Trang

Tìm kiếm Blog này

Thứ Ba, 28 tháng 9, 2010

10 ĐIỀU HAY & Ý NGHĨA



-Gặp người từng ghét cay ghét đắng bạn: Nên cười xã giao với họ vì họ làm bạn trở nên kiên cường hơn.
- Gặp người đã từng phản bội bạn:
-Nên nói chuyện với họ vì nếu như không phải họ, ngày hôm nay bạn sẽ không hiểu biết gì về thế giới này.
- Gặp người đã từng hiểu lầm bạn: 
-Hãy nhân thể giải quyết sự ngộ nhận, bởi vì bạn có thể chỉ có một cơ hội này để giải thích mà thôi.

1. Khi gặp được người mà bạn thật sự yêu thương: Hãy nỗ lực giành lấy cơ hội trở thành một nửa của người ấy bởi vì nếu người ấy ra đi, tất cả sẽ không còn kịp nữa.
2. Khi gặp một người bạn có thể tin tưởng được:

- Cần giữ quan hệ tốt với người đó vì trong cuộc đời mỗi người, gặp được tri kỷ không phải là điều dễ.
3. Khi gặp người đã từng giúp đỡ bạn: Nhớ tỏ thái độ cảm kích đối với người ấy vì họ đã mang lại sự thay đổi trong cuộc đời bạn.
4. Gặp người đã từng yêu bạn: Nên nở nụ cười cảm kích với họ vì đã giúp bạn hiểu thêm về tình yêu.
5. Gặp người từng ghét cay ghét đắng bạn: Nên cười xã giao với họ vì họ làm bạn trở nên kiên cường hơn.
6. Gặp người đã từng phản bội bạn:

- Nên nói chuyện với họ vì nếu như không phải họ, ngày hôm nay bạn sẽ không hiểu biết gì về thế giới này.
7. Gặp người bạn đã từng yêu:

- Nên chúc phúc cho họ, bởi vì khi yêu, bạn chẳng đã từng mong muốn họ vui vẻ hạnh phúc đó sao?
8. Gặp người đi qua vội vàng cuộc đời bạn: Cần cảm ơn họ đã đi qua cuộc đời này của bạn, bởi vì họ là một bộ phận sắc màu trong cuộc sống phong phú và đa dạng của bạn
.9. Gặp người đã từng hiểu lầm bạn:
- Hãy nhân thể giải quyết sự ngộ nhận, bởi vì bạn có thể chỉ có một cơ hội này để giải thích mà thôi.
10. Và hãy cảm ơn một nửa của bạn hiện nay bởi vì người ấy đã yêu bạn, vì bạn và người ấy đang hạnh phúc.


Sưu Tầm .

Tình Như Lá Mong Manh


Em như chiếc lá xanh
Nhẹ rơi xuống mặt đất
Em như giọt nắng
Nằng tỏa sáng lấp lánh
Em như cơn gió
Gió phiêu lãng góc trời
Em như giọt mưa
Tan giữa biển khơi
Em như con sóng nhỏ
Cuốn theo lòng đại dương
Em cứ mãi ngu ngơ
Bóng anh mãi xa vời
Tình mình như chiếc lá
Mong manh và chóng phai


Camly


LỜI TỰ TÌNH TRONG ÐÊM


Khi mọi vật đều yên giấc… Trong bóng đêm, tôi muốn tìm lại chính mình… Tìm lại chính mình trong sự già nua và lặng lẽ…
Tôi chính là cái cầu thang năm xưa đã cằn cỗi theo thời gian… Mà thời gian thì lại rất vô tình !
Tiếng thở dài của Tôi ai mà biết dược, ai mà thấu hiểu tâm trạng của Tôi trong giờ phút nầy… Tuổi đời càng chồng chất.
Tôi đã bị bỏ quên, nhưng Tôi vẫn tự hào với ngày tháng đã qua, từng bậc thang đã nâng niu từng bước chân của các bạn của thời thơ ngây ấy,…
Tôi đã chịu đựng từng bước nhún nhảy của các cô nữ sinh trong giờ ra chơi, hay những bước chân vội vã khi tan trường với tà áo trắng, với trang giấy trắng, có giòng mực xanh mực tím ở lứa tuổi 15…17 và những mối tình vụng dại,thơ ngây, những giận hờn vu vơ, những tờ thư chưa kịp gửi hay lời tỏ tình không nói thành câu…
Nó đẹp làm sao. Thánh thiện làm sao!.. Tiếng cười rộn rã, hồn nhiên, đã có lúc làm Tôi xao động cả tâm hồn.
Những mái tóc dài buông xoã bờ vai, hay những bím tóc được tếch thật gọn gàng với chiếc nơ hồng xinh xắn, các cô bé ấy thật trẻ trung, trẻ trung như khi Tôi ở thời gian ấy.
Mỗi ngày…

Và mỗi ngày như thế, Tôi đã hoà nhập vào không gian vang vang tiếng cười, tiếng ồn ào trong giờ ra chơi, hoặc tiếng giảng bài của Giáo sư trong giờ học,…
Ðôi lúc Tôi lại quên mình là cái cầu thang đang nâng niu từng bước cho các bạn hướng đến một tương lai tốt đẹp.

. Thật sự không hiểu sao Tôi lại quên mất mình là ai…
Tôi đã vươn mình đứng thẳng, sự góp mặt của Tôi càng ngày càng đa dạng, phong phú hơn trong cuộc sống, khi người ta đã xây, tô, với xi măng, gạch, đá, cát… để Tôi trở thành một cái cầu thang bóng đẹp như ý thích của mọi người.
Tôi lại hạnh phúc biết bao khi mỗi ngày có những bàn tay nhỏ nhắn của các bạn chạm vào thành cầu thang, như vuốt ve, như an ủi…Thật sự Tôi đã không cô đơn !
...Mặc dù lúc đó Tôi lại hết sức bỡ ngỡ, rụt rè như cậu học trò lần đầu tiên tỏ tình một cách vụng về… Vụng về đến đổi chẳng nói được nên lời !
… Rồi thời gian qua nhanh..Từng đợt học sinh ra Trường…Họ rời ghế nhà Trường, bỏ lại sau lưng những ngày tháng còn là học sinh Trung Hoc, để bước lên những bậc thang kế tiếp, bước đi trong sự vô tình, tẻ nhạt, để chẳng bao giờ quay lại nhìn Tôi một lần cuối,…

Tôi lại thơ thẩn suốt những ngày tháng hè, như một kẻ mất hồn….
Thân xác của Tôi, chính là những bậc thang đã từng hiện diện trong cuộc đời của các bạn, tay vịn của Tôi đã từng níu kéo các ban cho khỏi té ngã khi trời mưa trơn trợt…
Sao Tôi lại nghe chua xót quá !

Bởi lẽ, tuổi thanh xuân rồi cũng rụi tàn theo năm tháng, giống như sư bệ rạc của thể xác…Ðó là điều tất nhiên !
Lũ trẻ bây giờ lại vô tâm hơn, chúng nó giẫm đạp, nhún nhảy, thậm chí còn đục đẽo, từng mảng xi măng rơi xuống, từng mảng bậc thang dưới chân vỡ vụn…
Tiếng rên của Tôi nho nhỏ, oằn mình ôm lấy ngực, để khỏi bật lên tiếng ho sặc sụa của tuổi già.

Làn da mịn màng của ngày nào đã bong tróc, để lộ ra những mảng thịt xám xịt, thảm hại, và cái mặc cảm thân phận trong sự héo sầu với tấm thân khô ráp, sần sùi mỗi khi bàn tay của các bạn nhỏ chạm vào.
Trong bóng đêm, cái không gian tĩnh mịch, lặng yên,..
.Thỉnh thoảng Tôi nghe có làn gió lạnh, có tiếng Dế kêu trong đêm ... Bóng tối đã bao trùm không gian, cho dù mặt đối mặt, vẫn chưa nhận ra nhau…

Tiếng thở dài của Tôi càng lúc càng não lòng, xa vắng…
Bây giờ, người ta đã xây nhiều cái cầu thang mới cho Trường, những chiếc cầu thang xinh xắn theo mô hình mới, lũ trẻ bây giờ luôn thích những gì mới đẹp của thực tại, người đời cũng vậy…
Tôi không trách họ, mà chỉ buồn cho mình, và luôn nghĩ rằng, đôi lúc các bạn cũng phải tạm quên những gì đã qua, dù trong lòng không muốn, luôn hoài niệm về những kỷ niệm đẹp, một thời vàng son của tuổi trẻ, nhưng lại dấu kín vào sâu thẳm tận trái tim, nơi góc nhỏ nhoi nhất của tâm hồn…và nằm yên trong đó…

 Bởi trong cuộc sống hiện tại còn có nhiều việc trước mắt mà các bạn phải làm. Cũng có những cô cậu học sinh thời ấy, đã trở về thăm Trường, họ đứng lặng thật lâu…lâu lắm…
Có lẽ ký ức trong họ đã quay về..
Tôi rất muốn có những bước chân thật nhẹ nhàng… Nhẹ nhàng từng bước…

Từng bước thôi… Tôi sẽ luôn hiểu rằng các bạn đang quay về kỷ niệm xưa, của thời còn đi học…
Một chút xíu thôi.

Một chút xíu thôi… Thật là, Tôi vui lắm… Tôi hạnh phúc lắm… Cám ơn các bạn. Các bạn đã không quên Tôi!
Tôi trở mình lần nữa, lại nghe rã rời đến tận xương cốt, có cái gì đó nghèn nghẹn trong tim…

Ôi,lại có những cơn mưa ập đến… Nghe buồn đến tận tâm can…
Việt Nam của Tôi chỉ có hai mùa Mưa Nắng, nhưng lại có mùa hè rợp trời Hoa Phượng nở, có hàng cây Ðiên Ðiển bông vàng ấm áp tình quê, có những bụi Luc Bình tim tím trôi giạt trên sông, có những mái chèo ở buổi chợ sớm, chợ chiều, có gió rì rào, mát rượi như lời hò hẹn của đôi tình nhân trong sân trường.
.Còn Tôi, Tôi chỉ là vật vô tri giác, thế mà sao cũng cảm thấy nỗi trống trải khi màn đêm buông xuống…
Tôi lại thèm có những bàn tay hiền hoà, nhân hậu đặt lên vai Tôi, để Tôi được thì thầm trong sự lẻ loi, cô đơn của chính mình…
“ XIN ÐỪNG QUÊN TÔI…
CHO DÙ TÔI CHỈ LÀ MỘT CÁI CẦU THANG GIÀ NUA, XẤU XÍ..

NHƯNG TÔI LUÔN MONG SỰ TRỞ LẠI CỦA CÁC BẠN…
RẤT MONG SỰ TRỞ LẠI,…

DÙ CHỈ MỘT LẦN!”

NGÔ CẨM HỒNG



Thứ Hai, 27 tháng 9, 2010

Dương Bình Nguyên: Từ Giày đỏ - Chuyện Tình Paris




“Chuyện tình Paris” với 11 truyện ngắn trong tập truyện chưa đầy 200 trang được Dương Bình Nguyên nhẹ nhàng xâu thành một chuỗi chuyện tình viết theo dòng cảm xúc đậm mạnh ấn tượng...
  Có lẽ bởi vậy mà hầu như không một truyện nào có cốt truyện ly kì lắt léo, cố tình cài đặt duy lý, rõ rành, hoặc sắp xếp khôn khéo.
Và cũng không ngẫu nhiên, tên truyện ngắn nào (và ngay tên tập truyện), cũng váng vất êm xuôi như tên một bài thơ tình: “Trời cao trong vắt”, “Người con gái không đợi nơi đầu dốc”, “Hoa phù du”, “Đôi giày đỏ đã mất”, “Không khóc ở Hà Nội”, “Tháng ngày xanh biếc” 
… Người đọc cũng có dịp “tái ngộ” với “Giày đỏ”, người đã gợi lên bao câu hỏi cho Dương Bình Nguyên khi tập truyện ngắn trước đó của anh được xuất bản.
 Mỗi truyện ngắn trong tập truyện này đều là một chuyện tình buồn, rất nhiều đắm đuối và phiền muộn, âu lo, cùng nhiều lỡ dở, trái ngang.
Tất cả cung cách viết truyện ngắn này hoàn toàn ứng với lối văn tự sự theo kiểu riêng của Dương Bình Nguyên, khi Nguyên chọn một giọng kể thầm thì như gió thoảng, rất xa lạ (hay chính Nguyên cũng dị ứng) với việc cao giọng giảng giải hoặc triết lý vụn
Đi hết 11 truyện viết theo kiểu của Nguyên, có thể không gặp, 
(hay không nhất thiết phải gặp) nhân vật “ra tấm, ra miếng”, theo cách quan niệm cổ điển, kể cả nhân vật “Giày Đỏ” được Nguyên dựng chân dung khá là góc cạnh. 
Nhưng “tâm trạng khi yêu” của nhân vật trong chuyện tình Nguyên kể, thì vẫn mắc kẹt đâu đó trong trái tim độc giả, cùng nỗi buồn sáng, trong trẻo và lặng lẽ như nước mắt rưng rưng khi ký ức trở  về…
 Trong văn chương, Nguyên cũng đanh đá, ngoa ngoắt, chao chát, đành hanh như một con mụ lắm điều, và thảng hoặc trưng ra một bộ mặt bất cần, trơ tráo
. Dường như, văn phong của Dương Bình Nguyên thiên về cảm xúc hơn là dụng công dựng nghệ thuật cho một câu chuyện.
Việc bút pháp thế nào không là điều quan trọng, miễn là tìm cho mình một cốt truyện, một mạch chảy, rồi nhân vật sẽ tự nhiên thành hình.
Hoặc chỉ cần một nhân vật trung tâm, câu chuyện sẽ bắt đầu xoay quanh nó.
Chuyện tình Paris cũng là một trong những tác phẩm như thế.trong văn chương truyện ngắn. 
Phan Lê

Chủ Nhật, 26 tháng 9, 2010

Chuyện Tình Yêu Dustin Nguyễn & Angela Nguyễn


Dustin N. không muốn nhắc lại chuyện cũ. Chuyện của vợ, người mẫu xinh đẹp Angela bị tai nạn trên đường đi sắm đồ cưới cho mình tám năm trước.
Sau ba năm quen nhau, cả hai quyết định cưới. Đó là quyết định hạnh phúc nhất trong cuộc đời người con gái. 
Angela đã vui sướng cùng bạn bè lái xe đi sắm đồ cho lễ cưới của mình.Thế nhưng, cô đã không bao giờ có thể mặc những chiếc áo cưới hay đội lên đầu chiếc khăn voan mỏng manh sương khói mua ngày hôm đó.
Khi tỉnh dậy sau tai nạn trên đường về, cô biết rằng mình đã bị liệt hoàn toàn hai chân.
Hai tay cũng không đủ sức để điều khiển chiếc xe lăn theo ý muốn.Dustin cũng biết rằng, không có một phép màu nào có thể mang trả lại cho anh một Angela hoàn hảo như trước.
Vậy mà anh, một tài tử điện ảnh đẹp trai và đang nổi tiếng bình thản xếp những món đồ cưới sang một bên, cùng cô gái bước vào một cuộc chiến quyết liệt giành lấy niềm tin yêu và ý nghĩa cuộc sống cho cả hai.Đã tám năm trôi qua, Angela vẫn ngồi xe lăn, nhưng tình yêu của họ thì đứng vượt dậy, cao hơn mọi thế đứng của hạnh phúc.
Rồi cô trở thành người phát ngôn của Trung tâm trợ giúp những người mắc bệnh tê liệt (Paralysis Resource Center – Trung Tâm PRC) của Christopher and Dana Reeve Foundation (Tổ Chức CDRF).Khi nhắc về vợ, Dustin Nguyễn không chờ được yêu cầu, anh lấy điện thoại của mình để "khoe" khuôn mặt người bạn đời của anh.
Đó là ảnh một phụ nữ đầy cá tính, sắc sảo, thông minh và rất mạnh mẽ. Một cô gái Á lai Âu mang họ Việt Nam: Angela Rockwood Nguyễn."Nghe bạn bè ca ngợi anh là người chung thủy lắm phải không?". Dustin ngớ người hồi lâu và chậm rãi nhắc lại theo kiểu người học ngoại ngữ nhắc một từ mới học.
- Chung thủy... là gì?
Câu hỏi ngược đã làm người đối diện cũng ngớ ra, nhưng khuôn mặt nghiêm trang và rất chân thành của anh cho biết, đó không phải là câu hỏi đùa.
Nghe những giải thích đơn giản nhất về khái niệm "chung thủy", anh bảo: "Chuyện ấy có gì đặc biệt đâu.
Tôi nghĩ rằng trên đời, ai cũng phải sống như thế thôi. Với tình yêu thì phải thật thà".
Anh dừng lại một chút, suy nghĩ, như cân nhắc lựa chọn trong vốn tiếng Việt chưa nhiều lắm để thể hiện suy nghĩ của mình, 
"Tôi cũng biết rằng có những người không làm thế được. Nhưng với tôi thì không thể khác. Tình yêu là phải thật thà với nhau. Điều đó phải được giữ gìn".
Cách anh ghép hai từ tình yêu và thật thà, để cạnh nhau nghe thật chân thật và thuyết phục. Quả thực, với người đàn ông này, trong tình yêu, trong tai nạn xảy ra cách đây tám năm, trong nỗi bất hạnh riêng của người mình yêu và chuẩn bị cưới làm vợ, không có con đường nào khác.
Và anh đã không hề ngần ngại cùng cô gái ấy bước vào cuộc chiến đấu với cơ thể, với tinh thần. Nó không phải là cuộc chiến đấu của riêng cô.
Cách anh không còn muốn nhắc lại những kỷ niệm "kinh hoàng" ấy khiến người ta còn hiểu thêm rằng: nó cũng là những vết thương trên chính cơ thể, tinh thần của anh.
 Anh đã chịu đựng nó đúng như người anh yêu chịu đựng. Và những đau đớn ấy thực đến mức chẳng có gì để phải "khoe khoang" kể lể. Nó cần được quên đi
Sự thật Dustin Nguyễn không muốn kể về những ngày tháng đau khổ đã qua. Thế nhưng, khi nhắc đến vợ mình thì anh lại trở thành một người thật dễ thương. 
" Cô ấy rất mạnh mẽ, tự tin". "Và rất xinh đẹp", tôi chen vào.
Anh cười:
"Xinh đẹp chỉ là một điều may mắn bên ngoài. Quan trọng là cô ấy có một trái tim rất đẹp, một tình cảm rất sâu.
Cô ấy biết cách hiểu những nỗi khổ, hiểu cả cuộc sống của người khác. Cô ấy rất hiền!"
Ngay cả năm tháng ròng rã làm phim ở Việt Nam (Huyền thoại bất tử), anh cũng tranh thủ giữa thời gian ấy bay về Mỹ chỉ để được chuyện trò, nắm tay vợ một cái rồi ngày hôm sau bay trở qua Việt Nam.
Anh bảo: "Thì cũng có Internet, có điện thoại đấy, nhưng tôi vẫn muốn được về nhìn cô ấy, vì hạnh phúc lớn nhất của tôi là được trò chuyện với người vợ bằng xương bằng thịt trước mặt. Vì khi trò chuyện với cô ấy, tôi như được trò chuyện với chính bản thân mình.
Tôi có thể chia sẻ bất kỳ điều gì của mình với cô ấy".Nhìn anh hạnh phúc khi nhắc đến chuyến bay về với vợ, bỗng dưng tôi buột miệng:
"Anh đi xa hoài thế này, chị ấy chắc buồn lắm?". Anh ngạc nhiên, trả lời: "Không, cô ấy là người mạnh mẽ và không bao giờ biết chán nản là gì. 
Cô ấy có những công việc của mình và không cô đơn".
- Anh là diễn viên điện ảnh, đẹp trai, tài hoa, đi nhiều... làm sao chị ấy ở nhà tin anh được?
- Mỗi ngày là một ngày phải làm hết sức mình để tin nhau. Tôi dặn lòng phải không được quên điều ấy.
- Chắc đã đến lúc nghĩ đến chuyện sinh con. 11 năm quen nhau, tám năm vợ chồng rồi còn gì?
- Chúng tôi cũng đang dự định. Nhưng để tôi phải sắp xếp lại cuộc đời của mình đã.
Hễ có con là tôi không muốn đi xa con và cô ấy như thế này nữa.
Cuộc trò chuyện không dài và không nhiều lời, bởi anh không quá giỏi tiếng Việt và hình như với đàn ông, bao giờ cũng khó kể về tình yêu của mình một cách say sưa.
Dường như ở Dustin Nguyễn, con người mà sự nghiệp võ thuật và điện ảnh là rất quan trọng này thì hạnh phúc gia đình còn quan trọng hơn rất nhiều.
 Bởi ở đó, với anh, còn có một Angela Rockwood Nguyễn ngọt ngào như một thỏi Socola.
Love story Dustin N& Angela R.Nguyen . We love couple !!
theo vietmedia

6 Quốc Gia Kỳ Lạ Trên Thế Giới

 1. Kuwait- Quốc gia không có nước
Đại bộ phận lãnh thổ Kuwait là sa mạc. Không có sông và cũng chẳng có hồ, nên 1,6 triệu dân quốc gia này luôn phải sống trong cảnh thiếu nước trầm trọng, đến rau cũng phải nhập khẩu từ nước ngoài.

 
2. Monaco - Quốc gia không có đất canh tác

Monaco là một trong những quốc gia nhỏ nhất thế giới với tổng diện tích chưa đến 2km2. Nước này hoàn toàn không có đất dành cho nông nghiệp, nên 100% lương thực phải nhập khẩu. Thu nhập của quốc gia này chủ yếu dựa vào du lịch.
3. St Marino - quốc gia không có quân đội
St Marino là một quốc gia trong lòng quốc gia, bốn phía bị bao bọcbởi nước Ý, có diện tích khoảng 1km2 với 2 vạn dân.

Quốc gia này từ trước tới nay chưa từng xây dựng quân đội, trật tự an ninh cả nước đều do lực lượng cảnh sát mong manh (hơn 40 người) đảm nhiệm. Đặc biệt hơn là St Marino không có cảnh sát PCCC cho nên mỗi khi gặp hỏa hoạn họ đều phải nhờ cảnh sát Ý, anh bạn láng giềng độc nhất trợ giúp.

4. Thuỵ Điển - Quốc gia không có quán rượu
Thuỵ Điển là nước cấm rượu. Đến Thuỵ Điển người ta không thể tìm thấy bất cứ một quán rượu nào.

Muốn uống rượu ở nhà hay mua rượu về uống, người dân phải xin được một loại giấy phép đặc biệt với vô vàn các chứng nhận của địa phương, nơi công tác và của bác sĩ. Không những vậy khi uống rượu nếu để say (lượng cồn trong máu hơn 1%) lập tức họ sẽ bị tống vào trại cai nghiện trong vòng 3 tháng.

5. Fiji - Quốc gia không có ai mắc bệnh ung thư
Fiji là một quốc đảo gồm 800 đảo nhỏ có dân số hơn 60 vạn người. Ở quốc gia này chưa từng có ai mắc bệnh ung thư. Sau khi nghiên cứu các nhà khoa học phát hiện ra rằng người dân Fiji không bị mắc bệnh ung thư là do họ ăn nhiều quả hạnh nhân khô - một loại quả hàm lượng vitamin phong phú, có tác dụng chống ung thư.
6. Nauru - quốc gia không có đất

Cũng như Fiji, Nauru là một quốc đảo thuộc châu Đại Dương. Tuy nhiên các đảo của nước này lại hình thành trên nền nham thạch san hô.

Sau một quá trình biến đổi hoá học lâu dài, nham thạch san hô tạo nên một lớp phân gốc muối Axít Photphoric dày tới 10 mét.
 Do đó muốn trồng trọt, Nauru phải nhập khẩu đất từ các quốc gia khác.
theo reader's digest

Cây Lá & Tình Yêu Của Đất

Cây Lá và Tình Yêu của Đất

-Chúng ta chia tay nhau nhé!
-Tại sao vậy,chia tay là như thế nào chứ?
Tôi nhìn anh trong sự ngỡ ngàng và hụt hẫng và như muốn gào lên trong tiếng gió,anh nhìn tôi mỉm cười,ánh mắt xa xăm :
-Em nhớ không,em đã từ nói anh là Lá.
Vì vậy đến lúc nào đó lá sẽ rời xa cây để tìm cho riêng mình một con đường mới.
-Nhưng cũng chính lá hứa rằng sẽ mãi bên cây không rời xa cây mà-tôi nói trong nước mắt trong tiếng gió rít từng cơn.
-Không gì là mãi mãi hết em à,khi chiếc lá đã không thể ở bên cây nữa thì chẳng ai níu kéo được.
Rồi anh quay lưng bước đi,tôi đứng đó bơ vơ nhìn anh rời xa tôi,bóng anh khuất sau hàng cây già héo úa
Tôi lặng yên nghe tiếng nước mắt mình rơi,từng giọt,từng giọt tê tái
. Lúc đó là mùa thu,mùa của những lá bay lả tả dưới phố,mùa của nỗi đau âm ĩ trong lòng mùa của anh rời xa tôi.
Từ ngày đó tôi chẳng bao giờ bước chân trên con phố đó lần nào nữa bởi tôi sợ lại tìm thấy anh sau những hàng cây cổ thụ kia, sợ tim mình đau khi trong tiếng gió mang theo câu nói của anh
"Và lá sẽ chẳng bao giờ rời xa cây,mãi mãi bên cây"
Gần ba tháng khi chúng tôi xa nhau trong khoản thời gian đó tôi phải cố quên tất cả những gì thuộc về anh quên hết để trái tim thôi nhắc hoài tên anh dẫu bao lần trong giấc mơ đêm về hình bóng anh vẫn hiện diện đi bên tôi
Nhưng sao xa cách.Rồi tình cờ tôi gặp anh trên phố,anh không đi một mình mà đi với một cô gái xinh đẹp
Anh nhìn tôi mỉm cười rồi lướt qua như chúng tôi chưa từng quen biết,tôi chạy thật nhanh để không ai thấy nước mắt mình rơi để dìm nỗi đau ấy trong sâu thẳm .
Và rồi tôi lạc đường,con đường màu đất đỏ với hàng cây bạch đàn cao vút cùng lối nhỏ xa xôi đến nơi chân trời,
Tôi chưa bao giờ đến đây với tôi chỉ có con đường nhỏ ngắn ngủi của những hàng cây cổ thụ rợp bóng và có anh mỗi khi vui buồn:
-Chào cô bé,em bị lạc đường à.
Tôi đang loay hoay tìm đường ra thì sau lưng có tiếng nói,vội quay lại thì ra đó là một chàng trai.tôi khé gật đầu anh chàng ấy lại nói tiếp:
-Thế em cần anh dẫn đường không?
Tôi lại gật đầu và rồi anh dẫn tôi men thôi những tán cây bạch đàn xanh rì những lối nhỏ lạ lẫm mà dường như rất quen thuộc,anh đi đến khu phố lúc nãy rồi dừng lại:
-Rồi ra đến thành phố rồi đấy,em có thể tìm đường về nhà đúng không
Tôi gật đầu một lần nữa và tôi ngẩng người khi nụ cười của anh giống người yêu cũ của tôi, rất giống:
-À mà em tên gì nhỉ?
-Em tên Trúc,thế còn anh?
-Anh tên Tuấn.Mà tên em đẹp thật đấy Trúc à!

Từ đấy tôi quen một người tên Tuấn,anh ấy là người sôi nổi và nhiệt thành có thể ở bên tôi mỗi lúc tôi buồn .
Anh ấy chỉ ngồi yên một chỗ không nói gì hết và cũng có thể dỗ dành mỗi lúc tôi hờn dỗi.
Nhưng sao tôi lại cảm thấy anh chẳng bao giờ khỏa lấp được khoảng trống trong tim mình.
Những ngày của gió trời se lạnh và tôi đi bên anh dưới hàng cây bạch đàn cao tít rồi anh nắm lấy bàn tay của tôi:
-Anh có thể yêu em được không?
Tôi mỉm cười rồi khẽ rút tay mình lại,tôi lắc đầu làm anh trở nên hụt hẫng và ngỡ ngàng,anh hỏi tôi:
-Tại sao lại không chứ?
-Em là Cây mà,anh không thể là Lá vì anh có dám chắc là sẽ ở bên cạnh em suốt đời không
.Lá sẽ phải bay đi rời xa cây để đi đến một nơi yên bình khác.
Tôi bước đi trong cái tê buốt mùa Đông những chiếc lá xác xơ bay vèo trong gió tôi biết anh rất buồn
Nhưng tình yêu tôi dành cho anh dường như chưa đủ để tôi gật đầu chấp nhận tình cảm của anh.
Tuần thứ 2 của mùa Đông u ám ,tôi ngồi thừ trong phong bật máy và ,tình cờ tôi click vào blog người yêu cũ,sững sờ khi hình nền là anh và cô gái tôi gặp lúc trước.
Họ đang hôn nhau nồng cháy trong rừng cây cổ thụ như dao cắt vào tim khi ngày hai người hôn nhau là 26/8
Có nghĩa là trước khi anh chia tay với tôi nghĩa là lúc yêu tôi, anh đã yêu người khác .
Tình cảm mà anh dành cho tôi đã bị chia làm đôi.
Tuyệt vọng và đau nhói tim tôi bật dậy chạy ra ngoài,trời đang có sấm sét,tôi ngồi dựa vào thân cây bạch đàn ,rồi những giọt nước mắt cứ lăn dài trong đau khổ lúc ấy tôi chỉ biết gọi cho Tuấn trong tiếng nấc nghẹn ngào anh hoang mang khi nghe tiếng tôi khóc:
-Sao em lại khóc,bình tĩnh em đang ở đâu anh đến ngay.Em ở yên đó không được đi đâu đấy.
Nhưng không đợi tôi trả lời anh đã tắt máy,một lát sau anh đã tìm thấy tôi ngồi ủ rủ khóc như một đứa trẻ tôi ngước lên hỏi anh:
-Sao anh biết em ở đây?
-Anh không biết trái tim anh bảo thế mà.
Rồi anh ngồi xuống và ôm lấy tôi vào lòng,anh nói với tôi những lời từ trước anh không hề thốt ra:
-Anh không muốn làm Lá vì Lá làm Cây đau khổ nhưng em có biết rằng đâu chỉ có Lá ở bên cạnh cây, em quên rồi sao.
Cây sống phải nhờ Đất chứ đúng không và anh sẽ là Đất sẽ mãi bên Cây đến hết cuộc đời dù có ra sao Đất vẫn chẳng thể rời xa Cây.
Tiếng anh nói bị những giọt mưa vô tình át hết nhưng từng lời anh nói tôi đều nghe rõ,phải rồi cây sống phải nhờ có đất và đất chẳng bao giờ lìa xa cây cả và sẽ bên cây đến suốt cuộc đời

.Nước mắt của tôi bị rửa trôi bởi nước mưa tôi thấy gương mặt anh cũng ướt đẫm nhưng trong giấy phút đó tôi thấy anh thật đẹp
Và nhận ra rằng mình chẳng thể ôm quá khứ để sống tôi cần có tương lai và tương lai của tôi là anh,vội vàng ôm anh thật chặt và thì thầm vào tai anh:
-Phải rồi -

Cây cần có Đất
. Khi cơn mưa kia tạnh mặt trời sẽ chiếu xuống Cây lại tốt tươi và dù có bao nhiêu chiếc lá rơi rụng dù
Cây có trơ trọi héo mòn thì Cây vẫn biết rằng có Đất vẫn luôn ở bên Cây không rời xa,suốt đời.
Cây yêu Lá nhưng lá rời xa Cây
Đất yêu Cây nhưng Cây không hề hay biết
Để rồi Cây nhận ra Lá là quá khứ
Tương lai của Cây là những hạt Đất nhỏ nhoi


Bằng Minh