Thứ Năm, 2 tháng 8, 2012
Thứ Tư, 1 tháng 8, 2012
Thơ cho Nhỏ-Du tử Lê
Thân ngựa chạy một đêm sầu gió núi
Đứng chìm theo ngọn núi đứng riêng trời
Hơi thở ngọt em một thời phong kín
Nhớ nhung gì em bược tóc chia đôi
Con sóc nhỏ mang hồn lên núi lạ
Ta chim rừng cánh đã mỏi thương đau
Hương cỏ dại mát chân người ngà ngọc
Em bảng đen - vôi trắng giết đời nhau
Trăm con bướm bay về chung một ngõ
Suối xôn xao suối phải tự xuống nguồn
Em áo lụa dáng gày hơn bóng núi
Rừng ơi rừng cây đợi đã bao năm
Em tinh khiết giữa đời ta bụi bặm
Gọi ta về trong bóng nắng thơ ngây
Em mới lớn nên tình như thác gọi
Thương giùm ta thân ngựa đã xa bầy .
Du tử Lê
Tháng Tám...Mùa Thu Yêu Thương
Người đi ra đi mãi mãi, chốn xưa tôi còn mong chờ
Người đi ra đi mãi mãi, vẫn không phai mờ dấu chân
Lòng tôi chiếc lá trên cành Thu về héo khô
Tôi còn nhớ ai mỗi khi chiều rơi
Người đi ra đi mãi, chốn xưa Thu vàng tôi chờ
Người đi ra đi mãi mãi, vẫn không phai niềm nhớ thương
Lòng tôi heo mây đã về, tôi còn vấn vương
Tôi còn nhớ thương khi Thu về
Bên trời một làn mây trắng lửng lờ trôi
Nghe lao xao ngoài hiên vắng lá vàng rơi
Dù biết ngày mai ngày mai nắng xuân không về
Trên cành lũ chim vẫn u mê
Dù biết người đi người đi sẽ không quay về
Sao tôi còn nhớ ai, đợi chờ ai
Ngày nào còn mang hơi thở chắc tôi vẫn còn nhớ người
Ngày nào đôi chân lê bước tuổi Xuân theo chiều nắng phai
Bàn tay nâng niu kỷ niệm vỗ về giấc mơ xa mờ
Mỗi khi Thu về tôi nhớ người
......Lại một mùa thu thứ 12 lại trở về , hay giấc mơ mùa thu của anh và em bỗng quay về trong ký ức , cố chôn vùi ,cố lãng quên ,nhưng xem ra khó thực hiện .
Chiều chiều bỗng thấy không gian dường như trầm lắng , bên tai nghe lại ca khúc này qua giọng ca Quang Dũng ,em không sao ngăn được cảm xúc ,em lái xe ngang qua bao con đường quen thuộc mà chúng ta quen gọi là :" con đường tình ta đi của em & anh "", rồi em ghé vô quán Starbuck góc phố , và em còn cố tình chọn đúng chỗ ngồi quen thuộc , với cappucino bốc khói , bên Ipad xem trong file cũ những shoot ảnh cũ ,không đành lòng deleted .... thôi ta gọi là cứ ấp ủ ,dấu kín trong ngăn riêng gọi là còn chút gì để nhớ để thương .nha anh ..!!
8.2012
Autumn.CL
Cây Trứng Cá- PTL
Chị thứ hai của tôi, chị Doanh, có “cái tật” mê trèo cây trứng cá của cô Hai Mụ gần nhà.
Phía sau trường tiểu học Cái Đôi, kế bên vườn rau là “trạm y tế” của cô Hai Mụ.
Phía sau trường tiểu học Cái Đôi, kế bên vườn rau là “trạm y tế” của cô Hai Mụ.
Gọi là trạm y tế cho có tiếng một chút ở cái xóm nghèo nàn này chứ
thật ra chỉ là một căn phòng nhỏ xíu chia làm ba gian hẳn hoi. Cô Hai
làm nghề đỡ đẻ cho bà con hàng xóm ở đó và một hai xóm lân cận. Tôi
không biết cô tên gì, chỉ nghe người lớn gọi là cô Hai Mụ thì gọi theo.
Tôi nhớ mang máng cô có nước da trắng bóc, hay đội cái mũ y tá trên
đầu, nhưng thật tình tôi không nhớ nổi cô có mặc đồng phục y tá hay
không.Ngoài chuyện giúp cho các bà sinh nở, cô vẫn khám và cho
thuốc chữa cảm cho người này , trị ho cho người kia. Lũ con nít chúng
tôi luôn được cô đối xử rất nhẹ nhàng, cô hay xoa đầu tôi mỗi lần có dịp
gặp tôi đâu đó.
Sau nhà cô Hai Mụ có trồng cây trứng cá, lúc đó chưa được cao gì cho lắm. Tàng cây thưa thớt chưa đủ che nắng cho lũ con nít tụm năm túm ba dưới gốc cây khi tan học.
Sau nhà cô Hai Mụ có trồng cây trứng cá, lúc đó chưa được cao gì cho lắm. Tàng cây thưa thớt chưa đủ che nắng cho lũ con nít tụm năm túm ba dưới gốc cây khi tan học.
Ấy thế mà trái thì cơ man
bứt hoài không hết.Cô Hai Mụ có hai người con cùng trạc tuổi của
chị Doanh tôi, khoảng 8, 9 tuổi và ở gần nên hay tụm lại chơi với nhau
cùng con nít trong xóm rất thân mật. Cứ trưa trưa chị của tôi trốn ngủ
trưa sau khi đi học về, đi theo con của cô Hai và đám bạn kéo nhau lại
đứng, ngồi chồm hổm quanh gốc cây trứng cá tán dóc, bắn bi, bắn dây
thun.
Riêng chị tôi lại thích trèo cái cây trứng cá đó dầu cây chỉ cao chừng 3 mét. Tội nghiệp cho mấy nhánh cây mỏng mảnh, cứ oằn xuống mỗi lần chị tôi trèo lên bứt trái. Thật tình giờ nghĩ lại trái trứng cá có cái gì ngon đâu ngoài chất ngòn ngọt sau cái vỏ dai nhách đo đỏ. Con nít thì thế, hay con nít ở chốn đồng quê là thế. Cái gì, con gì, cây gì bọn chúng tôi “khai phá, khai hoang, bốc lủm” được là cứ thi nhau mà làm.
Không biết cái mảnh lực của tàng cây, của nhánh cây hay những trái trứng cá tròn tròn da căng bóng vàng vàng đỏ đỏ mà chị tôi mê say leo trèo, bứt hái mỗi trưa. Cây nhỏ xíu thế mà chị tôi cũng tìm được một chỗ ngồi vắt vẻo đong đưa hai chân, tay vừa hái trái miệng vừa mút chùn chụt khen ngọt. Bọn con nít đứng chung quanh cây cứ thèm thuồng nhưng không dám leo lên, có lẽ sợ gãy cây nên chỉ đứng và la nhao nháo- Ê Doanh, bứt cho tao mấy trái đi, chùm bên kia kìa, trái đỏ ngọt hơn.
- Chị Doanh, bứt cho em mấy trái nha.
- Tụi bây từ từ, chỉ tùm lum tao hái sao kịp.Tôi luôn tỏ ra thản nhiên trước sự “cám dỗ” của những trái trứng cá, càng thản nhiên hơn và nghênh nghênh cái mặt, đôi lần còn chống nạnh dẩu môi lên làm tàng với lũ con nít khi chúng đòi chị tôi hái cho vài trái- Tụi bây đứng xích ra, đứng gần quá chị tao không trèo được.
- Tụi bây xin gì xin hoài vậy, chỉ để dành cho tao ăn.Có lúc lại ngang tàng giựt phăng mấy trái trứng cá chị tôi vừa chìa xuống cho đám bạn- Tui thích trái này, mày lấy trái xanh đi, cũng ngọt vậy.Trời đất, giờ nghĩ lại tôi thấy mình chằng dễ ớn, ngang dễ ớn, cái thân có một chút tẹo, nhỏ tuổi hơn ai hết mà cứ “mày” lia lịa chẳng nể mặt ai. Chắc tại ỷ có chị làm “thủ lĩnh” ở cây trứng cá nên cứ hiên ngang mà...làm tàng.Tôi cũng không hiểu sao con của cô Hai Mụ cũng chẳng nói gì và cũng chẳng đòi "chia chác", dầu đây là cây của họ. Có lẽ hai đứa con nít đó không thích trái trứng cá chăng? Tôi không thấy chúng đụng vào trái nào, có trong tay thì cũng như tôi, Vinh và Hùng chỉ thích bóp cho bể cái vỏ ra rồi trây trây phần ngọt ngào li ti như trứng cá vào tay, vào cây hoặc vào đất cho đến khi chỉ còn lại cái vỏ xẹp lép thì quăng bỏ.Cứ thế ngày qua ngày, cây trứng cá ở nhà cô Hai Mụ là một “trung tâm” tập họp rất hấp dẫn và vui nhộn cho bọn con nít chúng tôi mỗi trưa sau khi chị tôi tan học. Cô Hai Mụ thỉnh thoảng vẫn ra xem chừng chúng tôi và nhắc khẽ là đã đến giờ đi về nhà. Thấy bóng dáng của cô, chị tôi tụt ngay xuống đất, đám con nít giả vờ dạ dạ hoặc im thinh thít; cô vừa quay bước là đâu lại vào đấy, như cái chợ chồm hổm, chúng tôi chí choé giành nhau trứng cá.
Chuyện “một ngày như mọi ngày” có lẽ còn kéo dài cho đến khi chúng tôi vặt sạch trái trên cây trứng cá của cô Hai nếu không có trận “tranh hùng” xảy ra một hôm.Như mọi ngày, tôi lúp xúp chạy theo chị Doanh đến vườn nhà cô Hai Mụ, khi đến nơi thấy bọn con nít chỉ trỏ lên cây, có đứa có vẻ e ngại, có đứa thì nghênh mặt với chị em tôi.
Thằng Được đang nghiễm nhiên trở thành “chủ nhân ông” chiếm chỗ ngồi của chị tôi mọi hôm trên cây trứng cá.
Được lớn hơn chị tôi khoảng vài tuổi, đen như cột nhà cháy có lẽ vì phải chăn trâu ngoài đồng suốt chứ không được đi học như bọn trẻ cùng tuổi. Chúng tôi ít bao giờ trò chuyện với Được, phần vì hoàn cảnh gia đình khác nhau nên giờ giấc cũng khác, lúc chúng tôi chơi đùa thì Được vẫn còn ngoài đồng hay ở đâu đó trong chuồng trâu.
Riêng chị tôi lại thích trèo cái cây trứng cá đó dầu cây chỉ cao chừng 3 mét. Tội nghiệp cho mấy nhánh cây mỏng mảnh, cứ oằn xuống mỗi lần chị tôi trèo lên bứt trái. Thật tình giờ nghĩ lại trái trứng cá có cái gì ngon đâu ngoài chất ngòn ngọt sau cái vỏ dai nhách đo đỏ. Con nít thì thế, hay con nít ở chốn đồng quê là thế. Cái gì, con gì, cây gì bọn chúng tôi “khai phá, khai hoang, bốc lủm” được là cứ thi nhau mà làm.
Không biết cái mảnh lực của tàng cây, của nhánh cây hay những trái trứng cá tròn tròn da căng bóng vàng vàng đỏ đỏ mà chị tôi mê say leo trèo, bứt hái mỗi trưa. Cây nhỏ xíu thế mà chị tôi cũng tìm được một chỗ ngồi vắt vẻo đong đưa hai chân, tay vừa hái trái miệng vừa mút chùn chụt khen ngọt. Bọn con nít đứng chung quanh cây cứ thèm thuồng nhưng không dám leo lên, có lẽ sợ gãy cây nên chỉ đứng và la nhao nháo- Ê Doanh, bứt cho tao mấy trái đi, chùm bên kia kìa, trái đỏ ngọt hơn.
- Chị Doanh, bứt cho em mấy trái nha.
- Tụi bây từ từ, chỉ tùm lum tao hái sao kịp.Tôi luôn tỏ ra thản nhiên trước sự “cám dỗ” của những trái trứng cá, càng thản nhiên hơn và nghênh nghênh cái mặt, đôi lần còn chống nạnh dẩu môi lên làm tàng với lũ con nít khi chúng đòi chị tôi hái cho vài trái- Tụi bây đứng xích ra, đứng gần quá chị tao không trèo được.
- Tụi bây xin gì xin hoài vậy, chỉ để dành cho tao ăn.Có lúc lại ngang tàng giựt phăng mấy trái trứng cá chị tôi vừa chìa xuống cho đám bạn- Tui thích trái này, mày lấy trái xanh đi, cũng ngọt vậy.Trời đất, giờ nghĩ lại tôi thấy mình chằng dễ ớn, ngang dễ ớn, cái thân có một chút tẹo, nhỏ tuổi hơn ai hết mà cứ “mày” lia lịa chẳng nể mặt ai. Chắc tại ỷ có chị làm “thủ lĩnh” ở cây trứng cá nên cứ hiên ngang mà...làm tàng.Tôi cũng không hiểu sao con của cô Hai Mụ cũng chẳng nói gì và cũng chẳng đòi "chia chác", dầu đây là cây của họ. Có lẽ hai đứa con nít đó không thích trái trứng cá chăng? Tôi không thấy chúng đụng vào trái nào, có trong tay thì cũng như tôi, Vinh và Hùng chỉ thích bóp cho bể cái vỏ ra rồi trây trây phần ngọt ngào li ti như trứng cá vào tay, vào cây hoặc vào đất cho đến khi chỉ còn lại cái vỏ xẹp lép thì quăng bỏ.Cứ thế ngày qua ngày, cây trứng cá ở nhà cô Hai Mụ là một “trung tâm” tập họp rất hấp dẫn và vui nhộn cho bọn con nít chúng tôi mỗi trưa sau khi chị tôi tan học. Cô Hai Mụ thỉnh thoảng vẫn ra xem chừng chúng tôi và nhắc khẽ là đã đến giờ đi về nhà. Thấy bóng dáng của cô, chị tôi tụt ngay xuống đất, đám con nít giả vờ dạ dạ hoặc im thinh thít; cô vừa quay bước là đâu lại vào đấy, như cái chợ chồm hổm, chúng tôi chí choé giành nhau trứng cá.
Chuyện “một ngày như mọi ngày” có lẽ còn kéo dài cho đến khi chúng tôi vặt sạch trái trên cây trứng cá của cô Hai nếu không có trận “tranh hùng” xảy ra một hôm.Như mọi ngày, tôi lúp xúp chạy theo chị Doanh đến vườn nhà cô Hai Mụ, khi đến nơi thấy bọn con nít chỉ trỏ lên cây, có đứa có vẻ e ngại, có đứa thì nghênh mặt với chị em tôi.
Thằng Được đang nghiễm nhiên trở thành “chủ nhân ông” chiếm chỗ ngồi của chị tôi mọi hôm trên cây trứng cá.
Được lớn hơn chị tôi khoảng vài tuổi, đen như cột nhà cháy có lẽ vì phải chăn trâu ngoài đồng suốt chứ không được đi học như bọn trẻ cùng tuổi. Chúng tôi ít bao giờ trò chuyện với Được, phần vì hoàn cảnh gia đình khác nhau nên giờ giấc cũng khác, lúc chúng tôi chơi đùa thì Được vẫn còn ngoài đồng hay ở đâu đó trong chuồng trâu.
Mỗi lần gặp “nó” ở đâu
là nó hay nhảy xổm ra hù cho tôi giật mình hay lẻo đẻo sau lưng chọc
ghẹo chị tôi, khi thì lấy cái que khều tóc, lúc lại thẩy chiếc lá hù có
sâu. Tôi sẵn đã không có thiện cảm với thằng Được (lại “thằng”), nên
khi thấy nó tòn teng chiếm chỗ, tôi méc chị - Chị Doanh đuổi nó xuống đi. Chị tôi đương nhiên là tức chứ, chỗ mình làm “bà hoàng” mỗi ngày tự dưng bị thằng “qủy” Được chiếm đi.- Mày đi xuống nghe Được, ai cho mày trèo lên chỗ của tao đó.
- Thằng Vinh cho tao trèo, cây của nó không phải của mày.Chị tôi vừa bực vừa không tin quay sang hỏi Vinh
- Bộ mày cho nó leo lên hả Vinh?Vinh lúng túng rồi gật đầu- Ừa, tui cho nó trèo đó, nó cho tui hai con dế bự kìa.À, thì ra là sự đổi chác công bằng nhưng thật là ...vô lý với chị em tôi.
- Thằng Vinh cho tao trèo, cây của nó không phải của mày.Chị tôi vừa bực vừa không tin quay sang hỏi Vinh
- Bộ mày cho nó leo lên hả Vinh?Vinh lúng túng rồi gật đầu- Ừa, tui cho nó trèo đó, nó cho tui hai con dế bự kìa.À, thì ra là sự đổi chác công bằng nhưng thật là ...vô lý với chị em tôi.
- Tao cho mày nguyên một đống dây thun hôm bữa rồi còn chi.
- Thun đứt hết rồi, mà cũng đâu có nhiều đâu.
- Thun đứt hết rồi, mà cũng đâu có nhiều đâu.
Chị tôi nói qua lại với Vinh một hồi, Vinh bỏ vào trong nhà, chị Doanh quay qua nạt thằng Được bắt nó leo xuống trả chỗ cho chị.
Lời qua tiếng lại, không hiểu sao thằng Được nhảy phóc xuống đẩy chị tôi một cái.
Lời qua tiếng lại, không hiểu sao thằng Được nhảy phóc xuống đẩy chị tôi một cái.
Chị loạng choạng vịn vào cây trứng cá rồi lấy “nội công” đẩy
lại nó. Xô đẩy, cãi nhau ỏm tỏi và chuyện gì đến đã xảy đến. Thằng
Được đầy chị tôi té vào một đứa mít ướt, thế là nó khóc ầm lên, cô Hai
mụ nghe tiếng la khóc, vội vàng đi ra sau vườn.- Cái gì vậy? Đứa nào khóc vậy, có sao không?
- Con Doanh với thằng Được đánh nhau đó cô!Cô lật đật kéo chị tôi và thằng Được ra một góc mắng khẽCả bọn vừa xì xào vừa giải tán, đứa nào về nhà đứa đó.
- Con Doanh với thằng Được đánh nhau đó cô!Cô lật đật kéo chị tôi và thằng Được ra một góc mắng khẽCả bọn vừa xì xào vừa giải tán, đứa nào về nhà đứa đó.
Chị tôi mặt quạu
đeo, hậm hực bước về lẩm bầm cái chi đó tôi không nghe rõ, chắc là chị
tôi đang khó chịu lắm.Sự khó chịu đó không giữ được bao lâu lại
thay vào bằng “nỗi đau khôn tả” của ngày hôm sau.
Ông Nội của tôi đã
vài lần “cảnh cáo” chị Doanh không cho chị trèo cây vì sợ chị té, chắc
cô Hai mụ đã méc lại Ông tôi vụ “tranh hùng” của ngày hôm trước nên khi
chị tôi đi học về là bị Ông bảo leo lên bộ ván và quất cho hai roi đau
điếng kèm theo lời cấm không được qua nhà cô Hai mụ làm phiền nữa.
Chưa hết nỗi đau của roi mây, chiều hôm đó chị tôi len lén ra bờ ao đối diện vườn nhà cô Hai mụ, trời hỡi, cô đang nhờ người ta đốn cây trứng cá đó đi. Chắc cô sợ bọn chúng tôi giành nhau leo trèo té rồi gãy chân gãy tay nên cô quyết định đốn cây luôn cho khỏi ai mang họa.
- Không có được đánh nhau nghe chưa, đi về nhà đi ngủ mau lên.
Chưa hết nỗi đau của roi mây, chiều hôm đó chị tôi len lén ra bờ ao đối diện vườn nhà cô Hai mụ, trời hỡi, cô đang nhờ người ta đốn cây trứng cá đó đi. Chắc cô sợ bọn chúng tôi giành nhau leo trèo té rồi gãy chân gãy tay nên cô quyết định đốn cây luôn cho khỏi ai mang họa.
- Không có được đánh nhau nghe chưa, đi về nhà đi ngủ mau lên.
Tôi
thấy chị Doanh đứng sững, mặt tái mét không nói tiếng nào, một lúc lâu
khi cành đã được hạ xuống và người ta kéo đi, chị mới quay trở vào nhà.
Tối
đó khi ăn cơm tôi thấy mắt chị tôi đỏ hoe, không nói chuyện với ai, ăn
có một chút xíu rồi phụ dọn rửa chén và leo lên bộ ván nằm xoay lưng vào
vách im lặng chứ không chọc ghẹo tôi như mọi hôm.
Tôi cũng im không
hỏi, thật sự lúc đó tôi chỉ biết là chị tôi tiếc cây trứng cá chứ có
biết gì đâu mà hỏi.
Tôi chỉ nhớ nghe tiếng thút thít của chị một chốc
rồi tôi thiếp đi trong giấc ngủ, qua hôm sau cũng chẳng bàn đến cây
trứng cá, lại tìm trò chơi khác mà chơi.Chị Doanh tôi cứ lẩn
quẩn ở bờ ao ngó sang vườn cô Hai mụ cả buổi chiều hôm sau, đầu óc non
nớt của tôi đâu có biết rằng chị đang “đau lòng” lắm.
Mãi sau này khi
về lại Sài Gòn, lúc tôi học xong trung học, mấy chị em có dịp về thăm
lại nơi chốn cũ, chị tôi mới tâm sự cho biết. Chị cười bảo
-
Không biết cây trứng cá lúc đó có hấp lực gì mà chị mê nó lắm. Mà thật
tình, đến bây giờ chị vẫn còn...mê cây trứng cá.
Trái của nó đẹp chứ,
hoa dễ thương chứ. Chị nghĩ nếu chị mà có nhà riêng, chị sẽ trồng nó sau
vườn. Chị tiếc thật tiếc khi cô Hai mụ đốn cây đi.
Dung biết không,
lúc đó chị “hận” thằng Được lắm. Ở Sài Gòn đâu có thấy cây trứng cá ở
đâu, đâu Dung.
Tiếc ghê.“Thằng” Được vẫn ở Cái Đôi nhưng dọn
sang xóm bên kia đường gần nhà máy xay lúa ngày xưa, đã được đi học dầu
chỉ đến đệ tứ và đang ngắm nghé cưới vợ.
Chúng tôi gặp nhau, nhắc
chuyện xưa, anh Được cười mím chi, với giọng như xin lỗi - Đúng là con nít, ai mà đi xô con gái bao giờChúng tôi cười xòa chuyện vãn hỏi thăm anh Được về dân trong xóm.
Cô Hai mụ đã dọn đi xa cũng như bao nhiêu người trong xóm sau Tết Mậu Thân. Trạm y tế của cô cũng không còn, gốc cây trứng cá năm xưa cũng không còn vết tích gì nữa, chỉ còn lại bờ ao nhỏ bé thêm vài cây dừa và kỷ niệm bên cây trứng cá xưa vẫn như in trong trí mấy chị em tôi.
Trước khi về lại Sài Gòn, mấy chị em tôi đã ráng đi bứt mấy chùm trứng cá để nhâm nhi. Đứng dưới tàng cây trứng cái, tôi cắn vỏ nhai vài trái rồi cười đưa lại cho chị. Hai chị của tôi cũng có thèm thuồng gì đâu, chỉ là kỷ niệm ấu thơ bừng dậy để chúng tôi đi tìm lại ngày thơ, để chúng tôi trân qúy hơn và tiếc nhớ thêm...
PTL
Cô Hai mụ đã dọn đi xa cũng như bao nhiêu người trong xóm sau Tết Mậu Thân. Trạm y tế của cô cũng không còn, gốc cây trứng cá năm xưa cũng không còn vết tích gì nữa, chỉ còn lại bờ ao nhỏ bé thêm vài cây dừa và kỷ niệm bên cây trứng cá xưa vẫn như in trong trí mấy chị em tôi.
Trước khi về lại Sài Gòn, mấy chị em tôi đã ráng đi bứt mấy chùm trứng cá để nhâm nhi. Đứng dưới tàng cây trứng cái, tôi cắn vỏ nhai vài trái rồi cười đưa lại cho chị. Hai chị của tôi cũng có thèm thuồng gì đâu, chỉ là kỷ niệm ấu thơ bừng dậy để chúng tôi đi tìm lại ngày thơ, để chúng tôi trân qúy hơn và tiếc nhớ thêm...
PTL
Thứ Ba, 31 tháng 7, 2012
Những Lá Thư Không Được Trả Lời
Những Lá Thư Không Được Trả Lời
Có một người đàn ông bị tai nạn giao thông. Vụ tai nạn quá khủng khiếp đã làm ông mất cả hai chân và cánh tay trái.
Thậm chí bàn tay phải của ông cũng chỉ còn ngón cái và ngón trỏ.
Nhưng ông vẫn còn sở hữu một trí não minh mẫn và một tâm hồn rộng mở.
Suốt những ngày nằm bệnh viện, ông rất cô đơn vì ông không còn người thân hay họ hàng. Không ai đến thăm. Không điện thoại, không thư từ.
Ông như bị tách khỏi thế giới.
Rồi vượt qua thất vọng, ông nảy ra một ý định:
- Nếu ông đã mong nhận được một lá thư đến thế, và một lá thư có thể đem lại niềm vui đến thế thì tại sao ông lại không viết những lá thư để đem lại niềm vui cho người khác?
Ông vẫn có thể viết bằng hai ngón tay của bàn tay phải dù rất khó khăn.
Nhưng ông biết viết thư cho ai bây giờ?
Có ai đang rất mong nhận được thư và ai có thể được động viên bởi những lá thư của ông?
Ông nghĩ tới những tù nhân. Họ cũng cô đơn và cần sự giúp đỡ.
Đầu tiên, ông viết thư tới một tổ chức xã hội, đề nghị chuyển những lá thư của ông vào trong tù.
Họ trả lời rằng những lá thư của ông sẽ không được trả lời đâu, vì theo điều luật của bang, tù nhân không được viết thư gửi ra ngoài.
Nhưng ông vẫn quyết định thực hiện việc giao tiếp một chiều này.
Ông viết mỗi tuần hai lá thư.
Việc này lấy của ông rất nhiều sức khỏe, nhưng ông đặt cả tâm hồn ông vào những lá thư, tất cả kinh nghiệm của cuộc sống, cả niềm tin và hy vọng.
Rất nhiều lần ông muốn ngừng viết, vì không bao giờ ông biết những lá thư của ông có ích cho ai hay không.
Nhưng vì việc viết thư đã thành thói quen nên ông vẫn tiếp tục viết.
Rồi đến một ngày kia ông, cuối cùng ông cũng nhận được một bức thư. Thư được viết bằng loại giấy nhà tù, do chính người quản giáo viết. Bức thư viết rất ngắn, chính xác là chỉ có vài dòng như sau:
Xin ông hãy viết thư trên loại giấy tốt nhất ông có thể có được.
Vì những lá thư của ông được chuyền từ phòng giam này sang phòng giam khác, từ tay tù nhân này sang tù nhân khác đến mức giấy đã bị rách cả. Xin cảm ơn ông."
theo goctamhon .
Có một người đàn ông bị tai nạn giao thông. Vụ tai nạn quá khủng khiếp đã làm ông mất cả hai chân và cánh tay trái.
Thậm chí bàn tay phải của ông cũng chỉ còn ngón cái và ngón trỏ.
Nhưng ông vẫn còn sở hữu một trí não minh mẫn và một tâm hồn rộng mở.
Suốt những ngày nằm bệnh viện, ông rất cô đơn vì ông không còn người thân hay họ hàng. Không ai đến thăm. Không điện thoại, không thư từ.
Ông như bị tách khỏi thế giới.
Rồi vượt qua thất vọng, ông nảy ra một ý định:
- Nếu ông đã mong nhận được một lá thư đến thế, và một lá thư có thể đem lại niềm vui đến thế thì tại sao ông lại không viết những lá thư để đem lại niềm vui cho người khác?
Ông vẫn có thể viết bằng hai ngón tay của bàn tay phải dù rất khó khăn.
Nhưng ông biết viết thư cho ai bây giờ?
Có ai đang rất mong nhận được thư và ai có thể được động viên bởi những lá thư của ông?
Ông nghĩ tới những tù nhân. Họ cũng cô đơn và cần sự giúp đỡ.
Đầu tiên, ông viết thư tới một tổ chức xã hội, đề nghị chuyển những lá thư của ông vào trong tù.
Họ trả lời rằng những lá thư của ông sẽ không được trả lời đâu, vì theo điều luật của bang, tù nhân không được viết thư gửi ra ngoài.
Nhưng ông vẫn quyết định thực hiện việc giao tiếp một chiều này.
Ông viết mỗi tuần hai lá thư.
Việc này lấy của ông rất nhiều sức khỏe, nhưng ông đặt cả tâm hồn ông vào những lá thư, tất cả kinh nghiệm của cuộc sống, cả niềm tin và hy vọng.
Rất nhiều lần ông muốn ngừng viết, vì không bao giờ ông biết những lá thư của ông có ích cho ai hay không.
Nhưng vì việc viết thư đã thành thói quen nên ông vẫn tiếp tục viết.
Rồi đến một ngày kia ông, cuối cùng ông cũng nhận được một bức thư. Thư được viết bằng loại giấy nhà tù, do chính người quản giáo viết. Bức thư viết rất ngắn, chính xác là chỉ có vài dòng như sau:
Xin ông hãy viết thư trên loại giấy tốt nhất ông có thể có được.
Vì những lá thư của ông được chuyền từ phòng giam này sang phòng giam khác, từ tay tù nhân này sang tù nhân khác đến mức giấy đã bị rách cả. Xin cảm ơn ông."
theo goctamhon .
Tuỳ tưởng
Về năm tháng:
Khi ta ba mươi, nỗi buồn tuổi hai mươi sẽ không trở lại.
Khi năm mươi nhớ về sinh nhật tuổi ba mươi, sao đẹp đẽ thế
Khi chín mươi chín, nghĩ về cả cuộc đời mình đã bình yên trôi qua, có lẽ sẽ vui mừng cười hỉ hả như tên trộm chưa từng bị tóm.
Hãy tin vào cuộc sống và thời gian,
Cho dù cuộc sống có thể sẽ không tạo được cho ta niềm vui mới nhưng thời gian cũng giúp ta xoá hết tất cả mọi nỗi đớn đau.
Đau lòng:
Nỗi đau không thể trả một lần, nó như một khoản vay trả góp
Cho dù bạn giàu có thì đối diện nỗi đau bạn cũng khó lòng một lần rũ sạch nợ nần
Có lần, tôi muốn tôi tàn nhẫn với bản thân mình hơn, không cho phép bản thân tôi buồn đau.
Thà đau buồn một lần, thật đau, rồi sống tiếp
Còn hơn ngày qua ngày cứ mặc cả lần hồi với những nỗi buồn nhỏ nhặt nỗi sầu bé mọn kiểu chả buồn sống chả buồn chết.
Có những người mà oán hận buồn bã là thói quen của người ta , bạn chớ động vào, buồn đau chẳng qua là cách họ hưởng thụ cuộc sống mà thôi.
Chúng ta cũng có khi đau đớn vì bị oan uổng, nhưng lại không chịu thanh minh, thì nỗi niềm đó chẳng qua cũng chỉ là tự mình tự tạo tự gánh chịu.
Người thông minh thường không thấy niềm vui, người trí tuệ vượt bậc mới hay mỉm cười.
Tạo hoá trêu ngươi. Người dựa vào chính người để trêu tạo hoá.
Về tình yêu:
Trong cuộc sống rất khó có tình yêu vĩnh hằng, nhưng chắc chắn cuộc sống có tình ruột thịt vĩnh hằng. Nếu tình yêu hoá được thành tình thân, những gốc rễ đó mới không phải lâu đài xây trên cát.
Có những tình yêu, có những người, mà tình yêu chỉ có nghĩa là "cảm xúc" của thời điểm đó. Mà nếu bạn cứ cho rằng tình yêu của họ là một tình yêu dài lâu, thì bạn mới là ấu trĩ (non nớt).
Bạn đừng buồn nếu bạn đãng trí. Đãng trí là chuyện bình thường, còn hơn là cái gì cũng nhớ rành rành.
Trên đường tình, những người thản nhiên đầy rẫy. Nhưng dù họ chỉ chân tình trong giây phút, cũng không thể nói họ giả dối.
Tình yêu nếu như không trở về với những gì chân thực trong cuộc sống như áo mặc, cơm ăn, đếm tiền, giấc ngủ, thì sẽ không thể dài lâu.
Có những lúc chúng ta nhầm tưởng một thói quen trong cuộc sống, với một người đàn ông hoặc đàn bà nào đó, là tình yêu.
Tam Mao (Đài Loan)
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)