Trang

Tìm kiếm Blog này

Thứ Tư, 31 tháng 10, 2012

TÔI VỀ - Bích Xuân

 Mùa hè ở Sài Gòn buổi chiều thường có những cơn mưa phùn làm dịu bớt cơn nóng trong người. Tôi nằm lì trong khách sạn chờ mặt trời lặn rồi mới bước ra đường. 
Ở Pháp trên hai mươi năm, lần đầu tiên về thăm quê hương, nhớ lúc máy bay vừa hạ cánh rồi dừng hẳn lại, lòng tôi cảm thấy hồi hộp, lo âu điều gì viển vông ... 
 Các cửa quầy hộ chiếu của nhân viên làm việc trong phi trường Tân Sơn Nhất được che ngang tấm kính, họ mặc đồng phục màu xanh lá mạ biểu tượng màu xanh của Tầu Cộng. Tôi nhìn chung quanh, nhân viên làm việc trong phi trường, hết chín mươi phần trăm là người miền Bắc.
 Có được một chỗ làm nơi đây không phải là dễ, nghe đâu phải mất trên mười cây vàng, nhưng cũng chỉ làm được vài năm thôi, chỗ làm của họ cũng sẽ được “bán” lại cho một người khác sắp vào.
Tôi đưa passport hồi hộp chờ đợi...Người nhân viên ngước nhìn tôi, rồi nhìn vào tấm hình trong hộ chiếu không nói gì rồi trả lại passort cho tôi. Tôi đã đi lung tung khắp nơi không sợ, ấy vậy mà khi về VN tôi lại... run , y như là nhõng nhẽo với mình chưa từng đi đâu bao giờ !
 Hai ngày đã quen với sinh hoạt ở Sài Gòn, nhưng tôi chưa dám ra mua một thứ gì, hay ăn một món gì trong các quán cơm bên cạnh.
 Hai ngày đầu tôi chỉ ăn hủ tiếu và cơm cá kho mặn tại khách sạn, không dám ăn uống vô tư ở ngoài, sợ bị đau bụng như báo chí trong nước thường nói đến. Tôi ít thích ăn cơm, ăn tiếp ba ngày là thấy ngán. Tôi ăn trái cây thì khỏi phải sợ bị trúng độc.
Khách sạn ở đường Lý Thường Kiệt, phòng còn mới nên rất sạch sẽ ở gần chợ Bến Thành. Khách sạn có camera đặt ở mỗi hành lang. Ban đêm có hai bảo vệ canh gác. Để cạnh tranh, giá thuê phòng cá nhân khách sạn 30 đô, tụt xuống còn 25 đô một ngày, còn ở đường Phạm Ngũ Lão và đường Bùi Viện thì giá 10 đô, phòng sạch sẽ, nhưng hơi cũ đã có mùi ẩm ướt.

 Con đường nhỏ rất ồn ào vì người qua lại rất nhiều. Nghe đâu có khách ngoại quốc đã mất máy vi tính cầm tay (laptop) và máy camera, không phải kẻ lạ vào phòng mà chính là khách đến thuê phòng rồi thừa cơ phá cửa vào lấy trộm. 
Chuyện du khách mất đồ trong khách sạn đòi chủ nhân bồi thường là chuyện không tưởng. Để cho bảo đảm, vật sở hữu nào có giá trị nên gởi lại cho khách sạn mỗi khi ra ngoài, ngay như cả passport cũng vậy. Ngày đầu mướn phòng tôi chỉ đưa bằng photocopy, sau thì tôi gởi passport cho khách sạn giữ luôn. 
Trước khi ngủ hoặc đi đâu, tôi đều khóa valise lại (cẩn thận vẫn hơn).
 Về ở trên quê hương của mình mà lòng cứ nơm nớp phập phồng như đến một xứ nào lạ hoắc lạ huơ...
“ Chợ Đêm” ở Bến Thành bắt đầu sáu giờ chiều người ta che “tăng” để làm quán ăn, nấu nướng ngay tại chỗ, đủ các món ăn kể cả món thịt ếch còn sống treo tòng teng trên bếp, chờ khách thích con nào đem xuống chặt đầu, lột da bỏ vào chảo dầu.

 Ui chao, giữa trung tâm đô thị về đêm mà nhìn mấy chàng ếch đang treo cổ, đưa cái bụng trắng tinh nằm chờ chị bếp cho vô vạc dầu, để làm khoái tỷ cái lưỡi của bợm nhậu làm tôi bỗng lạnh mình.

 Nằm san sát quán ăn là các hàng bán áo quần, đủ loại, đa số là hàng của Trung quốc và đồ lưu niệm . 
Trời về đêm, sau cơn mưa có mùi âm ẩm, tôi đứng (không dám đứng lâu) nhìn chị bếp xào nấu giữa bếp lộ thiên, bị muỗi chích một phát đau điếng vội vàng bỏ đi, vừa đi vừa nhìn những món thịt, tôm, ốc, trứng v.v... chưng bày trong tủ, được bao che bởi một miếng kính nhưng cũng thấy rõ những con muỗi và bù hong bu chung quanh đống thịt nguội.
 Hèn chi mà khách nước ngoài ăn vào bị trúng độc, bị tiêu chảy, đau bụng ói mửa đến mật xanh, ruột gan đau đớn như muốn bung ra ngoài.
 Ăn uống không cẩn thận là vậy ! Ngày cũng như đêm, ở quận nào người và xe chật ních.
 Xe gắn máy, xe hơi, người đi bộ đầy trên đường phố, mạnh xe ai nấy chạy, mạnh người nào nấy đi bất kể khi đèn đỏ.
 Hôm nay tôi cũng muốn đi tìm cảm giác lạ nên cũng nhảy lên xe gắn máy, ngồi phía sau thằng em để nối đuôi chạy theo đoàn xe hít thở bụi đường.
 Thỉnh thoảng tôi hét “ái ái” rồi co chân lên tới cằm, sợ chiếc xe bên kia gần như muốn húc vào chân mình chỉ còn trong gang tấc... Khói xe hòa bụi mờ trong rừng người, tạo thành một khung cảnh hỗn độn vô trật tự giữa trưa hè bỏng rát.
 Mồ hôi nhễ nhại trên mặt mỗi khi xe ngừng lại, thấm ướt không biết mấy cái khăn giấy.
 Khăn giấy ở Việt Nam chùi một cái đã bỡ ngấy, vụn nát.Đang trên đường, bỗng một người đi xe ngược hét lớn: “ Có công an anh ơi !” thằng em định quay đầu lại thì đã trễ, anh công an đứng ở góc đường, đưa tay ngoắc bảo nó tấp xe vào lề. Thằng em tôi lẩm bẩm:“Chết! đi ngược chiều rồi”. 
 Tôi ngồi phía sau vội nhét “tờ trăm xanh ” vô túi nó. Xe ngừng, anh công an nói: “Anh có biết đã vi phạm luật đi đường không ? ” 
Thằng em tôi lí nhí: “Dạ biết! ”Anh công an hỏi “Biết tại sao anh đi ngược!” Tôi có tính tinh nghịch tiếp lời thằng em:“ Dạ, vì nó không thấy anh đứng đây, nếu thấy anh nó không dám vào đâu !”
 Anh công an bỗng bật cười, thằng em tôi cười theo và nhanh tay nhét vội tờ trăm xanh vào tay anh công an. Anh công an ra dấu biểu nó đi đi ...
Xe Honda của Trung quốc bảy triệu đồng một chiếc, (chừng $450 đô) Honda Nam Hàn thì mười triệu (chừng $700 đô ) nhưng cũng còn rất nhiều người nghèo, nên việc mua xe Honda không phải là dễ...
Hàng nội hóa của Trung quốc nhất là áo quần bán ở VN so ra rẽ rề, nhưng sờ đến máy móc ví dụ như máy ảnh, máy vi tính (Laptop) v.v... mắc hơn giá bán ở nước ngòai . Một tuần ở Sài Gòn đi đâu tôi cũng đi bằng taxi, con đường gần mà mấy ông taxi chạy vòng thành đường xa, một tuần lễ tính ra hơn hai trăm đô.
 Sài Gòn các cô đi xe máy, xe đạp sợ nắng ăn da nên ra đội mũ tai bèo, găng tay gần nách, mặt che kín chỉ chừa đôi mắt, thoạt nhìn giống như đàn bà của xứ Ả Rập.
Tôi mướn xe Honda mỗi ngày  $ 5 đô nhưng họ đòi passport, tôi không chịu đưa, nên nhờ người quen đứng thuê xe dùm.
 Cuốn sổ passport là “linh hồn”, chớ dại mà đưa bất cứ ai trong bất cứ trường hợp nào. 
Tôi luôn luôn có hai, ba tờ phoyocopy trong xách, cần hỏi là có sẵn. Tôi có tính cẩn thận nên trước khi về VN cũng đã photos vé máy bay và passport gởi đến tòa Đại sứ Pháp ở VN, nếu có gì thì tôi đã có tất cả hồ sơ trong sứ quán Pháp rồi. 
Khi đến Việt Nam tôi không bị một trở ngại gì với .., nhưng bị “Việt gian” (từ để gọi những người Việt Nam buôn gian bán lận) trong giới thương mại đụng đâu “chém” đó và giới taxi cứ chạy vòng vo khi trả tiền méo...mồm luôn.
 Chuyện này cũng là thường tình đối với Việt kiều thôi .Đi một vòng Sài Gòn ban đêm nhất là các quán cóc trên các vĩa hè, giới buôn thúng bán bưng đủ loại.
 Thành phố xô bồ như cái chợ. Ban đêm hay ban ngày, dù mưa hay nắng, dù ruồi muỗi bên đống sình, người dân ở thành phố họ ăn đứng, ăn ngồi, ăn chồm hỗm dưới đất thật ngon lành, nhìn họ ăn như một lối...thiền .

Thứ Ba, 30 tháng 10, 2012

HÒA TẤU GUITAR HAY NHẤT THẾ GIỚI


                                  

Happy Halloween 2012



 Halloween là một lễ hội truyền thống được tổ chức vào ngày 31/10 hàng năm chủ yếu là ở Bắc Mỹ và châu Âu…
Vào khoảng 800 năm trước Công nguyên người Tây Âu coi mặt trời là vị thần tốithượng tạo ra công việc, giúp mùa màng sinh sôi và làm trái đất trở nên tươi đẹp. 
Vì vậy, vào mùng 1 tháng 11 hàng năm người Celtic (thuộc vùng Bắc nước Pháp – Anh bây giờ) tổ chức ngày lễ đánh dấu sự kết thúc của mùa hè và bắt đầu của mùa đông "đầy bóng tối và lạnh giá".
 Họ cho rằng trong mùa đông thần mặt trời bị Samhain – “chúa tể của cái chết và hoàng tử của bóng đêm” giam cầm. Vào thời gian này, linh hồn những người đã mất xuất hiện dưới hình hài của con mèo đen để tìm cách quay trở lại cuộc sống. Chính vì vậy, mèo đen trở thành biểu tượng của lễ hội Halloween.
Cuối tháng 10 cũng là dịp để người Celtic dâng cúng lễ vật để cảm ơn những gì thiên nhiên đã ban tặng cho họ và cầu xin cho một nămmới thịnh vượng và mùa màng bội thu. Vào lễ Samhain người ta thường đốt những đống lửa lớn trên đồi để chứng tỏ lòng tôn kính tới các vị thần và xua đuổi tà ma. Người dân thường lấy một hòn than hồng từ đống lửa đó để mang về nhà. Hòn than đó được giữ trong củ cải hay quả bầu bí.
Để không bị những linh hồn lang thang quấy phá, người ta hoá trang và khắc những khuôn mặt kinh dị trên những đèn lồng bằng quả bí ngô hoặc củ cải, tục này còn lưu truyền đến hôm nay vào ngày lễ Halloween.
Vào những thế kỷ đầu Công nguyên, đạo Thiên chúa được phổ biến mạnh ở Châu Âu, số vị thánh nhiều đến nỗi không có đủ ngày trong năm để làm lễ tôn kính cho mỗi vị thánh. Chính vì vậy, người ta đã lập ra ngày lễ các thánh (All Saints'Day), để làm lễ dành cho các vị thánh mà các Giáo hội không biết hết được.
 
 Lúc đầu ngày này được tổ chức vào 13/5, nhưng sau đó đã được chuyển vào ngày 1/11 trước ngày lễ các linh hồn (All Soul's Day - 2/11).
Halloween có tên gốc là All Hallows'Eve, có nghĩa là đêm trước Ngày lễ các thánh. "Hallow" là một từ tiếng Anh cổ có nghĩa là "thánh" và cuối cùng đổi là Halloween như chúng ta biết ngày nay.
Như vậy lễ hội Halloween là kết quả của nhiều sự biến đổi trong hàng thế kỷ. Song giờ đây, các ngày lễ trong lễ hội Halloween không còn mang ý nghĩa tôn giáo mà mọi người đều coi đó là một lễ hội vui chơi với những quả táo của lễ hội Pomona, con mèo đen của lễ hội Sanhaim và những con ma, bộ xương của ngày lễ các thánh và các linh hồn, All Saint's Day và All Soul's Day.
Halloween du nhập vào nước Mỹ do những người Ailen và Xcotlen di cư và trở thành một ngày lễ hội dân gian lớn ở Mỹ và Cananda. Vào ngày lễ này trẻ em thường chơi trò "trick and treat", chúng đến từng nhà thu thập những cây nến, táo và nhiều thứ khác.
 
 


Trong ngày Tết Halloween hiện nay, mỗi nhà thường trang-trí cây đèn-lồng làm bằng quả bí-ngô pumpkin. Người ta mua những quả pumpkin về khoét rỗng ruột, đẽo vỏ ngoài thành hình một cái mặt có đủ mắt mũi mồm để khi đốt nến (đèn cầy) bên trong, ánh-sáng có thể tỏa ra giống như cây đèn.
 Cây đèn làm bằng quả bí pumpkin trong ngày Tết Halloween được gọi là Jack-o'-Lantern.
 Có nhiều người mua cây đèn Jack-o'-Lantern làm bằng nhựa màu vàng da cam có bán sẵn ở các cửa tiệm.
Ngày xưa ở Anh và Ai-Nhĩ-Lan, người ta dùng củ cải đỏ, khoai tây và củ cải tây để làm lồng-đèn trong ngày Tết Halloween.
 Sau khi phong-tục này được du-nhập vào Bắc-Mỹ, những quả bí-ngô pumpkin mới bắt đầu được sử-dụng làm lồng đèn như hiện nay.
Theo chuyện thần-thoại Ai-Nhĩ-Lan, Jack-o'-Lantern là biệt-hiệu của một người đàn ông tên là Jack.
 Anh Jack này khi chết không thể lên thiên-đàng vì lúc còn sống anh là người bần-tiện và bủn- xỉn.
 Anh ta cũng không thể xuống địa-ngục vì anh ta đã chế-riễu quỉ-sứ ma-vương.
 Kết-quả là linh-hồn anh chàng Jack phải đi lang-thang trên dương-thế với cái đèn lồng cho đến Ngày Phán Xử (Judgment Day).
                                        VOA news




LY RƯỢU THẤT TÌNH.



Pha cho tôi một ly rượu thất tình,
Đủ mùi vị tủi hờn, chua cay nhé,
Này rượu mạnh, chút nước chanh, thêm đá,
Ly cocktail tôi uống có vơi buồn ?
Pha cho tôi một ly rượu chán chường,
Vẫn rượu mạnh, với rượu mùi cho đắng,
Thêm rượu bạc hà màu xanh cho đẹp,


Dù mất nhau tình vẫn đẹp một thời.
Rượu lạnh trên tay vừa đầy lại vơi,
Vẫn chưa đủ làm hồn tôi chếnh choáng,
Buồn riêng tôi, vũ trường đông vui lắm,
Tiếng nói cười trong tiếng nhạc điên rồ.
Pha cho tôi thêm ly rượu thiết tha,
Lắc thật kỹ những mùi tình thương nhớ,
Sô đa sủi bọt, nước cam, rượu đỏ,


Rót ra ly sóng sánh một biển sầu.
Tôi nhấp từng chút ly rượu khổ đau,
Để cảm nhận mùi nước cam thơm qúa,
Mùi cam ngọt ngào như tình qúa khứ,
Lát cam tươi, ly rượu đẹp. Vẫn buồn.
Hôm nay tôi tập uống rượu một mình,


Hôm qua tôi chưa bao giờ biết uống,
Tôi sợ lẻ loi khi chiều dần xuống,
Rượu sẽ thăng hoa cho những sắc màu.
Anh bạc tình mà có dễ quên đâu,
Anh hiện về theo từng ly rượu cạn,
Anh trên môi vị mật ong ngọt lịm,
Anh rượu chưa pha đốt cháy buồng tim.


Mùi vị nào, rượu nào cũng là anh,
Nồng nàn, quyến rũ và đầy cảm hứng,
Loại rượu quý ủ từ bao lâu lắm,
Tôi uống vào say đắm giữa u mê.
Pha cho tôi ly rượu buồn lê thê,
Để tang chuyện tình bằng màu Rum trắng,

Thêm rượu ngọt sao vẫn là rượu đắng ?
Giọt nước mắt tôi sẽ làm tràn ly.
Tôi sẽ uống suốt đêm nay. Không về !
Ly rượu thất tình quán khuya tê tái,
Tôi muốn say, tôi muốn quên anh đấy,
Anh sẽ chìm vào một cõi hư không.


Nguyễn Thị Thanh Dương.

Ba điều ước

 Sáng hôm nay mặc dù là sáng thứ hai nhưng tôi đi chùa. Tôi đi với một thằng bạn thân của tôi và một người hướng dẫn viên bất đắc dĩ tên Vũ.
 Vì Vũ thật ra chỉ là một người tỵ nạn, là một trong những hồ sơ mà VOICE hiện đang giúp đở ở Thái Lan. Vì tôi kẹt không có thời gian đi tìm hướng dẫn viên. 
Lại không nói được một chữ tiếng Thái. Nên thôi thì có qua, có lại, cho toại lòng nhau. Tôi giúp Vũ làm hồ sơ đi định cư. Vũ giúp tôi đi chùa!
Như đã có lần từng chia sẻ, tôi không phải là một người sùng đạo. Mỗi năm tôi chỉ đến chùa được một vài lần. Mà phần lớn là nhân những dịp lễ lớn: Mùng Một Tết. Lễ Phật Đản. Vu Lan.

 Nếu may mắn có show làm ở chùa thì càng tốt. Vì cùng một lúc tôi có thể làm được hai việc. Vừa làm show kiếm tiền nuôi con (nếu đó không phải là show...chùa). Vừa đến được gần cửa Phật.
Như sáng hôm nay.Theo như lời Vũ nói thì ngôi chùa mà chúng tôi đến, Chùa Phật Vàng (The Golden Buddha) là một trong những ngôi chùa nổi tiếng nhất ở Bangkok. Ở đây có đặt một tượng Phật Vàng được cho là lớn nhất thế giới. Vì nó nặng đến gần 5.5 tấn.

 Và hoàn toàn được đúc bằng vàng ròng, vàng thật. Nếu chỉ tính riêng giá trị của tượng Phật này bằng vàng ròng thì nó được ước lượng lên đến hơn 250 triệu đô.
Theo truyền thuyết thì tượng Phật này đã được đúc và sau đó ghép lại từ thế kỷ thứ 13. Có nghĩa là hơn 700 năm về trước. 

Khi đất nước Thái Lan và triều đại Sukhothai bị Miến Điện tấn công và xâm chiếm.
Biết là không có cách nào để giữ lại một số lượng vàng khổng lồ nếu đất nước bị xâm lăng, những người lãnh đạo vào thời đó đã quyết định gom tất cả lại để đúc thành tượng Phật Vàng này. 

Trước khi đắp lên tượng một lớp đất đá hỗn hợp bên ngoài để che dấu phần vàng ròng ở bên trong.
Sau đó họ cho đem ra đặt ở bên ngoài ngay trước cổng chùa. Ai vừa bước vào cũng thấy. Nhưng hoàn toàn không biết bên trong là cả một khối vàng ròng. Kể cả các quân đội xâm lăng.
Từ thế kỷ này sang thế kỷ khác.
Từ thành phố này được di chuyển sang thành phố khác.

Mãi cho đến năm 1955. Ở Bangkok.

Trong một dịp rất tình cờ.

Hôm đó ba nhà sư ở ngôi chùa Phật Vàng này (đầu tiên được đặt tên là Tam Bằng Hữu vì ngôi chùa do ba người bạn gốc người Hoa cùng đi tu lập nên) đã cho người dời tượng bằng cách dùng dây cẩu đi.

 Nhưng không may (!), trong lúc tượng đang được di chuyển thì dây bị đứt. Làm cả tượng bị rơi xuống và phần đất đá nung khoác bên ngoài rạn nứt.Để lộ ra phần tượng vàng ròng ở bên trong. 
 Đến lúc đó mọi người mới vỡ nhẽ.
Kể từ đó tuợng Phật đã được nhiều người đến xem, chiêm ngưỡng và được cho là rất linh thiêng. Vì vào năm 1955 khi tượng để lộ hình ảnh thật ở bên trong cũng là lúc Thái Lan chuẩn bị tổ chức lễ kỷ niệm 2500 năm kể từ ngày Phật Thích Ca nhập niết bàn.

Cũng nhờ sáng nay chúng tôi đến thăm viếng khá sớm nên chùa vẫn còn vắng vẻ, ít người qua lại.

 Khách du lịch vẫn chưa đến nườm nượp như thường ngày sau 10 giờ. Và cũng nhờ vậy tôi đã có dịp tĩnh tâm và cầu mong 3 điều ngay trước mặt Phật.
Thật ra thì mỗi khi tôi cầu gì cũng thường là ba. Muốn biết thêm về một người nào đó tôi cũng thường hỏi câu: nếu bạn phải dùng 3 tĩnh từ để miêu tả bạn thì 3 chữ đó sẽ là 3 chữ gì?

Hình như chúng ta ai cũng thích vậy. Cũng nghĩ là đôi khi chúng ta cũng nên có cặp...ba. 

Con nít mới tập đọc thì là một, hai, ba. Thi Olympics luôn luôn có 3 hạng. 
Thậm chí ngôi Chùa Phật Vàng này cũng do 3 người bạn thân thành lập tạo nên. Và cả ba chúng tôi ngẫu nhiên đã cùng có mặt tại nơi này.
Nếu đó không phải là 'together' hay 'threegether', một từ lóng tôi vừa mới học được, thì là gì?

Và chính vì vậy, 3 điều ước của tôi là: thứ nhất, tôi cầu mong cho đất nước Việt Nam sớm được tự do, có dân chủ. Con Đường Việt Nam ngày càng được rộng mở, thênh thang, ngày càng in dấu nhiều vết chân của những người có tâm, còn nặng lòng với quê hương, với dân tộc.

Thứ hai, tôi đã cầu xin, mong sao cho gia đình tôi, sức khỏe của thằng cu Trịnh Phi nhà tôi luôn được khỏe mạnh, dồi dào.
 Vì tôi nghĩ cuộc sống rất đơn giản. Chỉ cần chúng ta không bị bệnh hoạn, thân xác không bị đau đớn, hành hạ từng ngày, từng giờ thì xem như chúng ta đã tìm được 7/10 hạnh phúc.
Và lời cầu cuối cùng, thứ ba, tôi đã khấn nguyện cho riêng tôi. Mà trong trường hợp này có lẽ tôi cũng nên giữ cho riêng mình.

Còn bạn thì sao? Nếu cũng có dịp quỳ trước tượng Phật Vàng này thì ba điều ước của bạn sẽ là ba điều gì?

                                        Trịnh Hội 
                                  @@ tks your article !!

Cười Xả Stress


 Ðời Dài Lê Thê

- Có đúng là những người có vợ sống lâu hơn những người độc thân không?
- Không, họ chỉ cảm thấy cuộc sống dài lê thê mà thôi. 


Sự Kiện Lớn

Giáo sư hỏi cả lớp:
- Ai có thể nêu hai sự kiện lớn trong cuộc đời của nhà thơ Anh John Milton?
Một nam sinh viên nhanh nhẩu phát biểu:
- Sau khi kết hôn, nhà thơ viết tác phẩm "Thiên đường đã mất".
- Đến khi vợ ông mất, ông viết tác phẩm "Thiên đường trở lại". 



Vẽ theo......

Có một ông nọ vào trong phòng triển lãm tranh để coi tranh, bỗng ông giật mình bởi vì thấy một bức tranh vẽ hình người đàn bà khỏa thân giống vợ của mình, ông liền vội vả về nhà giận dữ hỏi bà ta:
-  Có phải em làm người mẫu cho thằng cha họa sĩ kia vẽ hình khỏa thân không ?
- Ðâu có đâu, em đâu bao giờ làm người mẫu cho thằng cha họa sĩ đó, chắc là ông ta vẽ theo trí nhớ thôi...


Khó tính?


Một ông phàn nàn với đồng nghiệp:
- Phụ nữ thật khó tính. Năm ngoái, vợ tôi báo tin sắp được làm mẹ, tôi tặng cô ta bó hoa. Vậy mà hôm qua, tôi báo tin sắp được làm bố một đứa bé nữa, cô ta lại đập cán chổi vào đầu tôi???


 Thiên thần
 
Bé hỏi mẹ:
- Mẹ ơi, có phải các thiên thần có cánh và biết bay không mẹ?
- Đúng rồi con yêu.
- Hồi sáng lúc mẹ đi chợ, con nghe bố gọi chị giúp việc là thiên thần. Thế bao giờ thì chị ấy bay?
- Ngay bây giờ đây, mẹ cho chị ấy bay liền con ạ!


Người Vợ Tuyệt Vời


Hai người bạn nói chuyện với nhau:
- Có lẽ mình phải xin ly dị.
- Sao vậy?
- Vợ mình nửa năm nay không thèm nói với mình một câu nào.
- Cậu điên à! Biết tìm đâu ra một người vợ tuyệt vời như thế.

                                               St 
                                              @@ woa,hahahahah, tksssssssssssss!

NS Ngô Thụy Miên, Lụy Khúc Hôm Nay

Âm nhạc tự nó đã gắn bó thiết tha với đời sống, với những vui buồn vây quanh.Người yêu nhạc chới với chỉ Gợi Giấc Mơ Xưa của Lê Hoàng Long đã trở thành một tình khúc bất tử. Không biết, hãy nghe sẽ biết. Không thấm, hãy nghe nhiều lần để thấy cõi tình dằng dặc muôn vết chân đau phiền muộn. 
Nỗi thở than chót vót tận cùng của âm vực.Tôi biết nữa kìa: Văn Phụng với Suối Tóc để tặng riêng cho Châu Hà, người yêu trong mộng của ông. Còn nữa, như Nguyễn văn Khánh với Nỗi Lòng, gởi người-không-yêu-lại-mình. Nhạc ông quằn quại đau đớn, lẻ loi lạ kỳ.
 Người con gái phố Hàng Đào năm xưa cũng đã đi vào dòng nhạc Tô Vũ với tác phẩm bất hủ Em Đến Thăm Anh Một Chiều Mưa với cái quay quắt tự hỏi lòng:

Lòng bồi hồi nhìn theo chân em chìm trong ngàn xanh
Ta ước mơ một chiều thêu nắng
Em đến chơi quên niềm cay đắng
Và quên đường về...

Âm-nhạc-hôm-nay với tình yêu thánh hóa qua Lời Buồn Thánh của Trịnh Công Sơn.

 Những Bài Không Tên trong tình-yêu-dấu-mặt của Vũ Thành An. Gần nhất là cuộc tình nát tan, bít lối của Từ Công Phụng gửi Từ Dung qua Mắt Lệ Cho Người:Đời nhau đã khép đi vội vàng
Tình ta cũng lấp lối thiên đàng
Như cánh chim khuất ngàn
Như cánh chim khuất ngàn
Còn mong, còn ngóng chi ngày yêu dấu
Thời nào đã hết trái tim buồn
Lời nào đã hết trái tim buồn
Xin giữ trong mắt lệ
Xin giữ trong mắt lệ
Nhòa theo từng bước chân người trông vời...Nhưng với tôi, Ngô Thụy Miên mới chính là người viết những lụy khúc ngày hôm nay. Bản thân, ông là một nhạc sĩ sử dụng vĩ cầm tài hoa. Một phần, ông được đào tạo ở môi trường thuận lợi mà bốn vách tường được đan bằng cung bậc, mái vươn cao lên đỉnh bình yêu quấn quýt ánh tơ trời. Thầy trò quên hết. Quên mình. Quên đời. 

Tất cả dành cho nét đắm say của nghệ thuật.Hồn nhạc nơi ông, do đó, lãng đãng, mênh mang trải dài. Dịu dàng, êm ả của đôi tay tình ái. Thanh thoát vượt qua sự ầm ĩ thường hằng. Hơn thế, âm nhạc Ngô Thụy Miên là chất mật quấn chặt tình yêu, tô thắm lên môi nụ cười.

 Tình yêu hôm nay thành giọt lệ ngày mai. Tình yêu chỉ còn là tiếng thở than trầm buồn, trải dài nghiệt ngã trên những thang âm réo rắt, thích hợp với tiếng vĩ cầm vốn là sở trường của ông.Tôi thích thứ lụy khúc nồng nàn, tiếng thở than trong hoan lạc hòa vào chăn nệm ấm êm: đó, Niệm Khúc Cuối đó! Hãy nghe, hãy hát, hãy đàn, sẽ thấy đôi vai nhẹ bớt gánh đời.
 Tuy là biểu tượng của sự độc đáo qua âm-nhạc-giao-thoa cùng xác thịt nồng-cháy-uyên-ương đã đưa tên tuổi ông ngự trị trong thứ lụy khúc ông viết tiếp theo sau này:Xin cho tôi, tôi như con ngủ. Ru em, đưa em một lần, ru em vào mộng, đưa em vào đời, một thời yêu đương. Cho tôi xin em như gối mộng.
 Cho tôi ôm em vào lòng. Xin cho một lần, cho đêm mặn nồng, yêu thương vợ chồng...Ở một tình khúc khác viết trong cung thứ, điệu Slow rải buồn, lụy khúc tìm lại những dấu chân xưa đan bằng kỷ niệm. 
Đó là Dấu Tình Sầu của những lần hò hẹn bên nhau. Anh có em là anh có tất cả. Ông thầm khổ đau cũng phải méo miệng ngậm tăm. 
Thần chết xa xa vẫy tay chào thua, chìm khuất. Bóng vĩnh cửu như làn mây trắng về trời. Ở đó có tình yêu của chúng ta thăng hoa như từng mảng nuột nà của trời xanh bát ngát. Niêàm hoan lạc chói lòa ngất ngây.Anh có em là anh có tất cả. 
Ngọc dát ở dưới chân. Trăng kề bên gối mộng. Da thịt em thơm hương hoàng lan khiến anh chao đảo thành cánh bướm tình si.Sao hôm nay em chẳng còn là của anh?
Cái báu vật anh ôm, anh giữ, trộn lẫn trong hơi thở, thôi rồi chẳng còn! Anh mất em là anh mất tất cả. Hạnh phúc xa bay. Nỗi chết cận kề. 


Anh đang gọi em thảng thốt khi bóng chiều tà bủa cháy từng lỗ chân lông để anh thành thể xác trơn trụi.Có phải em hiện hình là Dấu Tình Sầu trải nhớ nhung đan bằng kỷ niệm, để anh thấy cuộc đời chỉ đáng sống khi anh còn hiện hữu, lân la trong niềm nhức nhối thân yêu đó?

Chiều còn vương nắng để gió đi tìm
Vết bước chân xưa qua bao nhiêu lần
Lời ru đan ngón tay buồn
Ngàn năm cho giá băng sầu
Giận hờn xin ngập lối đi...

Ngô Thụy Miên oán trách cả mùa thu sao vẫn chưa phai để ông cố quên đi những lần “chung bước yêu đương” trên con đường tình:Và rồi mùa thu về trong mắt em
Hàng cây lá úa xanh xao nhiều
Vòng tay khép kín đôi mi nồng
Chuyện mình ngày xưa đành xin lãng quên
Cuộc tình đã chết theo sau thu tàn
Người về đây xin tròn giấc mơ


Những lụy khúc của Ngô Thụy Miên là nỗi dằn vặt khôn nguôi. Giòng âm thanh bay bổng, xuống trầm một cách kỳ diệu, xoáy vào lòng người những cảm giác lâng lâng mịt mờ. Ông là số rất ít các nhạc sĩ thành danh ngày hôm nay. Nhạc ông có một sắc thái độc đáo, cao sang. Lời ca ông viết bằng nhịp đập trái tim bão nổi.
 Đôi khi chan hòa, đôi lúc cuồng nhiệt như mạch nước vỡ bờ.Người viết không đủ khả năng phân tích cặn kẽ những lụy khúc mang mang, dàn trải trong hầu hết những nhạc phẩm ông viết cho đời, cho người, cho cuộc tình không lối thoát...
 Ông giống Trịnh Công Sơn mang chất thơ quyện trong lời nhạc. Ông không trăn trở, dằn vặt, thống trách tình yêu... như những Bài Không Tên của Vũ Thành An. Ông cũng không thể như Từ Công Phụng gieo nhân, hái quả trên Ngọn Tình Sầu để biến tình yêu thành Giọt Lệ Cho Ngàn Sau. Ở khía cạnh thơ phổ nhạc, nhắc đến Phạm Duy, Phạm Đình Chương... không thể không nhắc đến Ngô Thụy Miên.

Tên ông đã gắn bó với những vần thơ thoát khuôn sáo, nhưng đầy diễm ảo của Nguyên Sa. Hai nhạc sĩ mang họ Phạm đã sừng sững như bóng núi cản lối những tài năng muốn phổ-thơ-thành-ca-khúc.
 Điều rất khó nuốt và hiếm hoi. Hãy thử đếm trên mười đầu ngón tay rồi xem!Họ Trịnh với Cuối Cùng Cho Một Tình Yêu phổ thơ Trịnh Cung tuyệt đấy, nhưng là thứ con so. Từ quân với Trên Ngọn Tình Sầu, Ơn Em... bắt cái tài hoa từ thơ Du Tử Lê vào chất nhạc rạt rào của mình vẫn chỉ là cơn nắng ửng hồng sớm mai, nhưng lịm dần trong thứ nắng quái chiều hôm.Phạm Duy, ôi vô số kể. Ông đã là ông vua không ngai từ lâu mất rồi. Ngậm Ngùi, dòng lục bát của Huy Cận phổ thành ca khúc nghe hoài không chán. 
Và còn nữa. Và dài dài theo nhịp rung cảm bất tận của ông. Lại nữa như Đưa Em Tìm Động Hoa Vàng của nhà-thơ-phá-giới Phạm Thiên Thư đấy. Đó là kết quả của sự chọn lựa từng câu thơ trong nguyên cả một tập thật bắt ý. Tên tuổi Nguyễn Tất Nhiên qua nhạc Phạm Duy đã trở thành bất tử.Ngoài Phạm Duy, chúng ta không thể quên Phạm Đình Chương, cũng đã để lại cho đời những bài thơ phổ nhạc tuyệt vời: Mộng Dưới Hoa, thơ Đinh Hùng là một điển hình. Và còn nữa như: Khi Cuộc Tình Đã Chết, thơ Du Tử Lê, Dạ Tâm Khúc, Đêm Màu Hồng, thơ Thanh Tâm Tuyền, Đôi Mắt Người Sơn Tây, thơ Quang Dũng...Đó là những tài năng điển hình đã tô điểm một cách hài hòa độc đáo giữa hai yếu tố THƠ-NHẠC.
 Người ta thường nhận xét qua thơ đã có nhạc điệu tiềm ẩn trong đó. Không phải bàn tay phù thủy khó phổ thành một ca khúc thoát hẳn khuôn sáo của thơ. Có nhiều nhạc sĩ phổ thơ, nhưng mấy ai thành công?Với Ngô Thụy Miên, ông đã đem thơ Nguyên Sa vào trong âm điệu một cách biến hóa tài tình.
 Dưới cái nhìn của ông, thơ Nguyên Sa nói riêng, đầy nhạc tính, như đã xóa nhòa biên giới giữa thơ và nhạc.
 Ông có công đổi-mới ngôn-ngữ tình-yêu-hôm-nay. Ngô Thụy Miên rất tài hoa đã đem thứ ngôn ngữ đó giao hoan, dập vùi, nhún nhảy... thành những tấu khúc hài hòa lạ thường.Thơ Nguyên Sa của tuổi trẻ mới biết yêu. Những cô nàng thích ô-mai. Những anh chàng như con gà trống vừa đủ lông cánh. Cô nàng ngậm ô-mai nhăn nhó, xuýt xoa, nhưng vẫn thích của độc. Anh chàng gà tồ nhắm mắt gáy líu lo, nhưng cũng biết dụ khị những nàng gà tơ bằng một thứ-mồi-tình-yêu vớ vẩn...
Cái độc đáo, mật ngọt của thơ Nguyên Sa là ở chỗ “nhân gian có thể đặt chân tới đó” tha hồ vung vít, yêu nhau, đấu hót tưng bừng!Nhạc Ngô Thụy Miên là nỗi réo than của sự trở về. Là nét nồng nàn của đêm sâu ân ái.
 Là cái buồn vời vợi theo sự xoay vần của con tạo. Là nỗi đau thương vô bờ của tình-yêu lấp-lối.Thơ đó, nhạc đó, quyện vào nhau chỉ biết à ới mà thôi! 
Vừa đủ cho các đôi tình nhân hát mãi bên nhau không chán! Những vòng tay ôm, ôm mãi không vừa! Những nụ hôn đắm đuối, nồng nàn ...!Những A'o Lục Hà Đông, Tuổi Mười Ba, Paris Có Gì Lạ Không Em?... là những bến bờ neo tình để rồi ngày mai lại lênh đênh trên giòng năm tháng phiền muộn không bến đỗ.
Cám ơn Ngô Thụy Miên đã viết dâng đời những giòng nhạc châu báu, ngời sáng mãi trong mỗi trái tim biết thổn thức, quằn quại bằng hương vị của nước-mắt-tình-yêu...

                                      Phạm Quang Ngọc

                           @@ tks t/g & NS Ngô Thụy Miên !!