Thứ Năm, 23 tháng 5, 2013
Cõi lặng ..
tôi đi vào cõi lặng
cõi lặng khép cửa
nhạc điệu nào chơi vơi
tàn phai rơi
nghe rạn nứt cuống họng
tiếng động nào trong tôi
chiều hoang phế tang thương
ru giấc mộng cũ
mặc cả thời điếu đổ
thực ảo đã sang ngang
gió cuốn những mảng tình vô ngại
rơi rụng trái sầu đông
biến mình thành vũng tối
của sa mạc ngủ quên rừng gió hú
màu trắng nắng xanh xao vàng cỏ úa
một chiều không có em
hoàng hôn hay hồn hoang màu tím huế trong tôi
những cụm khói chết cuốn theo rặng núi thở
mình co cúm đêm đen
tôi đi vào cõi lặng
trên bước đường tùng lộ
vọng động
cơn mê đời chưa tắt
khuất tất
thất thanh một tiếng vỡ
đám bụi mờ vây quanh
tôi đi vào cõi lặng
một trời đen thăm thẳm
không than không thở không tất cả . không!
cõi lặng có mình ên.
VÕ CÔNG LIÊM
(ca.ab. mùa phụcsinh 4/2012)
Tại sao phụ nữ lại khóc?
Khi thấy họ khóc, hãy nói con yêu họ biết bao và nếu họ vẫn khóc, con hãy làm trái tim họ được bình yên.
Một cậu bé hỏi mẹ:
- Tại sao mẹ lại khóc?
Người mẹ đáp:
- Vì mẹ là một phụ nữ.
- Con không hiểu
- Cậu bé thốt lên.
Người mẹ ôm chặt con và âu yếm:
- Con không bao giờ hiểu được, nhưng nó là như thế đấy...
Thời gian trôi đi, cậu bé lại hỏi cha:
- Tại sao mẹ lại khóc vậy cha?
- Tất cả phụ nữ đều như thế, con yêu ạ
- người cha mỉm cười đáp.
Cậu bé lớn dần lên và khi trở thành một người đàn ông, anh vẫn thường tự hỏi: "Tại sao phụ nữ lại khóc?".
Cuối cùng anh tìm đến một nhà hiền triết. Nghe hỏi,
nhà hiền triết ôn tồn nói: "Khi Thượng đế tạo ra người phụ nữ, người
phải làm cho họ thật đặc sắc.
Người làm cho đôi bờ vai họ cứng cáp để
che chở được cả thế giới, đôi tay họ mát lành để che chở sự yêu thương,
và người cho họ một sức mạnh tiềm ẩn để mang nặng đẻ đau.
Người cho họ một sự dũng cảm để nuôi dưỡng và chăm sóc
gia đình, người thân, bạn bè ngay cả những lúc mọi người dường như
buông trôi, và dù có nhọc nhằn đến mấy đi nữa họ không bao giờ than
thở...
Người cho họ tình cảm để họ yêu thương con cái ở mọi nghĩa trên
đời, ngay cả những lúc con cái họ gây cho họ đau khổ.
Người cho họ sức mạnh để chăm sóc người chồng của họ,
tránh vấp ngã vì người tạo dựng họ từ những xương sườn của người đàn ông
để bảo vệ trái tim anh ta...
Người cho họ sự khôn ngoan để biết rằng
một người chồng tốt sẽ không bao giờ làm tổn thương vợ mình, hiểu rõ sự
chịu đựng của người phụ nữ và cô ta luôn thấp thoáng sau mỗi thành công
của người chồng.
Để làm được những việc nhọc nhằn đó, Người cũng đã cho
họ giọt nước mắt để rơi, để họ sử dụng bất cứ lúc nào và đấy là điểm
yếu duy nhất của họ.
Khi con thấy họ khóc, hãy nói với họ con yêu họ
biết bao và nếu họ vẫn khóc, con hãy làm trái tim họ được bình yên".
Haley
(dịch từ Islamgreatreligion)
(dịch từ Islamgreatreligion)
Thứ Bảy, 18 tháng 5, 2013
Ngào ngạt hương đời
Trong số mấy người bạn của Hoa có chị Nguyệt là sành chuyện ăn diện son
phấn hơn cả. Hoa là gái mới lớn còn Nguyệt đã già dặn chuyện đời, Hoa
chỉ đáng mặt học trò, em út của chị Nguyệt.
Hoa có thể ngồi yên hàng giờ lắng tai nghe Nguyệt thuyết giảng về nghệ thuật trang điểm, để, theo chị nói một cách không úp mở rằng:“ Làm bọn đàn ông, con trai chết mê chết mệt! ” Chị Nguyệt có khoa ăn nói, chị nói chuyện rất hấp dẫn và đề tài hay hơn cả là việc dùng mùi hương quyến rũ kẻ khác phái, cụ thể là việc sử dụng nước hoa. Theo chị, phụ nữ không thể thiếu nước hoa.
Chị nói : “ Ngòai nhan sắc ra, còn cần phải thơm tho. Khi ngọn đèn ngủ tắt, ấy là lúc khứu giác làm việc. Mùi hương góp phần lớn trong hạnh phúc lứa đôi...” Nguyệt là người chuộng thực tế, chị không tin chuyện sách vở xưa nói, người đàn bà quí tướng thân thể tự phát ra mùi hương thiên phú.
Dù có đi nữa, hạng nữ lưu này cũng chỉ muôn người có một. Nguyệt cũng không là người lãng mạn, chị nghi ngờ cái gọi là “mùi thơm da thịt trinh nữ” mà các nhà văn, nhà thơ tô vẽ, bày đặt ra, chuyện hão huyền, không thực tế. Phụ nữ bình thường ba ngày không tắm là có “vấn đề” ngay ! Ngày nay khoa học làm được nhiều điều kì diệu, hàng trăm, hàng ngàn mùi thơm, bắt chước thiên nhiên hay nhân tạo, tại sao không dùng nước hoa ?
Trước tiên Nguyệt dạy cách chọn, mua và dùng nước hoa, dùng sao cho quyến rũ và có “cá tính”. Chị ta có khoa sư phạm, nói và làm đi đôi.
Chị tới bàn phấn lấy lọ nước hoa hiệu Chanel N’5, một hiệu nước hoa nổi tiếng và rất đắt tiền. Nguyệt bắt đầu chỉ cách thử:
- Cùng một lọai nước hoa nhưng mỗi người dùng nó tóat lên một mùi thơm khác ấy, bởi nước hoa còn phản ứng với da người dùng. Vì thế phải chọn lọai nào thích hợp với da thịt, nhan sắc, vóc dáng, tuổi tác mình. Nguyệt chấm một giọt lên lưng bàn tay mình, nói :
- Phải đợi vài phút cho chất cồn bay hết và nước hoa kịp phản ứng với da mình, sau đó mới ngửi.
Nguyệt đưa lên mũi mình rồi đưa cho Hoa ngửi, nói :
- Để hơi xa một tí, phảng phất thôi, đó, nghe chưa? Em ghi nhớ mùi hương ấy đi.
Rồi chị cũng làm như thế nhưng lần này với bàn tay Hoa. Xong rồi hỏi :
- Em có thấy cùng một lọai mà tay chị và tay em có hai mùi khác nhau không ?
Hoa chẳng thấy khác gì cả nhưng cũng nói cho chị ta vui lòng:
- Vâng, khác hẳn !
Nguyệt sung sướng:
- Đó mới là “ Cá tính “!
Nguyệt tiếp:
- Còn một điều này nữa, tối ư quan trọng. Người dùng nước hoa giống bọn sì ke ma túy, nghĩa là ngày càng phải tăng”đô” việc này ít người biết, thế nên rất nguy hiểm. Mũi mình quen nhưng người khác đâu quen.
Nếu dùng nhiều đến mức mình nhận ra thì “Chết” cái lỗ mũi thiên hạ ! Nhất là mùa nắng, trong phòng chật chội, đông người. Bởi thế trước sau phải giữ nguyên một mức, mùi thơm phải thoang thỏang , “sắc sắc không không” mới tuyệt !
Chị Nguyệt bày cho cô gái mới lớn cách mở lọ nước hoa để trong tủ áo quần. Đến khi lấy ra dùng, mỗi bước đi quyến theo làn hương trong tà áo, thực là “Ấn tượng” !
Nguyệt khoe có lần ra phố, một người đàn ông đã vượt qua còn quay lại sững sờ cảm phục. Chắc lão ta nghĩ mình vừa được cái diễm phúc động chạm vào làn hương có thực mà như hư ảo giữa chốn trần ai đầy bụi bặm này !
Càng nói Nguyệt càng say sưa. Nhìn cảnh thuyết giảng này người ta dễ liên tưởng đến một vị trưởng lão, võ công cái thế đang truyền lại bí kiếp cho đệ tử mơi nhập môn.
Nguyệt nằm ngửa trên giường, cổ kê gối, dưới có lót tấm nhựa không thấm
nước, tóc chảy dài gần chấm đất. Dưới là một thau nước đầy, bốc khói,
màu nâu nhạt hương bồ kết, có mấy cái vỏ chanh nổi lềnh bềnh.
Con Sáu, người giúp việc, tay cầm gáo, tay kia luồn trong chân tóc chủ. Nó múc nước xối nhè nhẹ, cào da đầu cho chủ. Nguyệt nằm yên, mắt lim dim khoan khóai, nói :
- Mở ngăn kéo lấy chai Zest cho cô, chai Sunsilk nhạt lắm.
Con Sáu đi lấy dầu gội tóc, Nguyệt nằm lơ mơ nghĩ chuyện huê hụi. Sáu trở lại mở chai dầu, Nguyệt dặn :
- Tay chân làm cá xong phải rửa cho kĩ, dùng xà phòng bột, rửa đi rửa lại hai ba lần, lấy vỏ chanh bóp ra mà chà. Ngày trước làm gì có nhiều chất tẩy rửa như bây giờ . Mỗi lần làm cá xong cô phải dùng tro bếp rửa tay, nhất là cá sông, cá dìa, rửa bao nhiêu nước cũng còn tanh. Mình là dàn bà con gái phải thơm tho, bọn con trai mới thích.
Sáu nghe cô chủ nói, nó chỉ ừ hử cho qua chuyện. Lúc trưa làm cá xong nó đã rửa tay rồi, rửa bằng xà phòng cục. Nó chẳng hơi sức đâu rửa kỹ như cô nói, nó còn trăm công ngàn việc. Cô thì sạch sẽ quá mức, áo quần thay ra giặt ngay, chăn mền mỗi tuần mỗi giặt, nhà quét ngày ba lần. Được cái cô chủ thân thích gần gũi với nó. Có nhiều buổi trưa Nguyệt mất ngủ, không biết phải làm gì, hai cô cháu kéo nhau ra hiên ngồi bắt chí cho nhau.
Đầu cô sạch lắm, da trắng bong không một chút gàu, tóc không một cái trứng chí.
Hàng tuần cô đi tiệm uốn tóc, đội cái lồng sấy to tướng nóng hổi trên đầu cả tiếng đồng hồ, chí làm sao sống nổi ? Cô chưa có một sợi tóc bạc, nhưng cô lại muốn có bàn tay người khác mân mê da đầu. Tới phiên cô bắt chí cho con Sáu. Buổi chiều, ngòai hiên, gần cây khế ngọt, gió hiu hiu, hoa khế màu tím li ti rụng tơi bời. Sáu buồn ngủ lắm, nó chỉ muốn chui tọt vô bếp đánh một giấc. Nó phải ngồi yên, cúi đầu xỏa tóc cho cô bắt chí. Nó mơ màng nghe cô chủ dạy :
- Phải siêng gội đầu. Tóc mầy chua quá. Lấy chùm kết cô mua hồi tết nấu lên mà gội. Mùa hè ba ngày không gội, ai chịu nổi ? Đàn ông họ thích hôn hít mái tóc mình. Bọn nhà thơ gọi lá suối tóc, làn mây…Tóc mày như thế này, thằng nào dám động vào ?
Sáu ừ hử cho qua chuyện, Đến khi cô vào nhà, nó đứng lên, cổ mỏi nhừ. Nó vô nhà bếp ngủ một giấc, đến bốn giờ chiều cô thức nó dậy mua bún sứa chả tôm.
Có đêm thầy đi đánh bạc khuya không về, cô sợ ma bảo con Sáu lên nằm chung. Nằm được một lúc Sáu nghe tiếng đồng hồ đỗ mười hai tiếng, Sáu làm lụng cả ngày mệt lắm, ngã lưng xuống là ngáy. Cô lay nó dậy, nói :
- Làm con gái phải cho “sảy” ngủ. Người khác động đến chân giường thì biết. Ngủ say như mầy chúng nó tới “mò” cũng không hay. Với lại tao nghe người mầy đầy mùi hành tiêu ớt tỏi. Phải siêng tắm rửa để cái mùi nước mắm hành tỏi dao thớt bay đi . Hôi hám như thế này thằng nào dám xáp lại gần? Lỡ ôm mầy hít phải cái “mùi nhà bếp” chúng nó chạy xa. Tao có lọ nước hoa cũ, tắm rửa sạch sẽ, tao cho.
Sáu không dám đụng đến nước hoa. Có lần nó về thăm quê, cô cho mượn cái áo cánh màu hoa cà, áo để mấy năm trong tủ không động đến vẫn ngát thơm.
Mấy bà già dưới quê nói :“ Mới lên thành phố mấy tháng đã học cái thỏi đĩ thõa !”
Nguyệt không con, trong nhà có kẻ ăn người làm nên rỗi nhiều lắm. Chồng Nguyệt cũng ít có bạn bè tới lui thăm viếng. Chị ở nhà lay hoay mấy việc gội đầu, tắm rửa, làm móng tay, uốn tóc, son phấn, ra vào.Nguyệt nghĩ ra cho mình nhiều trò chơi, trong đó có trò trang điểm cô dâu. Nguyệt kêu con Sáu lên, bắt nó ngồi trước bàn phấn, trang điểm cho nó. Hôm nay chị biến nó thành cô dâu. Sáu mắc cỡ không dám nhìn bóng mình trong gương. Đang lúc đó chồng Nguyệt đi làm về. Nguyệt giữ chồng lại , hỏi :
- Trông có đẹp không ?
- đẹp lắm
- Em mở tiệm uốn tóc trang điểm cô dâu được không ?
- Được !
Chồng Ngụyệt tính bỏ đi, Nguyệt giữ lại, nói :
- Đứng lại đã, mới trang điểm làm tóc chớ chưa mặc xoa-rê.
Rồi Nguyệt tự nhiên cởi áo con Sáu ra, bên trong thấy cái nịt vú màu hồng nho nhỏ Nguyệt cho nó. Con Sáu mới dậy vú, mà ngực đã to, cái nịt vú của cô thì nhỏ không ôm trọn bộ ngực đứa con gái nhà quê. Sáu xấu hổ lắm cựa quậy. Nguyệt gắt :“ Ngồi yên ! rục rịch cái gì ?”
Khi Nguyệt đứng lên mở tủ lấy áo thì con Sáu còn lúng túng hơn, nó thấy thầy đứng sau lưng nhìn chầm chầm hình nó trong gương.
Về sau Nguyệt mới biết trò chơi của mình là vô cùng tai hại.
Có lần nửa khuya Nguyệt khát nước thức dậy, không thấy anh chồng nằm cạnh. Nguyệt kêu con Sáu rót nước, nó không lên. Nguyệt xuống bếp mở đèn, không thấy con Sáu nằm trên giường.
Nhưng dưới chân giường còn lại hai đôi dép. Của con Sáu và của chồng .Nguyệt lên nhà cố dỗ giấc ngủ nhưng không làm sao ngủ lại được. Nguyệt không ghen tuông gì cả, cô chỉ tức bọn đàn ông, thực là một lũ ngốc. Bao nhiêu hiệu nước hoa thơm lừng không ưa, lại chui xuống bếp hít cái mùi nước mắm hành, tỏi, ớt, tiêu, gọi chung là “mùi nhà bếp”. Sau cùng nàng tự nhủ:” Mặc kệ cái lũ ngốc ! Hơi đâu mà tức …” Nhờ nghĩ thế nàng ngủ lại được. Ngủ một giấc ngon lành !
Quý Thể
@@ tks ,tks t/g QT !
Hoa có thể ngồi yên hàng giờ lắng tai nghe Nguyệt thuyết giảng về nghệ thuật trang điểm, để, theo chị nói một cách không úp mở rằng:“ Làm bọn đàn ông, con trai chết mê chết mệt! ” Chị Nguyệt có khoa ăn nói, chị nói chuyện rất hấp dẫn và đề tài hay hơn cả là việc dùng mùi hương quyến rũ kẻ khác phái, cụ thể là việc sử dụng nước hoa. Theo chị, phụ nữ không thể thiếu nước hoa.
Chị nói : “ Ngòai nhan sắc ra, còn cần phải thơm tho. Khi ngọn đèn ngủ tắt, ấy là lúc khứu giác làm việc. Mùi hương góp phần lớn trong hạnh phúc lứa đôi...” Nguyệt là người chuộng thực tế, chị không tin chuyện sách vở xưa nói, người đàn bà quí tướng thân thể tự phát ra mùi hương thiên phú.
Dù có đi nữa, hạng nữ lưu này cũng chỉ muôn người có một. Nguyệt cũng không là người lãng mạn, chị nghi ngờ cái gọi là “mùi thơm da thịt trinh nữ” mà các nhà văn, nhà thơ tô vẽ, bày đặt ra, chuyện hão huyền, không thực tế. Phụ nữ bình thường ba ngày không tắm là có “vấn đề” ngay ! Ngày nay khoa học làm được nhiều điều kì diệu, hàng trăm, hàng ngàn mùi thơm, bắt chước thiên nhiên hay nhân tạo, tại sao không dùng nước hoa ?
Trước tiên Nguyệt dạy cách chọn, mua và dùng nước hoa, dùng sao cho quyến rũ và có “cá tính”. Chị ta có khoa sư phạm, nói và làm đi đôi.
Chị tới bàn phấn lấy lọ nước hoa hiệu Chanel N’5, một hiệu nước hoa nổi tiếng và rất đắt tiền. Nguyệt bắt đầu chỉ cách thử:
- Cùng một lọai nước hoa nhưng mỗi người dùng nó tóat lên một mùi thơm khác ấy, bởi nước hoa còn phản ứng với da người dùng. Vì thế phải chọn lọai nào thích hợp với da thịt, nhan sắc, vóc dáng, tuổi tác mình. Nguyệt chấm một giọt lên lưng bàn tay mình, nói :
- Phải đợi vài phút cho chất cồn bay hết và nước hoa kịp phản ứng với da mình, sau đó mới ngửi.
Nguyệt đưa lên mũi mình rồi đưa cho Hoa ngửi, nói :
- Để hơi xa một tí, phảng phất thôi, đó, nghe chưa? Em ghi nhớ mùi hương ấy đi.
Rồi chị cũng làm như thế nhưng lần này với bàn tay Hoa. Xong rồi hỏi :
- Em có thấy cùng một lọai mà tay chị và tay em có hai mùi khác nhau không ?
Hoa chẳng thấy khác gì cả nhưng cũng nói cho chị ta vui lòng:
- Vâng, khác hẳn !
Nguyệt sung sướng:
- Đó mới là “ Cá tính “!
Nguyệt tiếp:
- Còn một điều này nữa, tối ư quan trọng. Người dùng nước hoa giống bọn sì ke ma túy, nghĩa là ngày càng phải tăng”đô” việc này ít người biết, thế nên rất nguy hiểm. Mũi mình quen nhưng người khác đâu quen.
Nếu dùng nhiều đến mức mình nhận ra thì “Chết” cái lỗ mũi thiên hạ ! Nhất là mùa nắng, trong phòng chật chội, đông người. Bởi thế trước sau phải giữ nguyên một mức, mùi thơm phải thoang thỏang , “sắc sắc không không” mới tuyệt !
Chị Nguyệt bày cho cô gái mới lớn cách mở lọ nước hoa để trong tủ áo quần. Đến khi lấy ra dùng, mỗi bước đi quyến theo làn hương trong tà áo, thực là “Ấn tượng” !
Nguyệt khoe có lần ra phố, một người đàn ông đã vượt qua còn quay lại sững sờ cảm phục. Chắc lão ta nghĩ mình vừa được cái diễm phúc động chạm vào làn hương có thực mà như hư ảo giữa chốn trần ai đầy bụi bặm này !
Càng nói Nguyệt càng say sưa. Nhìn cảnh thuyết giảng này người ta dễ liên tưởng đến một vị trưởng lão, võ công cái thế đang truyền lại bí kiếp cho đệ tử mơi nhập môn.
Con Sáu, người giúp việc, tay cầm gáo, tay kia luồn trong chân tóc chủ. Nó múc nước xối nhè nhẹ, cào da đầu cho chủ. Nguyệt nằm yên, mắt lim dim khoan khóai, nói :
- Mở ngăn kéo lấy chai Zest cho cô, chai Sunsilk nhạt lắm.
Con Sáu đi lấy dầu gội tóc, Nguyệt nằm lơ mơ nghĩ chuyện huê hụi. Sáu trở lại mở chai dầu, Nguyệt dặn :
- Tay chân làm cá xong phải rửa cho kĩ, dùng xà phòng bột, rửa đi rửa lại hai ba lần, lấy vỏ chanh bóp ra mà chà. Ngày trước làm gì có nhiều chất tẩy rửa như bây giờ . Mỗi lần làm cá xong cô phải dùng tro bếp rửa tay, nhất là cá sông, cá dìa, rửa bao nhiêu nước cũng còn tanh. Mình là dàn bà con gái phải thơm tho, bọn con trai mới thích.
Sáu nghe cô chủ nói, nó chỉ ừ hử cho qua chuyện. Lúc trưa làm cá xong nó đã rửa tay rồi, rửa bằng xà phòng cục. Nó chẳng hơi sức đâu rửa kỹ như cô nói, nó còn trăm công ngàn việc. Cô thì sạch sẽ quá mức, áo quần thay ra giặt ngay, chăn mền mỗi tuần mỗi giặt, nhà quét ngày ba lần. Được cái cô chủ thân thích gần gũi với nó. Có nhiều buổi trưa Nguyệt mất ngủ, không biết phải làm gì, hai cô cháu kéo nhau ra hiên ngồi bắt chí cho nhau.
Đầu cô sạch lắm, da trắng bong không một chút gàu, tóc không một cái trứng chí.
Hàng tuần cô đi tiệm uốn tóc, đội cái lồng sấy to tướng nóng hổi trên đầu cả tiếng đồng hồ, chí làm sao sống nổi ? Cô chưa có một sợi tóc bạc, nhưng cô lại muốn có bàn tay người khác mân mê da đầu. Tới phiên cô bắt chí cho con Sáu. Buổi chiều, ngòai hiên, gần cây khế ngọt, gió hiu hiu, hoa khế màu tím li ti rụng tơi bời. Sáu buồn ngủ lắm, nó chỉ muốn chui tọt vô bếp đánh một giấc. Nó phải ngồi yên, cúi đầu xỏa tóc cho cô bắt chí. Nó mơ màng nghe cô chủ dạy :
- Phải siêng gội đầu. Tóc mầy chua quá. Lấy chùm kết cô mua hồi tết nấu lên mà gội. Mùa hè ba ngày không gội, ai chịu nổi ? Đàn ông họ thích hôn hít mái tóc mình. Bọn nhà thơ gọi lá suối tóc, làn mây…Tóc mày như thế này, thằng nào dám động vào ?
Sáu ừ hử cho qua chuyện, Đến khi cô vào nhà, nó đứng lên, cổ mỏi nhừ. Nó vô nhà bếp ngủ một giấc, đến bốn giờ chiều cô thức nó dậy mua bún sứa chả tôm.
Có đêm thầy đi đánh bạc khuya không về, cô sợ ma bảo con Sáu lên nằm chung. Nằm được một lúc Sáu nghe tiếng đồng hồ đỗ mười hai tiếng, Sáu làm lụng cả ngày mệt lắm, ngã lưng xuống là ngáy. Cô lay nó dậy, nói :
- Làm con gái phải cho “sảy” ngủ. Người khác động đến chân giường thì biết. Ngủ say như mầy chúng nó tới “mò” cũng không hay. Với lại tao nghe người mầy đầy mùi hành tiêu ớt tỏi. Phải siêng tắm rửa để cái mùi nước mắm hành tỏi dao thớt bay đi . Hôi hám như thế này thằng nào dám xáp lại gần? Lỡ ôm mầy hít phải cái “mùi nhà bếp” chúng nó chạy xa. Tao có lọ nước hoa cũ, tắm rửa sạch sẽ, tao cho.
Sáu không dám đụng đến nước hoa. Có lần nó về thăm quê, cô cho mượn cái áo cánh màu hoa cà, áo để mấy năm trong tủ không động đến vẫn ngát thơm.
Mấy bà già dưới quê nói :“ Mới lên thành phố mấy tháng đã học cái thỏi đĩ thõa !”
Nguyệt không con, trong nhà có kẻ ăn người làm nên rỗi nhiều lắm. Chồng Nguyệt cũng ít có bạn bè tới lui thăm viếng. Chị ở nhà lay hoay mấy việc gội đầu, tắm rửa, làm móng tay, uốn tóc, son phấn, ra vào.Nguyệt nghĩ ra cho mình nhiều trò chơi, trong đó có trò trang điểm cô dâu. Nguyệt kêu con Sáu lên, bắt nó ngồi trước bàn phấn, trang điểm cho nó. Hôm nay chị biến nó thành cô dâu. Sáu mắc cỡ không dám nhìn bóng mình trong gương. Đang lúc đó chồng Nguyệt đi làm về. Nguyệt giữ chồng lại , hỏi :
- Trông có đẹp không ?
- đẹp lắm
- Em mở tiệm uốn tóc trang điểm cô dâu được không ?
- Được !
Chồng Ngụyệt tính bỏ đi, Nguyệt giữ lại, nói :
- Đứng lại đã, mới trang điểm làm tóc chớ chưa mặc xoa-rê.
Rồi Nguyệt tự nhiên cởi áo con Sáu ra, bên trong thấy cái nịt vú màu hồng nho nhỏ Nguyệt cho nó. Con Sáu mới dậy vú, mà ngực đã to, cái nịt vú của cô thì nhỏ không ôm trọn bộ ngực đứa con gái nhà quê. Sáu xấu hổ lắm cựa quậy. Nguyệt gắt :“ Ngồi yên ! rục rịch cái gì ?”
Khi Nguyệt đứng lên mở tủ lấy áo thì con Sáu còn lúng túng hơn, nó thấy thầy đứng sau lưng nhìn chầm chầm hình nó trong gương.
Về sau Nguyệt mới biết trò chơi của mình là vô cùng tai hại.
Có lần nửa khuya Nguyệt khát nước thức dậy, không thấy anh chồng nằm cạnh. Nguyệt kêu con Sáu rót nước, nó không lên. Nguyệt xuống bếp mở đèn, không thấy con Sáu nằm trên giường.
Nhưng dưới chân giường còn lại hai đôi dép. Của con Sáu và của chồng .Nguyệt lên nhà cố dỗ giấc ngủ nhưng không làm sao ngủ lại được. Nguyệt không ghen tuông gì cả, cô chỉ tức bọn đàn ông, thực là một lũ ngốc. Bao nhiêu hiệu nước hoa thơm lừng không ưa, lại chui xuống bếp hít cái mùi nước mắm hành, tỏi, ớt, tiêu, gọi chung là “mùi nhà bếp”. Sau cùng nàng tự nhủ:” Mặc kệ cái lũ ngốc ! Hơi đâu mà tức …” Nhờ nghĩ thế nàng ngủ lại được. Ngủ một giấc ngon lành !
Quý Thể
@@ tks ,tks t/g QT !
Thứ Hai, 13 tháng 5, 2013
Khoảng Lặng.... Bình Yên
Sao anh phải đi ?
Anh cần khoảng lặng !
...
Em ...chúc anh bình yên !
Im lặng mãi để chỉ đến khi Phan vào cổng phi trường chuẩn bị cho hành trình chuyến bay dài 12 tiếng, Giang mới hỏi được một câu duy nhất đó, hỏi chỉ để có hỏi, để khoảng lặng giữa hai người tan ra, vì hơn ai hết Giang hiểu chuyến đi của anh là cuộc chạy trốn, chạy trốn mối tình đầu, chạy trốn lễ cưới ngày mai của Vân. Đứng giữa cầu trời nhìn chiếc máy bay cất cao đôi cánh, một đường mây trắng xóa rẽ dài như lối anh đi. Anh đi tìm khoảng lặng cho anh, Giang cũng đi tìm khoảng bình yên cho mình.
Đón anh ở phi trường, Anh vẫn thế không khác gì nhiều so với trước kia, vẫn dáng vóc lãng tử, phong trần, vẫn nụ cười làm chao đảo giấc mơ của biết bao cô gái từ thời còn sinh viên trong đó có cái tên dễ thương "Trà Giang".
Duy chỉ ánh mắt anh vẫn sâu lắng nhưng nghiền đời và phản phất nét buồn hơn xưa.
Xe đỗ trước quán cà phê bên cạnh bờ hồ quen thuộc. Mùa thu, những chiếc lá vàng rực bên kia bìa rừng làm cho khung cảnh càng thêm thơ mộng, cơn gió chiều se lạnh mơn man trên mái tóc dài che nghiêng nửa gương mặt của Giang, hít thật sâu cái không khí thân quen mà lâu rồi Giang không có dịp ghé lại, từ khi nào Giang cũng không còn nhớ, có lẽ từ khi Vân lấy chồng, từ khi anh đi !
Anh vẫn là Phan của ngày nào, vẫn ga lăng và tế nhị, anh kéo ghế về phía Giang và kêu hai ly cà phê, một cho anh, một cho Giang. Anh hiểu Giang như Giang hiểu chính mình, anh hiểu sở thích, tính tình, cách sống và thói quen sinh hoạt của Giang đến có lúc Giang phải sợ, sợ anh đọc được cả cái ý nghĩ sâu thẳm trong trái tim mình.
Này, sao Giang chưa lấy chồng ?. Anh phá tan khoảng lặng, giọng anh cười giòn tan , đánh thức những con sóng lăn tăn gợn dưới mặt hồ .
Nhấp ngụm cà phê, Giang cười:
Em cần khoảng bình yên !
Vân ... bây giờ ra sao ?. Giọng anh dứt khoát và bình thản đến lạ lùng, ánh mắt anh nhìn sâu vào mắt Giang, không còn những tia nhìn như chạy trốn nữa. Giang xoay ly cà phê lành lạnh giữa hai bàn tay, nghiêng đầu trả lời anh giọng đầy nghịch ngợm:
Xem ra anh chưa thật tìm được khoảng lặng cho mình.
Phải khi đi rồi anh mới nhận ra mình không cần nhiều khoảng lặng đến thế.
Không cần nhiều mà cũng phải mất những năm năm, nếu ...
Giang bỏ lửng câu nói, ánh mắt anh lại xoáy sâu vào mắt Giang.
Thật ra năm năm để làm nhiều thứ.
Ví dụ như ...?
Chuẩn bị cho tương lai, và sẵn sàng cho một gia đình.
Giang cúi xuống thật nhanh, vị cà phê tan ra đắng tê đầu lưỡi, vị đắng vẹn nguyên như ngày đầu khi Giang lẳng lặng buông tay cho tình yêu anh và Vân chắp cánh.
Những đám lá vàng bên kia bìa rừng không còn cảm giác dịu dàng nữa mà kéo lòng Giang lắng lại, mùa thu trong mắt Giang trở về vẹn nguyên với mùa của u buồn và ủy mị, tiếng sóng rì rào như tiếng tức tưởi của lòng Giang, Giang muôn đời là Giang khép kín, Giang không khéo gìn giữ gì, chỉ khéo giữ thật kín tâm sự của lòng mình. Năm năm Giang tìm khoảng bình yên cho mình, nhưng khoảng bình yên lặng ngắn ấy lại sắp xa Giang, và ngày mai khi anh đi Giang lại sẽ tìm cho mình những khoảng bình yên nối tiếp.
Buổi tối xuống dần, hai chiếc bóng bước chồng lên nhau, chùm đèn trên cao như bông hoa sáu nhánh rọi xuống mặt đường, sáng trên gương mặt không xinh như hoa khôi nhưng có duyên với cái miệng xinh xinh lúc nào cũng nở nụ cười thật tươi và hồn nhiên, hồn nhiên để trong mắt anh lúc nào Giang cũng là cô bé vô tư, không âu lo phiền muộn. Nếu đã vậy thì tại sao phải khác, cứ đóng trọn vai trò của cô bé ngây thơ ấy mãi đi, Giang tự nhủ .
Đưa anh về trước cửa nhà, Giang xòe tay đùa:
Đi xa về, quà em đâu ?
Không phải nhắc, sẽ có phần cô nhỏ.
Mở vali, anh chìa giỏ quà trước mặt Giang:
Quà đi xa, quà cảm ơn cô bạn thân lúc nào cũng bên anh những lúc anh cần chia sẻ.
Cảm động ... đậy quá đi mất !
Có món quà cảm động hơn đấy, tấm thiệp cưới anh để cùng trong giỏ, em là người đầu tiên anh gửi thiệp mời, cảm động chưa ?.
Cái vẫy tay anh khuất sau cánh cửa, con đường về dài ra thăm thẳm.
Ngồi bó gối nhìn về phía cửa sổ, ngoài kia, đêm phủ kín bằng màu đen dày đặc. Nếu bây giờ khóc được lòng Giang có lẽ sẽ nhẹ nhàng hơn.
Nhìn giỏ quà xinh xắn, anh mua gì cho Giang ? Giang tò mò và rất nao nức muốn mở ra xem, nhưng khựng lại khi nhớ trong đó có món quà Giang không muốn nhận, nhưng cuối cùng tay Giang cũng chạm vào một vật mềm mại, chiếc khăn len màu tím lục bình, màu hoa Giang thương nhất, hoa nở trên những giòng sông quê Giang.
Và bất chợt như một sự thôi thúc, Giang ngập ngừng cầm tấm thiệp trên tay, cái màu đỏ "hạnh phúc" hay màu đỏ ứa từ "nỗi đau" Giang mà mắt Giang nhòa đi, một lúc Giang đặt về chỗ cũ. Giang không đọc, chiếc khăn len nằm ngoan trên tay Giang, theo Giang vào giấc ngủ.
Một ngày, hai ngày trôi qua bình lặng, bình lặng xung quanh nhưng trong lòng đầy sóng. Ngày thứ ba, đêm xuống thật nhanh, Giang lại lặng lẽ ngồi nhìn khoảng tối, nhìn màu đỏ xoáy vào tim như những đêm trước, chợt chiếc phone đàn lên giai điệu nhẹ nhàng, đầu dây bên kia là anh, giọng trầm ấm quen thuộc :
Sáng mai anh đi, Giang đưa anh ra phi trường nhen.
Sao anh lại đi ?
Anh cần khoảng lặng .....
Giọng anh vẫn thản nhiên như lần đi trước, nhưng giọng Giang bất ngờ, vì câu hỏi lần này cần câu trả lời chứ không phải hỏi cho có hỏi như lần trước anh đi.
Anh cần khoảng lặng ? Ừ, khoảng lặng !Giang tự hỏi và rồi tự trả lời mình, khoảng lặng của anh bây giờ có lẽ khác xưa, vì khoảng lặng của anh bây giờ là lặng đôi, lặng của hạnh phúc, của một mái gia đình, ngày mai đưa anh ra sân bay, Giang sẽ nói tiếp câu thứ ba cho thật khớp và giống như đối thoại lần tiễn anh đi trước, dù lần đi này anh đi tìm khoảng lặng khác hơn. Vâng, ngày mai Giang sẽ lại chúc anh đi bình yên.
Tấm thiệp đỏ còn nằm trong giỏ hôm qua, nay đã được Giang đặt trên bàn, nó nhìn Giang như mời gọi, cái màu đỏ ấy cám dỗ và quyến dụ Giang như ánh mắt anh đã cuốn Giang vào ngã rẽ của đời anh.
Hít một hơi thật sâu Giang mở tấm phong bì, cánh thiệp rất xinh chạm hình cô dâu chú rể với ô lộng võng điều. Lại phải hít một hơi thật sâu nữa Giang mới mở cánh thiệp và lướt mắt thật nhanh để rồi như dán đinh vào tên chú rể "Lê Phan" sánh duyên cùng cô dâu "Vũ Thị Trà Giang".
Lặng, lặng rất lâu chỉ đến khi chiếc nơ hồng đính trên cánh thiệp rũ xuống, chiếc nhẫn treo tòng teng, đong đưa như nhịp tim Giang đánh từng nhịp thật nhẹ, nhẹ đến gần như yếu đuối, vì Giang không dám thở mạnh sợ một cái động nhỏ sẽ làm tan đi những gì hiện hữu trước mắt Giang.
Mảnh giấy vuông vuông màu hồng còn nấp mình sau cánh thiệp. Những dòng chữ lướt qua mắt Giang đọng những giọt sương lung linh.
Trà Giang,
Cảm ơn em, người em gái nhỏ, người bạn thân đã đồng hành cùng anh suốt quãng đường buồn vui của cuộc sống. Em luôn là dòng sông xanh dịu mát vỗ về anh những lúc anh cần nơi ngồi lại soi mình. Em hiện hữu trong cuộc sống anh như một nửa cần thiết mà khi đi xa rồi anh mới cảm nhận thì ra mình không phải cần khoảng lặng, mà cần khoảng bình yên của em.
Em biết địa chỉ email đó chỉ là một địa chỉ tạm trong vô vàn những email anh đã tạo, nhưng năm năm đều đặn mỗi ngày một dòng email em đã gửi vào hộp thư đó với không một lần hồi âm từ anh, nhưng em vẫn gửi, ngay từ cái mail đầu tiên em đã viết, "Một điều nhỏ nhoi em có thể làm cho anh lúc này là những lời động viên rất xa xôi, nhưng anh hãy vượt qua nỗi buồn bé nhỏ ấy để thấy chung quanh còn nhiều điều thật đẹp. Có thể anh không vào email này, nhưng đây là cái duy nhất em có, hi vọng anh có thể cảm ra và vào trò chuyện cùng em, Trà Giang". Để rồi đến cái mail thứ 100, 200 ... em vẫn không nhận được một lời hồi âm, và em vẫn viết.
Em biết không, chỉ khi hộp thư được báo đầy anh mới nhớ mình có một địa chỉ email ở đó, và vô cùng bất ngờ khi đọc những dòng em viết, để mỗi ngày việc đầu tiên cuả anh là mở máy vào check mail của em, những dòng email của em là niềm vui trong cuộc sống hằng ngày của anh, đôi khi chỉ một câu chào buổi sáng, một bài nhạc chúc ngủ ngon, một câu thơ em thích hay một bài thơ em tự viết anh đều thấy ấm áp và bình yên như có em bên cạnh, như có em luôn đồng hành cùng anh trong cuộc sống, trong từng niềm vui và nỗi buồn.
Trà Giang, cái tên đã mang anh về với cuộc sống bình yên, hãy cho anh tìm thấy mình trong khoảng bình yên hiền hoà của em Trà Giang nhé!
Chiếc nhẫn là anh, anh hy vọng mình có thể ở bên em như chiếc nhẫn nằm ngoan trên ngón tay em !
Đừng hành hạ anh trong niềm hy vọng và chờ đợi lâu quá nhé Giang, 3 ngày đủ giết anh mòn mỏi đấy. Anh mong tin em !
Yêu em!
Phan,
P.S
Sẽ không có gì để em phải cảm thấy áy náy, hãy quyết định thật đúng với lý lẽ của trái tim mình, anh tôn trọng em tất cả, bên anh luôn còn những khoảng lặng đồng hành. Thương !
Buông mảnh giấy, Giang như kẻ mộng du vừa tỉnh giấc, là thật phải không ?
Tất cả là thật phải không ? Gom góm lại tất cả Giang sắp sếp những "món quà" của anh trước mặt mình. Như chợt nhớ Giang giật mình nhẫm tính, hôm nay ngày thứ ...
3. Chiếc phone như hiểu lòng dạ rối bời của cô chủ, thoáng thấy trên bàn đó nhưng chỉ trong tích tắc đã nằm gọn trong tay Giang. Dứt tiếng reo thứ hai, bên kia Phan, vẫn cái giọng trầm ấm pha chút buồn:
Sao Giang chưa ngủ ? 2 giờ rồi.
Em gọi để báo với anh ngày mai em không rảnh đưa anh ra phi trường .
..Ừ ...cũng ... không sao, anh nhờ mấy đứa bạn.
Nhưng ngày mai anh cũng không cần phải đi xa.
...?
Mười lăm phút trước đây ..em đọc được tấm thiệp cưới có tên "chú rể Lê Phan sánh duyên cùng cô dâu "Vũ Thị Trà Giang". Em muốn mời anh ở lại ăn cưới ...rồi chúng mình cùng đi.
...!!!
Lặng im, giữa họ còn lại một khoảng lặng im, đêm lặng im, thanh âm lặng im, lặng im đến nghe từng sợi bình yên kết thành một
màn dày hạnh phúc.
Mưa Hạ,
@@ tks t/g MH !!
Anh cần khoảng lặng !
...
Em ...chúc anh bình yên !
Im lặng mãi để chỉ đến khi Phan vào cổng phi trường chuẩn bị cho hành trình chuyến bay dài 12 tiếng, Giang mới hỏi được một câu duy nhất đó, hỏi chỉ để có hỏi, để khoảng lặng giữa hai người tan ra, vì hơn ai hết Giang hiểu chuyến đi của anh là cuộc chạy trốn, chạy trốn mối tình đầu, chạy trốn lễ cưới ngày mai của Vân. Đứng giữa cầu trời nhìn chiếc máy bay cất cao đôi cánh, một đường mây trắng xóa rẽ dài như lối anh đi. Anh đi tìm khoảng lặng cho anh, Giang cũng đi tìm khoảng bình yên cho mình.
Đón anh ở phi trường, Anh vẫn thế không khác gì nhiều so với trước kia, vẫn dáng vóc lãng tử, phong trần, vẫn nụ cười làm chao đảo giấc mơ của biết bao cô gái từ thời còn sinh viên trong đó có cái tên dễ thương "Trà Giang".
Duy chỉ ánh mắt anh vẫn sâu lắng nhưng nghiền đời và phản phất nét buồn hơn xưa.
Xe đỗ trước quán cà phê bên cạnh bờ hồ quen thuộc. Mùa thu, những chiếc lá vàng rực bên kia bìa rừng làm cho khung cảnh càng thêm thơ mộng, cơn gió chiều se lạnh mơn man trên mái tóc dài che nghiêng nửa gương mặt của Giang, hít thật sâu cái không khí thân quen mà lâu rồi Giang không có dịp ghé lại, từ khi nào Giang cũng không còn nhớ, có lẽ từ khi Vân lấy chồng, từ khi anh đi !
Anh vẫn là Phan của ngày nào, vẫn ga lăng và tế nhị, anh kéo ghế về phía Giang và kêu hai ly cà phê, một cho anh, một cho Giang. Anh hiểu Giang như Giang hiểu chính mình, anh hiểu sở thích, tính tình, cách sống và thói quen sinh hoạt của Giang đến có lúc Giang phải sợ, sợ anh đọc được cả cái ý nghĩ sâu thẳm trong trái tim mình.
Này, sao Giang chưa lấy chồng ?. Anh phá tan khoảng lặng, giọng anh cười giòn tan , đánh thức những con sóng lăn tăn gợn dưới mặt hồ .
Nhấp ngụm cà phê, Giang cười:
Em cần khoảng bình yên !
Vân ... bây giờ ra sao ?. Giọng anh dứt khoát và bình thản đến lạ lùng, ánh mắt anh nhìn sâu vào mắt Giang, không còn những tia nhìn như chạy trốn nữa. Giang xoay ly cà phê lành lạnh giữa hai bàn tay, nghiêng đầu trả lời anh giọng đầy nghịch ngợm:
Xem ra anh chưa thật tìm được khoảng lặng cho mình.
Phải khi đi rồi anh mới nhận ra mình không cần nhiều khoảng lặng đến thế.
Không cần nhiều mà cũng phải mất những năm năm, nếu ...
Giang bỏ lửng câu nói, ánh mắt anh lại xoáy sâu vào mắt Giang.
Thật ra năm năm để làm nhiều thứ.
Ví dụ như ...?
Chuẩn bị cho tương lai, và sẵn sàng cho một gia đình.
Giang cúi xuống thật nhanh, vị cà phê tan ra đắng tê đầu lưỡi, vị đắng vẹn nguyên như ngày đầu khi Giang lẳng lặng buông tay cho tình yêu anh và Vân chắp cánh.
Những đám lá vàng bên kia bìa rừng không còn cảm giác dịu dàng nữa mà kéo lòng Giang lắng lại, mùa thu trong mắt Giang trở về vẹn nguyên với mùa của u buồn và ủy mị, tiếng sóng rì rào như tiếng tức tưởi của lòng Giang, Giang muôn đời là Giang khép kín, Giang không khéo gìn giữ gì, chỉ khéo giữ thật kín tâm sự của lòng mình. Năm năm Giang tìm khoảng bình yên cho mình, nhưng khoảng bình yên lặng ngắn ấy lại sắp xa Giang, và ngày mai khi anh đi Giang lại sẽ tìm cho mình những khoảng bình yên nối tiếp.
Buổi tối xuống dần, hai chiếc bóng bước chồng lên nhau, chùm đèn trên cao như bông hoa sáu nhánh rọi xuống mặt đường, sáng trên gương mặt không xinh như hoa khôi nhưng có duyên với cái miệng xinh xinh lúc nào cũng nở nụ cười thật tươi và hồn nhiên, hồn nhiên để trong mắt anh lúc nào Giang cũng là cô bé vô tư, không âu lo phiền muộn. Nếu đã vậy thì tại sao phải khác, cứ đóng trọn vai trò của cô bé ngây thơ ấy mãi đi, Giang tự nhủ .
Đưa anh về trước cửa nhà, Giang xòe tay đùa:
Đi xa về, quà em đâu ?
Không phải nhắc, sẽ có phần cô nhỏ.
Mở vali, anh chìa giỏ quà trước mặt Giang:
Quà đi xa, quà cảm ơn cô bạn thân lúc nào cũng bên anh những lúc anh cần chia sẻ.
Cảm động ... đậy quá đi mất !
Có món quà cảm động hơn đấy, tấm thiệp cưới anh để cùng trong giỏ, em là người đầu tiên anh gửi thiệp mời, cảm động chưa ?.
Cái vẫy tay anh khuất sau cánh cửa, con đường về dài ra thăm thẳm.
Ngồi bó gối nhìn về phía cửa sổ, ngoài kia, đêm phủ kín bằng màu đen dày đặc. Nếu bây giờ khóc được lòng Giang có lẽ sẽ nhẹ nhàng hơn.
Nhìn giỏ quà xinh xắn, anh mua gì cho Giang ? Giang tò mò và rất nao nức muốn mở ra xem, nhưng khựng lại khi nhớ trong đó có món quà Giang không muốn nhận, nhưng cuối cùng tay Giang cũng chạm vào một vật mềm mại, chiếc khăn len màu tím lục bình, màu hoa Giang thương nhất, hoa nở trên những giòng sông quê Giang.
Và bất chợt như một sự thôi thúc, Giang ngập ngừng cầm tấm thiệp trên tay, cái màu đỏ "hạnh phúc" hay màu đỏ ứa từ "nỗi đau" Giang mà mắt Giang nhòa đi, một lúc Giang đặt về chỗ cũ. Giang không đọc, chiếc khăn len nằm ngoan trên tay Giang, theo Giang vào giấc ngủ.
Một ngày, hai ngày trôi qua bình lặng, bình lặng xung quanh nhưng trong lòng đầy sóng. Ngày thứ ba, đêm xuống thật nhanh, Giang lại lặng lẽ ngồi nhìn khoảng tối, nhìn màu đỏ xoáy vào tim như những đêm trước, chợt chiếc phone đàn lên giai điệu nhẹ nhàng, đầu dây bên kia là anh, giọng trầm ấm quen thuộc :
Sáng mai anh đi, Giang đưa anh ra phi trường nhen.
Sao anh lại đi ?
Anh cần khoảng lặng .....
Giọng anh vẫn thản nhiên như lần đi trước, nhưng giọng Giang bất ngờ, vì câu hỏi lần này cần câu trả lời chứ không phải hỏi cho có hỏi như lần trước anh đi.
Anh cần khoảng lặng ? Ừ, khoảng lặng !Giang tự hỏi và rồi tự trả lời mình, khoảng lặng của anh bây giờ có lẽ khác xưa, vì khoảng lặng của anh bây giờ là lặng đôi, lặng của hạnh phúc, của một mái gia đình, ngày mai đưa anh ra sân bay, Giang sẽ nói tiếp câu thứ ba cho thật khớp và giống như đối thoại lần tiễn anh đi trước, dù lần đi này anh đi tìm khoảng lặng khác hơn. Vâng, ngày mai Giang sẽ lại chúc anh đi bình yên.
Tấm thiệp đỏ còn nằm trong giỏ hôm qua, nay đã được Giang đặt trên bàn, nó nhìn Giang như mời gọi, cái màu đỏ ấy cám dỗ và quyến dụ Giang như ánh mắt anh đã cuốn Giang vào ngã rẽ của đời anh.
Hít một hơi thật sâu Giang mở tấm phong bì, cánh thiệp rất xinh chạm hình cô dâu chú rể với ô lộng võng điều. Lại phải hít một hơi thật sâu nữa Giang mới mở cánh thiệp và lướt mắt thật nhanh để rồi như dán đinh vào tên chú rể "Lê Phan" sánh duyên cùng cô dâu "Vũ Thị Trà Giang".
Lặng, lặng rất lâu chỉ đến khi chiếc nơ hồng đính trên cánh thiệp rũ xuống, chiếc nhẫn treo tòng teng, đong đưa như nhịp tim Giang đánh từng nhịp thật nhẹ, nhẹ đến gần như yếu đuối, vì Giang không dám thở mạnh sợ một cái động nhỏ sẽ làm tan đi những gì hiện hữu trước mắt Giang.
Mảnh giấy vuông vuông màu hồng còn nấp mình sau cánh thiệp. Những dòng chữ lướt qua mắt Giang đọng những giọt sương lung linh.
Trà Giang,
Cảm ơn em, người em gái nhỏ, người bạn thân đã đồng hành cùng anh suốt quãng đường buồn vui của cuộc sống. Em luôn là dòng sông xanh dịu mát vỗ về anh những lúc anh cần nơi ngồi lại soi mình. Em hiện hữu trong cuộc sống anh như một nửa cần thiết mà khi đi xa rồi anh mới cảm nhận thì ra mình không phải cần khoảng lặng, mà cần khoảng bình yên của em.
Em biết địa chỉ email đó chỉ là một địa chỉ tạm trong vô vàn những email anh đã tạo, nhưng năm năm đều đặn mỗi ngày một dòng email em đã gửi vào hộp thư đó với không một lần hồi âm từ anh, nhưng em vẫn gửi, ngay từ cái mail đầu tiên em đã viết, "Một điều nhỏ nhoi em có thể làm cho anh lúc này là những lời động viên rất xa xôi, nhưng anh hãy vượt qua nỗi buồn bé nhỏ ấy để thấy chung quanh còn nhiều điều thật đẹp. Có thể anh không vào email này, nhưng đây là cái duy nhất em có, hi vọng anh có thể cảm ra và vào trò chuyện cùng em, Trà Giang". Để rồi đến cái mail thứ 100, 200 ... em vẫn không nhận được một lời hồi âm, và em vẫn viết.
Em biết không, chỉ khi hộp thư được báo đầy anh mới nhớ mình có một địa chỉ email ở đó, và vô cùng bất ngờ khi đọc những dòng em viết, để mỗi ngày việc đầu tiên cuả anh là mở máy vào check mail của em, những dòng email của em là niềm vui trong cuộc sống hằng ngày của anh, đôi khi chỉ một câu chào buổi sáng, một bài nhạc chúc ngủ ngon, một câu thơ em thích hay một bài thơ em tự viết anh đều thấy ấm áp và bình yên như có em bên cạnh, như có em luôn đồng hành cùng anh trong cuộc sống, trong từng niềm vui và nỗi buồn.
Trà Giang, cái tên đã mang anh về với cuộc sống bình yên, hãy cho anh tìm thấy mình trong khoảng bình yên hiền hoà của em Trà Giang nhé!
Chiếc nhẫn là anh, anh hy vọng mình có thể ở bên em như chiếc nhẫn nằm ngoan trên ngón tay em !
Đừng hành hạ anh trong niềm hy vọng và chờ đợi lâu quá nhé Giang, 3 ngày đủ giết anh mòn mỏi đấy. Anh mong tin em !
Yêu em!
Phan,
P.S
Sẽ không có gì để em phải cảm thấy áy náy, hãy quyết định thật đúng với lý lẽ của trái tim mình, anh tôn trọng em tất cả, bên anh luôn còn những khoảng lặng đồng hành. Thương !
Buông mảnh giấy, Giang như kẻ mộng du vừa tỉnh giấc, là thật phải không ?
Tất cả là thật phải không ? Gom góm lại tất cả Giang sắp sếp những "món quà" của anh trước mặt mình. Như chợt nhớ Giang giật mình nhẫm tính, hôm nay ngày thứ ...
3. Chiếc phone như hiểu lòng dạ rối bời của cô chủ, thoáng thấy trên bàn đó nhưng chỉ trong tích tắc đã nằm gọn trong tay Giang. Dứt tiếng reo thứ hai, bên kia Phan, vẫn cái giọng trầm ấm pha chút buồn:
Sao Giang chưa ngủ ? 2 giờ rồi.
Em gọi để báo với anh ngày mai em không rảnh đưa anh ra phi trường .
..Ừ ...cũng ... không sao, anh nhờ mấy đứa bạn.
Nhưng ngày mai anh cũng không cần phải đi xa.
...?
Mười lăm phút trước đây ..em đọc được tấm thiệp cưới có tên "chú rể Lê Phan sánh duyên cùng cô dâu "Vũ Thị Trà Giang". Em muốn mời anh ở lại ăn cưới ...rồi chúng mình cùng đi.
...!!!
Lặng im, giữa họ còn lại một khoảng lặng im, đêm lặng im, thanh âm lặng im, lặng im đến nghe từng sợi bình yên kết thành một
màn dày hạnh phúc.
Mưa Hạ,
@@ tks t/g MH !!
Thứ Ba, 7 tháng 5, 2013
Vì Sao ?
Bữa trước, riêng hai dưới nắng đào,
Nhìn tôi cô muốn hỏi "vì sao ?"
Khi tôi đến kiếm trên môi đẹp
Một thoáng cười yêu thỏa khát khao
Vì sao giáp mặt buổi đầu tiên,
Tôi đã đày thân giữa xứ phiền,
Không thể vô tình qua trước cửa,
Biết rằng gặp gỡ đã vô duyên ?
Ai đem phân-chất một mùi hương
Hay bản cầm ca ! Tôi chỉ thương,
Chỉ lặng chuồi theo giòng cảm xúc,
Như thuyền ngư phủ lạc trong sương.
Làm sao cắt nghĩa được tình yêu !
Có nghĩa gì đâu, một buổi chiều
Nó chiếm hồn ta bằng nắng nhạt,
Bằng mây nhẹ nhẹ, gió hiu hiu ...
Cô hãy là nơi mấy khóm dừa
Dầm chân trong nước, đứng say sưa,
Cho tôi là kẻ qua sa mạc
Tạm lánh hè gay; -- thế cũng vừa
Rồi một ngày mai, tôi sẽ đi.
Vì sao, ai nỡ hỏi làm chi !
Tôi khờ khạo lắm, ngu ngơ quá,
Chỉ biết yêu thôi, chẳng hiểu gì
Xuân Diệu
Thứ Bảy, 4 tháng 5, 2013
Chồng @@@
Chàng.... là công tử hiền lành
Sau ngày cưới vợ trở thành "quản gia"
Trước đây chàng vốn hào hoa
Mỗi tuần là mỗi món quà chàng trao
Giọng chàng ôi ngọt làm sao
Như làn gió nhẹ rì rào gần xa
Chàng là con cuả người ta
Với ta chẳng phải là bà con chi
Tại chàng mật ngọt lâm li
Nên ta tin tưởng vu quy theo chàng
Làm vợ đâu phải dễ dàng
Gặp anh chồng khó lại càng khổ tâm
Muốn nói nhưng phải giả câm
Tại khi mở miệng ầm ầm chén bay
Từ ngày đám cưới đến nay
"shopping"... dĩ vãng những ngày xa xưa
Mỗi khi nói tới "đón đưa"
Lắc đầu: "Em nhắc chuyện xưa làm gì?
Thôi em hãy tự đi đi
Tánh anh ghét nhất mỗi khi đợi chờ"
Chuyện nhà chàng cứ giả lơ
Mỗi lời chàng hứa phải chờ mấy năm
Vợ mệt không lời hỏi thăm
Lại còn nhăn mặt "suốt năm bệnh hoài "
Có chồng phải khổ dài dài
Và luôn phải nhớ chiêu bài lặng thinh..
Vợ ... input chử shopping
Chồng liền .... output "con xin lạy bà"
Nếu lỡ đã mua về nhà...
"Đâu rồi receipt để mà return"
Đừng nên tính chuyện giận hờn
Đừng nên nghĩ tới thua hơn với chồng
Có nói cũng chỉ bằng không
Ta nên nghe lệnh ông chồng "quản gia"
Nếu chồng giở chứng la cà
Ta nên tự hỏi mình già rồi chăng ?
Không nên làm mặt bà chằng
Phải lo trang điểm, nói năng giữ lời
Chớ nên suy nghĩ xa vờị...
Để rồi ân hận một đời không quên
Nghe chồng mọi việc sẽ nên
Cãi chồng hạnh phúc chẳng bền được lâu
Làm vợ phải nhớ lấy câu
"Thiếp tôi chồng chúa"..
trong đầu khắc ghi
Chưa chồng ngang dọc ta đi
Có chồng thì phải nên đi một đường
Làm thân con gái dặm trường
Chồng ghét thì chịu chồng thương thì nhờ
Có chồng phải biết phụng thờ
nếu không ta biết cậy nhờ thân ai!
Làm vợ phải khổ dài dàị...
TTHY
@@ woaaaaaaa, super dzui dzui ,tks !
TÁC GIẢ "CÔ LÁI ĐÒ" ĐƯỢC CÔ LÁI ĐÒ HẬU TẠ
Bài thơ “Cô lái đò”, Nguyễn Bính viết vào những năm bốn mươi của thế
kỷ XX, là một trong những bài thơ hay được nhiều người thuộc.
Trong đó có “Cô lái đò” ở Nhân Hậu, trên sông Châu Giang tên là Thoa.
Bến đò Nhân Hậu ngày đó rất đông khách, cô Thoa lúc đó mới hơn hai mươi tuổi, người trắng trẻo mảnh mai, xinh xắn, lại thêm má lúm đồng tiền nên càng duyên.
Một lần cô Thoa chở khách đã ra gần giữa sông thì thấy Nguyễn Bính dáng người hom hem đứng trên bờ, tay cầm chiếc mũ cát giơ cao vẫy vẫy
Cô Thoa liền cáo lỗi các vị khách và giới thiệu người vẫy kia là nhà thơ Nguyễn Bính, tác giả bài thơ “Cô lái đò” năm xưa.
Cô quay mũi thuyền rồi đọc mấy câu thơ trong bài cho khách nghe:
Xuân đã đem mong nhớ trở về
Lòng cô lái ở bến sông kia
Có hồi tưởng lại ba xuân trước
Trên bến cùng ai đã nặng thề...
Trong đó có “Cô lái đò” ở Nhân Hậu, trên sông Châu Giang tên là Thoa.
Bến đò Nhân Hậu ngày đó rất đông khách, cô Thoa lúc đó mới hơn hai mươi tuổi, người trắng trẻo mảnh mai, xinh xắn, lại thêm má lúm đồng tiền nên càng duyên.
Một lần cô Thoa chở khách đã ra gần giữa sông thì thấy Nguyễn Bính dáng người hom hem đứng trên bờ, tay cầm chiếc mũ cát giơ cao vẫy vẫy
Cô Thoa liền cáo lỗi các vị khách và giới thiệu người vẫy kia là nhà thơ Nguyễn Bính, tác giả bài thơ “Cô lái đò” năm xưa.
Cô quay mũi thuyền rồi đọc mấy câu thơ trong bài cho khách nghe:
Xuân đã đem mong nhớ trở về
Lòng cô lái ở bến sông kia
Có hồi tưởng lại ba xuân trước
Trên bến cùng ai đã nặng thề...
~~~~ St ~~~~~
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)