Cách
đây hai mươi năm, tôi làm nghề lái xe taxi để kiếm sống. Hôm đó, tôi
nhận được sự điều động của tổng đài đến một nơi chở khách. Tôi đến đó
lúc 2 giờ 30 sáng, tòa nhà rất tối, chỉ có ánh sáng hắt ra từ một cái
đèn nhỏ treo ở cửa sổ dưới nhà. Trước mặt tôi là một cụ bà
khoảng 80 tuổi. Bà mặc một cái áo hoa dài, đội nón rộng vành có mạng che
mặt như những quý bà thường thấy trong những bộ phim của thập niên 40. Bên cạnh bà là một cái vali nhỏ. Phía sau bà, căn hộ trông như không có
ai sống đã nhiều năm rồi. Tất cả đồ đạc trong nhà đều được phủ khăn
trắng. Không có một cái đồng hồ nào trên tường cũng như không có vật
dụng nào dùng để trang trí. Ở góc nhà là một cái hộp carton chứa những
tấm ảnh và đồ thủy tinh.“Cậu có thể mang giúp tôi cái vali ra xe
được chứ?”, bà nói. Tôi đem cái vali ra để vào cốp xe, sau đó trở lại
để đỡ bà. Bà nắm lấy cánh tay tôi và chúng tôi đi chầm chậm ra xe. Bà
cảm ơn về sự giúp đỡ của tôi. “Không có chi đâu bà ạ”, tôi nói. “Cháu
chỉ cố gắng cư xử với hành khách của mình theo cách mà cháu muốn mẹ cháu
được cư xử như thế”. “Ồ, cậu thật là một đứa con tốt”. Khi chúng tôi ngồi vào xe, bà cho tôi một địa chỉ và yêu cầu: “Cậu có thể lái xe vòng qua trung tâm thành phố không?”.“Thưa
bà, nó không phải là đoạn đường ngắn nhất đâu”, tôi trả lời nhanh. “Tôi
không quan tâm”, bà nói, “Tôi không vội lắm. Tôi đang trên đường đến
viện dưỡng lão. Tôi muốn đi dạo một vòng”.Hai tiếng sau, chúng
tôi đi ngang qua thành phố. Bà chỉ cho tôi tòa nhà bà đã từng làm ở đó
với vai trò là một nhân viên gác thang máy. Rồi chúng tôi chạy xe qua
nhà những hàng xóm của bà khi trước, nơi mà bà đã có quãng thời gian
sống những ngày mới cưới thật hạnh phúc với chồng. Và cuối cùng chúng
tôi cũng đã đến địa chỉ mà bà đã đưa cho tôi trong im lặng. Nó là một
tòa nhà thấp, như một dưỡng đường nhỏ, với một cái cổng vòm bằng đá.Có
hai y tá đến bên taxi ngay khi chúng tôi vừa dừng lại. Họ nhiệt tình
dìu bà xuống xe. Dường như họ đang mong đợi bà đến. Tôi mở cốp xe và
xách vali của bà vào để trước cửa. Bà ngồi vào xe lăn. Sau đó bà lấy ví
ra và hỏi tôi: “Tôi phải trả cho cậu bao nhiêu?”. “Không cần đâu bà ạ”,
tôi nói. “Nhưng cậu còn phải kiếm sống”. “Còn những người khách khác nữa
mà bà!”. Tôi cười và không suy nghĩ gì, tôi cúi xuống ôm bà thật chặt.
Bà xúc động nói: “Cậu đã cho già những giây phút khó quên.
Cậu đã giúp
già nhớ lại một quãng đời thật hạnh phúc. Cảm ơn con thật nhiều”.Tôi
buông bà ra nhưng tay bà vẫn còn siết chặt tay tôi. Tôi quay đi khi
những tia sáng của một ngày mới vẫn còn lờ mờ. Phía sau tôi, cánh cửa đã
đóng. Tiếng đóng cửa nghe như tiếng cuộc đời đã khép lại.Ca đó
tôi không đón một người khách nào nữa. Tôi lái xe không mục đích, lòng
đầy suy tư. Việc gì sẽ xảy ra nếu bà gặp một người lái taxi nóng tính,
hoặc một người vội vàng mong tan ca? Nếu tôi từ chối đi chuyến đó hoặc
nhấn còi một hai lần rồi bỏ đi? Chicken Soup
Lê Hựu Hà
(1946-2003) là một trường hợp đặc biệt của tân nhạc Việt Nam nói chung
và nhạc trẻ Sài Gòn trước 1975 nói riêng. Sự đặc biệt của Lê Hựu Hà
nằm ở chính thái độ của ông đối với âm nhạc. Từ khi bắt
đầu sáng tạo trên những dây đàn năm 17 tuổi cho tới khi xuôi tay gác
bút, Lê Hựu Hà vẫn cam tâm giấu mình trên những khuông nhạc đầy thăng
trầm. Cuộc
đời tựa chính những tâm khúc của ông với biết bao những lắt léo đan
xen và rồi ông ngã ngục như dây đàn ai oán bỗng dưng gãy nhịp khi đang
trên hành trình thăng hoa tại chính chốn bình yên đi về hàng ngày của
mình. Nhạc sĩ Lê
Hựu Hà được đánh giá là một trong những người khởi đầu mang lại cho âm
nhạc Việt Nam một luồng gió mới với những sáng tác theo lối đa âm
(polyphonic) đầy sôi động. Ông sáng tác từ năm 17 tuổi khi còn là học
sinh ngồi trên ghế nhà trường.
Nhưng, những nhạc phẩm đầu tay chỉ thực sự được phổ biến rộng rãi khi
Lê Hựu Hà mang ra biểu diễn cùng ban nhạc Hải Âu do chính mình thành
lập năm 1966 tại đại hội nhạc trẻ dành cho sinh viên học sinh tại
trường Taberd. Tuy không
gây tiếng vang lớn như một số các ban nhạc trẻ Les Fanatiques của Công
Thành, Spotlight của Tuấn Ngọc, Les Vampires của Đức Huy nhưng Lê Hựu
Hà đã làm giới trẻ Sài Gòn khi đó bất ngờ về một khái niệm còn rất mới
trong quan điểm thưởng thức nghệ thuật của đại bộ phận công chúng Sài
Gòn. Thuở ấy, số
đông mải mê chạy theo những nhóm nhạc ngoại và điên cuồng chìm đắm
trong những bản nhạc ngập ngụa chủ nghĩa hiện sinh, sống hôm nay không
cần biết tới ngày mai. Khi Lê Hựu
Hà xuất hiện và chỉ với những đồ nghề đơn sơ của một gã du ca thích
lang thang sáng tác cùng con tim yêu nhạc, say đời của mình đã thắp lửa
lại cho cả một Sài Gòn đau thương đang ẩn mình trên những giai điệu
nhập ngoại.
Ông đã chứng minh người Việt có thể tạo ra một lối chơi pop-rock ngẫu hứng theo cách của riêng mình, gắn mác made in Việt Nam.
Năm 1970 sau
khi Hải Âu tan rã và tạo bệ phóng đưa tên tuổi nữ ca sỹ Thanh Lan bay
xa, Lê Hựu Hà lập ban nhạc Phượng Hoàng cũng với phong cách đó, ngay
lúc bắt đầu đã được mọi người hào hứng đón nhận.
Phong cách này chắp cánh thăng hoa thật sự khi được giọng ca quái - lạ
của Elvis Phương và nhạc sĩ Nguyễn Trung Cang cùng đồng hành sát
cánh. Sau khi
Phượng Hoàng tan rã vào năm 1975, Lê Hựu Hà vẫn không từ bỏ con đường
âm nhạc và sự say mê của mình như một số các ban nhạc hay nghệ sĩ khác.
Tuy
sự nghiệp có chựng lại một chút nhưng ông vẫn tiếp tục thành lập nhóm
nhạc Mây Trắng và tung ra các ca khúc mới: - Hãy ngước mặt nhìn đời,
Đôi khi ta muốn khóc.Sau Mây Trắng,
ban nhạc Hy vọng (Bảo Chấn, Quốc Dũng và các ca sĩ Sỹ Thanh, Trang
Kim Yến) của Lê Hựu Hà là lực lượng hùng hậu nhất so với các ban nhạc
đương thời lại tiếp nối chặng đường sáng tác và biểu diễn.
Cuối cùng, Phiêu bồng cùng nhạc sĩ Tuấn Khanh là địa chỉ cuối cùng Lê Hựu Hà hoạt động dưới hình thức ban nhạc. Sau này, Lê
Hựu Hà dù không sinh hoạt trong các nhóm nhạc nữa nhưng ông vẫn âm
thầm cống hiến cho đời những bản nhạc đủ để giúp người hâm mộ không
quên đi những năm tháng quá khứ sôi nổi và cái tên Lê Hựu Hà người
tiên phong cho Rock Việt.
Và dù thời gian có đi qua suốt các chặng đường nhiều đổi thay của nhạc
trẻ với đủ các sắc màu âm nhạc rock and roll rồi swingin pop cho đến
heavy rock, grungenhạc sĩ Lê Hựu Hà vẫn trung thành với phong cách mà
ông đã lựa chọn ngay từ ban đầu.
Vì vậy, trong thế giới âm nhạc của những người yêu Rock Việt luôn có
một chỗ đứng và vị trí cho cái tên Lê Hựu Hà neo đậu và đổ bóng. Đời heo hắt trên những ngọn nến cháy tàn Cũng
như nhiều nhân vật đình đám khác trên địa hạt nghệ thuật Sài Gòn
trước 1975. Lê Hựu Hà cũng phải gánh chịu nhiều thiên tai, giông bão
đời mình kể từ giai đoạn thăng hoa trong đời sống âm nhạc. Có
lẽ chữ tài chữ mệnh khéo là ghét nhau đã phần nào linh ứng với những
gì đã diễn ra trong cuộc sống thường ngày của một nhân vật sáng giá
như Lê Hựu Hà.
-Trái ngược với sự lộng lẫy, cháy hết mình trên sân khấu, trở về con
người thật khi không sáng tạo nghệ thuật là sự đối lập và hoàn toàn mâu
thuẫn với con người nghệ sĩ dưới lớp đèn màu của ông. Trong suốt giai đoạn nhạc sĩ Lê Hựu Hà còn sống, ông im lặng và chấp nhận mọi sự quên lãng của hệ thống thông tin đại chúng. Bản thân nhạc
sĩ Tuấn Khanh, một người bạn thân thiết của ông khi đi xin tài trợ ở
nhiều nơi để mong làm album cho Lê Hựu Hà đều gặp khó khăn vì nhũng
lý do khác nhau. Ngoài bản
cassette duy nhất mang tên Đồng Xanh do chính ông hợp tác với nhạc sĩ
Bảo Thu phát hành bán chính thức tại Sài Gòn đến thời điểm này ông
không hề có bất cứ một abum nào ghi nhận những dấu ấn trên con đường sự
nghiệp của mình.Người nhạc
sĩ từng được coi là đã mang một dòng nhạc mới và tươi trẻ đến cho Tân
nhạc Việt Nam đã được phát giác qua đời vào ngày 11/05/2003 khi mới 53
tuổi do tai biến mạch máu não.
Theo
biên bản khám nghiệm, Lê Hựu Hà qua đời từ ngày 05 nhưng phải đến
ngày 11 mới được phát hiện trong tư thế nằm ngửa dưới sàn nhà, ngay
cạnh giường ngủ, trong khi đồ đạc vẫn còn ngổn ngang trong phòng và ti
vi vẫn còn đang bật…
Tiền sử bệnh tai biến đã khiến một con người tài hoa ra đi khi tuổi
vẫn còn trẻ và đặc biệt là ra đi trong sự hoài nghi, luyến tiếc của
hàng triệu những người “muôn năm cũ”. Theo ước
lượng, Lê Hựu Hà sáng tác được khoảng trên dưới 50 ca khúc và mỗi ca
khúc đều đánh dấu một sự chuyển mình tích cực của Tân nhạc Việt Nam.
Và dù Lê Hựu Hà không phải là hương thơm bất tử nhưng ông chính là
cánh chim đầu đàn của nhóm Phượng Hoàng và cũng chính nhóm nhạc này đã
tạo nên hương vị riêng trong kho tàng âm nhạc Việt Nam. H.Giang ~~~~~~~~~~~~~~~~ @@nhạc của 2 NS Lê Hựu Hà & Nguyễn Trung Cang ca từ và lời nhạc sâu xa
,lắng đọng có bao ước vọng và hoài bão của tuổi trẻ lẫn tình yêu người
và yêu cuộc sống ..
Ông Mễ tôi gặp chiều nay cao thượng quá, có một trái tim to lớn quá. Có không ít người Việt ở Mỹ cao ngạo vô lối, có cái nhìn “kỳ thị” với tầng lớp mà họ cho là kém hơn mình. Chiều Chủ nhật, tôi bỗng dưng nổi cơn lười không muốn vào bếp nấu cơm
nữa. Tôi nói Thảo ghé ngang quán hàng bán bánh mì, cơm chỉ gần góc
đường Bolsa và Brookhurst (Quận Cam, California, nơi rất đông người Việt ) để mua hai phần bánh xèo về ăn, tiện thể, tôi cũng muốn mua vài
cái bánh tiêu ăn thử, xem món bánh tiêu của quán hàng này ngon như thế
nào mà cô em của Thảo nói là “phải” ghé mua mỗi lần đi xuống Little Sài
Gòn. Tôi đặt mua hai phần bánh xèo trước, rồi quay sang
quầy hàng thức ăn ngọt để mua bánh tiêu. Đã có một người khách đứng ở
quầy hàng trước tôi, và bà đang bảo bà bán hàng gói cho bà “tất cả”
những cái bánh tiêu nằm trong khay bánh. Tôi hấp tấp hỏi bà bán hàng còn
bánh tiêu không thì bà bảo là hết rồi. Tôi buồn tình buông hai tiếng -
“Thế à!”, rồi đứng qua một bên, không xếp hàng nữa. Thấy vậy, người
khách hàng đang “gồm thâu” hết mười mấy cái bánh tiêu trong khay quay
lại hỏi tôi: - Chị muốn mua mấy cái? Tôi trả lời: - Tôi chỉ muốn hai cái thôi. Bà khách, mà tôi quên hỏi tên, nên tôi tạm gọi là “bà khách bánh tiêu”, nói với bà bán hàng: - Dì để lại cho chị này hai cái đi. Tôi quay sang cười với bà khách hàng, nói: - Cám ơn chị. Tôi nghe cô em chồng quảng cáo bánh tiêu ở đây ngon nên muốn thử cho biết. Bà khách bánh tiêu cũng cười: - Chị không thấy tôi mua hết nguyên khay sao? Bà khách bánh tiêu nhìn qua quầy hàng thức ăn mặn nói: - Cho con hai hộp lớn sườn ram, một hộp canh khổ qua, và đổ cho con thêm hai phần bánh xèo. Bà bán hàng ngoái cổ vào phía nhà bếp gọi lớn trước khi bước sang quầy hàng cơm chỉ: - Hai phần bánh xèo nữa Tám ơi. Sau khi mua xong thức ăn rồi, bà khách bánh tiêu cũng đứng vào một góc quán hàng, gần tôi, chờ bánh xèo. Bà nói: - Bánh tiêu ở quán này ngon nhất vùng Little Saigon đó. Vừa lúc đó có một người Mễ và một người Việt Nam bước vào. Ông Mễ
chậm chạp với cái gậy chống trên tay, nhường bước cho người Việt Nam
đứng xếp hàng trước. Anh chàng Việt Nam này còn rất trẻ, chắc khoảng
chừng trên dưới ba mươi tuổi, nhưng ăn mặc bê bối luộm thuộm và dơ dáy
làm sao. Anh gọi mua một hộp cơm phần ba món, có cả canh, một hộp cơm
rang, thêm mấy món mặn nữa để riêng. Bà bán hàng vừa múc thức ăn vào hộp
vừa nói với anh: - Nhiều quá ăn sao hết. Nhưng người khách hàng không đếm xỉa gì đến lời nói của bà bán hàng,
anh chạy sang tủ nước lấy mấy lon coke lạnh đưa cho bà. Anh có vẻ vội vã
như sắp phải đi ngay. Bà bán hàng vừa gói thức ăn vừa nói như phân bua
với tôi và bà khách bánh tiêu: - Mấy người này là vậy đó, có ai cho thì mua lung tung, mua nhiều quá hổng biết làm sao ăn hết. Tôi ngạc nhiên nhìn bà bán hàng, rồi nhìn bà khách bánh tiêu như thầm
hỏi: “Ai lại bán hàng mà phàn nàn là khách mua nhiều bao giờ”. Bà khách
bánh tiêu có vẻ hiểu ý tôi nên thì thào giải thích: - Anh chàng này là một trong những người homeless (vô gia cư, không
nhà cửa. BT) đó, họ cứ đứng xớ rớ trước cửa mấy tiệm bán đồ ăn chờ xem
có ai cho gì không. Bà bán hàng cầm mấy cái túi thức ăn và nước để trên mặt quầy nhưng
chưa giao cho người khách homeless, bà nói: - “Hết thảy $17.5” -, rồi
chờ thâu tiền.
Tôi cũng đứng nhìn xem anh homeless này có chừng bao
nhiêu tiền mà dám tiêu nhiều như vậy cho một bữa cơm chiều. Nhưng không
có dấu hiệu gì chứng tỏ là anh sẽ lấy tiền ra trả. Bà bán hàng nói lớn,
trống không: - Ai trả tiền cho “nó” đây? Tôi nhìn quanh quất không biết bà hỏi ai, vì ở trong quán hàng này,
ngoài bà bán hàng, có tôi, bà khách bánh tiêu, và ông Mễ, thì đâu còn ai
nữa. Bà bán hàng nhìn người khách homeless đang giơ tay chờ đợi giao
hàng, rồi nhìn sang bà khách bánh tiêu: - Cô trả cho “nó” hả? Bà khách bánh tiêu lắc đầu nói không, rồi quay sang tôi nói nhỏ: - Tôi mới cho anh ta tiền hồi nãy. Ông Mễ, tay cầm một tờ $20, nãy giờ đứng yên lặng trước quầy hàng, thấy ồn ào nên lên tiếng hỏi: - What are you guys saying? I don’t understand. (Các vị đang nói chuyện gì vậy? Tôi không hiểu. BT)
Bà bán hàng lặng im, bà không biết phải trả lời ông Mễ ra sao, bà đưa
mắt nhìn bà khách bánh tiêu như nhờ bà nói giúp. Bà khách bánh tiêu
quay sang ông Mễ giải thích: - We are talking about this man. He bought too much food, but he has
no money to pay. What can we help you, sir? Do you need to buy
anything? (Chúng tôi đang nói về anh chàng này. Anh ta lấy quá nhiều đồ
ăn nhưng không có tiền trả. Chúng tôi có thể giúp gì, thưa ông. Ông có
cần mua gì không ạ?. BT) Ông Mễ lắc đầu: No, I don’t need anything. I promised to buy this man dinner. Just
give him the food he wants. I will pay. (Không, tôi không cần mua gì.
Tôi đã hứa sẽ mua bữa tối cho anh này. Bà hãy đưa đồ ăn cho anh ấy. Tôi
sẽ trả tiền. BT) Bà khách bánh tiêu quay lại nói với bà bán hàng: - Ông Mễ nói ổng trả tiền cho người này. Bà bán hàng há hốc miệng nhìn người khách Mễ, nhưng vẫn chưa chịu đưa
mấy gói thức ăn cho người khách homeless. Bà khách bánh tiêu nhắc lại: - Ông Mễ nói dì đưa đồ ăn cho người ta, ổng trả tiền. Bà bán hàng luống cuống thả hai gói thức ăn và bịch nước trên quầy.
Người khách homeless nhanh tay chộp lấy rồi phóng nhanh ra cửa. Tôi ngạc nhiên nhìn ông Mễ, người đã rộng lòng chia chén cơm chiều
nay cho người homeless. Ông chừng khoảng trên dưới bốn mươi tuổi thôi,
khuôn mặt trắng trẻo, thân hình thon gọn, mạnh khỏe, nhưng hình như là
hơi bị tật ở chân, vì ông phải nhờ vào chiếc gậy chống trên tay trong
mỗi bước đi khập khễnh. Ông vừa cầm tiền thối lại vừa cau mày hỏi: - What is going on? Why was there so much commotion in here? Why
didn’t she give the food to the customer? (Có chuyện gì đang xảy ra vậy.
Sao ồn ào thế? Sao bà ta không đưa thức ăn cho khách?. BT) Một lần nữa bà khách bánh tiêu phải trả lời giúp bà bán hàng: - Because the saleswoman did not know who would pay for the food.
That man is homeless, you know. (Bởi vì bà ấy không biết ai sẽ trả tiền
đồ ăn. Anh chàng này là dân lang thang mà, ông thấy đấy!. BT) Tôi thêm vào: - That man ordered too much food for one person to eat. The
saleswoman was just afraid that the homeless man was taking advantage of
the people who were trying to help him. (Anh ta yêu cầu quá nhiều đồ
ăn mà một người có thể ăn được. Bà bán hàng e ngại ông ta lợi dụng những
người có lòng tốt. ). Ông Mễ lắc đầu nói: - It’s ok. We still have jobs, we still have money. It is good that
we can share with the less fortunate. We do whatever our heart says.
How people act is their business. Don’t judge them if we don’t know
their circumstances. Maybe he got more food because he wanted to save
some for tomorrow, or perhaps to share with those who are in the same
boat. (Không sao mà. Chúng ta vẫn còn có việc làm.
Chúng ta vẫn còn có
tiền. Chia sẻ cho những người có số phận không may là điều tốt. Chúng ta
làm những điều mà trái tim mách bảo. Còn họ cư xử thế nào đó là việc
riêng của họ. Đừng kết tội họ nếu ta không biết rõ tình trạng người ta
thế nào. Có thể anh ấy lấy nhiều đồ ăn vì muốn để dành cho ngày mai hoặc
có thể để chia cho những người cùng cảnh ngộ. Nói xong, ông Mễ chống gậy chậm chạp bước khỏi quán hàng. Tôi, bà
khách bánh tiêu, và bà bán hàng, đứng yên không nói được lời nào. Sự im
lặng bao trùm lấy chúng tôi mãi đến mấy phút sau, khi bà bếp đem mấy
phần bánh xèo ra để lên quầy hàng trước mặt, chúng tôi mới hết nỗi bàng
hoàng. Tôi với tay lấy túi thức ăn của mình, trả tiền rồi chào bà khách bánh
tiêu đi ra xe. Tôi kể cho Thảo nghe chuyện người Mễ trả tiền cơm cho
người homeless Việt Nam. Thảo gật gù khen: - Ông Mễ đó thiệt hay nghen. Suốt một quãng đường về tôi im lặng nghĩ lại chuyện vừa xảy ra trong
quán hàng cơm chỉ. Tôi cảm thấy có chút hổ thẹn vì mình đã không có
được một tấm lòng quảng đại như ông Mễ đó, một người khác chủng tộc đã
giúp đỡ người đồng hương của tôi. Tôi đã không nghĩ đến cái việc nhỏ
nhoi tôi có thể làm là mua cho người đồng hương khốn khổ đó một phần
cơm. Không những thế, tôi còn có những ý nghĩ coi thường người khách
homeless vì.. . trẻ mà không chịu tìm việc đi làm, chỉ biết sống nương
nhờ vào người khác, vì... người gì đâu mà.... Tôi ngượng ngùng khi nhớ lại thái độ của mình khi đã cố tình bước lùi
xa thêm một chút nữa, để “rộng chỗ” cho người đồng hương homeless khỏi
“đụng chạm” vào tôi trong lúc anh lăng xăng chạy từ quầy hàng sang tủ
nước. Ừ nhỉ, tại sao tôi lại nông nổi đến thế? Tôi không nghĩ được như
ông Mễ: “Đừng xét đoán người khi không biết rõ hoàn cảnh của họ”. Tại sao tôi không băn khoăn tự hỏi, biết đâu những người homeless này
có những cái khó khăn mà họ đang phải phấn đấu để vượt qua? Tại sao tôi không nghĩ là có thể vì một lý do nào đó nên họ không có
cơ hội để tìm kiếm, giữ vững được công việc làm? Cũng có thể vì tuổi trẻ
lầm lỡ, nên họ đã vướng mắc vào vòng lao lý, rồi vì cái quá khứ đen tối
đó đã đưa họ vào tình cảnh hôm nay? Cũng có thể vì thất cơ lỡ vận nên
họ mới trở thành homeless, không có một chốn nương thân, không biết ngày
mai có gì ăn để sống?! Ông Mễ tôi gặp chiều nay cao thượng quá, có một trái tim to lớn quá.
Ông giúp người mà không cần biết là có bị lợi dụng hay không. Ông cũng
chẳng quản ngại là cái người được ông giúp không cùng chung một quê
hương, xứ sở với ông. Tôi cũng cầu mong cho người homeless Việt Nam trẻ
đó có thể thoát qua cơn đói nghèo hôm nay và sau này anh cũng sẽ bắt
chước ông Mễ ngày nào, đem bát cơm Phiếu Mẫu chia cho những người bất
hạnh hơn anh. 2011 Bảo Trân @@Ah,.trái tim nhân ái của ông Mễ khiến ai đọc xong cũng chạnh lòng và thở dài .., tks t/g BT
Ngày
xưa nhà dì tôi ở đường Lam Sơn (cắt Phan Đăng Lưu). Chúng tôi, một lũ
con trai, con gái ở quê vào trọ học nhà Dì; người học Y Dược, kẻ Bách
khoa, người khác học Kinh tế …
Thời bao cấp, ở cái tuổi phàm ăn, những bửa cơm tập thể luôn làm rột
rẹt cái dạ dày. Và cảm giác… thèm ăn luôn thường trực. Thèm đủ thứ từ
cái bánh mì cho đến chén chè, ly nước mía…Những đêm mưa Sài Gòn trên căn gác nhỏ, cái thèm ăn đôi khi còn lớn
hơn nổi nhớ nhà (nói theo học sinh lớp 6 bây giờ thì nỗi nhớ nhà là tập
hợp con của cơn thèm ăn – có thèm ăn mới có nhớ nhà, nhớ đủ thứ trái
cây trong vườn, các món ăn trên bếp của mẹ…).
Đã vậy, những bài hát giai điệu boléro từ xóm lao động phía sau nhà dì
tôi cứ da diết, áo não bò lên tận căn gác như cứa thêm vào nỗi nhớ nhà
cái cảm giác thèm ăn đến… cháy lòng. Rồi đến khi không nhịn được, cả
lũ vét túi hùn tiền mua bánh mì về ăn. Mấy nhỏ em con Dì tôi hăng hái
hưởng ứng.
Từ nhà Dì băng qua con hẻm nhỏ đến đường Ngô Tùng Châu, rẽ phải là chợ
Cây Quéo, đủ thứ trên trời dưới biển tha hồ lắp đầy bao tử (nếu túi
rủng rỉnh), rẽ trái có xe chè mè đen. Tôi và nhỏ em họ che cây dù, túm
hai ống quần nhón nhén bước qua những vũng nước, rẽ phải mua bánh mì
rồi ngược lại vớt thêm mấy bị chè mè đen. Đời sinh viên có gì thú hơn
khi cả đám bạn bè túm tụm trên căn gác ăn bánh mì, tán dóc, vẽ vời
tương lai, có chè mè đen tráng miệng trong tiếng nhạc boléro và tiếng
mưa gõ đều trên mái tôn? (tôi chắc có nhân vật nào đó say sưa vẽ tương
lai mình cho đến tận cùng bịch chè mè đen, quyết tâm bỏ thùng rác khi
cái bị nylon chỉ còn màu trắng nguyên thủy của nó!) Hồi đó tôi ghiền
chè mè đen
. Khốn khổ, nó chưa bao giờ được ưu tiên “bình chọn” trước các món chè
khác như đậu trắng, khoai sáp, trôi nước… Đơn giản thôi món chè loãng
này là thứ xa xỉ, ăn chơi, điểm xuyết đạp xe về đến cây đa cổ thụ nằm
trong khuôn viên Cty Xây dựng công trình bây giờ. Nuốt nước miếng, so
kè với các món khác tôi đạp xe đến Ngô Tùng Châu, đĩnh đặc kéo ghế… Bưng chén chè, tôi cố gắng hớt từng chút viện cớ chè nóng quá để biện
minh cho cảm giác sợ chén chè mau hết.
Rồi thì cái muổng có cố múc ít thế nào đi nữa chén chè cũng sạch trong
cái thòm thèm không dám ăn chén thứ hai vì có vẻ “xả láng” quá! Năm
năm thời tuổi trẻ rồi cũng qua, lũ chúng tôi rời bỏ căn gác, kẻ đi
Đông, người đi Tây, bon chen, chật vật trên đường đời nhiều nẻo. Kẻ
thành, người bại, kẻ giàu, người không giàu . Dì tôi sau đó cũng bán
nhà, ôm lũ con định cư xứ người. Ngõ Lam Sơn chỉ còn trong ký ức. Xe
chè mè đen và những đêm mưa Sài Gòn xa dần, xa dần.
Những lần vội vã vào Sài Gòn, cuốn theo dòng người, dòng xe trên phố
tôi chẳng có dịp nào quay về con ngõ cũ, ăn lại chén chè mè đen. Một
ngày tháng chín vừa rồi, tôi có việc ghé qua Chùa Thiên Long ở Thích
Quảng Đức. Lòng vòng thế nào tôi ra đến Ngô Tùng Châu (bây giờ là đường
Nguyễn văn Đậu). “Xe chè mè đen ngày xưa còn không?”. Tôi hỏi một
người đi đường. “Chỗ cái đèn hột vịt đó”. Con đường mở rộng và láng
nhựa, xe chè không còn ngang nghênh như ngày xưa mà khiêm tốn đứng một
góc hiên nhà. Thời buổi làm ăn kinh tế, dòng chữ “Chè mè đen, đậu
phộng” cũng đĩnh đạc trên tấm bảng có ánh đèn néon chiếu vào.
Thay vị trí bà chủ đôn hậu ngàỳ xưa là cậu chủ trẻ, nhỏ người, nhanh
nhẹn với đôi bàn tay rót chè thật khéo cùng đôi chân thoăn thoắt như
con thoi bưng chè, sắp ghế…
Trong cái mưa lích rích của Sài Gòn, những chiếc ghế nhựa để ké vào
hiên, tôi ngồi xuống cạnh vài thực khách tuổi teen đang say sưa bàn tán
về một diễn viên nào đó. Chén chè mè đen thơm phức mùi lá dứa, béo
ngậy nước cốt dừa. Giờ đây tôi dư “tiềm lực” ăn cho thỏa lòng nhưng
chẳng dám!Những
chứng bệnh của người có tuổi thường bắt nguồn từ các món ăn ngọt. Tôi
nhấm nháp thật chậm, tận hưởng từng chút, cảm giác vị ngọt, béo, mùi
thơm.. đang trôi từ từ qua cổ họng xuống dạ dày giống như ngày xưa và
đành tiếc nuối đứng lên trong cái giới hạn tự mình cho phép đến chén thứ
hai…
Nha Trang mùa thu trời trong xanh và nắng rất đẹp. Vậy mà, người bạn
trẻ ở Sài Gòn email cho tôi: “Sài Gòn vẫn còn mưa nhiều”. Thành phố một
thời tuổi trẻ của tôi luôn nhạy cảm với những cơn bão dù ở tận đẩu,
tận đâu. Phải chăng đó là tính cách của người Sài Gòn luôn mủi lòng
trước những mảnh đời bất hạnh?
Tôi nhớ da diết Sài Gòn mưa, giai điệu boléro ngọt ngào như chén chè mè
đen thời đi học. Không hiểu giờ đây có người bạn nào của tôi lẩn thẩn
đếm ngược thời gian nhớ về bịch chè mè đen trên căn gác gỗ những ngày
cũ kỹ ấy…
Đào T Thanh Tuyền @@ tks t/g , "Thèm đủ thứ từ
cái bánh mì cho đến chén chè, ly nước mía… Những đêm mưa Sài Gòn trên căn gác nhỏ, cái thèm ăn đôi khi còn lớn
hơn nổi nhớ nhà (nói theo học sinh lớp 6 bây giờ thì nỗi nhớ nhà là tập
hợp con của cơn thèm ăn – có thèm ăn mới có nhớ nhà, nhớ đủ thứ trái
cây trong vườn, các món ăn trên bếp của mẹ…"t/g nói thay cho Cly về nỗi nhớ về ngày xưa nhất là mùa mưa Sgon nào chè ,bắp nướng mỡ hành ,khoai nướng - bánh rế cay.. nhớ sao là nhớ !!
Cánh tay giã từ Vẩy trong hồn tôi Nổi buồn quá khứ Phong phanh mắt người . Một mùa đông ấy Tôi về xót thương Tiếng cười thức dậy Trong hồn khói sương . Những cánh hoa cũ Bao nhiêu tuổi rồi Mà lòng chợt nhớ Đã sầu quên thôi . Một đời con gái Bấy nhiêu giận hờn Bài thơ để lại Mối sầu lớn khôn . Thôi nhìn chi nữa Bàn tay héo hon
Signs là câu chuyện cổ tích nơi công sở khi
đôi nam nữ vô tình thấy nhau qua cửa sổ. Họ làm quen qua những tờ giấy
viết vội và luôn nhớ đến nhau dù chưa từng nghe giọng nói của nhau. Họ
đơn giản chỉ cảm nhận tình yêu qua những thông điệp trao gửi nhau trên
giấy.
Hoa hậu VN hải ngoại ở Bắc Cali, 2011 Holly Thu Hồng Những năm đầu thập niên 90, lòng vẫn tràn đầy ước mơ và tình yêu phơi
phới để viết nhạc tình. Một đêm anh bạn trưởng ban tổ chức thi hoa hậu
áo dài ở Bắc Cali chở tôi đến đại học Berkeley để phỏng vấn cô sinh viên
vừa đoạt chức hoa hậu mà viết bài đăng báo San Jose. Trong ánh nến chập chùng của quán ăn thơ mộng, nét đẹp của cô gái làm
tôi rung động. Cảm giác đó vương vấn cho đến khi về nhà, và tôi cầm đàn
hát những nốt nhạc đầu tiên của ca khúc Này Người Yêu Hỡi.Khi thực hiện cuốn băng nhạc Chiều San Francisco năm 1992, tôi mời
một giọng ca thân hữu của thung lũng hoa vàng là Hà Thu Trang thể hiện
ca khúc này, có một chút gì nũng nịu dễ thương, hòa âm do Trung Nghĩa. Trong đêm nhạc kỷ niệm 25 năm sáng tác Trần Chí Phúc vào tháng 4 năm
2004 tại hí viện Santa Clara Theater, ca sĩ Hương Lan đã hát Tuy Hòa Quê
Anh và Này Người Yêu Hỡi: “Này người yêu hỡi có hay đêm này. Mình anh cô đơn ngắm sao trên
trời. Vì sao sáng lung linh buồn, tựa đôi mắt em xa vời vợi, lời yêu
muốn nói nhưng sao ngại ngùng. Một lần gặp nhau ngỡ như kiếp nào. Chìm trong ánh mắt khóe môi
mìm cười. Hồn ngây ngất khi bên người, chợt một thoáng mong manh bồi
hồi, tình anh giây phút đã thiên thu rồi. Tóc em dài sợi mềm, ngát hương một loài hoa, vườn khuya chút gió
cánh hoa lay, làn môi em hé phút mong chờ, anh khát khao một nụ hôn đắm
say. Ngoài kia rơi lá gió thu đã về. Về đây em nhé má vai cận kề. Lời
hẹn ước trăng sao thề, cùng nhau bước phiêu du cuộc đời, tình anh tha
thiết xin trao cho người.” Lâu lâu nghe lại hoặc ôm đàn ngêu ngao ca khúc, cứ tưởng mình vẫn còn tuổi đôi mươi để mơ màng người yêu nào đó.