Ca khúc Bây Giờ Tháng Mấy, sáng tác đầu đời khi nhạc sĩ Từ Công Phụng
mới bước chân vào con đường nhạc tình ca năm 18 tuổi. Kể từ đó, ông đã
có hàng trăm nhạc phẩm tình ca và tình yêu vẫn và mãi là chủ đề sáng tác
của ông từ nửa thế kỷ qua.
Nhân dịp nhạc sĩ Từ Công Phụng tổ chức chương trình “Từ Công Phụng –
50 Tình Ca – Một Lần Nhìn Lại,” Vũ Hoàng có mặt và được hân hạnh tiếp
chuyện ông.
Vũ Hoàng: Thưa chú Từ Công Phụng, trước hết, thay mặt thính
giả đài RFA , Vũ Hoàng gửi lời chúc đến chú đã mạnh khoẻ, trở lại tiếp
tục cống hiến cho dòng nhạc tình ca Việt Nam. Thưa nhạc sĩ, trong nhạc
của chú, người nghe thường thấy chất “thính phòng” khá đậm nét trong
những sáng tác của mình. Chú có thể chia sẻ đặc điểm khá thú vị này được
không ạ?
N.S Từ Công Phụng:
- Chất nhạc thính phòng có nhiều yếu tố, một
trong những yếu tố là nhạc êm dịu và nhẹ nhàng, tiết tấu của nó không ồn
ào, để không khí người ta thấy rất cô đọng.
Nhạc tình êm ái bao giờ
cũng sử dụng nhạc thính phòng được.
Thính phòng cũng có nghĩa là nhạc
được tấu lên trong một phòng nhỏ cho một số người thưởng thức.Tình yêu có một cái gì đó phải trân trọng, quý hoá ở trong
đó, cho nên phải dùng những lời rất giống với chất thơ để mà
chuyên chở những tình cảm như thế.
Vũ Hoàng:
Thưa chú, còn một điều đặc biệt khác nữa, là lời ca
trong những tác phẩm của nhạc sĩ dường như là một bài thơ, rất súc tích,
tượng hình và nhiều người thậm chí lầm tưởng là nhạc sĩ phổ thơ cho bài
hát của mình?
N.S Từ Công Phụng:
Khi một bản tình ca được viết lên, hồi xưa
người ta nghe nhạc không có lời, chẳng hạn những dòng nhạc lớn như nhạc
cổ điển Tây phương.
Khi mà tới tai quần chúng để thưởng thức đó, thì
người ta không mấy ai hiểu nhạc muốn nói điều gì. Nếu muốn biết nhạc nói
lên điều gì thì nhạc sĩ đã viết trên dòng nhạc, nhưng người đời không
hiểu lắm, cho nên mới nghĩ ra ca khúc, để mà vừa nhạc, vừa lời để diễn
tả tâm tư của người muốn nói cái gì, hay là diễn tả tâm tư của quần
chúng.
Lời ca trong một ca khúc, ít ra nó phải có sự súc tích là một, nó có ý
ra như vần thơ là hai, thì nó mới ăn khớp với tinh thần của một ca khúc
nói về tình yêu.
Thế thì những lời của chú có vẻ như thơ là vì chú quan
niệm, tình yêu nó phải nhẹ nhàng. Tình yêu có một cái gì đó phải trân
trọng, quý hoá ở trong đó, cho nên phải dùng những lời rất giống với
chất thơ để mà chuyên chở những tình cảm như thế.
Và thơ ở trong nhạc,
thì khi người ta hát lên dễ nhớ hơn là nó không có vần.
Vũ Hoàng:
Vâng, thưa chú, trải dài qua nửa thế kỷ sáng tác, nhạc
sĩ có thấy những khác biệt trong sáng tác của mình kể từ khi còn ở Việt
Nam và sau này khi sang đến Hoa Kỳ không ạ?
N.S Từ Công Phụng:
- Tình ca nói chung là nó flood (tuôn trào)
từ một sự xúc động, một sự xúc động rất thật từ trong tâm hồn ra.
Hồi
xưa lúc chú mới viết nhạc, là hình ảnh của một cậu thư sinh mới lớn và
làm quen với âm nhạc, muốn diễn tả tâm tư của mình, lãng mạn của mình
trong dòng nhạc đó, nó rất là lãng mạn và tiểu thuyết.
Nhưng khi càng
sống, thời gian càng tôi luyện cho mình thì những suy nghĩ về đời sống
khác đi và có chiều sâu hơn về cái nhìn về tình yêu, có những lúc đau
khổ, có những lúc vui sướng, mình diễn tả theo một chiều hướng sâu sắc
hơn.
Và cho đến những năm về sau này, khi mà ra sống ở nước ngoài, thì
tình cảm ở bên này, thiếu vắng lắm, không được như ở trong nước là vì,
người ta nói, quê hương là tình yêu, quê hương là ở nơi chốn nào đó mang
dấu vết của tình yêu, tình yêu đôi lứa.
Cho nên mặc dù có đi đâu, tới
chỗ nào đi chăng nữa mà chỗ đó không có dấu vết của tình yêu thì nó như
một ngoại cảnh, không có tác dụng lắm trong tâm hồn mình.
Qua bên này, cảnh bên này đẹp hơn quê hương mình nhiều, nhưng nó lại
không mang dấu vết của tình yêu, của kỷ niệm, cho nên nó vẫn buồn, vì dĩ
vãng thôi cho nên nó không mang đến cho mình một hạnh phúc rõ ràng.
Vũ Hoàng: Thưa nhạc sĩ Phụng, Vũ Hoàng xin được hỏi chú câu
cuối cùng, sau khi thoát khỏi bạo bệnh ung thư mật và gan, trở về với
cuộc sống ngày hôm nay, chú có một lời nhắn nhủ hay chia sẻ gì với cuộc
đời không ạ?
N.S Từ Công Phụng: Sau khi ở giữa làn ranh cái sống và cái
chết, chú thoát được cái chết trở lại đời sống bình thường, chú thấy
rằng chú chẳng còn bao lâu để sống, tuổi già đang tới và mỗi ngày chú
còn mở mắt ra nhìn thấy ánh mặt trời, nhìn thấy cánh hoa nở, thấy tiếng
chim hót là chú thấy rằng, nhìn thấy xung quanh còn vợ, các con cái, thì
chú nghĩ rằng đó là một ban thêm, ban thêm ân sủng từ thượng đế. Lúc mà
mình phải tận hưởng những cái đó. Bởi vì xưa kia mình bận rộn vì đời
sống.
Đôi khi mình không cảm thấy đó là cái đẹp trong đời sống.
Thành ra cố
gắng mà giữ gìn những tình cảm đẹp cho nhau.
Niềm vui nó sẽ trở thành
kỷ niệm, nhưng nỗi buồn day dứt trong kỷ niệm đó, thế cho nên phải cố
gắng sống cho trọn vẹn.
Khi bệnh rồi thì mình mới thấy nó quá ngắn, mình
sống mà mình làm đẹp cho những người xung quanh, thì người xung quanh
sẽ mang cái đẹp lại cho mình, nó giống tấm gương phản chiếu vậy.
Vũ Hoàng
RFA . note :
Có thể nói nhạc tình của NS Từ Công Phụng nghe mãi không bao
giờ chán ,lyric êm đềm , sâu lắng phảng phất như chính tự sự của nhạc
sĩ & thấp thoáng thấy bóng dáng của chính mỗi chúng ta trong những ca từ êm dịu bay bỗng ấy
, nếu bạn cũng là fans của nhạc tình xin mời bạn thưởng thức
Cũng như Starbucks, CC’s Coffee House và PJ’s..., Caffe Trieste có một
lịch sử. Nói như thế nghe có vẻ trịnh trọng, nhưng đúng vậy. Nó có một
lịch sử, mà theo lời người thi sĩ thiền sư họ Đỗ tới thăm nơi đây kể
lại, lịch sử ấy khởi đầu từ một chàng trẻ tuổi, nguyên là ngư dân nghèo
của vùng Trieste ở Ý, tên Giovanni Gianni, mười lăm tuổi đi học hát
opera, những ngày đầu di cư qua Mỹ làm nghề lau chùi cửa kính ở San
Francisco...
Vâng, cách đây hơn nửa thế kỷ, Giovanni Gianni mang gia đình tới Mỹ. Họ
tìm thấy một thế giới mới, ở đó sự cần cù và quyết định thận trọng
chắc chắn mang lại thành công.
Nhớ lại hương vị cà phê ưa thích ở quê nhà, và sau một thời gian
nghiên cứu tìm hiểu, ông bèn mở quán cà phê Trieste ở vùng vịnh San
Francisco. Chẳng bao lâu, cà phê espresso do tiệm ông pha chế trở thành
nổi tiếng. Có ai hỏi làm sao mà cà phê ở Caffe Trieste ngon thế, ông
chỉ trả lời giản dị "Có gì đâu. Mua hột cà phê ngon đem về rang, rồi
pha chế ly cà phê như thể cho chính mình vậy. Cà phê Trieste ngon. Đúng. Mà khung cảnh còn có sức hấp dẫn tuyệt vời
nữa.
Một người khách hơi bụi, đến từ Santa Rosa, CA, ghi lại như sau:
"Tôi yêu vẻ cổ kính lãng mạn nơi này, bầu không khí hơi ồn nhưng đẫm
chất nghệ thuật, đây là chỗ của những đôi tình nhân và cả anh chàng lãng
du bụi bặm. Ở đây, bạn cảm được cái linh hồn đặc thù của quán cà phê
nghệ sĩ, nghe dội lại tiếng vang của lịch sử, nhịp đập trái tim vùng
North Beach"
Vâng, Caffe Trieste, cái tên đã đi vào huyền sử dân gian này tọa lạc ở
số 601, trên góc phố Vallejo và Grant. Nó là tiệm cafe expresso &
cappuccino đầu tiên mở ở bờ biển phía Tây California vào năm 1956. Ngày
nay, với khách một thời từng lui tới, nơi đây vẫn còn in bóng dáng
Francis Ford Coppola ngồi ở góc bàn kia luôn 6 tháng trời hoàn thành
kịch bản The Godfather. Những bài báo rải rác trên các website kể rằng
nơi đây cũng đã từng là điểm hẹn của Jack Kerouac, Allen Ginsberg,
William Burroughs và những nhà thơ beatniks anh em, nghĩa là cả một
Beat Generation.
Một khách lãng du khi ghé thăm Caffe Trieste xác nhận hồn ma của thế
hệ Beat, mặc quần jeans rách xơ bạc phếch và áo jacket bằng da, vẫn còn
đi lại ở những chiếc bàn của quán cà phê cổ xưa nổi tiếng nép mình bên
bờ biển phía bắc này.
The ghosts of the Beat generation, clad in
scruffy jeans and leather jackets, linger at the tables of this popular
oldtimer nestled in North Beach.
Từ khi khai trương cách nay hơn nửa thế kỷ, Caffe Trieste đã nổi tiếng
với cách kết hợp từ phong vị lâu đời của nước Ý, đến thơ ca Bohemien,
âm nhạc và nghệ thuật và cà phê espresso tuyệt cú mèo. It has become
famous across the world for its combination of essences: Old Italy,
Bohemian poets, art and music, and excellent Espresso. Caffe Trieste đã
đi vào những trang viết của các nhà văn, nhà thơ lưu vong nổi tiếng
thế giới như Czeslaw Milosz, Joseph Brodsky... Sau đây là Brodsky và
Caffe Trieste viết theo bản dịch của Hoàng Ngọc Biên, nhà thơ Đỗ Trung
Quân ghi lại :
To this corner of Grant and Vallejo,
I've returned like an echo...
Tôi đã trở về đây
trên góc phố Grant
và Vallejo
như một âm thanh dội lại
vâng. tôi lại trở về
Caffe Trieste...
tất cả. dường như. không thay đổi.
bàn ghế cũng vậy. thời tiết vẫn như ngày nào..
.(Joseph Brodsky-Caffe Trieste: San Francisco).
Caffe Trieste... Cách đây năm năm (2006), Caffe Trieste tròn 50 tuổi.
Theo ghi nhận của người thi sĩ thiền sư đã nhắc ở trên, đây là nơi hầu
hết những nhà thơ danh tiếng thường ngồi, trong những đêm đọc thơ, trình
diễn nhạc jazz và nhạc cổ điển...
Ông chủ Papa Gianni nay đã ngoài 85 tuổi mà vẫn còn đứng hát khi nỗi niềm nostalgia chợt dậy.
Xưa kia và bây giờ là một, như không hề có sự đổi thay...
Ngồi ở đây, trong hơi gió ngàn trùng từ vịnh San Francisco thổi về mà như nghe những tiếng động của nhịp bước thời gian.Ôi, tiếng đàn thùng như lửa cháy... Nguyễn những ước mong một ngày nào
đó được ngồi ở đây và viết bài thơ Caffe Trieste, tiếp nối Brodsky...
Cũng là lãng du dưới trời lưu xứ.
Người ta nên yêu đương ở lứa tuổi nào ?
Cách đây khoảng mười năm, mỗi khi gửi một bài báo, gã cảm thấy thật vất
vả đến toát cả mồ hôi hột. Ngoài chuyện phải cầm lòng cầm trí mà viết
với lách, gã còn phải bấm đốt ngón tay và nhẩm tính trong bụng như sau :
- Thời gian từ đây qua đó mất ngót nghét một tháng vì vận tốc của bưu điện vốn được tiếng là vận tốc của rùa bò.
Phòng hờ những trục trặc như bị thất lạc, hay chưa ăn ý với ông chủ
bút, cần phải điều chỉnh qua lại cũng mất ngót nghét một tháng.
Thời gian cho báo lên khuôn, rồi in ấn và phát hành cũng mất ngót
nghét một tháng. Như thế, phải gửi bài đi trước những ba tháng thì mới
chắc ăn.
Cứ thử nghĩ mà xem : Đầu tháng mười, gã đã phải ngồi rung đùi viết về
lễ Giáng Sinh, cho dù có vận dụng hết khả năng tưởng tượng, thì cũng
vẫn là một việc làm hết sức khó khăn.Còn bây giờ thì khác.
Những phương tiện viễn thông trong thời gian gần đây đã liên tục phát
triển và tạo được những bước tiến khổng lồ và ngoạn mục.
Để tiết kiệm tiền bạc, bây giờ ông chủ bút chỉ cần gửi một cái “meo”, và lập tức vọng lại tiếng trả lời từ bên kia đại dương :
- Dạ, có em.
Và chỉ một lúc sau, tòa soạn liền nhận được một bài báo mới toanh, rồi
chỉ việc “cóp-pi” và dán vào phần đất đã được dành sẵn cho nó, chẳng
cần phải mổ cò gõ máy, vừa chậm chạp lại vừa tốn sức lao động.
Với những tiến bộ trong lãnh vực viễn thông như thế, nhân loại dường
như xích lại gần nhau hơn và câu cho mọi người.
Cũng trong chiều hướng phá vỡ những rào cản, những ngăn cách, trong
những năm gần đây gã thường thấy xuất hiện cụm từ “không biên giới”. Nào
là “Nhà Báo không biên giới”. Nào là “Y Sĩ không biên giới”…Nếu gã nhớ không lầm thì tổ chức “Y Sĩ thế giới” đã được lập ra để
phục vụ mọi người, không phân biệt ngôn ngữ, chủng tộc và lãnh địa.
Khi phong trào vượt biên lên tới cao điểm, thì tổ chức này đã có hẳn
một con tàu lênh đênh trên biển Đông để cứu vớt và giúp đỡ những người
lâm nạn.
Và nếu suy nghĩ một chút, gã thấy phong trào “không biên giới” này đã
nảy sinh từ “lệnh lên đường” của Đức Kitô bởi vì chính Ngài đã truyền
dạy các môn đệ :
- Các con hãy đi rao giảng cho muôn dân.
Chính vì thế, qua dòng thời gian các vị thừa sai đã lặn lội tới những
vùng đất xa xôi và hẻo lánh nhất, để chiếu tỏa ánh sáng Phúc Âm, nhờ
vậy mà cách đây hơn ba trăm năm dân tộc Việt Nam chúng ta đã được diễm
phúc đón nhận Tin Mừng.
Tuy nhiên, theo thiển ý của gã thi tình yêu mới chính là vùng đất phì
nhiêu cho phong trào không biên giới này được nở rộ như trăm hoa khoe
sắc.Và đó cũng chính là đề tài gã xin bàn đến trong mục chuyện phiếm hôm
nay.
Lâu lắm rồi gã có được xem một cuốn phim hay một vở kịch chi đó đề cập tới vấn đề : Người ta nên yêu đương ở lứa tuổi nào ?
Câu chuyện xoay quanh một ông bố và ba cô con gái. Ông bố là một vị
giáo sư khả kính, muốn tìm ra những qui luật của tình yêu dưới mọi góc
độ như thời gian, nghề nghiệp, tuổi tác…
Vậy muốn cho tình yêu được bền vững, người ta chỉ cần áp dụng những qui luật ấy một cách nghiêm chỉnh mà thôi.
Vị giáo sư khả kính này được mời đi thuyết trình về bộ luật tình yêu ở
nhiều nơi. Đồng thời chính ông cũng đã ra sức khuyên nhủ và tìm mọi
cách để ba cô con gái thân yêu thực thi những qui luật ấy.
Thế nhưng, cả ba cô con gái kẻ trước người sau đều rơi vào cái vòng
tình ái cong cong, bất chấp những qui luật mà ông đã tốn công giảng
giải.tục ngữ từ ngàn xưa xem ra có cơ may
sớm được thực hiện, đó là :
- Tứ hải giai huynh đệ, bốn bể đều là anh em.
Một biến cố vừa xảy ra ở nơi nào đó trên thế giới, chẳng hạn như cơn
bão Katrina thổi vào New Orleans…thì lập tức mọi người đều được biết qua
truyền thanh, truyền hình, internet…những ngăn cách, những rào cản
đang dần dần đã bị phá vỡ, để rồi thế giới trở thành mái nhà chung Và sau cùng, chính vị giáo sư khả kính này cũng đã bị tình yêu của bà hàng xóm đánh gục.
Vì thế, ông đã quyết định đốt bỏ bộ luật mà ông đã khám phá ra, rồi
sau đó tuyên bố một cách mạnh mẽ và dứt khóat với bàn dân thiên hạ rằng :
- Tình yêu thì không có biên giới và cũng chẳng có qui luật ráo trọi nào cả.
Thực vậy, như người ta thường bảo :
- Con tim có những lý lẽ riêng của nó.
Mà lý lẽ của con tim thì khác xa với lý lẽ của đầu óc, của lý trí.
Chẳng hạn đối với những anh chị tập tễnh bước vào tình yêu, rất khó mà
cắt nghĩa được cho ra ngô ra khoai :
- Tại sao tôi yêu người này ? Tại sao tôi chọn người kia ?
Có người vừa mới gặp mặt nhau, thì liền bị tiếng sét ái tình giáng một
quả tốt tăm mặt mũi, khiến cho cả tinh tú lảo đảo quay cuồng.
Trong khi đó, có những kẻ sống bên cạnh nhau từ hồi còn để chỏm, thế mà chẳng mảy may xúc động và xao xuyến bâng khuâng.Gã xin lượm lặt và đưa ra một vài lãnh vực để nói lên rằng yêu thương quả thực là không có biên giới. Thứ nhất, tình không biên giới về tuổi tác. Gã mới đọc được hai mẩu tin. Trước hết là mẩu tin trên báo Công An nói về chồng già vợ trẻ :“Nếu có ai làm
được bộ sưu tập “những cuộc hôn nhân óai oăm” thì thật là tuyệt vời. Đó
là truờng hợp của nhà báo Marie- Laure Durand trong tác phẩm “Những
cuộc tình kỳ thú” (NXB La Fayette), sưu tập trong suốt 15 năm từ khắp
thế giới. Ở đây, chúng tôi chỉ trích ra một bức ảnh trong số hàng trăm
bức ảnh cực kỳ khác lạ : Cô gái 18 tuổi lấy chồng 78 tuổi, ông ta là
một cựu phú tại Madras, Ấn Độ”.Nhìn vào bức hình chồng già vợ trẻ, gã liền nhớ tới câu ca dao :- Chồng già vợ trẻ là tiên. Vợ già chồng trẻ là duyên nợ nần. Tiếp đến là mẩu tin trên báo Phụ Nữ nói về chồng trẻ vợ già :“Tình yêu không
phân biệt tuổi tác, đều này thì không ai có thể nghi ngờ. Thế nhưng,
người ta sẽ sửng sốt khi được biết có một mối tình chênh nhau quá xa
này ở nước Úc. Bà Edna Townsend không ngần ngại thú nhận :- Tôi 70 , anh ấy 31. Tôi yêu anh ấy ngay từ lần gặp đầu cách đây 3 năm.Cuộc tình của
họ nảy nở khi bà đi nghe một buổi hòa nhạc. Lúc chàng nhạc công Simon
Martin vừa bước ra sân khấu, thì bà bỗng thấy tim mình đập dồn đập : - Tôi đã tự nhủ thật là một người đàn ông đáng yêu, anh ấy đích thực là người đàn ông của đời tôi.Bà là một kỹ sư
xây dựng nghỉ hưu, đã lập gia đình lần đầu vào năm 1954. Cuộc hôn nhân
này tồn tại được 37 năm. Sau đó bà “kết” một người bán sữa nhỏ hơn bà
16 tuổi và người đàn ông này qua đời vì canh bệnh ung thư 8 năm truớc. Còn Simon là một nhạc công rất nhút nhát trong chuyện tình cảm. Anh tâm sự :- Trước khi gặp
Edna, tôi chưa bao giờ có một mối quan hệ sâu đậm nào và gần như chỉ
biết có âm nhạc. Và Edna đã đảo lộn cuộc đời tôi. Cuộc tình của họ đã diễn tiến khá êm ả và lãng mạn với lời cầu hôn đúng ngày Valentine và một hôn lễ vào đầu năm nay.Trong ngày vui
vô tiền khoáng hậu này, cô dâu ở tuổi 70 đã diện áo cưới được thiết kế
theo mẫu thập niên 20, cài hoa lan trên tóc và cầm một bó bông dài. Những người
được mời đến chung vui đều cảm thấy đây là một đám cưới có một không
hai, nhất là khi họ được xem bộ ảnh cô dâu chú rể hóa thân thành những
cặp tình nhân lãng mạn trong phim Pretty Woman, Titanic… Có
thể nói ngay rằng mối quan hệ của họ tuy chênh lệch về tuổi tác, nhưng
không mang “màu sắc đồng tiền”. Sau lời cầu hôn, Simon và Edna đi sắm
nhẫn cưới trong một cửa hàng nữ trang second-hand.Gay cấn nhất là lúc Simon đưa “bà” người yêu về ra mắt bố mẹ anh : bố 69 tuổi, mẹ 64. Anh nói : - Tất nhiên là
bố mẹ tôi hơi bị choáng khi biết cô con dâu tương lại còn lớn tuổi hơn
bố mẹ chồng, nhưng rồi bố mẹ tôi đã thông cảm, chấp nhận mối tình của
tôi.
Ở tuổi xế chiều, điều mà bố mẹ tôi mong mỏi nhất là thấy tôi được
hạnh phúc với người phụ nữ tôi yêu.Về phía nhà gái, Edna được các con riêng của bà ủng hộ…Nhìn vào tấm hình của họ, gã cũng nhớ ngay tới câu ca dao :- Chồng lớn vợ bé thì xinh, Chồng bé vợ lớn ra tình chị em. Ở đây không phải chỉ “ra tình chị em” mà còn “ra tình mẹ con” ấy chứ. Cách đây khá lâu, gã được chứng kiến một cảnh tương buồn cười.Tối hôm đó, bọn
con nít vây chung quanh nhà thờ, khiến cha sở phải khóa chặt cửa lại,
rồi mới tập nghi thức cho một đôi hôn phối : Chàng 70 còn nàng 45.Cha sở hỏi :- Khi đọc lời
cam kết, ông muốn xưng hô : Anh nhận em làm vợ, tôi nhận bà làm vợ…hay
một công thức khác đơn giản hơn, chỉ cần trả lời “có” mà thôi. Ông lão bèn hăng hái nói :- Thưa cha, phải : anh nhận em chứ.Đúng là tình yêu không phân biệt tuổi tác.Thứ hai, tình không biên giới về địa dư và đất nước.Như chúng ta đã
biết, với những chiếc máy bay phản lực và nhất là với những phương
tiện truyền thông hiện đại, thì việc nối liền những quốc gia và những
lục địa chỉ là chuyện…nhỏ và không còn khó khăn nữa.Vì thế cũng đã nảy sinh những cuộc tình không biên giới, hay nói cách khác những cuộc tình xuyên quốc gia, xuyên lục địa. Trước hết là những cuộc tình xuyên quốc gia. Ngày xưa, một
cô gái Việt Nam lấy chồng người nước ngoài, sự việc này thường bị coi
là một hiện tượng đặc biệt và bị bàn dân thiên hạ nhìn bằng cặp mắt
không mấy cảm tình. Người ta gọi họ là…me tây, me mỹ.Nhưng ngày nay,
thế thái nhân tình đã đổi khác. Người ta coi đó là một vinh dự, một
hãnh diện. Vì thế, trong những tháng năm gần đây đã nổi cộm lên phong
trào những cô gái Việt Nam thi nhau lấy chồng Trung Quốc, Hàn Quốc, Đài
Loan… Và gã tạm gọi đây là những cuộc tình xuyên quốc gia.Trong những
cuộc tình xuyên quốc gia này, cũng có những người được hạnh phúc và đem
tiền bạc về giúp đỡ cho cha mẹ, cho gia đình.Tuy nhiên, phần
lớn đều đã thất bại đắng cay.
Thất bại vì không hiểu được phong tục và
ngôn ngữ nơi đất khách quê người. Thất bại vì bị lạm dụng để trở thành
phương tiện thỏa mãn tình dục cho cả bố lẫn con của người ta. Thất bại
vì bị bán vào những ổ điếm, mang thân ra làm gái mãi dâm, kiếm tiền
cho các chủ chứa… Thật là đau lòng và bi đát.Tiếp đến là những cuộc tình xuyên lục địa.Đối tượng được nhắm tới là những anh chàng Việt kiều, vì người ta mơ rằng : - Lấy được Việt
kiều thì tức khắc được đổi đời, từ nghèo hèn trở thành giàu có, từ vất
vả cực nhọc trở thành sung suớng hạnh phúc.Và không ít người cũng đã vỡ mộng.Bên cạnh nhà gã
có một cô bé. Thực tình mà nói, về phương diện ngoại hình thì cô bé bị
xếp vào hạng dưới trung bình.
Cô bé chỉ cao một thước rưỡi, nước da
lại ngăm đen, nhưng bù lại trời phú cho cô bé cái khiếu về sinh ngữ. Cô
bé rất giỏi tiếng Ăng Lê và làm giáo sư tại một trường học nọ.Thế rồi cô bé được cử đi giao lưu văn hóa tại Ấn Độ trong ba tuần lễ.
Tại đây cô bé làm quen với một anh chàng chính gốc Ăng Lê, “cham phần chăm” : da trắng, mắt xanh và cao những một thước tám.Khi cuộc giao lưu chấm dứt, mọi người đều trở về quê hương bản quán của mình. Lúc đầu chỉ là
tình bạn tinh ròng, nhưng sau đó qua những cái “meo” được trao đổi,
tình bạn tinh ròng này bỗng chuyển biến và trở thành tình yêu lúc nào
cả hai cũng không hay.Tết năm ấy anh
chàng Ăng Lê còn dẫn cả bà mẹ sang Việt Nam để xem nhà và xem mắt cô
bé. Và truớc khi cử hành hôn phối, anh chàng Ăng Lê này đã qua và sống ở
Việt Nam sáu tháng để ôn lại giáo lý và lo những thủ tục cần thiết.Trong đám cưới mọi người tha hồ bình luận :- Đúng là mối tình xuyên lục địa. - Con nhỏ sao bạo gan thế.Khi mọi sự đã
hoàn tất, chính anh chàng Ăng Lê đã đưa cô bé sang Anh Quốc, để cùng
nhau xây dựng một mái ấm hạnh phúc, bỏ lại sau lưng những lời bình luận
đầy tình cảm cũng như đấy ác ý.Đúng là tình yêu không phân biệt lãnh địa và đất nước. Thứ ba, tình không biên giới về phương diện ngoại hình Hình như bây giờ bàn dân thiên hạ đều chú trọng tới ngoại hình, tức là cái hình dong bên ngoài, theo kiểu :- Xem mặt mà bắt hình dong,Trong mục tìm bạn 4 phương trên các tạp chí, nếu là phe nữ thì thường kèm theo một câu giới thiệu đại loại như thế này :- Ngoại hình dễ nhìn…Ngoại hình coi được…Ngoại hình dễ thương…Ngoại hình bắt mắt…Trong các thông báo tuyển mộ nhân viên, nếu là nữ, thì thường bị đòi hỏi một điều kiện, đó là là…ngoại hình phải đẹp.Thành thử, nhiều người đã than ngắn thở dài : - Thời buổi này đâu còn là thời buổi cái nết đánh chết cái đẹp, mà là thời buổi cái đẹp đè bẹp cái nết.Vì vậy, luôn xảy ra những cuộc hôn nhân “lệch pha” về ngoại hình, hai bên khác biệt nhau một trời một vực.Trước hết là chuyện cao và thấp.Bình thường
người chồng phải cao hơn người vợ một chút, thì mới hài hòa cân đối. Nếu người vợ hơi bị lùn một tí thì có thể dùng giày hay guốc cao gót,
để bù lấp chỗ thiếu hụt thước tấc của mình. Chứ còn thiếu hụt quá nhiều
thì cũng đành…bó tay.Như cô bé Việt
Nam chỉ đứng tới ngực anh chàng Ăng Lê, xem ra cũng chẳng được ổn cho
lắm, bởi vì mỗi khi anh chàng Ăng Lê muốn “mi” một cái, chắc sẽ phải
thì thầm hay nghêu ngao bài hát của Trịnh Công Sơn : - Cúi xuống, cúi xuống thật gần…Thế nhưng, nếu
chồng thấp vợ cao, thì đây chắc hẳn phải là điều bất ồn, làm cho bàn
dân thiên hạ bàn tán, như ca dao đã diễn tả : - Chồng thấp mà lấy vợ cao, Nồi tròn, vung méo úp sao cho vừa.Thế nhưng, trên đời vẫn có những đôi đũa lệch, những cặp chồng thấp vợ cao.Đúng là tình yêu không phân biệt thước tấc. Tiếp đến là chuyện trắng và đen.Vốn biết rằng :- Tối lửa tắt đèn, trắng cũng như đen.Thế nhưng, màu
sắc hài hòa sẽ làm cho vợ chồng trở nên “bắt mắt” và dễ được bàn dân
thiên hạ chấp nhận. Nếu trắng, thì cả hai cùng trắng. Nếu đen thì cả
hai cùng đen, còn nếu ngăm ngăm, thì cả hai cùng ngăm ngăm.Trái lại, nếu
người này trắng, còn người kia lại đen thì thế nào cũng được miệng lưỡi
thế gian chõ vào. Dầu vậy, vẫn có những cặp vợ chồng đối chọi và tương
phản nhau về phương diện màu sắc. Trước ngày 30
tháng 4 năm 1975, gã có một người học trò tên là Dũng. Vì nước da hơi
bị tối, nên bè bạn trong lớp đã tặng cho hắn cái biệt danh là “Dũng
Đen”.Hai mươi năm sau, gã gặp lại người học trò cũ tại một vùng đất khỉ ho cò gáy. Hắn giới thiệu vợ hắn với gã.
Thì ra vợ hắn là một người phụ nữ có nước da trắng như trứng gà bóc.Theo những định
luật của sự di truyền, gã nhẩm tính trong lòng rằng : Có lẽ tổ tiên ba
bốn đời của vợ hắn là một ông tây, nên bây giờ chị ta mới được thừa
hưởng đôi mắt nâu màu hạt dẻ, cái mũi cao cao và nước da trắng như
trứng gà bóc. Lợi dụng nước
da ngăm đen của mình, đồng thời lợi dụng đôi mắt nâu màu hạt dẻ, cái
mũi cao cao và nước da trắng như trứng gà bóc của vợ, hắn chạy chọt và
luồn lách để làm hồ sơ sang Mỹ theo diện con lai. Và hắn đã qua mặt các
viên chức Mỹ cũng như Việt và gia đình hắn hiện đang sống hạnh phúc
tại Hawaii.Đúng là tình yêu không phân biệt trắng đen.Sau cùng là chuyện đẹp và xấu. Trong cuộc
sống, gã đã từng thấy có những anh chàng đẹp trai, học giỏi, con nhà
giàu lại kết “mô đen” với một chị nàng xấu ơi là xấu. Và ngược lại, có
những chị nàng đẹp ơi là đẹp lại đi lấy một anh chàng nông nãi vũ phu
chi cục mịch.Chỉ trong những
cuộc thi hoa hậu, người ta mới bàn đến cái đẹp khách quan, được ấn
đinh bởi những số đo vòng một, vòng hai, vòng ba… Còn trong đời
thường, người ta luôn nói tới cái đẹp chủ quan. Ngoại hình tuy hơi bị
xấu, nhưng lại có duyên ở cách ăn nói, ở chiếc răng khểnh, hay ở đôi
má lúm đồng tiền…nên vẫn hấp dẫn là làm cho người khác mê như điếu đổ.Vì thế, cái đẹp trong tình yêu mãi mãi vẫn chỉ là một cái đẹp chủ quan. Dưới lăng kính của tình yêu, người ta đã định nghĩa :- Đẹp có nghĩa là con cóc cái dưới mắt con cóc đực.Xấu là xấu với bàn dân thiên hạ, nhưng vẫn luôn là đẹp với người đang say men tình. Và chỉ cần có vậy mà thôi.Đúng là tình yêu không phân biệt đẹp xấu. Nếu
cứ tiếp tục phân tích, gã còn nhận ra biết bao nhiêu lãnh vực khác
nữa. Tình không biên giới về tiền bạc, tình không biên giới về địa vị,
tình không biên giới về giai cấp…Và để kết luận, gã xin mượn lời một
tác giả trên báo đã viết như sau :“Tình yêu không phân biệt tuổi tác, giai cấp, kích thước và trọng lương. Có những ông già 70-80 lấy cô gái 20.
Có những gã nẵng hàng trăm ký lấy người đẹp 38 ký. Hay cô em người mẫu
cao 1,82 mét lấy anh chồng thấp chỉ được 1,3 mét đứng tới hông của
mình. Có những ông vua lấy nàng thôn nữ, hay những tay đại tài phiệt
lấy cô gái đứng đường…”Tất cả những sự
kiện “không biên giới”, “không phân biệt” hay “lệch pha” kể trên, theo
gã nghĩ , đều được xuất phát bởi những đánh giá mang tính cách chủ
quan của mình, như tục ngữ và ca dao đã diễn tả :- Yêu nhau muôn sự chẳng nề, Một trăm chỗ lệch, cũng kê cho bằng.
Một khi đã yêu, đã thương thì củ ấu cũng tròn và trái bồ hòn cũng ngọt.Vậy gã xin giơ cả hai tay lẫn hai chân để nhiệt liệt hoan hô :- Tình không biên giới muôn năm !!
Gã Siêu
note : Ngày mới bắt đầu dành ít phút với bài viết dí dỏm của t/g GS ,hy vọng
mọi netter +reader đang theo dõi blog của Cly có ngày đầu tuần bận rộn & thư giãn + xả stress qua âm nhạc, thi ca ... có thêm năng lượng
cho 1 tuần mới .Cly Gởi lời chào thân ái với mọi netter + reader chúc các bạn ngày thật vui !!
Họ
chia tay nhau bằng một tin nhắn của chàng trai. Tối nay cô đã đứng
trong mưa để chờ anh thế nhưng anh đã bỏ mặc cô trong mưa gió. Lòng cô
tan nát và tổn thương. Quán cafe nằm trong một con hẻm nhỏ yên tĩnh.
tên quán nghe cũng lạ, như một lời ru nhẹ nhàng hay một lời tình tự "À
ơi". Cafe À Ơi đẹp, lãng mạn nên nhiều khách đến và đi. Tôi là một ô cửa
sổ ở đấy, quanh tôi được bao phủ bởi những dây tường vi, tigon và nhiều
loài cây lá khác mà tôi không biết tên. Buổi sáng có hai người khách
đến ngồi ở chiếc bàn cạnh tôi. Tôi quen chàng trai này, lúc trước chàng
hay đến đây đọc sách.
Cô gái reo lên khi nhìn thấy tôi "Ô cửa sổ thật
đẹp". Từ phút đầu tôi đã thấy quý mến cô gái, cô ấy xinh xắn và đáng
yêu. Họ thật sự rất đẹp đôi. Khi cô gái đưa máy ảnh chụp tôi, khi xem
lại cô kêu "Anh có thấy những dây leo và khung cửa sổ tạo nên hình một
trái tim không? Mình sẽ gọi đây là ô cửa sổ tình yêu anh nhé"
.Một
buổi tối trời đổ mưa to. Quán vắng. Cô gái ấy đến một mình, nước mưa từ
mái tóc nhỏ xuống từng giọt, từng giọt, run rẩy. Cô ấy ngồi khóc rưng
rưng... Tôi muốn ôm cô ấy để cô ấy bớt lạnh lẽo nhưng tôi chỉ là một ô
cửa sổ. Họ chia tay nhau bằng một tin nhắn của chàng trai. Tối nay cô
đã đứng trong mưa để chờ anh thế nhưng anh đã bỏ mặc cô trong mưa gió.
Lòng cô tan nát và tổn thương. Cô đã yêu rất nhiều và đặt tất cả niềm
tin. thế mà...
Anh nói anh chưa hề yêu cô, tất cả chỉ là ngộ nhận, rằng
cô hãy quên anh đi.. Chỉ có tôi là biết vì sao chàng trai ra đi...
Vài hôm sau chàng ấy ngồi lặng lẽ ở đây rất lâu. Một lá thư nhỏ chàng
viết cho cô đã nhét vào một góc kín trên ô cửa tôi.. Tôi giữ dùm chàng,
đến một ngày nào tôi sẽ đưa cho người nhận nó. Nhiều năm sau tôi già hơn, cành lá quanh tôi thay đổi xác xơ hơn vài vài
chậu hoàng lan đã được treo lơ lửng trên cây xoài đang mùa rụng lá. À
Ơi vẫn đón bao lượt khách đến và đi, nhưng hai người khách ấy chưa một
lần trở lại.Sáng nay trời trong và mát, cô gái ấy ngày xưa giờ
đã ra dáng thiếu phụ.
Cô xinh đẹp, sang trọng hơn nhưng đôi mắt buồn
hơn. Đứa bé gái đi cùng cô có gương mặt xinh xắn thật giống mẹ..Có lẽ
đây là lúc tôi nên đưa lá thư này cho cô ấy...Cô thờ ơ cầm lấy
tờ giấy gấp tư đã sờn đôi chỗ vì thời gian dù tôi đã cố gắng che mưa
gió. Tay cô run run khi nhìn thấy nét chữ thân thương.." .
..Em yêu!
Cho
anh một lần nữa gọi em bằng hai tiếng thân thương ấy. Anh nhớ lần đầu
tiên anh nhìn thấy em. Em đang mặc chiếc áo vàng ngồi bên những bông hoa
dại li ti.
Anh nghĩ không có gì đẹp hơn. Khi anh ôm em trong tay, nghe
tiếng con tim bé nhỏ của em đập nhẹ nhàng, có điều gì đó mềm mại, yếu
đuối lắm mà anh muốn bảo vệ giữ gìn yêu thương suốt đời... Nhưng anh đã
gây cho em nhiều đau khổ, anh xin lỗi bé yêu của anh. Anh muốn em quên
anh thật nhanh, anh muốn người sau này mang lại hạnh phúc cho em, hạnh
phúc mà anh không thể. Ánh mắt em vui sướng khi ẵm một em bé.
Em
khao khát có con. Em bảo sau này lấy nhau con mình sẽ mang dáng hình
cao cao của anh, đôi mắt đẹp của em, đôi môi xinh của anh. Nhưng em ơi
hai hôm trước anh đến bệnh viện, bác sĩ bảo anh mất khả năng làm bố do
biến chứng bệnh quai bị năm xưa. Vài ngày nữa anh sẽ lên máy bay, ở
đấy anh sẽ tập trung vào công việc, anh muốn trở thành một bác sỹ sản
khoa, chính bàn tay anh sẽ chào đón những sinh linh bé nhỏ ra đời... như
tiếp nối ước mơ của em và anh.
Anh mãi yêu em, hạnh phúc em nhé!.."Nước
mắt cô ấy lăn dài, đôi vai gầy run rẩy. Cô ôm ngực khóc nức nở. Đứa trẻ
đang nghịch điện thoại của mẹ chụp khung cảnh bên ngoài tôi chợt hốt
hoảng "mẹ ơi sao mẹ khóc! mẹ đừng khóc nữa, mẹ ngoan đi, mẹ xem con chụp
đươc một trái tim này.." Bao năm qua tôi vẫn nhớ, vẫn tự hào vì tôi vẫn là ô cửa tình yêu.
Ngoại tôi
không những nấu cho cháu nhiều bữa ăn ngon từ những thứ rất đơn giản,
khiến cho chúng tôi ăn hoài không chán, mà ngoại còn nuôi cháu bằng
những món “nấu” trên chiếc võng đong đưa trong những buổi trưa hè oi ả,
khi cái nóng miền Tây đứng im phăng phắc dưới hàng dừa cao vút sau
vườn, khi con chim ngoài đồng, con chó trong nhà đều chui vào bóng mát
giấu cái đầu vào chân ngủ say sưa.
“Bồn bồn, bông súng làm chua
Cá kèo kho quẹt thì mua thêm nồi
Cá rô tôm tích chiên xù
Dòn dòn béo béo đi tu không đành
Rắn hổ nấu cháo đậu xanh
Ăn vô tính nết hiền lành khác xưa…”.
Từ tháng 3 dương lịch, cái nắng nóng đã tràn ngập mọi nơi, cái oi bức,
cái chói chang làm cho người nào ra đường cũng phải mặc áo quần vừa
rộng vừa dài, đội thêm cái nón lá to đùng sùm sụp trên đầu để trốn
nắng.
Cái nắng oi ở miền Nam dù sao cũng dễ chịu vì trong cái nóng gay gắt
vẫn có hòa vào hơi nước ẩm mát từ hệ thống kênh rạch chằng chịt như
mạng nhện khắp vùng đất cực Nam này.
Tháng 4 càng nóng dữ, không một giọt mưa, ngoài ruộng thì gốc rạ, cỏ đều bị nắng “cháy” vàng cong hết.
Đất ruộng nứt nẻ lọt ngón tay, trên mặt ruộng có một lớp phèn màu
nâu vàng như bột, đi chân không ra ruộng nó dính vàng hết cả chân. Cái
nóng kinh khủng báo hiệu sắp tới sẽ là những cơn mưa rào tối trời tối
đất. Các “lão nông tri điền” quê tôi đều nói:
“Một hòn đất nỏ bằng một giỏ phân”.
Tranh thủ lúc này, nông dân cho máy
cày cày đất, lưỡi cày bén ngót chạy phăng phăng lật lên từng tảng đất
lớn dưới lớp đất sâu đưa lên lớp mặt để phơi “nỏ” chuẩn bị cho mùa mưa
tới.
Những cơn mưa đầu mùa thấm đẫm dòng nước mát vào lòng đất, làm nước
ngập mặt ruộng xâm xấp cũng là lúc bọn cá rô, cá lóc từ dưới kênh theo
dòng nước tràn lên ruộng để tìm chỗ sinh sôi nảy nở thành từng đàn,
từng đàn bơi đen đặc mặt nước.
Cá lóc, cá rô
đồng mạnh khỏe lắm, có lẽ thiên nhiên đã cho chúng nó khả năng “sống
trên cạn” lâu hơn các loại cá khác, nên ngay từ trận mưa đầu tiên, cá
lóc, cá rô từ dưới kênh quăng mình văng bán mạng lên bờ, rồi “lóc” lạch
bạch, lạch bạch vô ruộng, tìm những chỗ nước sâu trú ẩn. Từ đó, chúng
sinh ra từng đàn cá con đông nghẹt.
Đây cũng là lúc bọn trẻ con chúng tôi xách giỏ tre đeo lên lưng rủ nhau đi “bắt cá lên” ầm ầm ngoài ruộng thiệt là vui.
Bắt cá là cái cớ để “trình bày lý do chính đáng” với người lớn, còn
“nguyên nhân, mục đích” là để dầm mưa, vọc nước, vọc đất, lội ao suốt cả
buổi, đến khi tàn đám mưa mới về nhà, đôi khi trong giỏ chỉ có “hai
anh em nhà cá” không đủ làm một mẻ kho khô.
Bây giờ, tôi mới nhận thức được mưa lớn mà chạy ầm ầm ngoài đồng trống
là rất nguy hiểm, dễ bị sét đánh trúng, chớ lúc đó trời mưa mà được
tung tăng bắt cá ngoài ruộng là cái thú vô cùng.Khi ruộng đã no ngập đầy nước đến nửa bắp chân người lớn là lúc cá rô, cá lóc đã sinh sản xong.
Từng bầy cá lóc con (kêu là cá ròng ròng), cá rô con lội tứ tung trong ruộng lúa.
Dân quê tôi kêu cá rô con lớn bằng ngón tay là “cá rô tôm tích”, chắc
tại bọn rô con này khi bị bắt chúng cũng quẫy đạp lung tung như bọn
tôm, và miệng thì gào lên âm thanh ẹc ẹc, tích tích nên người ta mới
đặt tên là “cá rô tôm tích”.
Còn cá rô đã lớn bự béo ngậy thì kêu là cá rô mề.Cá rô tôm tích đầu mùa mưa có rất nhiều, nên bắt bằng cách lấy cái lưới
ni-lông loại mắt nhỏ căng ra kéo ngang bầy cá đang lội một cái là có
một lưới cá cả ký lô.
Hoặc lấy cái vợt bự làm bằng sắt “phi” 6 uốn thành vòng tròn, cắm vào
cái cán bằng tre dài chừng một thước, có may lưới ni-lông quanh vòng
tròn sắt giống như cái vợt cà phê khổng lồ, cầm vợt đi dọc theo chỗ nào
có nước (chừa nhà tắm ra à nghen!), thấy bầy cá đang bơi thì thò vợt
xuống vớt lên thôi.
Vào khoảng từ tháng 5 đến tháng 8 âm lịch, cá đã lớn nên muốn bắt cá rô tôm tích phải câu chớ không bắt từng bầy được nữa.
Câu cá rô tôm tích bằng cái cần câu nhỏ, sợi cước nhỏ, lưỡi câu nhỏ
(nói chung cái gì cũng nhỏ), mồi câu nhỏ (thường là trứng kiến, trùn cơm
cắt khúc nhỏ trộn cám rang).
Cá rô tôm tích bắt được đem về kho khô với tiêu hay chiên xù là ngon số dzách.
Cá
rô là chúa sống dai và mạnh thần sầu luôn, đừng thấy bọn cá bị bỏ
trong rổ từ sáng tới trưa nằm im im mà tưởng nó đã chết mà lầm, gặp
nước bọn nó bơi rầm rầm ngay, mà gặp mỡ nóng thì nó càng quẫy đùng
đùng, kẻ chiên cá sơ hở coi chừng “bỏ mạng sa trường” bởi cá chiên như
chơi.
Vì vậy, trước khi chiên xù phải làm cho cá rô chết chắn chắn cái đã, bằằng cách quậy
một thau nước muối cho thật mặn rồi đổ bọn cá rô còn sống vào ngâm
chừng 30 phút, bảo đảm cá chết đứ đừ, thịt cá lại thấm muối mặn mặn,
khi chiên mùi vị rất ngon.
Chờ cá nằm im re thì móc mang cá lấy ruột ra sau đó rửa sơ lại bằng
nước muối khác (hơi mặn thôi) cho sạch nhớt, xong rửa lại bằng nước lã,
rồi để vào rổ cho ráo nước.
Bắc chảo lên bếp, chảo càng bự càng tốt vì chiên xù thì cần phải đổ
nhiều mỡ nước vào chảo, mà chảo lớn khi chiên nhờ cái vành chảo cao nó
đỡ văng mỡ.
Tùy theo lượng cá định chiên mà đổ mỡ vào chảo, thường thì đổ vào chừng
một phần ba chảo hay một phần hai chảo là vừa, vì nước mỡ phải ngập cá
giống như chiên chuối chiên hay bánh cống thì cá mới giòn, mới xù.
Ở quê người ta thường chiên xào bằng mỡ do mỡ heo rẻ mà ngon,
ở thành
thị người ta thường chiên xào bằng dầu ăn cho tiện và cũng để giảm béo.
Chiên xù cá rô bằng mỡ heo dĩ nhiên ăn béo giòn hơn chiên bằng dầu ăn,
nhưng không thích hợp lắm với những ai vốn đã có thân hình “phì nhiêu
màu mỡ” và đang muốn “giảm bớt đầu tư bụng”.
Chờ
cho mỡ nóng sôi lên reo reo trong chảo thì thả từng con cá rô tôm tích
vào chảo chiên cho đến lúc vẩy, kỳ, vi, mang của nó đều vàng óng và xù
ra thì dùng cái vá có đục lỗ vớt cá lên cái vỉ vài phút (có hứng mỡ
phía dưới) cho ráo mỡ rồi đổ nó qua dĩa là ăn được.
Bây giờ người ta có thể dùng cái rổ lưới gác trên miệng chảo cho ráo
mỡ.
Cá rô tôm tích chiên xù nóng hôi hổi, giòn khấu cuốn với bánh tráng
gạo, rau sống gồm: xà lách Đà Lạt, cà chua, dưa leo xắt mỏng, các loại
rau thơm, rau húng … chấm vào tô nước mắm gừng mà nhai rau ráu.
Vị cá giòn khấu ngọt ngào hòa với vị mằn mặn, ngọt ngọt của nước mắm,
cay nồng nàn của gừng, vị mát lạnh của dưa leo, của xà lách, vị thơm
của húng, của rau mùi… tưởng ăn khô lân chả phụng cũng chưa chắc ngon
bằng.
Mà chắc gì trên đời này lại có khô lân chả phụng mà ăn, ăn khô lân chả
phụng tưởng tượng sao ngon bằng dĩa cá rô tôm tích chiên giòn vàng óng
có thiệt ngay trước mắt, hà tất phải kiếm tìm món ngon vật lạ trên
rừng dưới biển làm chi!
Đó là chuyện quê tôi “ngày xửa ngày xưa”.
Mùa mưa năm rồi, miền tây Nam bộ “khát” mùa nước nổi, các chợ vắng bóng cá linh.
Nghe nói nguyên nhân là do hàng trăm cái đập thủy điện bên Trung
Quốc, bên Thái Lan, bên Lào, bên Campuchia đã chận mất đầu nguồn sông Mê
Kông đổ về hạ lưu đồng bằng sông Cửu Long rồi, vậy mà Việt Nam vẫn im
thin thít, lâu lâu dân chúng kêu ca dữ quá thì cũng có vị đứng ra “nói
lí nhí” vài tiếng rồi thôi.
Dự báo đồng bằng sông Cửu Long sẽ “chết” một khi “tất cả các đập thủy điện… đều hoạt động” là một tương lai gần có thể thấy trước.
Âu là người Việt chúng ta cũng nên đề nghị UNESCO đưa cá rô tôm tích và
món cá rô tôm tích chiên xù vào dạng “di sản văn hóa” cần được bảo tồn
trước nguy cơ tuyệt chủng?
Đời người không phải lúc nào cũng được như ý, muốn bản thân vui vẻ, đôi
khi việc giảm áp lực cho chính mình là điều cần thiết và cách để giảm
áp lực tốt nhất chính là học cách quên, bởi trong cuộc sống này có
những thứ cần nhặt lên và bỏ xuống đúng lúc.
Trong kinh Phật có một câu chuyện kể rằng: tiểu hòa thượng và lão hòa
thượng cùng đi hóa duyên, tiểu hòa thượng lễ độ cung kính, việc gì cũng
đều nhìn theo sư phụ.
Khi tới bờ sông, một cô gái muốn qua sông, lão hòa thượng đã cõng cô
gái qua sông, cô gái sau khi cảm ơn thì đi mất, tiểu hòa thượng trong
lòng cứ thắc mắc
" Sư phụ sao có thể cõng một cô gái qua sông như thế?”.
Nhưng cậu ta không dám hỏi, cứ thế đi mãi được 20 dặm, cậu ta thực sự không kìm được đành hỏi sư phụ:
"Chúng ta là người xuất gia, sao thầy có thể cõng một cô gái qua sông?”
Sư phụ điềm đạm nói:
"Ta cõng cô gái qua sông thì bỏ cô ấy xuống, còn ngươi thì đã cõng cô gái ấy 20 dặm rồi vẫn chưa bỏ xuống.”
Lời nói của lão hòa thượng đầy thiền ý, hàm chứa trong nó chính là nghệ thuật nhân sinh.
Cuộc đời con người giống như một cuộc hành trình dài, không ngừng bước
đi, ven đường nhìn thấy vô vàn phong cảnh, trải qua biết bao những gập
ghềnh, nếu như đem tất cả những nơi đã đi qua đã nhìn thấy ghi nhớ hết
trong lòng thì sẽ khiến cho bản thân mình chất chứa thêm rất nhiều gánh
nặng không cần thiết.
Sự từng trải càng phong phú, áp lực càng lớn, chẳng bằng đi một chặng
đường quên một chặng đường, mãi mãi mang một hành trang gọn nhẹ trên
đường.
Quá khứ đã qua, thời gian cũng không thể quay ngược trở lại, ngoài việc
ghi nhớ lấy những bài học kinh nghiệm, còn lại không cần thiết để cho
lòng phải vướng bận thêm.
Sẵn sàng quên đi là một cách cân bằng tâm lý, cần phải chân thành và thản nhiên đối mặt với cuộc sống.
Có một câu nói rất hay rằng tức giận là lấy sai lầm của người khác để
trừng phạt chính mình, cứ mãi nhớ và không quên khuyết điểm của người
khác thì người bị tổn thương nhiều nhất chính là bản thân mình, bởi lẽ
đó để có được niềm vui và cuộc sống thanh thản ta không nên truy cứu lỗi
lầm cũ của người khác.
Rất nhiều người thích câu thơ :
"Xuân có hoa bách hợp, thu có trăng.
Hạ có gió mát, đông có tuyết”.
Trong lòng không có việc phải phiền lo mới chính là mùa đẹp của nhân gian.
Nhớ những cái cần nhớ, quên những cái nên quên, sống cuộc sống cởi mở,
trong lòng không vướng mắc thì cuộc sống này sẽ thật tươi đẹp. St
.....Ngoài một giọng hát
tốt, Ý Lan còn chinh phục được khán giả với nghệ thuật trình diễn của
cô. Thời gian đầu tiên, nhiều người đã đưa ra nhận xét là nghệ thuật
trình diễn đó nhiều khi có chiều thái quá về điệu bộ trong sự diễn đạt
nhạc phẩm trình bày. Ý Lan ghi nhận những lời phê bình đo, đã "chấn
chỉnh" lại phong cách trình diễn của mình để thu phục được trọn vẹn cảm
tình của khán giả. Hơn 10 năm theo đuổi con đường nghệ thuật chưa phải là nhiều, tuy đã đạt
được đến đỉnh cao, do đó Ý Lan vẫn luôn nuôi dưỡng niềm hạnh phúc nơi
cô là sẽ được hát mãi mãi. Ý Lan tên thật là Lê Thị Ý Lan, và có lẽ cô
là một trong số rất hiếm những nghệ sĩ tiết lộ về tuổi tác cũng như tình
trạng gia đình của mình.
Ý Lan sinh 1958 tại nhà thương Saint Paul, Sài Gòn.. Ý Lan có tất cả 6
con, trong số đó lớn nhất là Mai Linh cũng là một giọng ca nổi tiếng
thuộc lớp trẻ.
Những con kế của Ý Lan là: Lan Anh, Thanh Hương, Ý Thy và Phong với đời
chồng trước, và con thứ sáu là một bé trai tên Nguyễn Lê Nam với Tuấn
Cường, con trai nữ tài tử điện ảnh Kiều Chinh.
Cuộc tình duyên đầu tiên của cô đến từ một "tiếng sét ái rình" của thời
trẻ tuổi, bất chấp sự khác biệt về mọi mặt giữa hai gia đình. Nhưng càng
về sau cô càng nhận thấy có nhiều khác biệt giữa hai vợ chồng nên cuộc
hôn nhân giữa hai người đã bị tan vỡ khi Ý Lan được 31 tuổi.
Thân sinh của Ý Lan là tài tử nổi danh Lê Quỳnh và thân mẫu là nữ danh ca Thái Thanh
. Hai người đã chính thức ly dị từ khi Ý Lan mới lên 8 tuổi. Cha mẹ cô
đều theo đạo Phật, nhưng do ảnh hưởng học trường Notre Dame De Mission
của các dì phước ở Thủ Đức nên Ý Lan đã chịu phép rửa tội - với tên
thánh là Blanche - mặc dầu không được cha mẹ bằng lòng, nhưng cô quan
niệm là “quan trọng hơn hết chính là cái tâm của mình”
.Ý
Lan cho biết cô rất thích ăn hàng, những món ưa thích nhất là: gỏi khô
bò, bò viên, pò pía, bột chiên và đặc biệt là các loại bún: bún bò, bún
riêu bún ốc, vv...
Cô cũng cho biết cho đến bây giờ vẫn thấy khó thích hợp với những món
ăn Mỹ loại “fast food”, chỉ có vài món có thể ăn là “Chicken Mc Nuggets”
hoặc Pizza , còn món ăn Mễ thì không ăn nổi món nào. Tuy bận rộn, Ý Lan
cũng cố gắng bỏ ra thì giờ để nấu nướng hàng ngày trong gia đình, nhất
là cô rất có khiếu trong việc làm bếp. Món Ý Lan làm mà cô cho là đặc
biệt nhất là bún ốc.
Cô tự nhận là một người tò mò, nhưng riêng về vấn đề tử vi cô rất sợ
biết trước những việc gì mà mình “not supposed to know” cho nên “ thôi
kệ, cái gì đến nó sẽ phải đến”.
Trên phương diện ca hát, không những trình bày xuất sắc những nhạc phẩm
Việt Nam, giọng ca Ý Lan còn được công nhận là rất vững vàng trong những
nhạc phẩm lời Pháp.
Cô có được khả năng này là nhờ đã theo học chương trình Pháp ngay từ khi
còn ở bậc tiểu học tại các trường như Notre Dame Des Missions, Charles
De Gaulle và Aurore trước khi theo học ở trường Sư Phạm Thực Hành và
cuối cùng là Nguyễn Bá Tòng cho đến khi thi tú tài ban ban Văn Chương
vào năm 75.
Ý Lan khi còn trong lứa tuổi học sinh đã hoạt động văn nghệ và thể thao rất hăng say cho trường.
Cô đã từng được chọn làm đại diện trường Nguyễn Bá Tòng tham dự giải vũ
cầu và bơi lội học sinh Á Châu, nhưng cuối cùng không được đi vì không
được mẹ cho phép.
Những năm còn đi học, có một điều ít người ngờ rằng Ý Lan là một học sinh rất giỏi về toán, nhất là môn đại số.
Khi qua đến Mỹ cô vẫn dùng phương pháp toán cổ điển cô đã học được để dạy các con.
Là một trong những nữ ca sĩ được mến mộ nhất hiện nay, Ý Lan rất bận rộn
với những buổi quay video cho những trung tâm nhạc lớn, những lần thu
băng cũng như những chuyến trình diễn tại khắp nơi.
Ý Lan cho biết là cô đã rất may mắn được tất cả khán giả thuộc mọi lứa tuổi yêu mến.
Người lớn thì tìm thấy nơi cô những kỷ niệm của thời kỳ bố mẹ cô, người
cùng tuổi yêu mến cô qua sự diễn tả đúng tâm trạng thuộc thế hệ của họ,
còn lớp thanh thiếu niên trẻ tuổi cũng dành cho Ý Lan một cảm tình thật
nồng hậu mặc dù có một số không hiểu rành rẽ tiếng Việt.
Điều Ý Lan không giải thích được là ngay cả đến lứa tuổi nhi đồng khoảng 6, 7 tuổi cũng thích nghe cô hát.
Cái khả năng đa dạng của Ý Lan là ở chỗ đó, có thể nói là đã hòa nhập
được với tất cả mọi lứa tuổi bằng con đường nghệ thuật của mình.
Để kỷ niệm 10 năm đi hát của mình, vào tháng 08 năm 2000, Ý Lan đã hoàn
tất một CD mang tựa đề “ Một Đời Đắm Say: 10 Năm Kỷ Niệm Hát Cho Tình
Yêu “. Đây là một CD ghi lại những nhạc phẩm cô ưng ý nhất kể từ khi đến
với ca nhạc, đó là những ca khúc được coi như đã gắn liền với tên tuổi
cô như: Sa Mạc Tình Yêu, Bản Tình Cuối, Tình, Một Nửa Đời Em, Hãy Yêu
Như Chưa Yêu Lần Nào, Quỳnh Hương, Như Đã Dấu Yêu, Bài Không Tên Số 8,
Ghen, Paroles và Không Còn Mùa Thu.
Trước đó hơn một năm, Ý Lan cũng đã thực hiện một CD đặc biệt dành cho
những trẻ em thiếu thốn tình thương. Đó là CD “ Ru Từng Nỗi Nhớ “ mà tất
cả số tiền bán được sẽ được trao cho các trẻ em mồ côi tại Việt Nam.Sau khi phát hành CD này, Ý Lan đã về Việt Nam 3 lần để thăm và tặng quà cho những trẻ em không được may mắn này
. Là mẹ của 6 đứa con, Ý Lan đã thật sự thấu hiểu được tình cảnh thiếu
thốn tình thương của những trẻ mồ côi, nên do đó cô đã dành rất nhiều
tình cảm của mình cho các em.
Ý Lan không phô trương về việc làm đó cũng như nhiều công tác từ thiện khác mà cô hăng say đóng góp một cách âm thầm...
Trung Tâm Ý Lan đã cho ra mắt một CD mới mang tựa đề “Đi Giữa Mọi Người Để Nhớ Một Người”. Ngoài
giọng hát của cô, còn có Tuấn Ngọc và một giọng ca mới của Montreal là
Thái Hà.. với những sáng tác của một số nhạc sĩ trẻ, ngoài những nhạc sĩ
tên tuổi khác ở hải ngoại cũng như ở trong nước. Trước đó không lâu, trung tâm Ý Lan cũng đã cho phát hành một CD mang
tựa đề “ Em Còn Nhớ Hay Em Đã Quên”, với tiêng hát của cô và Lan Anh, em
gái của Khánh Hà.