Trang

Tìm kiếm Blog này

Chủ Nhật, 27 tháng 1, 2013

Em muốn sinh con..

"Em muốn sinh con", Khương ngái ngủ:"Bao giờ?". Ngay bây giờ, em muốn làm tình không dùng BCS". Khương giật mình, tỉnh cả ngủ...
Lần đầu gặp mặt, Hân ngỡ ngàng khi"đối tượng"là một thanh niên mặt búng ra sữa. Thế nhưng, hắn luôn mồm xưng anh và gọi cô là em.Hân quen Khương trên một trang web hò hẹn online. Tất cả khởi đầu từ một đoạn giới thiệu mang đầy tính khiêu khích:"Trần Lê Ngọc Hân, viết lách tự do, sinh năm 1974, tuổi Dần. Ai không sợ bị thịt thì cứ nhào vô".

Ba ngày sau khi đăng hai câu giới thiệu ấy. Hân nhận được rất nhiều thư nhưng cô khá ấn tượng trước một lá thư khiêu khích không kém trong hộp mail:"Nguyễn
Đăng Khương, thiết kế nội thất, tuổi Mèo. Mèo là chú của cọp nên không sợ bị thịt, sẵn sàng nhào vô".
Đọc e-mail, Hân khinh khỉnh:"Nhỏ hơn một tuổi à? Cũng không đến nỗi".

Thế nhưng, Khương chỉ mới 20 xuân xanh, thua Hân 13 tuổi, vẫn đang học đại học. Cũng là Mèo nhưng đi sau Hân hơn một con giáp. Buổi hẹn hò offline đầu tiên ở Hands, quán cà phê yêu thích của Hân nhìn khuôn mặt búng ra sữa của Khương, Hân suýt té ghế."Em trêu tôi đấy à?", Hân gằn giọng.
Khương tỉnh queo:"Ban đầu định là vậy nhưng bây giờ thì không. Chị đẹp hơn em nghĩ", Hân xô ghế đứng dậy, quay đi không thèm ngó lại.
Thế nhưng Khương không dễ bảo như Hân nghĩ. Một tháng sau buổi hẹn hò thất bại ấy, Khương xuất hiện trước mặt Hân, cũng tại Hands, với dáng vẻ hoàn toàn khác. Tóc húi cua, hàm râu quai nón gọn gàng, vóc dáng cao ráo, săn chắc nổi bật trong chiếc áo pull màu đỏ vang và quần bò bạc thếch. Trước ánh mắt sững sờ của Hân, Hương nhe răng:"Sao? Bây giờ tôi xưng anh với Hân được chưa?".
Hân tự rủa sả mình sao lại tiết lộ quán cà phê Hands và cả thói quen ngồi đồng ở đây để Khương biết đường mò đến. Cô đốp chát ngay:"Trừ khi em tẩy được cả giấy khai sinh".
"Giấy tờ không quan trọng, một người làm việc tự do, chẳng bao giờ ký hợp đồng như em hẳn phải hiểu điều đấy chứ", Khương đốp chát lại.
"Nhưng như vậy không có nghĩa em có thể lớn lên bằng tôi", Hân phản bác.
Khương gân cổ cãi:"Cũng không có nghĩa là anh nhỏ hơn em, phải không? Thôi thì em cứ xem anh như là một con mèo, còn em là một con cọp, bỏ qua chuyện tuổi tác, được không?"."Chị không rảnh để chơi với em, nhóc à!"."Vậy có rảnh để yêu không?"."Không, chỉ rảnh để cưới thôi".

Khương im lặng. Hân vẫn giữ gương mặt điềm tĩnh nhưng trong bụng hò reo chiến thắng . Đàn ông nào cũng vậy, nghe đám cưới là rụt vòi, huống chi Khương chỉ mới 20 tuổi, còn thích bay nhảy. 
Thật tình, Hân cũng thấy tiếc cậu chàng đẹp trai này nhưng giá 20 nhân thêm cho hai thì còn có cơ may...
Đột ngột, Khương lên tiếng:"Em hứa đấy nhé, rảnh để cưới, ghi cho anh địa chỉ nhà em, mai anh sang nhà hỏi cưới".
Hân sa sầm nét mặt:"Đùa đủ rồi đấy, cậu làm tôi bực rồi đấy!".Khương vẫn kiên nhẫn:"Người ta bảo con gái tuổi Dần thường muộn chồng.
 Nếu lấy chồng sớm thế nào cũng goá bụa. Em bây giờ lấy chồng được rồi, anh cũng không sợ bị em khắc chết".
Hân bật cười, không thể nghĩ ra thêm lý do để xua đuổi con mèo si tình từ trên trời rơi xuống này. 
Vậy là yêu nhau!
Một ngày mưa, Hân nằm cuộn tròn tấm chăn mỏng, gối đầu lên ngực Khương, thì thầm:"Em muốn sinh con", Khương ngái ngủ:"Bao giờ?".
Ngay bây giờ, em muốn make love  không dùng condom. Khương giật mình, tỉnh cả ngủ, mắt mở to:"Em đùa à?".
"Không, em nói thật. Em đã hơn 30 tuổi rồi, cũng đã đến lúc sinh con". Khương im lặng. Hân lại tiếp:"Anh không cần lo.
 Em tôn thờ chủ nghĩa độc thân nên chỉ muốn sinh con chứ chẳng ràng buộc trách nhiệm gì ở anh cả. Nếu thích, anh có thể đến thăm con, không thì thôi, em chẳng mang con đến mè nheo hay làm phiền anh đâu".
Khương vẫn im lặng.
"Chắc lại sắp vùng ra khỏi chăn và bỏ chạy. Rồng hay mèo hay ngựa thì cũng nhát như nhau cả, ôi đàn ông". Hân nghĩ một cách ca thán. Trải qua vài ba mối tình, Hân không còn ngạc nhiên hay đau lòng trước phản ứng hiện giờ của Khương.
 Những người tình trước của cô có say đắm đến mấy cũng bỏ chạy khi nghe đến chuyện sinh con.
Khương bước ra khỏi chăn thật nhưng không khoác áo và rời khỏi phòng như những anh chàng khác.
Anh lặng lẽ rít thuốc hồi lâu rồi bảo:"Mình cưới nhé!". Hân tưởng mình nghe lầm:"Sao?". Khương quay lại nhìn cô, cười dịu dàng:"Đám cưới, anh nói là mình làm đám cưới". Đến lượt Hân im lặng, cô chưa lường trước tình huống này.
Nhìn vẻ mặt của Khương, Hân biết anh không đùa. Hân khinh khỉnh:"Anh không cần vì đứa con mà cưới cả con vợ già đâu. Em nói rồi, em tôn thờ chủ nghĩa độc thân".
Khương bật cười, dụi đầu vào ngực Hân:"Anh không vì đứa con mà cưới em. 
Anh muốn dùng đám cưới để hợp thức hoá mong ước sinh con của em, không được sao? Bỏ quách cái chủ nghĩa độc thân của em đi, cũng đã đến lúc em cần một gia đình đúng nghĩa rồi đấy cưng"và anh hôn cô thật nồng nàn.
Khương nói là làm nên ngay tuần sau, anh đưa cô về ra mắt mẹ và xin cưới.
 Bố Khương mất từ khi anh còn nhỏ, nhà chỉ có hai mẹ con. Mẹ Khương đón Hân bằng ánh mắt sắc sảo pha chút lạnh lùng.
Khương chỉ mới hơn 21 tuổi, chưa đến lúc lập gia đình, bà tự hỏi ở cô gái này có điều gì khiến con trai mình say mê đến vậy. Hân rợn người khi mẹ Khương đưa mắt"chiếu tướng"cô từ đầu đến chân mình.
Cô chưa từng biết sợ ai hay điều gì nhưng giờ đây, tim cô đang đập mạnh. Rõ ràng, mẹ Khương không như những trở ngại mà Hân từng đối đầu.
Sau mấy phút căng thẳng, bà tằng hắng hỏi:"Cháu là người ở đâu?"."Dạ, cháu sinh ra ở Sài Gòn nhưng cả nhà cháu đã qua Mỹ định cư, chỉ còn mình cháu ở đây thôi ạ".

"Sao cháu không đi theo họ?".
"Dạ, tại vì cháu thích ở Việt Nam", Hân đáp hơi khiên cưỡng, không lý nào lại nói với mẹ chồng tương lai rằng mình ở lại Việt Nam lúc ấy chẳng qua vì mối tình đầu với một anh chàng kiến trúc sư.
"Cháu bao tuổi rồi?".
Hân lúng túng. Yêu Khương đã hơn năm nhưng cô vẫn ngại khi thú nhận với ai đó cô hơn anh 13 tuổi, dù sau khi Khương nỗ lực thay đổi ngoại hình, trông cô chẳng đến nỗi già hơn anh.
Ngay lập tức, Khương đỡ lời cho người yêu:"Dạ, cô ấy tuổi Dần ạ".
Gương mặt mẹ Khương bỗng biến sắc, bà gằn giọng:"Tuổi Dần thì không được, không cưới xin gì cả". Khương thảng thốt:"Sao vậy mẹ?".


Sao trăng gì? Con gái tuổi Dần lấy chồng sớm có số sát phu, con thừa biết mà".
Trời ơi, đó chỉ là chuyện vớ vẩn. Sao mẹ tin được".
Không vớ vẩn, nếu muốn, hai đứa chờ mười năm sau, bước qua tuổi 30 rồi cưới". Mẹ Khương nói với giọng đắc thắng, bà thừa biết chẳng đứa con gái nào chịu điều kiện vô lý này.
Khương cũng đắc thắng đáp ngay mà quên mất điều mình đang cố giấu:"Cô ấy đã qua ba mươi rồi mẹ ơi". Nhìn đôi mắt mở to của mẹ Khương lúc ấy, Hân rên thầm trong bụng:"Thôi rồi".
Sau ngày hôm ấy, sóng gió phủ chụp lên mối tình của họ. Mẹ Khương kiên quyết phản đối, thậm chí lấy cái chết để doạ con. Khương cố gắng thuyết phục mẹ nhưng vô ích. Sợ Hân buồn, anh khuyên cô kiên nhẫn cho anh thêm thời gian.
Trước mặt Khương, Hân luôn tỏ ra điềm tĩnh nhưng đêm về, cô ôm gối khóc. Đã lâu lắm rồi từ sau mối tình đầu tan vỡ cũng bởi định kiến tuổi Dần, Hân mới khóc vì một người đàn ông.
Nửa năm sau, mẹ Khương tìm gặp Hân. Cô hẹn bà ở Hands vào ngày 28 Tết, ngày làm việc cuối cùng trước Tết Nguyên Đán của Hands. Năm nào cũng vậy, Hands luôn đóng cửa vào 28 Tết và khai trương lại vào mùng Bốn. Hân vẫn còn nhớ ngày đầu tiên mình lồng tay vào tay Khương cũng là 28 Tết.
Hands nằm cuối một con hẻm nhỏ yên tĩnh giữa trung tâm thành phố sầm uất. Người không biết khó có thể tìm ra Hands giữa những con đường ngoằn ngoèo và chi chít như bàn cờ. 
Hands nhỏ, có chưa đến năm cái bàn nhưng nhờ vậy mà tuyệt đối yên tĩnh. Hân vẫn thường một mình đến Hands với chiếc laptop, ngồi vàochiếc bàn kê sát ô cửa sổ trắng và gõ lóc cóc viết bài. Và giờ đây, cô cũng đang ngồi ở chiếc bàn ấy, đối diện với mẹ Khương.
Mẹ Khương mở đầu chuyện một cách nhẹ nhàng:"Cháu có thật sự muốn làm con dâu của bác không?".
Hân im lặng, cân nhắc hồi lâu và khẽ đáp:"Cháu thật sự muốn làm vợ Khương và cháu mong bác đồng ý".
Vẫn giữ vẻ tự nhiên, bà hỏi:"Cháu nghĩ Khương muốn cưới cháu vì điều gì?". Hân im lặng, cô muốn trả lời vì tình yêu nhưng không hiểu sao không thể thốt nên lời.
Mẹ Khương mỉm cười ý nhị:"Cháu không đủ can đảm để trả lời vì tình yêu, đúng không?". Hân mím chặt môi:"Bác muốn nói gì?".
Mẹ Khương vẫn điềm tĩnh:"Bác muốn cháu chủ động rời xa Khương trong một năm, không liên lạc và không giải thích bất kỳ điều gì cả.
 Nếu nó thật sự yêu cháu, nó sẽ vượt qua khoảng thời gian ấy và sẵn lòng chờ cháu quay về. Khi ấy, bác sẽ không phản đối chuyện đám cưới nữa. còn ngược lại, tình cảm hiện giờ nó dành cho cháu chỉ là đam mê nhất thời và hai đứa nên kết thúc. Bác cũng đang thắc mắc liệu cháu có thật sự tin là Khương yêu mình không hay chỉ đang say mê một phụ nữ từng trải và có chút nhan sắc.
 Sao? Cháu có tự tin để thử không?".
Bằng những nhận xét tinh tế của mình, bà thừa hiểu Hân là cô gái ngang tàng và có lòng tự tôn rất cao. Bà biết mình đã đánh trúng đòn và chắc chắn Hân sẽ đồng ý. Một cách chậm chạp, Hân khẳng định lại điều bà đang nghĩ: "Quyết định như vậy, bác nhé!".
Một năm trôi qua, Hân đang ngồi trên taxi đến Hands. Cây kim giờ trên tay của cô đang nhích dần đến số 11. Đêm đã khuya nhưng Sài Gòn vẫn chưa muốn ngủ. Hôm nay là 28 Tết."Lại là ngày 28, không biết nên yêu thương hay nguyền rủa nó đây?", Hân vừa nghĩ vừa nhìn mông lung.
Không khí hội hè phủ khắp nơi nhưng lòng Hân trống rỗng. Cô vừa mong gặp lại Khương vừa sợ mình sẽ thất vọng.
Một năm qua, giữ đúng lời hứa vời mẹ Khương, Hân bẻ sim điện thoại, thay đổi chỗ ở, đóng cửa Facebook, không đến Hands và bất cứ nơi nào khác mà Khương có thể tìm đến. 
Cô vác ba lô đi khắp nơi, từ Đà Lạt, Nha Trang đến Hà Nội, Sa Pa... Cô đi vừa để viết bài vừa để quên đi nỗi cô đơn đang giày vò mình.
Hân biết ở Sài Gòn, Khương đang điên cuồng tìm cô. Hân đau lòng khi nghĩ đến gương mặt hốc hác và đôi mắt trũng sâu của anh.
 Ngày nào, Khương cũng gửi e-mail cho Hân và giăng trên FB lời van xin tha thiết:"Hân, em đang ở đâu? Đừng tránh mặt anh nữa!".
Hân đọc hết, biết hết nhưng im lặng. Cô chỉ biết động viên chính mình và đánh dấu chéo vào quyển lịch cầm tay khi mỗi ngày trôi qua.
Đã có lúc Hân tưởng mình bỏ cuộc khi những lá e-mail của Khương thưa dần rồi mất hẳn. Dòng chữ tha thiết trên Facebook đã được thay bằng những câu cập nhật cuộc sống thường ngày của anh.
Thỉnh thoảng, Khương lại khoe những tấm ảnh anh chụp khi đi du lịch đâu đó, vây quanh anh luôn có những cô gái xinh đẹp và trẻ trung. Hình ảnh đó làm Hân vừa ghen vừa có cảm tưởng mình như bị xóa sổ khỏi cuộc đời của Khương.
Những lúc ấy, Hân ngồi lặng câm trước laptop và nhếch mép:"Đàn ông..."nhưng nước mắt lại rơi trên má cô nóng hổi. Hân quệt đi ngay, dù gì, đây cũng không phải lần đầu tiên cô không được lựa chọn.
Là con gái tuổi Dần, Hân đã khá quen với điều này. Người tình đầu của Hân cũng đã không thể vượt qua định kiến của gia đình và bỏ rơi cô chỉ vì hai chữ"tuổi Dần". Với những người tình sau, Hân chẳng bao giờ đặt quá nhiều hy vọng vào họ. Rồi cũng như nhau cả thôi!
Thế nhưng lần này khác, Hân biết mình yêu Khương, yêu thật sự kể từ sau mối tình đầu nên cô không thể dễ dàng bỏ cuộc.
 Máy bay bà già thì đã sao? Tuổi Dần thì đã sao? Chẳng lẽ cô không được quyền yêu như bao người phụ nữ khác? Và Hân vẫn ôm ấp một hy vọng nhỏ nhoi, vẫn đánh dấu chéo vào quyển lịch cầm tay khi mỗi ngày trôi qua. Cô chờ ngày được gặp lại Khương.
Chiếc taxi đỗ xịch trước con hẻm nhỏ cắt ngang những dòng suy nghĩ của Hân. Cô thanh toán cước phí rồi lặng lẽ gõ chân trên con đường lồi lõm quen thuộc. Bây giờ là 11 giờ rưỡi đêm 28 Tết và cô đang đến Hands. 
Nếu thật sự yêu và còn nhớ Hân, Khương chắc chắn đang đợi cô ở Hands, ít nhất là qua 12 giờ đêm nay.
Hands không khác một năm trước là mấy. Vẫn một mảng tường trắng in đầy những dấu tay bằng sơn đủ màu của các vị khách, vẫn những chiếc bàn gỗ mộc mạc được lau chùi sạch sẽ đến bóng loáng, vân những cây mai giả nhỏ xíu đặt trên bàn và những phong bao lì xì đỏ đính lục lạc đong đưa reo vui bên ô cửa sổ...

Hân đưa mắt tìm kiếm chiếc bàn kê sát ô cửa sổ trắng. Tim cô như rơi tõm xuống. Chiếc bàn trống không. Hân đưa mắt nhìn quanh.
 Hands vẫn còn lác đác dăm vị khách nhưng tuyệt nhiên không có người cô muốn tìm.
Hân tưởng như mình không đứng vững. Một cơn khó thở dâng lên khiến tim Hân đau thắt. Cô ôm lấy lồng ngực, lê chân khó nhọc về phía chiếc bàn quen thuộc và gọi một ly cappuchino. Mọi vật trước mắt cô nhoè đi. Hân biết mình đang khóc. Cô quệt nước mắt và cố gượng cười với cô phục vụ, nhưng nụ cười của cô phản chiếu xuống vệt nước trên mặt bàn trông méo mó và thảm hại như nụ cười của anh hề vào ngày rạp xiếc vắng khách.
Cô phục vụ ái ngại hỏi:"Chị không sao chứ?". Hân lắc đầu, cố pha trò:"Không, chỉ là tôi có hẹn một người quan trọng nhưng lại bị cho leo cây".
Cô phục vụ cợt vỗ tay lên trán:"à, thì ra là chị"rồi quày quả đi về phía quầy bar.
 Cô gái trở lại với một chiếc máy MP3 và bảo:"Sáng nay, có một anh chàng cũng nói câu tương tự như chị vậy. Anh ấy nhờ tôi trao lại thứ này cho cô gái nào ngồi ở chiếc bàn kê sát cửa sổ và cũng bị người ta cho leo cây".
Hân đón chiếc máy từ tay cô phục vụ, tim cô đập mạnh liên hồi. 
Tay run run, cô gắn tai nghe và nhấn nút play. Giọng Khương vang lên trầm ấm như đang ở thật gần:"Em đang khóc vì anh đã không đến, có phải không? Anh đã chờ em suốt một năm qua ở Hands và lần nào, anh cũng thất vọng ra về. Anh liên lạc với em bằng mọi cách nhưng vô ích. Anh biết em vẫn quan sát anh từng ngày, anh van xin em rồi khiêu khích em trên Facebook để em xuất hiện nhưng tất cả đều công cốc".

Anh tự hỏi mình đã làm gì sai để em phải xa lánh anh như vậy? Sáng nay, anh đến Hands từ rất sớm và chờ em đến tận trưa. Em vẫn mất hút. Anh thật sự không đủ kiên nhẫn nữa. Khi em nghe được những lời này, anh đã ngồi trên máy bay sang Pháp. Anh sẽ làm việc ở đó trong ba năm và có thể lâu hơn. Có lẽ chúng ta không còn gặp lại nhau. Chúc em mạnh khoẻ và hạnh phúc".
Những lời cuối của Khương như nhoè đi. Hai tai Hân lùng bùng, cô ngồi phỗng như tượng rồi đột ngột đứng bật dậy.
Không thể như thế! Mình phải ra sân bay", Hân hốt hoảng vùng chạy. Cô va mạnh vào chiếc bàn và đánh đổ ly cappuchino. Dòng cà phê nóng rẫy đổ trên tay cô nhức buốt nhưng Hân không quan tâm.
Cô luýnh quýnh chạy đi nhưng vấp phải chiếc ghế và ngã sõng soài."Mình và Khương không thể kết thúc như vậy, không thể", Hân bật khóc ngon lành như một đứa trẻ.
Chợt một đôi tay mạnh mẽ nâng cô dậy và ôm siết cô vào lòng. Mùi da thịt quen thuộc khiến Hân như bừng tỉnh. Trước khi Hân kịp nhận biết điều gì đang xảy ra, một nụ hôn nồng nàn gắn chặt lên môi cô và giọng Khương thầm thì:"Em là cọp mà sao mít ướt thế?
 Anh mới trêu một tí đã khóc, vậy mà nỡ bỏ anh đi suốt một năm trời?".
Hân lắp bắp:"Anh... anh... không phải là anh...". 
Khương mỉm cười dịu dàng:"Anh chẳng đi đâu cả, có đi cũng phải tha con cọp này cùng đi. Anh chờ em ở đây suốt một năm qua. Em ác lắm, thoả thuận với mẹ mà chẳng nói với anh câu nào".
Anh biết hết rồi sao?".
Sáng nay, mẹ đã kể hết cho anh nghe và dặn anh phải đến đây đón em. Mẹ biết chúng ta yêu thương nhau thật lòng nên không phản đối nữa.
 Về nhà thôi em, mẹ đã làm thức ăn khuya, chờ con dâu tương lai về đó".
Hân cứ tưởng như mình đang mơ. Cô khẽ dụi đầu vào ngực Khương, miệng cười mà mắt đỏ hoe. 
Những bao lì xì đỏ đính lục lạc đang đong đưa reo vui như chia sẻ niềm hạnh phúc cùng họ. Mùa xuân đã ở khắp mọi nơi.
 Kitty 
@@ ,wow, happy ending , nice couple ,tks !

Clip video hoa Tết -VNam


Thứ Bảy, 26 tháng 1, 2013

Hoa Mai Ngày Tết


Nếu đào là hoa tiêu biểu cho Tết trên đất phương Bắc thì mai tượng trưng cho những ngày xuân ở miền Nam.
 Dù giàu hay nghèo, mọi gia đình đều có một cành mai trong những ngày Tết, nhiều nhà ngoài cội mai già trước sân, bàn thờ ông bà còn trưng mai trong phòng khách và cả trên phần mộ tổ tiên ngoài nghĩa trang. 
Bởi nó mang đậm bản sắc cho tính chất cổ truyên dân tộc. Lâu lắm rồi mai chỉ có một loại mọc hoang dã nơi núi rừng Trường Sơn với dáng vẻ hoang sơ hết sức tự nhiên và độc đáo.
 Dần dần cùng với sự thẩm định của thời gian cũng như những đòi hỏi thưởng ngoạn và gửi gắm tâm linh của con người, mai được người đời phát hiện và đưa về chăm sóc, thuần hóa, cho ra thứ mai vàng cực đẹp. Mai đặc biệt hơn ở chỗ là nó nở rộ vào đúng dịp Tết Nguyên Đán, cánh mai vàng rực được người ta ví như ánh vàng tinh khiết chiếu qua vào ngày đầu tiên của năm. Vì vậy, hoa mai đã trở thành nàng Xuân may mắn mang đến cho mọi nhà vào năm mới.

  Hoa mai được các nhà vườn lai tạo, cấy ghép cho ra nhiều loại hoa với các màu sắc khác nhau. Đó là do công sức miệt mài của người lao động để dâng sắc đẹp cho trời. Nhưng dù thế nào thì hoa mai cũng có cấu tạo chung là thân màu nâu xám, sần sùi, khẳng khiu.
 Lá non lúc mới ra có màu nâu tím nhạt, sau đó chuyển sang màu xanh nhạt, khi già có màu xanh đậm. Lá mai rất dày, nhìn nó hết sức trẻ trung và tươi tắn. Cánh hoa mềm, mịn, có thể là 5 cánh, 10 hoặc 15 cánh xếp khít nhau, chồng lên nhau. Nhị hoa màu vàng. 
Cánh hoa mai cũng như 54 dân tộc ta vậy, luôn luôn đoàn kết và che chở cho nhau để góp phần làm đất nước thêm đẹp xinh bền vững.
 Không rõ trên đất Bắc có mấy loại hoa đào, riêng ở miền Nam có thể phân biệt 4 loại hoa, từ khi còn học ở bậc trung học, tôi đã được chỉ cho thấy 4 loại hoa này:
 1. Mai vàng hay huỳnh mai: phổ biến nhất, được trồng hay mọc tự nhiên ở rừng còi hoặc rừng thưa. Đây là họ mai cao tới 6 mét, thường trổ vào thời gian tết, hoa mọc thành chùm và có cuống dài treo lơ lửng bên cành. Hoa màu vàng, có mùi thơm nhẹ, e ấp kín đáo. 
Vỏ cây có vị đắng, được dùng làm thuốc khai vị. Mai vàng còn có tên là Nam Chi, do thông thường trên một cành mai những hoa ở hướng Nam nở trước


2 .Mai Tứ Quý hay Nhị độ mai, mai Đỏ: Thường được trồng làm kiểng. Lá dầy và cứng, bìa có răng, hoa 5 cánh vàng, nhiều tiểu tụy, trổ quanh năm. Đây cũng thuộc họ mai vàng nhưng sau khi cho hoa, cây lại còn cho quả màu đỏ nhạt và bóng như ngọc.



3.Mai trắng còn có tên gọi khác là Chi mai, Bạch mai: Cao tới 25 mét, thân thẳng, vỏ cây có màu hơi đỏ khi bị tróc, thường được trồng, khác với mai vàng và mai đỏ đẹp do sắc nhưng mùi thơm nhẹ, không mấy ai nhận thấy được. Bạch mai có cánh trắng nhỏ rất thơm, trái có hột cứng.

 4.Mai chiếu thủy: cây nhỏ được trồng làm kiểng do cho lá đẹp và hoa thơm, không có họ hàng với ba loại hoa kể trên, cùng họ với cây Trước Đào.
 Lá mỏng 2 mặt cùng lớt màu, hoa nhỏ với 5 cánh trắng, cuống hoa dài xụ xuống, trồng vào núi đá non bộ. Nếu muốn ngắm hoa thì ta phải nhìn dưới nước mới tận hưởng được vẻ đẹp lạ lùng của mai chiếu thủy. Chính vì vậy mà nó mới có tên gọi đặc biệt này
 Không những mai được dân miền Nam ưa chuộng, mà còn được người xứ Bắc biết đến. Đất Bắc có một giống mai khác gọi là mai bắc, giống cây đào, cây mận thuộc họ thường. 
Mai bắc có nhiều loại: Giang mai, thường gặp ở bờ sông; Lãnh mai, mọc trên núi; Giả mai, gặp ở đồng bằng và Cung mai, được trồng ở ngự viên hay cung điện của ông hoàng bà chúa.
 Nhưng chúng mọc rất ít bởi không phù hợp với thời tiết lạnh lẽo ở đó. Và việc chăm sóc cho cây cũng là một công đoạn rất quan trọng và cần thiết. muốn có mai nở vào đúng ngày tết phải cần đến kĩ thuật bón chăm.
 Mua về đến nhà, cành mai được đốt gốc trước khi cắm vô bình, bỏ phân bón phù hợp cho cây mai để giữ cho hoa nở đều, lâu tàn, lâu rụng.
 Mai tứ quý, mai trắng, mai chiếu thủy nằm ở khu bán cây kiểng, có năm thấy bán, năm không. Ba loại này thường nằm trong chậu sành. 
Mai trắng giá rất cao do hiếm và được uốn cong, cắt tỉa theo hình điểu thú hoặc nuôi dưỡng theo lối bonsai Nhật Bản, mai tứ quý và mai chiếu thủy thường là nguyên dạng.
 Còn mai vàng có thể trồng bằng hạt hoặc chiết cành, trống ngoài vườn hay trong chuậ cảnh đều được. Chăm sóc phải đảm bảo đủ nước và ánh sáng, không để úng. Với dáng vẻ thật đơn sơ và mỏng manh, mai được người đời xếp trong những loại cây cảnh quý mà xưa nay ta vẫn thường thấy trong mảnh vườn bé nhỏ của mỗi gia đình. Người ta vẫn trồng mai, chơi mai bất kể sang hèn, trí thức hay thường dân.
 Đại thi hào Nguyễn Du đã ví mai như một người bạn: "Nghêu ngao vui thú yên hà - Mai là bạn cũ hạc là người quen." Do thiên nhiên ưu đãi, cách chơi mai của người dân miền Đông bảnh hơn người Sài Gòn. 
Trung tuần tháng chạp, họ vào rừng, chọn những cành mai tuyệ đẹp mang về hoặc ra chỗ cửa hàng chăm mai mà họ gửi năm ngoái.
 Đoạn họ nhặt hết lá, nhúm lửa thui chổ vết cắt rồi liệng vô 1 góc nhà.
 Hăm ba tết, sau khi đưa Ông Táo về chầu Ngọc Hoàng, họ lôi những cành mai khô héo, tưởng như đã chết ấy ra, cắm vào bình, đổ nước vô hoặc cây mai đã được trồng trong chậu, vạch, tỉa hết lá đi. 
Mười năm như một, chỉ vài ngày sau, nụ hoa lú ra, lớn dần rồi hoa nở thật đều vào mùng 1 Tết, mùng 2 Tết. Tôi có ông bác là dân chơi mai thứ thiệt, mỗi năm lúc nào tôi cũng thấy bác ấy có 1 chậu mai tuyệt đẹp. 
Sắc mai đương nhiên là màu vàng rồi, bác tôi quý nó vì màu vàng cao quý ấy sẽ đem lại nhiều may mắn, tốt lành trong năm mới.
 Hương của mai rất dịu và thanh, chỉ có những người tiinh tế mới tận hưởng hết hương hoa thanh khiết ấy. Cây mai của bác tôi cứ mọc thành chùm, hết chùm này đến chùm khác nhìn thật đã mắt, người nhìn vào như được cội rửa hết những vết nhơ của sự đời.
 Trong lịch sử đã không hiếm những danh nhân say mai, trồng mai để làm bạn suốt đời. Mai nhỏ nhoi mà tiềm ẩn một sức sống mãnh liệt.
 Mùa đông đang tàn phai cũng chính là thời điểm những bông hoa mai đâm chồi nảy lộc với muôn điều may mắn, hạnh phúc.
 Trong mắt bạn, trong mắt tôi, cây mai vươn lên từ đất mẹ yêu dấu, chúng thật nhỏ bé, trong trắng, hồn nhiên, duyên dáng. 
Và tâm hồn ta sẽ được hé mở, "Vị tình lai kí nhất chi mai hữu biệt hoài"... cho hôm nay...cho ngày mai...cho muôn đời sau.

St-hoa ngay tet.
 @@ hoa mai  5 cánh thật đẹp ,khi Cly  đi chợ hoa không bao giờ quên mua cành mai vàng chưng Tết ,thêm cúc nhật hay mãn đình hồng...

Phước và Họa

 Quan niệm, nhận thức của con người về phước (phúc) và họa hay may và rủi, được và mất, lợi và hại rất chủ quan. Bản chất của phước, họa cũng như mọi điều khác trong thế giới sự vật, hiện tượng từ vật chất cho đến tinh thần đều là duyên sinh, không có thực thể, thực tướng.Một người đi trễ chuyến xe, tự cho là mình rủi. Nhưng ngày hôm sau đọc báo, thấy chuyến xe mà mình đi hụt bị rơi xuống vực sâu.
 Bấy giờ người ấy không còn thấy sự trễ xe hôm trước là rủi nữa, trái lại còn cho đó là may, vì nhờ đi hụt mà còn sống sót.
Thấy một người đàn ông cưới được cô vợ vừa đẹp lại vừa giàu sang, ai cũng trầm trồ khen ngợi, ước ao, cho rằng anh ta có phước.
 Nhưng chẳng bao lâu người đàn ông nọ và vợ dắt nhau ra tòa ly dị vì cô vợ sinh lòng lang chạ và sa đọa trong ăn chơi trụy lạc. Khi ấy người ta lại tặc lưỡi bảo nhau: Anh này thật vô phước!
Có người trúng vé số độc đắc được mấy tỷ đồng, ai cũng nghĩ rằng phước phần của anh ta đã đến. Không ngờ chính vì có số tiền quá to ấy mà anh ta sinh tật: đua đòi, hưởng thụ, đam mê cờ bạc rượu chè, đi sớm về khuya, vợ bé vợ mọn; vợ chồng anh ta vì tranh chấp tiền bạc mà bất hòa, vì chuyện anh lăng nhăng bên ngoài mà kéo nhau ra tòa ly dị; con cái ỷcó tiền của mà bỏ bê học hành, chỉ lo ăn chơi phóng túng.
 Còn nhiều trường hợp khác vì trúng số mà anh em, bạn bè trở mặt nhau; vì trúng số mà bị giết hại do cướp vào nhà, do người tình phản bội…
Vậy người đi hụt chuyến xe kia là rủi hay may? Có được người vợ đẹp và giàu như anh chồng kia là họa hay phước? Và trúng số như những người nói trên là nỗi lo hay điều đáng mừng?
Tùy theo cái thấy, sự nhìn nhận, tùy theo duyên mà người ta cho đó là phước hay họa, nó luôn biến chuyển, thayđổi không ngừng, phước chuyển thành họa, họa chuyển thành phước, vừa là phước lại vừa là họa.
 Người xưa thường bảo: “Trong họa có phước, trong phước có họa”,nhưng kỳ thực họa phước do duyên, có nghĩa là do điều kiện, do hoàn cảnh, do sựnhìn nhận nó như thế nào, tùy theo duyên mà nó được xem là phước hay họa. 
Các bậc cha mẹ có con mắt tinh đời khi thấy con mình ra đời lập nghiệp, tuổi còn trẻ mà thành công quá sớm thì vừa mừng vừa lo. Mừng vì con thành công trong cuộc sống, lo vì con thành công sớm quá sẽ sinh tâm tự phụ, kiêu căng. 
Tuổi còn trẻ chưa từng trải, chưa có nhiều kinh nghiệm trong cuộc sống, chưa hiểu đời nhiều, vì thế nếu thành công quá dễ dàng sẽ sinh tâm chủ quan khinh suất, nhưthế sẽ dễ mắc phải sai lầm đưa đến sớm thất bại, dù buổi đầu có thành công nhưng không thể thành công lâu dài, sự nghiệp khó bền vững.
 Hơn nữa vì sớm thành công nên tâm cao khí ngạo, tự phụ kiêu căng, từ đó có thái độ, hành vi coi thường người khác, dễ va chạm và làm mất lòng mọi người, từ đó sẽ có nhiều người bất mãn, chống đối, đó cũng là nguyên nhân thất bại.
Có nhiều phụ nữ lấy được chồng đẹp trai lại giàu có, về nhà chồng chỉ việc làm vợ làm mẹ, mọi thứ khỏi cần bận tâm. Bạn bè đồng trang lứa thấy thế cho rằng họ có phước quá, ai cũng ước ao mình được như thế.
 Nhưng cha mẹ của những cô gái được xem là diễm phúc kia thì có người băn khoăn: “Chồng hào hoa, đẹp trai thì có nhiều người mến mộ. Nếu nó có thêm tánh phong lưu bay bướm, không chung thuỷ thì con gái mình sẽ khổ”, “Ănở không, được chồng nuôi chưa hẳn là có phước. Sống lệ thuộc không làm chủ được bản thân chắc chắn sẽ chịu nhiều thiệt thòi. 
 Thà ra ngoài làm việc để có cơ hội khẳng định mình, có khả năng tự lập, có điều kiện rèn luyện, trau giồi bản thân, có thêm kiến thức, kinh nghiệm, có thêm niềm vui trong cuộc sống”.
 Cách nhìn về phước, họa của mỗi người mỗi khác, tùy thuộc điều kiện, hoàn cảnh, tùy thuộc quan niệm, lối sống, kinh nghiệm, hiểu biết v.v…Một nghệ sĩ nổi tiếng trong làng giải trí nói trên báo rằng, từ khi ông bán đi mấy chiếc xe hơi thì thấy thanh thản, thoải mái hơn. Bây giờ mỗi khi đi đâu chỉ cần gọi taxi hoặc xe ôm là được. Lúc còn mấy chiếc xe hơi phải thuê người lái, đi đến đâu phải tìm chỗ đậu xe cũng mệt.
 Thỉnh thoảng bị tài xế làm khó dễ để vòi tiền. Khi gặp bạn bè hay đi tiệc tùng thì lại nghe những lời bàn tán về xe, họ bình luận, so sánh, chê khen, nào là xe này đẹp, xe kia không đẹp; xe này sang, đắt tiền, xe kia thuộc hạng xoàng rẻ tiền; xe này sành điệu, thời thượng, xứng tầmđại gia, xe kia lỗi thời, cổ lỗ v.v…
 Nghe những chuyện như thế rất mệt.Có người nghe ông nghệ sĩ kia nói thế thì cho rằng ông ta “giả bộ”, nói không thật bụng, có xe sướng quá mà làm bộ than phiền. Đâu phải ai muốn có xe hơi cũng được.
 Người chưa từng có xe hơi thì nghĩ có xe hơi là “ngon lành” lắm, sung sướng lắm, có phương tiện tốt để đi lại, hãnh diện với bạn bè.
 Nhưng người có rồi thì cảm thấy có xe cũng thêm nhiều phiền phức, cũng vướng bận thêm vì phải lo có chỗ đậu mỗi khi đến đâu, phải lo giữ gìn, bảo quản, lo chiều lòng tài xế, lo bà con, bạn bè buồn khi hỏi mượn mà mình không cho, mà cho muợn thì không yên tâm lắm (rủi xảy ra tai nạn hoặc hư xe thì cũng khổ)...
   Đối với vấn đề họa phước, người trí bình thản, an nhiên, không để nó làm dao động tâm mình, chỉ xem nó như mây trôi, gió thoảng. Nhìn mây trôi ngang qua trời, nghe gió thoảng qua bên tai, chỉ thấy thế, chỉ nghe thế, biết thế thôi, không cần bận tâm, không cần nghĩ ngợi, không vui buồn vì nó.

  Phải tập như thế, phải tu sao cho được như thế (dù là pháp môn nào) thì tâm mới được tự tại, an vui, không buồn không lo, không khổ não.
Tâm bình thản, an nhiên, khôngđiều chi có thể làm bận lòng, như thế không phải là người vô tri, không phải là người vô tâm, vì vẫn hay vẫn biết, vẫn thấy, vẫn sống và hành động dưới sự soi sáng của tuệ giác nhưng tùy duyên, không miễn cưỡng, gượng ép, không vướng mắc, không bị buộc ràng, hệ lụy. 
 Đức Phật chưa bao giờ cho rằng việc Đề Bà Đạt Đa lăn đá và xua voi dữ giết hại mình là họa.
 Đức Phật cũng chưa bao giờ cho rằng việc Ngài được vua Bình Sa cúng cho vườn tre Trúc Lâm, được ông trưởng giả Cấp Cô Độc cúng khu đất để xây tinh xá Kỳ Viên, khu đất mà ôngđã mua với số tiền vàng trải đầy trên mặt đất, và được hoàng thân Kỳ Đà cúng cho vườn cây trên mảnh đất này là phước. 
Tâm Phật không hề dao động trước nhữngđiều xảy ra đó, Ngài không mừng khi được cúng dường, tán dương khen ngợi; không lo không buồn khi bị chống đối, hãm hại, Ngài bình thản, an nhiên, tự tại.Cũng như trong âm có dương, trong họa có phúc và ngược lại


Người trí có thể chuyển cái mà thếgian cho là họa thành phước, và làm tăng trưởng, phát triển to lớn hơn cái mà thế gian cho là phước đang có.

 Nhưng người vô trí thì biến cái mà thế gian cho là phước thành họa. Ví dụ Đức Phật đã biến sự chống đối, dã tâm làm hại Ngài của Đề Bà Đạt Đa thành cơ hội khảo nghiệm, thành thử thách giúp Ngài thành tựuđạo hạnh, viên mãn công đức.
Một người con có tài trí, có nhân phẩm, đạo đức tốt biết tận dụng tài sản do ông cha để lại (phước) để xây dựng hạnh phúc cho mình, phát triển sự nghiệp bản thân, làm ích nước lợi nhà. 
 Nhưng ngược lại, người con bất tài vô trí, nhân phẩm đạo đức kém sẽ ỷ lại vào gia sản của ông cha để lại mà ăn chơi phóng túng, sa đọa trụy lạc, kết cục anh ta biến cái phước (có nhà cao cửa rộng, có tài sản, sự nghiệp) thành ra cái họa.
Người có tài năng, có đức độ, có chí hướng, biết siêng năng cần mẫn, dù sinh ra trong hoàn cảnh cùng khổ, khốnđốn (kém phước), họ vẫn vươn lên và đạt nhiều thành công trong cuộc sống. 
Đó là vì họ biết tận dụng hoàn cảnh khó khăn, khắc nghiệt để rèn luyện mình, nuôi dưỡng chí hướng phấn đấu vươn lên. Họ đã chuyển sự không may (hoàn cảnh kém phước) thành điều hạnh phúc.
 Cũng như người biết xử lý rác thải có khả năng biến đống rác bỏ thành những vật dụng trong nhà, có thể dùng rác để tái chế ra những sản phẩm mới. Nhưng người vô trí, không biết sử dụng thì có thể biến những sản phẩm mới thành ra đống rác.
Họa hay phước là do chúng ta. Bản chất của họa phước vốn không có thực, chúng là pháp duyên sinh, không có thực thể, thực tướng.
 Cái phước thật sự, lớn nhất là khi làm chủ được tâm mình, không bị những thành bại, được mất, hơn thua làm cho bận lòng, làm cho phiền não.
 
ThTT

Thứ Sáu, 25 tháng 1, 2013

Ái mộ -Ái ngại

Một buổi tối thứ tư nhẹ nhàng, thong thả, 3 người bạn rủ nhau đi ăn tối. 2 người nam, 1 người nữ - thuần túy bạn bè thân, nên nhất thiết không phải lải nhải hát bài “Chuyện Ba Người” chi cho mệt!
Cheesecake Factory, là một hệ thống nhà hàng lớn, khung cảnh thơ mộng, đồ ăn ngon miệng lại kèm theo một tỉ thứ bánh tráng miệng vừa đẹp mắt, vừa hấp dẫn, bảo đảm làm mềm lòng bao thực khách dù có khó tính nhất trên cõi đời này.
May ghê, tối nay không đông lắm nên không phải chờ đợi mỏi mòn như bao lần. Cả đám được đưa ngay vào bàn.
Một chai beer Hòa Lan Amstell Lite lạnh lấp lánh đá, hai ly rượu đỏ sóng sánh phản chiếu ánh đèn trần
. Tiếng cụng ly nhè nhẹ làm cho không gian dìu dịu thêm phần ấm cúng, êm đềm.
Thấp thoáng từ ngoài đi vào 2 bóng hồng váy ngắn khoe hai cặp chân “trường túc bất chi lao” miên man dài.
Dù không muốn để ý cũng phải khen thầm 2 cô Á Châu này tướng tá đẹp ghê, không khác chi người mẫu
. Khuôn mặt cũng hay hay, nếu không muốn nói là đẹp, chắc đâu đó cư dân đảo quốc Kim Chi (Korean) đây thôi.
Và chỉ có thế, cặp mắt người con trai quay trở ngay lại bàn mình, không lan man lạc lối nữa.
Ăn nơi đây khá thường xuyên nên 3 người bạn không bị lúng túng khi kêu đồ ăn
. Nhà hàng tuyệt nhất món Ceasar Salad. 3 người chia nhau ăn lai rai trước một dĩa Ceasar xà-lách to bằng cái rổ rửa rau ở nhà & một dĩa mực tẩm bột chiên ròn (fried calamary) trong lúc chờ món ăn chính.
Bàn đối diện, 2 người đàn ông Á Châu tới trễ hơn, nhập bọn với 2 cô gái bắt đầu chuyện trò rôm rả, cụng ly lanh canh.
Rượu vào lời ra, họ bắt đầu nói lớn hơn tí, một thứ tiếng nghe văng vẳng từ xa lại, mài mại giống tiếng Việt lắm.
Đồ ăn bàn 3 người bạn được bưng ra ra, nóng sốt, ngào ngạt thơm nhức mũi.
Bàn đối diện, môt trong hai người con gái cười ha há vui, đập vai một người đàn ông cái chát:
-” Thôi mà anh này…”
Úy, giọng Sàigòn rõ ràng! Té ra họ là đồng hương mà nãy giờ cứ ngỡ là …Hàn Quốc.
Hai người đàn ông bàn đó ăn nhanh lắm, xong đứng dậy từ giã 2 cô gái để rời trước, chắc bận công chuyện gì đó…

 Hai cô gái váy ngắn, chân dài ngồi lại to nhỏ xầm xì, tâm sự loài chim biển…
người bạn vui vẻ nói cười, thưởng thức các món ăn với nhau. Ngụm rượu,
Trong lúc đang ăn, người bạn nữ xin lỗi cần phải đi vào phòng vệ sinh. 2 người nam đứng dậy nhường chỗ cho cô bạn ra, rồi ngồi xuống tiếp tục ăn.
Bàn đối diện 2 người con gái chân dài cũng bật đứng dậy, chút ngập ngừng rồi tiến qua phía 2 người bạn.
Một cô mở lời bằng tiếng Anh:
–”Excuse me, which one of you is Donny Ho?”
Hai người con trai hơi ngạc nhiên ngó nhau như thắc mắc: ủa đã biết bàn này có người tên
“Donny” Hồ mà lại không biết là người nào là “Donny” Hồ sao ta? Hai người con trai này mặt chả có một chút nét gì giống nhau để mà nhầm lẫn!
“Donny” Hồ “thiệt”, một tay vẫn còn đang cầm nĩa, một tay cầm dao cắt miếng gà, miệng thì đầy đồ ăn, nhai lẹ, nuốt vội, rồi lịch sự lên tiếng:
– “Hello…”
Một cô vẫn nói tiếng Anh (không cần hỏi người vừa nói Hello có phải là “Donny” Hồ hay không):
– “My friend would like to have a picture with you
Chút bối rối vì đang trong bữa ăn dang dở, “Donny” Hồ cũng nhẹ bỏ dao nĩa xuống, hớp vội miếng beer để đồ ăn trôi lẹ xuống, đồng thời đánh lẹ một vòng lưỡi quanh hàm răng trên, dưới hy vọng sẽ quét sạch đi chút đồ ăn còn sót lại trên răng (nếu có) rồi đứng dậy và sửa soạn để nở nụ cười thân thiện nhất cho chụp hình.
–”Sure!”
–”Is that lady your mom?”
À , cô này đang hỏi về người bạn nữ đang ở trong phòng vệ sinh đây mà. Đối phương đã hỏi bằng tiếng Anh thì “Donny” Hồ cũng trả lời lại bằng tiếng Anh:
– “No, just a friend!”
Cánh tay anh đưa ra để đón người con gái lại gần hơn cho tấm ảnh sắp sửa chụp.
– “I don’t want any picture taken…” ”
– “Huh?!”


“Donny” Hồ đưa mắt nhìn thẳng vào mặt cô gái, có nghe cô nói nhưng thật sự không kịp hiểu cô muốn nói gì, cánh tay vẫn giữ, đưa ra như cũ…
Giọng cô gái hơi lè nhè lập lại:
– Như vậy là mình đã nghe đúng rồi, “Donny” Hồ tự nhủ. Hơi lưỡng lự, anh nhìn thẳng vào cô gái.Cô cũng nhìn thẳng vào anh, một cái nhìn …khơi khơi! Suy nghĩ một cái xoẹt thật nhanh trong đầu, “Donny” Hồ bỗng tỉnh như không, ngồi xuống trở lại vị trí cũ của mình.
Cầm lại lên chiếc nĩa, xâm vài miếng rau bỏ vào miệng nhai.
Thật đúng là chuyện … ruồi bu! Anh không còn màng để ý tới hai người con gái kia nữa. 

Đã lịch sự đúng thủ tục lắm rồi.
Anh nhớ có một lần ăn ở một nhà hàng Tàu ở trên Los Angeles, hôm đó có một người tài tử Trung Hoa rất nổi tiếng mà anh không nhớ tên cũng đang ăn với gia đình của ông ta ở đó.
Vài cô be bé cũng lấp ló đứng chờ để xin chữ ký. Bồn chồn tại chỗ được 5′, mấy cô không còn bình tĩnh được nữa, tiến tới bàn & hỏi xin.
Người tài tử Trung Hoa điềm tĩnh, nhỏ nhẹ bảo rằng ông đang ăn bữa ăn tối với gia đình, nếu các cô muốn, ông sẵn sàng ký cho khi ông ăn xong.
Mấy cô tiu nghỉu trở ra chỗ cũ chờ, lẩm bẩm thầm thì với nhau những lời lẽ nghe không mấy vui tai.Người tài tử Trung Hoa tỉnh rụi, ăn tiếp với gia đình. 

Anh chứng kiến hết mà không biết rằng người tài tử đó cư xử như thế là đúng? hay sai? Nhưng đã phải công nhận rằng ông ta thật điềm tĩnh!
“Donny” Hồ như thế này là đã lịch sự hơn người tài tử Trung Hoa kia rồi kia mà…
“Scoot over.
Người con gái “không muốn chụp hình” đó bỗng như lại … ngứa miệng, nói trổng không như đang nói với cái … bàn ăn hoặc cái ghế ngồi!
Hả? Tai anh có nghe lầm không đây?
Đảo mắt, liếc lẹ qua người bạn nam ngồi đối diện nãy giờ chứng kiến toàn câu chuyện.
Bắt gặp ánh mắt của người bạn cũng đang dừng ở anh, ngỡ ngàng… Miệng vẫn tiếp tục nhai miếng rau, anh quay qua nhìn thẳng vào mặt người con gái đó, nụ cười cố hữu của anh đã đánh rớt tự lúc nào.
Giọng anh lạnh tanh, bất lịch sự một cách chưa từng thấy:
– “Excuse me?”
Như đang truyền lệnh, người con gái lập lại, hướng thẳng vào mặt anh:
– “Scoot over…”
Tỉnh queo, anh nhặt lại con dao, cắt tiếp miềng gà đang cắt dở dang khi nãy:
– “No, I’m eating!”
Rồi anh nhai thêm vài miếng rau nữa nghe rau ráu.
3 người còn lại chẳng biết đang làm gì, anh không cần dòm, không muốn biết. Anh đang bận … ăn rau!
– “I think … she wants to … have a picture with you!?”
. Bạn anh ngập ngừng nói.
Anh ngó thẳng vào mắt người bạn của mình như muốn hỏi tại sao bạn mình lại xía vào làm gì?
Người bạn trao anh ánh mắt như muốn gởi theo điều gì đó, đầu gật gật nhẹ…
Cô gái còn lại đang cầm sẵn cái IPhone sẵn sàng tự nãy giờ, hình như cũng đang lúng túng lắm, nói nhanh vào.
Giọng có vẻ khẩn khoản, lịch sự hơn cô kia nhiều:
– “Yes, …may we?”
Ánh mắt anh dừng lại nơi ánh mắt cô ta. Hình như có một tí gì xin lỗi trong đó. Nó đã làm dịu hẳn xuống, lưỡng lự suy nghĩ, rồi miễn cưỡng …nhích nhẹ vào.
Cô gái “không muốn chụp hình” coi như chuyện dĩ nhiên là phải thế, xà ngay lại, thả người xuống cạnh anh nghe cái “bịch”, giống như bịch gạo nặng trịch ai đó buông cho rơi xuống ghế.
Cô bạn giơ chiếc IPhone lên ngang mắt. Anh nhếch mép, nhìn thẳng vào máy không một chút thân thiện.
Máy bấm, không có ánh lóe của flash!
Cô bạn hạ cái IPhone xuống nói nhẹ tiếng cám ơn.
Tấm hình chụp trong ánh sáng chạng vạng, mờ ảo của nhà hàng mà không có được ánh đèn flash trợ thêm như thế này, may mắn lắm cũng sẽ chỉ ra được 2 chiếc bóng đen ngòm ngòm như bóng của hai con ma trơi. Cô gái “được”, hay … “bị” chụp hình, không một lời, te te như ruồi, đập cánh bay trở lại bàn.
Ruồi! Toàn ruồi không là ruồi…
Bàn anh trở nên im lặng. Anh trầm giọng hỏi người bạn:
– “Why?” Ý anh muốn hỏi tại sao anh đã không muốn làm rồi mà bạn anh lại nói thêm vào? Người bạn anh ngập ngừng rồi khẽ nói:
– “Say! Cô ta bị say! “I don’t want any picture taken…”
– “Say! Cô ta bị say!
Làm đại để cho đi quách cho rồi, khỏi lôi thôi…”
Người bạn nữ trở lại bàn từ phòng vệ sinh, té ra cô có cú phone cần phải gọi nên đi ra ngoài.
Cô vẫn hồn nhiên, líu lo, cầm ly rượu lên cụng. Không khí không thể nào trở lại như 10 phút trước đó.
Có một cái gì đó lấn cấn, lợn cợn quẩn quanh. Cô bạn cảm thấy được điều gì không ổn, tự nhiên áy náy, nghĩ rằng tại cô ta bỏ đi gọi phone nên mọi người … bất bình!
Không muốn có thêm ngộ nhận, người bạn nam kể sơ lại câu chuyện. Không khí vẫn nguội ngắt cho dù mọi người cố gắng bỏ qua & làm vui. Đồ ăn cũng chả còn ngon như cũ, nguội ngắt, vô vị, nhai như nhai giấy…
Cuối cùng ăn cũng xong.
Chả ai màng tới khay bánh ngọt tráng miệng không chỗ nào có thể ngon hơn được bê ra như gọi mời.
Trả tiền cho bữa ăn, rồi 3 người bạn đứng dậy sửa soạn rời. “Donny” Hồ móc chiếc phone để lên tai giả bộ như đang nói chuyện với ai đó.
Cái phone tay bỗng rung thiệt. “Donny” Hồ liếc nhanh coi số: ủa người bạn nam cùng bàn đang gọi.
Anh ta bấm máy cho “Donny” Hồ. Anh biết “Donny” Hồ muốn giả bộ như đang nói phone để khỏi nói bye bye đến 2 cô kia trong trường hợp 2 cô kia có dòm lên.
“Donny” Hồ tuy thật sự bị khó chịu nhưng vẫn không muốn mang tiếng …bất lịch sự. Khổ thế…! 

Và bạn bè, không ai có thể hiểu “Donny” Hồ hơn người bạn nam này.Ba người đi thẳng một mạch ra cửa.
Cuộc từ giã nhau sau đó cũng nhàn nhạt làm sao ấy trong một buổi tối lẽ ra đang thật lắng đọng,dễ thương.
Thật tiếc cho một bữa ăn ngon!
Thật tiếc cho một cuộc chuyện trò vui vẻ!
Thật tiếc cho một buổi tối lý ra … tuyệt vời!
Rõ thật … dở hơi! Chả biết có phải “ái mộ” hay không?
Mà chắc cũng chẳng cần biết để làm chi. 

Mai mốt tình huống này có lỡ bị lập lại thật sự “Donny” Hồ vẫn không biết phải ứng xử ra sao?
Thôi thì hy vọng trong muôn người chỉ xui xẻo rơi ra có một … con ruồi “người” như thế thôi!
“Donny” Hồ ngán ngẩm: ”Ái Mô” với chả “Ái Mộ”!!
! Rõ thật là… “ái ngại”…..
Nghĩ thử xem, nếu bạn bị trong vị trí của “Donny” Hồ thì bạn sẽ ứng xử ra sao?

DON HỒ 

@@ tks anh Don ,! 
 Oh thiệt tình cũng ái ngại heng anh Don ,giới showbiz đi đâu cũng khó tránh khán giả ái mộ hay paparazzi làm phiền ,ha,Cly  thấy may mắn vì mình chỉ là khán giả ,fan bình thường !!

Tự xây 'ngôi nhà' cho mình

 Ngày xưa, có một bác thợ mộc đã đến tuổi về hưu. Bác đến nói với người chủ về kế hoạch sắp tới của mình trong tương lai. 
Bác sẽ xin nghỉ hưu để vui hưởng tuổi già với con cháu. Bác biết rằng nếu nghỉ việc thì tài chính của gia đình sẽ có phần nào thiếu hụt nhưng bác tin rồi đây gia đình sẽ có cách xoay sở được.
Ông chủ thầu tỏ ra tiếc khi thấy người thợ lành nghề xin thôi việc. 
Ông đề nghị bác cố xây giúp cho hãng xây thêm một ngôi nhà nữa rồi nghỉ coi như là vì ông.
  Bác thợ đồng ý làm nhưng ai cũng hiểu bác miễn cưỡng nhận lời bởi thực lòng bác không muốn nhận công việc này.
 Bác  gọi đại diện một nhóm thợ kém lành nghề và mua những loại vật tư chất lượng không tốt để xây dựng căn nhà ấy. 
Khi ngôi nhà được xây xong, ông chủ thầu đến tiếp nhận và trao vào tay bác chiếc chìa khóa nhà. 
Ông nói với bác: "Đây là căn nhà của anh.
 Chúng tôi tặng anh món quà này để cảm ơn anh đã làm cho công ty bấy lâu nay". Bác thợ không nói lên lời nào. 

 Bạn của tôi, bạn hãy thử nghĩ xem chúng ta có khác bác thợ ấy không? 
Chúng ta xây dựng cuộc đời mình một cách cẩu thả, tuỳ tiện với tâm lý đối phó thay vì thái độ tích cực và chủ động làm cho nó tốt đẹp.
 Ở một vài thời điểm quan trọng trong cuộc đời, chúng ta không hề dốc hết sức lực để thực hiện mọi việc cho thật tốt.
 Thế rồi khi thấy tình trạng tồi tệ và nhận ra rằng mình đang sống trong chính căn nhà mà ta dựng nên thì bạn cảm thấy bị shocked
 Giá như được biết trước, hẳn chúng ta đã hành động khác đi.
Thử tưởng tượng mình là bác thợ mộc, còn cuộc đời mình là ngôi nhà.
 Mỗi ngày khi đóng đinh, lát sàn hoặc xây tường, bạn hãy làm một cách cẩn thận và khôn ngoan bởi bạn chỉ có một cuộc đời mà thôi.
 Ngay cả trong trường hợp bạn chỉ còn một ngày để sống, một ngày đó cũng đáng để bạn sống sao cho tử tế và có tư cách.
Một người từng nói: "Sống là thực hiện một kế hoạch do chính mình vạch ra. 
Cuộc sống của bạn hôm nay là kết quả từ thái độ sống và những chọn lựa của bạn trong quá khứ. Và cuộc sống ngày mai cũng vậy.
 Hãy đi và xây ngôi nhà mà bạn sống vào ngày mai". 
 Haley 
 @@ ,tks /tg Haley!

Thứ Năm, 24 tháng 1, 2013

Chúng ta ra đi mang theo mùi…bò kho

 

Bò kho là một món ăn phát xuất từ Nam Bộ, nó đã đi theo ký ức của cô bé Andrea Nguyễn khi cùng với gia đình, cô rời Việt Nam trong tháng 4 lịch sử năm 1975.
Vì mẹ của cô, một phụ nữ Bắc Kỳ di cư vào Nam năm 1954 là một người đảm đang, đã kho những nồi bò kho thơm lừng cho Nguyễn khi còn bé, nên khi lần đầu tiên nếm món bò Mỹ ở trại Camp Pendleton ở California, cô nhớ ngay đến món bò kho trứ danh của mẹ.
Viết bài trên nhật báo Wall Street Journal số cuối tuần qua, 

Nguyễn nhớ lại: “Bò kho là cái món…quốc tế, bò thì là VN, nhưng ngũ vị hương là của Tàu, bột thì là bột cà ri Ấn Độ, rồi nào là ớt, cà rốt, khoai tây, cà chua, nước dừa và thỉnh thoảng có bia của…Tây”
Mẹ cô Nguyễn là người đôn hậu, bà đã ngạc nhiên sao thấy người Nam xài thịt bò quá nhiều trong nồi bò kho. Sau này bà không ngại dạy các con: “Trong ba miền, miền Nam là nơi dọn đồ ăn ra là phong phú và nhiều màu sắc nhất, đã vậy cái đĩa thật là…bự!
”Sau khi đã cho con cái ăn đã đời những nồi bò kho thơm lừng ở VN, Nguyễn nhớ mẹ đã nhất quyết tái hiện cái món “Bò bự, bổ, béo” khi sống đời tị nạn ở Mỹ.
Chẳng bao lâu những nồi bò kho dậy mùi hồi và xả lại xuất hiện ở “đất tạm dung mà ở thiệt” do bàn tay khéo léo của mẹ hiền.
 Chợ Tàu ở Los Angeles có đủ thứ cho một nồi bò kho thơm điếc mũi như thế.
Nhưng Nguyễn cho biết nếu lúc trước bò kho ở VN thường chỉ là món điểm tâm thì bây giờ ở Mỹ, nó là món…điểm suốt ngày với bánh mì, cơm hay bún đều ngon!
Giờ đây Nguyễn cho hay thường hay làm bò kho vào mùa đông lạnh giá. 
Cô nói: “Cả nhà ngồi quanh, dọn lên nóng sốt, thơm ngào ngạt của mùi đất nước, tôi biết mình đang trở về quê hương”Bò kho bánh mì?
 Chẳng bao lâu đó sẽ là tiếng Mỹ đấy!
                               Trường Giang 
                               WallStreetJournal 
                            @@ tks t/g TGiang !!