với lời tự biện ngông nghênh của chính cụ:
Say sưa nghĩ cũng hư đời
Hư thì hư vậy say thời cứ say!
Hư thì hư vậy say thời cứ say!
Ai đã từng yêu, hãy cùng chia sẻ cảm xúc qua vần thơ của chàng “thi sĩ tình yêu” Hàn Mặc Tử:
Bóng hằng trong chén ngả nghiêng
Lả lơi tắm mát làm duyên gợi tình
Lả lơi tắm mát làm duyên gợi tình
Hay da diết, cuồng si của Vũ Hoàng Chương:
Em ơi lửa tắt bình khô rượu
Ðời vắng em rồi say với ai!
Ðời vắng em rồi say với ai!
Nhiều người yêu mến cụ Tú Xương qua sự chí tình với vợ:
Mỗi năm Tết có một lần
Mời em ly rượu tay nâng ngang mày
Mời em ly rượu tay nâng ngang mày
Rồi tiếp lời trần tình, an ủi “hiền nội” thật cảm động:
Tóc loay hoay bạc bạc dần
Mỗi năm Tết có một lần thôi em!
Mỗi năm Tết có một lần thôi em!
Những người lớn tuổi dễ có sự đồng điệu với triết lý về cõi nhân sinh của cụ Nguyễn Bỉnh Khiêm qua bài “Nhắp rượu”:
Rượu đến gốc cây ta sẽ nhắp
Nhìn xem phú quý tựa chiêm bao
Nhìn xem phú quý tựa chiêm bao
Trong Đường thi, Lý
Bạch là bậc thầy của “rượu và thơ”. Ở ta, Tản Đà cũng có cái “ngông” của
Lý Bạch. Ông mượn thơ và rượu để nói lên cái u uất, khát vọng và tình
người qua bài thơ “Ngày xuân thơ rượu”:
Trời đất sinh ra rượu với thơ
Không thơ không rượu sống như thừa
Công danh hai chữ mùi men nhạt
Sự nghiệp trăm năm nét mực mờ
Đối với cụ Nguyễn công
Trứ, khi trời đất vào Xuân thì sau thú chơi đàn, đánh cờ là uống rượu,
ngâm thơ. Đây cũng là thú tiêu khiển tao nhã của các bậc hiền nhân:
Đàn năm cung réo rắt tính tình đây,
Cờ đôi nước, rập rình xe ngựa đó,
Thơ một túi phẩm đề câu nguyệt lộ,
Rượu ba chung tiêu sái cuộc yên hà
Còn nhiều vần thơ, câu
hát nói về rượu thâm thúy, thi vị không kể hết…
Dẫu sao đó cũng là nét
chấm phá sinh động trong đời sống con người.
Chỉ tiếc trong xã hội ngày
nay nhiều người uống rượu kiểu “tửu hoại”, nghĩa là mượn rượu để quậy
“tới bến” từ gia đình ra xã hội!
Vì vậy nên xin can với kiểu uống bạt mạng như một Blogger trên diễn đàn Internet:
Một chai cảm thấy bình thường.
Hai chai cảm thấy tình thương dạt dào.
Ba chai cảm thấy nao nao.
Bốn chai cảm thấy … thằng nào cũng chơi!
Hai chai cảm thấy tình thương dạt dào.
Ba chai cảm thấy nao nao.
Bốn chai cảm thấy … thằng nào cũng chơi!
Rượu với sức khỏe:
Nếu
uống rượu kiểu tao nhân, mặc khách; uống rượu vì nghi thức, xả giao hay
chúc mừng có lẽ không ai trách. Nhưng mượn rượu như phương cách quên
đời; tệ hại hơn là chôn vùi đời trai trẻ suốt ngày trong bình rượu kiểu
Lưu Linh là không ổn.
Hậu quả là cơ thể suy nhược, ngộ độc, viêm loét dạ
dày, xơ gan, loạn thần…
Vì vậy trong dân gian đã từng cảnh tỉnh về sự thái quá:
Anh ơi uống rượu thì say
Bỏ ruộng ai cày, bỏ giống ai gieo.
Mang bầu đến quán rượu dâu
Say hoa đắm nguyệt, quên câu ân tình
Rượu lạt uống lắm cũng say
Người khôn nói lắm dẫu hay cũng nhàm!
Tóm lại uống rượu có văn hóa và điều
độ là điều không xấu, nhưng phải biết tự chủ.
Hải Thượng Lãn Ông từng đã
dạy: “Bán dạ tam bôi tửu, bình minh nhất trản trà, nhật nhật ư như thử,
Lương y bất đáo gia”
(Nghĩa là: Buổi tối uống ba ly rượu (nhỏ), sáng ra uống tách trà, ngày nào chỉ như vậy, thầy thuốc khỏi đến nhà)./.
Đàm Hồng Hải
Chủ Nhật, 20 tháng 1, 2013
Jennifer Tran lên báo Mỹ vì chiếc váy “độc đáo”
Khoác trên mình bộ váy tự thiết kế bằng giấy báo cũ hết sức độc đáo đến tham quan văn phòng báo Newseum, thiếu nữ gốc Việt Jennifer Trần đã trở thành hiện tượng của báo giới và cộng đồng mạng Mỹ.
Theo Washington Post,
hàng năm có hàng nghìn du khách viếng thăm văn phòng báo Newseum để
được chụp hình đăng trên trang nhất của 80 tờ báo trên thế giới.
Jennifer Trần, thiếu nữ 15 tuổi gốc Việt tại thành phố Falls Church,
tiểu bang Virginia là một trong số đó.
Tuy nhiên, không giống với những
người khác, Jennifer Trần đến Newseum trong trang phục hết sức
đặc biệt: váy làm bằng báo.
Trên chặng đường từ nhà đến văn phòng báo
Newseum, Jennifer Trần thu hút mọi ánh nhìn của những người qua đường.
Họ ngỡ ngàng và sau đó trầm trồ ngợi khen chiếc váy cũng như nét duyên
dáng của cô gái trẻ. Không ít người ghi lại hình Jennifer Trần và còn đề
nghị được chụp ảnh chung với cô.
Mặt trước của chiếc váy là một trang báo của tờ Washing Post và mặt sau là tờ New York Times.
Ngay sau đó, một số bức hình của cô được đăng tải trên mạng và lập tức
tạo nên một hiện tượng mới.
Câu chuyện về Jennifer Trần cũng như chiếc
váy của cô nhanh chóng xuất trên trang Washington Post và Huffington Post.
Nhìn chung cả hai đều đánh giá rất tích cực khi cho rằng sự sáng tạo
của cô đã mang lại một ý nghĩa mới cho các tờ báo.
Trên trang Facebook hay Twitter, nhiều người cũng đưa ra bình luận về “bộ cánh”
độc đáo của cô gái gốc Việt. “Quá đẹp!
Tôi cũng muốn có một chiếc váy
như vậy”, một người có tên Bethany Shae Collins nhận xét.
Trong khi đó,
Doug Finch, một cư dân mạng khác cho rằng: “Thật hoàn hảo.
Báo chí được
tôn vinh theo một cách mới”.
Trước
những bình luận hết sức tích cực này của dư luận, Jennifer Trần không
khỏi xúc động. Jennifer cho biết, cô may chiếc áo đầm này vào mùa thu
năm 2011, để làm trang phục cho ngày Halloween.
“Tôi không nghĩ nó lại
tạo ấn tượng mạnh như vậy. Ban đầu tôi nghĩ đơn giản là mặc trang phục
này đến văn phòng báo thì phù hợp chứ không có ý gây sự chú ý”, Jennifer
Trần cho hay. Jennifer Trần chia sẻ rằng, cô rất thích tự may quần áo
và muốn may quần áo tiết kiệm năng lượng và có thể tái sử dụng.
Cô gái
gốc Việt cũng cho biết đã phải mất hai tuần lễ khó nhọc mới may xong
chiếc váy bằng giấy báo này.“Sau khi
lên ý tưởng, tôi bắt đầu công đoạn cắt báo sao cho vừa với kích thước
của mình.
Sở dĩ tôi sử dụng báo cũ New York Times làm mặt sau bởi bản
giấy của nó khá to, có thể giúp tôi che hết phần lưng.
Còn mặt trước tôi
chọn tờ Washington Post bởi trụ sở của tòa soạn gần nơi tôi
sinh sống.
Tiếp đến là công đoạn khá khó khăn: dùng chỉ khâu những tờ
báo lại với nhau.
Tôi phải rất cẩn thận để các tờ báo không bị dúm”,
Jennifer Trần tâm sự.
Sự hưởng ứng nhiệt tình của dư luận ban đầu khiến
Jennifer Trần nảy ý định bán lại chiếc váy, nhưng sau đó cô nghĩ lại và
quyết định tặng nó cho văn phòng báo Newseum để phục vụ cho buổi trưng bày của Newseum sắp tới.
Kim Anh
@@ great creative Jennifer Tran ,tks !
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)