Trang

Tìm kiếm Blog này

Thứ Tư, 29 tháng 8, 2012

Bình An Vô Sự!


Nhà thơ Bùi Giáng có lần viết " Còn hai con mắt khóc người một con...", rồi nhạc sĩ Trịnh Công Sơn nối theo:

Còn hai con mắt một con khóc người!
 Con mắt còn lại...?
Ừ, con mắt còn lại thì sao nhỉ?Con mắt còn lại ... nhìn một thành hai.
Nhìn em yêu thương nhìn em thú dữ..
Nhìn tôi lên cao nhìn tôi xuống thấp...
Con mắt còn lại là con mắt ai?
Con mắt còn lại nhìn tôi ... thở dài!" 

( Trịnh Công Sơn )

Phải rồi, cái con mắt còn lại đáng ghét đó quả là con mắt gây phiền hà cho ta. Nó bị bệnh diplobie, nhìn một thành hai!
Nhưng người bị diplobie thì nhìn một thành hai, giống hệt nhau, còn đằng này,
Trời ạ, nó nhìn em yêu thương, nhìn em ... thú dữ!
Có đời nào vậy không? Cũng là em đó thôi mà lúc thì nồng nàn , tha thiết, lúc thì quỷ sứ, yêu ma?
Chưa hết, con mắt còn lại đó còn " nhìn tôi lên cao nhìn tôi xuống thấp ...", nghĩa là " lên voi xuống chó", đầy hận thù, hằn học.
Con mắt còn lại đó của ai khác - "Con mắt còn lại là con mắt ai?"- nó quan sát ta, nó nhìn ngắm ta và rồi bỗng nó ...thở dài thấy mà ghét ! 
 Thở dài. Bởi nó thấy ta tội nghiệp!
Thấy ta đáng đời! Chi mà khổ rứa?
Con mắt còn lại đó chính là con mắt của " Thức ": của biện biệt, so sánh, đếm đo.
Một khi "Thức" biến thành "Trí" thì mọi chuyện đã khác! " Con mắt còn lại / nhìn đời là không / nhìn em hư vô / nhìn em bóng nắng!".
Là không, chứ không phải bằng không! Là không, đó là cái không của có, cái có của không. Chân không mà diệu hữu.
Cũng có thể nói " Còn hai con mắt khóc người một con" kia là con mắt của Bi!
 Còn "con mắt còn lại nhìn đời là không" này là con mắt của Trí (tuệ).
Bi mà không có Trí thì cứ khóc hoài , dỗ không nín. Trí mà không có Bi cũng chẳng đến đâu!Mắt là để nhìn, để thấy! Và "thấy" như thế nào là một chuyện hệ trọng.
 Thấy thế nào sẽ dẫn tới nghĩ suy, nói năng, hành động thế đó. 
Thấy sai sẽ suy nghĩ, hành động sai. Một vấn đề có thể nhìn dưới nhiều " nhỡn quan", nhiều góc độ khác nhau. Khư khư bám chặt lấy quan điểm của mình, khư khư cho rằng mình đúng, người sai dễ thượng cẳng tay hạ cẳng chân!
Thấy và biết liên quan chặt chẽ với nhau nhưng không phải là một. Thấy vậy mà không phải vậy, không phải vậy mà vậy!
Thấy có thể dẫn tới biết, nhưng biết không ở cái thấy. Bởi thấy do mắt còn biết thì do...não!
Vậy mới có chín người mười ý. Biết rộng dễ thấy rộng - nhìn xa trông rộng - biết ít dễ thấy hẹp, thiên kiến, thiển cận, ếch ngồi đáy giếng !Hai vợ chồng đang xem xiếc trong rạp.
 Cô diễn viên trẻ đẹp rất hấp dẫn đang treo toòng teng trên chiếc đu bay. Người vợ bỗng kêu lên:
Bên dưới không có gì hết! Anh chồng gật đầu đồng ý. Nhưng sau một lúc nhìn kỹ lại, anh nói:Không phải đâu em. Bên dưới có lớp vải màu da người đó chứ!."
Tôi muốn nói không có gì hết là không có lưới bảo hiểm dưới cái đu bay, còn ông đang nói gì vậy hử?!
Thì ra, yêu nhau là cùng nhìn về một hướng mà thấy ... khác nhau! 
Người vợ thì ... từ bi, ông chồng thì từ ái!
Nhãn cầu to một chút đã sinh tật cận thị, trông gà hóa cuốc. Giác mạc cong một chút đã sinh loạn thị, nhìn cái gì cũng méo mó. Rồi loạn sắc, quáng gà... đủ thứ!
Rồi cườm nước, cườm khô, bong võng mạc, thoái hóa hoàng điểm, hoa đốm hư không, cứ tưởng tại không gian, ai ngờ tại mắt mình lão hóa! Khi mất dao thì cái mắt thấy người nào cũng giống kẻ ăn cắp dao.
Mắt giúp ta thấy mà không giúp ta biết.Cái biết nằm ở đằng sau. Nằm ở vỏ não, ở thùy chẩm. tâm thức mặc sức vẽ vời, mặc sứ diễn dịch, phê phán, nhận xét, để rồi chí chóe, sứt càng mẻ gọng.


 Chuyển hóa cái tâm không dễ. Nhưng có thể làm được. Một cụ già hơn trăm tuổi được một nhà báo phòng vấn hỏi bí quyết trường thọ, hạnh phúc. 
Có gì đâu, cụ cười, sáng nào tôi cũng hỏi mình hôm nay nên ở thiên đàng hay địa ngục vậy thôi.
Rồi tôi chọn thiên đàng. Ta vẫn thường nghe trẻ con hát những bài đồng dao như: " Thiên đàng địa ngục hai bên..." đó thôi.
Như một cái công tắc, bật qua bật lại.
Từ cái tâm sinh sự, lăng xăng, căng thẳng, mệt mỏi đến cái tâm vô sinh, vô sự...thảnh thơi, vui thú có khó lắm không?-Khó, nhưng có thể. Vô sự thì bình an.

Đỗ Hồng Ngọc


Ly Cà Phê Đỏ Mắt


Buổi sáng, sau khi đưa Bí đến trường, tôi đi làm. Đường xá lại kẹt xe. Con lộ có bốn dãy đường vậy mà những xe và xe nối đuôi nhau thành những hàng dài, biến xa lộ lưu thông giống như những dãy parking đậu xe.
Nghe cay đôi mắt, chắc phải tìm cà phê uống cho tỉnh ngủ. Tôi quẹo vào quán Starbuck, lại một hàng người đứng chờ!
Ở thành phố lớn đông dân cư, người ta hoặc tập được tính kiên nhẫn hơn, hoặc dễ dàng cau có nỗi quạu hơn vì chờ đợi. Tôi luôn tự nhắc tôi hãy chọn sự kiên nhẫn, hãy mỉm cười và thanh thản đứng chờ, vì vội cũng chẳng được gì, ngòai đường đang kẹt xe kia mà.
Mỗi lần vào quán là cứ như mỗi lần tôi lại đứng nhìn cái bản liệt kê các thức uống pha chế cà phê từ nóng đến lạnh.
 Cà phê uống nóng cũng lại phân ra nhiều lọai, và cà phê uống lạnh cũng có chừng chục thứ, chục kiểu. 
Và, cũng như mọi lần, tôi lại chau mày lắc đầu... chao ơi.. chi mà nhiều vậy!Tôi đọc đâu đó rằng khách hàng của cà phê Starbuck đại thể chia ra gồm ba lọai: 
(1) Những người thích thử các món pha chế cà phê lạ mỗi ngày; 
(2) Những người không biết pha cà phê cho ngon đúng khẩu vị ,dù họ biết uống cà phê rất rành
 ( Chà, cái này thì cũng giống như người biết thưởng thức món ăn ngon nhưng lại không biết nấu ăn vậy mà, phải không nhỉ?) 
 (3)Những người lười không muốn tự pha cà phê nên ghé qua quán mua một ly... cho xong (tôi nghĩ mình thuộc lọai này, thì phải)
.Đã bao lần tôi lắùng tai nghe những người khách hàng đứng trước tôi gọi mua ly cà phê với một tràn dài đủ kiểu... như grande double-shot caramel non-fat caffe latte hoặc tall mocha coconut frapuccino.. 
.. Tôi thắc mắc, nhiều thứ pha chế như vậy liệu cà phê còn nguyên chất vị hay không? 
Và tôi tự nhủ rằng hôm nào mình cũng thử cái gì khác khác lạ lạ, xem ngon dở ra sao. 
Vậy mà mỗi khi vào quán Starbuck thì tôi chỉ mua vỏn vẹn một trong hai lọai: đơn giản là ly coffee nhỏ hoặc là ly double espresso. 
Vài người bạn vẫn thường rủ tôi đi uống cà phê giờ trưa ở sở, đã cười và nói rằng tôi không biết thưởng thức vị lạ, và uống cà phê kiểu như tôi thì... chán bỏ xừ.
 Tôi mỉm cười, không giải thích phân trần chi hết, dù nghĩ rằng nếu thật sự biết thưởng thức ly cà phê thì đừng để hương vị bị loãng, đừng để cà phê bị pha chế mất vị thơm đắng của chính nó. .
.À, đã đến phiên tôi gọi mua...
 Bỗng dưng tôi chợt nghĩ hay là hôm nay mình hãy khác lạ xem sao...
 Uống món gì nhỉ? Cô hàng cà phê đứng tại quầy tính tiền nhìn tôi mỉm cười. Tôi tần ngần vài giây... và mắt vẫn đưa nhìn lên bản menu thức uống đủ lọai. 
Cô bán hàng khéo léo đưa mắt nhìn mấy người khách đứng phía sau lưng tôi rồi lại nhìn tôi, chờ đợi... Thay vì lại gọi ly cà phê thường hoặc double espresso, tôi đã 'biến chế' hơn một tí ti (nhưng thật thì cũng chẳng khác gì so với thói thường), tôi nói vội 'tall coffee with extra shot'.
 Cô quay sang người đang pha chế cà phê, nói là 'tall red eye for this lady'. 
Hay nhỉ, tôi gọi một ly cà phê với thêm một 'shot' espresso để đủ đậm đà cho tỉnh cơn buồn ngủ, thì cô ấy 'dịch' thành một ly cà phê đỏ con mắt. 
Nghe lạ, nhưng cũng đúng thôi !
Khuya qua, lại là một đêm trắng, trằn trọc với trống vắng, mất còn, thương nhớ. Sáng ra, mắt đỏ cay cay...
Tôi uống một ngụm cà phê nóng, không đường, cảm nhận chất đậm đắng loang vị giác.

Niệm Nhiên



 Thói quen mỗi sáng phải có ly coffee nóng bên cạnh : xuân ,hạ ,thu ,đông .
 Không hẳn là ghiền ,đôi khi thay bằng green-tea hay ly olong tea cũng chẳng sao cả .
 Khi ghe' Barnes & Noble  trong khu Metro Point South Coast  hay order ly Cappucino ,   Mocha của Starbuck
 Đôi khi chỉ là thư giãn vừa nhâm nhi ly coffee vừa lướt net ,tai nghe mp3 cũng là niềm hạnh phúc nho nhỏ giữa đời thường ,bạn đồng ý không ?
Camly
08/29/2012 

Thứ Ba, 28 tháng 8, 2012

4:55 ( end )

 Hôm sau, từ xa tôi đã nhìn thấy nụ cười của cô trên sân ga.
Lần này cô mặc chiếc áo gió màu xanh nhạt, quần bò ống côn màu trắng, vẫn đôi bốt đỏ thẫm lần trước.
Vẫn là thanh thiên bạch nhật mãn địa hồng.
- Cô yêu Trung Hoa dân quốc đến vậy sao ? – tôi hỏi tếu.
- Anh nói gì ? – cô nhếch mép cười.
- Tôi nói màu sắc quần áo của cô. – tôi chột dạ trả lời, nghĩ bụng không biết câu đùa tếu vừa rồi có gì không ổn không.
- Ờ - cô trả lời nhẹ tênh.
Tôi nghĩ không chỉ có những người khác khó lòng thưởng thức óc hài hước của cô, mà cô dường như cũng rất khó dung nạp óc hài hước của người khác.
Trên tàu, chúng tôi tiếp tục trò chuyện. Tôi mới biết tên cô : Hân Nhuỵ và Cinderella.
Hai chúng tôi, không có thời gian nào trải qua cùng nhau, cũng chẳng có người bạn nào chung.
Vì thế, những cuộc nói chuyện của chúng tôi, nếu nói là gắng tìm đề tài, thì thà nói là cố gắng thoả mãn sự tò mò về đối phương.
- Cô định học gì ở bên Mỹ ?
- Thống kê giáo dục.- Nếu có thể, tôi hy vọng có thể ở nước ngoài càng lâu càng tốt. 
Tốt nhất là đừng quay lại Đài Loan nữa.
- Cô ghét Đài Loan đến vậy sao ?
- Có rất nhiều người ghét Đài Loan mà, đâu chỉ riêng tôi. Hơn nữa, môi trường ở nước ngoài cũng phóng khoáng hơn.
- Tôi thấy việc ra nước ngoài học tập hay sinh sống là việc riêng của mỗi người, không cần thiết phải chỉ trích đến môi trường ở Đài Loan. – tôi hít một hơi dài, thầm mong gan mình to ra một chút.
- Môi trường Đài Loan quả thật rất tệ, nhưng cũng không cần nói như thể vì Đài Loan tệ quá nên ‘bắt buộc’ phải ra nước ngoài học tập hay sinh sống.
- Dĩ nhiên mỗi người đều có quyền theo đuổi cuộc sống tốt đẹp hơn, hay cơ hội học tập tốt đẹp hơn, - tôi nhìn cô – nhưng khi theo đuổi, cũng nên thừa nhận tham vọng của chính mình, chứ không nên tìm lý do bào chữa.
- Anh giáo huấn hay lắm. - giọng cô vẫn lạnh lùng như cũ.
- Xin lỗi, đây là những lời ghen tị của một kẻ muốn ra nước ngoài mà không thể nào đi được, cô đừng để ý.
- Tôi nói thật đấy. Tôi vẫn luôn muốn được ra nước ngoài, nhưng chưa hề biết tại sao tôi lại muốn ra đi.
- Giọng cô bỗng trở nên dịu dàng :
- Mà những lý do tôi đưa ra để thuyết phục bản thân, thường là ‘Đài Loan quá tệ’ hay ‘mọi người ai cũng đi hết’.Tay phải cô lại mân mê thuỳ tai phải.
Cô thở dài :
- Có lúc nghĩ, ra nước ngoài dù dát một đống vàng cũng chẳng thể thay đổi được gì.
- Bạn trai cô thì sao?
- Anh ấy à? Chắc là sắp chia tay rồi.
Hả? Tại sao?
- Lúc đến bên anh ta là hồi còn trẻ dại, giờ tôi muốn bỏ anh ta rồi.
- Không phải vì chuyện lần trước ở ga Đài Bắc chứ?
- Dù không có chuyện đó, tôi với anh ta vẫn chỉ là hữu danh vô thực. Cho nên tôi thấy rất may mắn.
Cô lại đưa tay lên mân mê thùy tai phải, vừa nói vừa giống như thở hắt một hơi.
Theo động tác của cô, tôi không tránh được liếc nhìn tai cô. Không thấy đôi bông tai pha lê đâu nữa.
Thuỳ tai đã từng đeo bông tai, hình như lộ chút trống vắng.
- Sao hôm nay cô không đeo bông tai?
- Ai quy định có lỗ tai thì phải đeo bông tai?
- À... tôi chỉ hỏi cho có thôi, không có ý gì cả. – tôi hơi ngượng.
- Tôi cũng chỉ trả lời thế thôi, không có nghĩa là tôi không vui. – cô điềm nhiên trả lời.
Câu chuyện dường như kết thúc, chỉ còn lại tiếng tàu chạy và tiếng khóc đòi ăn khô mực của cậu nhóc ngồi phía sau.
Không khí im lặng này kéo dài từ Gia Nghĩa tới tận Tân Trúc.
Tay phải cô chống cằm, nhìn ra ngoài cửa sổ mông lung, ánh mắt như dừng lại ở một nơi nào xa lắm.
Mà nơi xa đó, cứ chuyển động theo chuyển động của con tàu.Những đám mây lãng đãng trên trời, những hàng cây vùn vụt hai bên đường, biển hiệu quảng cáo trên những cánh đồng, đều không thể cản được ánh mắt ấy.
- Đôi bông tai pha lê đó là quà Valentine của anh ta tặng tôi.Khi tàu sắp tới Tân Trúc, nhà ga đang nhắc nhở hành khách xuống tàu chớ bỏ quên hành lý, cô bỗng mở miệng. Khi tôi còn chưa biết phải nói gì tiếp theo, cô đã nói tiếp :
- Tôi còn vì đôi bông tai đó mà đi bấm lỗ tai. – cô lại sờ lên thuỳ tai phải.
Nếu tôi không nhầm, thì đây là lần thứ sáu từ khi cả hai bắt đầu im lặng ở Gia Nghĩa, cô làm động tác đó.
- Khi đó chúng tôi kẻ Nam người Bắc. Mỗi khi nhớ anh ta, tôi lại đeo đôi bông tai đó, sờ lên viên pha lê.
Lần thứ bảy.
- Năm nay tốt nghiệp, đến Đài Bắc ôn Toefl. Lúc đầu tôi rất vui, vì không còn phải chịu đựng sự nhung nhớ nữa.
- Còn bây giờ ? – cuối cùng tôi cũng tìm được một chỗ trống để chêm vào một câu.
- Bây giờ tôi phát hiện ra, tình cảm mà không còn phải nhung nhớ, thì không còn gọi là tình cảm nữa rồi.
- Hơi khó hiểu.
Nhớ nhung là dùng đầu để nghĩ, còn ở bên nhau là dùng mắt để nhìn. Có lẽ tình cảm của sự nhung nhớ luôn đẹp hơn.
- Tại sao ?
- Bởi vì đầu óc thì dễ dàng lãng mạn hoá, còn mắt nhìn thì chỉ có thể phản ánh hiện thực mà thôi.
Cô lại thở mạnh một hơi, sau lần thứ tám.
- Thôi bỏ đi, tôi chẳng còn lý do gì để nhớ anh ta nữa.
Tôi không đành lòng đếm tiếp số lần cô sờ lên thuỳ tai phải nữa, trầm ngâm suy ngẫm về những lời cô vừa nói.
Cũng giống như cô đang trầm ngâm. Nhưng tôi trầm ngâm suy nghĩ, còn cô trầm ngâm, phải chăng là nhung nhớ ?
Tôi nghĩ cô nhất định tưởng rằng, bỏ đi đôi bông tai là có thể vứt bỏ tình cảm đã qua, cắt đứt tất cả mọi nhung nhớ.
Cô hy vọng tự đưa ra cho mình một lý do để không nhớ người đó nữa, nhưng vẫn giữ lại thói quen khi nhớ anh ta.
Đôi bông tai hữu hình đã vứt đi rồi, nhưng tình cảm vô hình không phải nói bỏ là có thể bỏ được.
Bởi vì nếu có thể dễ dàng dứt bỏ, thì đâu thể gọi là tình cảm?
- Cuối cùng cũng đến Đài Bắc.
 – cô khoác áo khoác vào, mỉm cười nhìn tôi :
- Đi ăn cái gì đi. Tôi phải mời anh chứ.
- Why ?
- Chà, tiếng Anh cơ đấy. Anh quên là tôi vẫn chưa đưa anh tiền vé tàu sao?
Cô bỗng mỉm cười rạng rỡ. Tôi bất giác đờ người ra...
Có lẽ vì nụ cười của cô quá rạng rỡ, cũng có lẽ chỉ vì tôi chưa từng thấy cô cười sảng khoái và ấm áp như vậy.Tuy tôi biết đứng trên núi băng ở Nam cực vẫn có thể thấy được mặt trời, nhưng tôi vẫn không thể hình dung mặt trời và núi băng ở cạnh nhau.
- Tiền vé là 571 đồng, chúng ta ăn cái gì ngon ngon một chút. – cô cao hứng đề nghị.
- Chẳng phải cô bảo ‘mời’ tôi sao?
- Anh thấy có khả năng đó không?
- Tôi thấy chắc chắn là không có.
- Biết thì tốt rồi. Quen với tôi xem như anh xui xẻo, cho nên cứ tiêu hết 571 đồng này đi có phải hơn không.
- Được thôi.
Chúng tôi tìm tới một quán ăn Âu ở gần ga Đài Bắc. Là một nhà hàng có những người phục vụ với nụ cười hết sức khoa trương.
Giá cả của loại nhà hàng này thông thường sẽ tỷ lệ thuận với nụ cười của người phục vụ.
Chúng tôi vừa ăn vừa tán gẫu. Cô kể về cuộc sống sinh viên của cô, và cả những tháng ngày bi thảm ở Đài Bắc.
Bi thảm là từ cô dùng.
Còn tôi, một suất sườn bò 500 đồng mới gọi là bi thảm.
Càng thảm hơn là còn phải trả thêm một đống tiền phục vụ.
- Phải trả thêm tiền phục vụ đúng là hết sức vô lý.
Ra khỏi nhà hàng, tôi oán thán.
- Dĩ nhiên là phải trả rồi.
Nếu không tại sao người ta lại tươi cười lịch sự chào anh là ‘hoan nghênh quý khách’ chứ ?
- Tôi thà bị họ mắng là ‘Đến đây làm gì?’ mà tiết kiệm được phí phục vụ còn hơn.
- Óc hài hước của anh còn kỳ quái hơn cả tôi nữa đấy. – cô lại cười toe.
- Không dám không dám. Trước mặt cô, óc hài hước của tôi chỉ là có chút nhân tính hơn một chút thôi.
- Anh đang giễu tôi đấy à ? – giọng cô pha chút đùa cợt.
Không ngờ cô cũng giống những cô gái khác, cũng biết nói đùa theo kiểu này.
- Còn 21 đồng nữa, ăn gì bây giờ ? – có lẽ vì thời tiết nên giọng cô như hơi run run.
- Ê, ở kia bán bánh đậu đỏ kìa.
– Cô chỉ về phía bà cụ bên kia đường : - Ăn bánh đậu đỏ được không ?
- Of course, why not?
Anh lại nói tiếng Anh rồi. Đừng có quên, tôi đang ôn thi Toefl, nhưng đã đạt đến trình độ cao nhất của tiếng Anh rồi đấy.- Vâng vâng vâng, sau này không dám múa rìu qua mắt thợ nữa.
- Thực ra anh chỉ bị phát âm không chuẩn, ngữ điệu không đúng lắm mà thôi.
Tôi nghe vẫn hiểu anh nói gì.
Mở miệng ra nói tiếng Anh, ngoài ngữ điệu và phát âm ra, còn cái gì nữa chứ ?
Chúng tôi mua 20 đồng bánh đậu đỏ. Vừa cầm miếng bánh, cô vội vã ăn ngay.
- Vừa rồi cô ăn chưa no à ?
- No chứ, no căng cả bụng.
- Vậy sao cô vẫn ăn được nữa?
- Nếu phụ nữ có thể chống lại sự mê hoặc của đồ ăn, thì đã không có nhiều trung tâm giảm béo đến vậy.
Tôi gật gật đầu, coi như đồng tình.
- Vẫn còn 1 đồng nữa... – cô mân mê thuỳ tai phải, cúi đầu suy nghĩ, cuối cùng nói:
- Tôi cho anh số điện thoại, lát nữa anh gọi điện thoại công cộng cho- Tôi sợ 1 đồng không đủ đâu – tôi nhét mẩu giấy vào túi áo khoác, cười nói.
- Thật không? Dám cá với tôi không? Tôi quyết không để anh phải móc đồng thứ hai ra đâu.
Cô lại quay về trạng thái lạnh lùng. Thì ra Nam Cực dù có mặt trời, cũng vẫn có đêm đen.
Và tôi cũng phát hiện ra, động tác sờ thuỳ tai của cô cũng giống như ánh sáng xanh nhạt của đôi bông tai pha lê, đều làm tôi chói mắt.
- Muộn lắm rồi, cô định về như thế nào?
- Tôi thuê nhà ở gần đây, đi bộ về là được rồi.
- Có cần tôi đưa cô về không?
- Không cần đâu, tôi không thích cho người ta biết chỗ ở của tôi.
- À. Vậy thì tạm biệt.
- Anh có thể nói bye bye bằng tiếng Anh mà, không sợ bị tôi cười đâu.Nói xong, cô lại cười, lấy ra một đồng 1 xu: - nhớ gọi điện cho tôi đấy. Đi đường cẩn thận.
Tôi về đến nhà, tiện tay vứt chiếc bánh đậu đỏ lên mặt bàn ăn, rút miếng giấy trong túi áo ra, lại ra đường gọi điện thoại công cộng.
- Xin hỏi...
- Không cần phải hỏi, ở đây chỉ có mình tôi thôi. – cô nhanh chóng ngắt lời tôi: - anh về đến nhà chưa?
- Về rồi. Còn cô?
- Hỏi thừa. Chẳng lẽ anh gọi điện giả vờ?
Tôi gõ gõ đầu, tự mắng mình ngu ngốc, rồi nghĩ không biết nên tiếp tục làm sao?
- Thế sao anh còn ra ngoài gọi điện thoại công cộng?
- Chẳng phải cô nói phải gọi điện thoại công cộng hay sao?
- Vậy trên người anh nhất định chỉ có một đồng 1 xu thôi phải không?
- Phải.
- Anh đúng là ngốc. Chúng ta có cá cược đâu. Cho tôi số điện thoại của anh. 10 phút sau tôi gọi lại cho.
Tôi không hề suy nghĩ gì, đọc luôn số điện thoại cho cô.
Đến cả thời gian nghĩ xem nên do dự nên nghi ngờ nên vui sướng hay nên từ chối cũng không có.
-Ừm, là tôi đây. – 10 ' sau, lời mở đầu của cô từ phía đầu dây bên kia chỉ đơn giản như vậy.
- Điện thoại nhà cô chỉ có mình cô, nhưng chắc gì điện thoại nhà tôi đã chỉ có mình tôi!
- Tôi tin là anh nhất định ngoan ngoãn đợi điện thoại của tôi, đúng không?
Tiếng cười của cô truyền qua ống nói, lại có cảm giác như trẻ thơ.
- Cô nói đúng – như bị lây tiếng cười của cô, tôi cũng thấy thoải mái hơn.
Không hiểu do đường dây điện thoại có thể làm tăng độ ấm áp trong giọng nói của cô, hay vì cô trong điện thoại vốn không hề lạnh, tôi cảm thấy nói chuyện điện thoại với cô rất an toàn.
Cái gọi là an toàn, có nghĩa là tôi không phải lo mỗi câu tôi buột miệng nói ra sẽ khiến cô phóng trở lại một mũi tên lạnh lẽo.
Đã từng có thời gian, tôi quên mất chúng tôi chỉ có thể coi là bạn không thân thôi, thậm chí cũng không dám nói là bạn của nhau.
Giống như vai nam chính trong phim lúc ôm vai nữ chính thề non hẹn biển, quên mất rằng chỉ cần đạo diễn hô:'' Cut,"" nàng có thể chỉ là mụ vợ già của người khác mà thôi, hỉ nộ ái lạc của nàng chẳng hề liên quan gì tới chàng.
Hoặc là nàng sẽ vội vã trèo lên Taxi tới khách sạn hẹn hò với các đại gia.
Hoặc là nàng sẽ chửi thầm thằng diễn viên chính sao mà ôm chặt thế.
Tôi chỉ nhớ lúc cô gọi điện tới là vừa qua 12 giờ đêm.
Giờ này Cinderella nên trút bỏ bộ xiêm y lộng lẫy trên người, cởi bỏ đôi giày pha lê.Không có đôi giày pha lê và bộ xiêm y, Cinderella mới là cô bé lọ lem, chứ không phải nàng công chúa cao sang như nàng mơ tưởng.
Còn khi tôi cúp điện thoại, đũa thần của bà tiên hết hiệu lực, tôi mới biết đã xảy ra chuyện gì.
- Đúng 10h sáng mai gặp nhau ở cửa Tây ga Đài Bắc. – tôi nhớ cô đã nói như vậy.
Nhưng tôi quên tôi đã trả lời như thế nào.
Tôi thậm chí còn quên rằng mình đã đồng ý hay chưa.
Tôi chỉ nhìn kim đồng hồ đang chỉ số bốn trên tường, rồi nhẩm xem còn được ngủ thêm bao nhiêu tiếng nữa.

Thái Trí Hằng

1/Cinderella phiên âm theo tiếng Trung là Hạnh Đế Nhuỵ La, chữ Hạnh và chữ Hân phát âm giống nhau.
2/Trời xanh mây trắng mặt đất ngập màu đỏ tươi.
3/ The Baron in the tree – tiểu thuyết của Italo Calvino.
4/ Hiệu sách nổi tiếng ở Đài Loan.
5/ Một hiệu sách ở Đài Loan
6/ Italo Calvino (1923-1985): nhà văn, nhà tiểu thuyết người Ý.

                         


4:55 -Thái Trí Hằng


Quen với Cinderella là tại ga Đài Bắc.
Nói cho rõ hơn, thì lần đầu tiên nhìn thấy cô là ở ga Đài Nam, còn quen cô thì ở ga Đài Bắc.
Nếu như nhìn thấy có thể coi là quen biết, vậy người mà mỗi người chúng ta quen biết đầu tiên có lẽ là bà mụ hay y tá nhà hộ sinh rồi.
Cũng may là dù ở Đài Nam hay Đài Bắc, cũng đều là ở ga xe lửa.
-Cinderella ? Người nước ngoài sao ?
Nếu không sao lại có cái tên nghe như trong truyện Cô bé lọ lem vậy ? Không, đó chỉ là tên tiếng Anh của cô ấy mà thôi.
Cô nói cô tên Hân Nhuỵ[1], cho nên mới lấy tên tiếng Anh là Cinderella.
- Thật là không liên quan gì đến cô bé lọ lem chứ ? – có lần tôi đã thắc mắc.
- Đâu phải cứ tên Clinton thì đều là tổng thống Mỹ. - lần nào cô cũng đốp lại như vậy.
Còn nhớ ngày cuối tuần hôm đó, tôi từ ga Đài Nam bắt chuyến tàu Cử Quang, lúc 4.55 phút chiều, đi Đài Bắc.
Lúc chờ tàu ở sân ga thứ nhất, tôi đã chú ý tới cô.
Thực ra cũng không phải vì tôi buồn chán quá, mà vì rất khó có thể không nhìn cô lại lần thứ hai.
Cũng giống như trong một đống chanh bỗng xuất hiện một trái táo, trái táo đó dĩ nhiên sẽ rất bắt mắt.
Cô mặc chiếc quần jeans bó màu xanh thẫm, đi bốt màu đỏ, áo khoác cộc màu trắng.
Hệt như màu sắc trên quốc kỳ của Trung Hoa Dân Quốc, thanh thiên bạch nhật mãn địa hồng
Cô không trang điểm, nhưng sắc mặt vẫn trắng hồng.
Mái tóc dài đen tuyền, hơi xoăn một chút, bay bay trong gió lạnh cuối tháng 12.
Vì áo khoác của cô trắng tới mức có thể ví như sữa tươi, nên nước da cô trông lại hơi giống sữa đậu.
Mà cũng nên như thế. Nếu không những cô gái phương Đông có nước da trắng muốt đã bị loại ra khỏi tộc người da vàng từ lâu rồi.
Vẻ nhàn tản của cô không giống như đang chờ tàu, mà giống như đang thưởng ngoạn phong cảnh hay đang ngắm tranh trong viện bảo tàng vậy.
Nếu xét theo góc độ của các tiểu thuyết gia, có lẽ không nên xếp cô cùng với những người đang chen chúc ở ga tàu.Cô chỉ nên có mặt ở những quán cà phê sang trọng, nơi mà giá một ly cà phê lên đến 200 tệ.
Tôi bất giác nhìn cô tới cái thứ ba, lúc hai mắt chạm nhau, cô không hề né tránh, dường như chẳng hề bận tâm.Không bận tâm nhìn người khác, cũng chẳng bận tâm việc bị người khác nhìn.
Nhưng giống như con hổ trong vườn bách thú, dù là đang ngáp vặt dưới ánh nắng, vẫn có vẻ oai hùng hoang dại khiến cho người ta không thể tới gần.
Nhà ga báo hiệu tàu vào bến, tất cả chanh ùn ùn dồn lên, táo vẫn đứng nguyên tại chỗ, nghịch đôi bốt ‘mãn địa hồng’.Tôi bị những quả chanh khác đẩy lên tàu, cũng may mà trời hơi lạnh, nếu không sẽ ngửi thấy mùi chua.Tìm được ghế rồi, tháo balô ra. Qua ô cửa, tôi nhìn thấy cô đang chậm rãi bước lên tàu.
- Vui lòng cho qua. - Cuối cùng tôi cũng nghe thấy giọng cô. Giống như gió tháng 12, phảng phất hơi lạnh.
Tôi dịch ra lối đi, nhìn cô ngồi xuống cạnh cửa sổ, cởi áo khoác ngoài ra vắt lên.
Tôi liếc mắt nhìn cô. Một chiếc áo thun ôm màu đen, để lộ thân hình mảnh dẻ.
Cô lôi chiếc máy CD ra, đeo tai nghe vào, chỉnh lại tư thế, nhắm mắt lại.
Tàu vẫn chưa chuyển bánh.
Dường như bị lây từ cô, tôi cũng thử nhắm mắt, nhưng không tài nào ngủ được.
Nếu muốn đếm cột điện ngoài cửa sổ, ánh mắt tôi phải lướt qua gương mặt cô, tuy cô đã nhắm mắt lại, nhưng tôi vẫn không dám nhìn tới.
Cảm giác đó giống như việc khi đi trên con phố Trung Hiếu Đông sầm uất nhất của Đài Bắc thì sẽ không dám đi dép lê.
Tôi tiện tay lôi quyển ‘Nam tước trên cây’ ra, lật vài trang giết thời gian.
Kể cũng lạ, trong balô có mấy quyển truyện tranh, nhưng đến dũng khí lôi truyện tranh ra xem tôi cũng chẳng có.Hoá ra trình độ đọc sách của tôi lại tỷ lệ thuận với khí chất của người con gái ở bên cạnh tôi.
Điều này cũng hơi giống với việc đi lượn nhà sách.
Ở Thành Phẩm thì rón rén dùng đầu ngón tay lật từng trang một, ở Kim Thạch Đường thì chẳng thèm quan tâm xem có làm rách trang nào hay không.
- Đã qua Đài Trung chưa ? – cô đột nhiên mở mắt, tháo tai nghe, quay đầu hỏi tôi đang đọc sách.
- Chuyến tàu này đi dọc biển, không đi qua Đài Trung đâu.
- Tôi biết – cô chỉnh lại dáng ngồi – cho nên tôi mới hỏi là ‘đã qua chưa’ chứ không hỏi ‘đã đến chưa ?’
- Không ‘đến’ Đài Trung thì làm sao ‘qua’ Đài Trung được ?
- Đừng chơi chữ nữa. Tôi chỉ muốn biết tàu đang ở vị trí nào thôi.
- Cứ cho là qua Đài Trung rồi vậy. Sắp đến Trúc Nam rồi.
- Cảm ơn. – cô miễn cưỡng nhếch miệng lên, có thể coi như là cười vậy.
Ánh mắt chủ yếu của tôi lại quay về trang sách, ánh mắt thứ yếu liếc nhìn cô.
Tay phải cô nghịch nghịch chiếc bông tai bên phải, trên đó có một viên pha lê trong suốt hình lập phương.
Dưới sự phản xạ của ánh sáng, pha lê phát ra thứ màu xanh nhạt của nước, xuyên qua mắt kính tôi, hơi chói mắt.- Anh đọc Calvino à ?
– Tay phải cô rời khỏi chiếc bông tai, hỏi tôi.
- Tiện tay xem qua thôi. Cô cũng thích à ?
- Cũng không hẳn là thích, chỉ là không ghét thôi. Tôi thích Capuchino.
- Capuchino là cà phê mà !thấy hai từ phát âm rất giống nhau sao ?
- Như thế hình như hơi...
- Hơi miễn cưỡng đúng không ? Óc hài hước của tôi không phải ai cũng thưởng thức được đâu.
Nói xong, cô lại đeo tai nghe, nhắm mắt lại.
Đợi đến khi cô lại mở mắt ra thì đã đến Đài Bắc.
Tôi xuống tàu, trước khi ra khỏi sân ga, không kiềm lòng được lại quay đầu nhìn vào trong toa.
Cô vẫn ngồi đó, tay phải nghịch chiếc bông tai bên phải. Dường như tôi có thể nhìn thấy màu xanh nhạt chói mắt của chiếc bông tai pha lê.
Tôi nghĩ, có lẽ cô sẽ đi tới ga cuối của chuyến tàu này – ga Tùng Sơn.Tôi nhìn đồng hồ, khoảng 10h10. Tôi hẹn với bạn 11h ở cửa Tây, vẫn còn phải đợi.
Nghiện thuốc lá đúng là tội nghiệp, nhất là bây giờ nơi công cộng nào cũng cấm hút thuốc.
Đành đi ra ngoài cửa Tây, làm vài hơi vậy.Đài Bắc lạnh thật, nhất là đêm vắng lại lất phất mưa, lạnh ngấm vào tận xương.
- Yup,! - Phải chờ đợi đã chẳng vui vẻ gì rồi, châm lửa mãi không được lại càng bực bội.
Tôi ngậm chặt điếu thuốc, bỗng muốn cắn nát nó ra, rồi...
‘Tách’ một tiếng, cô bỗng xuất hiện trước mặt tôi, bật lửa, đưa về phía tôi.
- Hả? Cảm ơn.
- Khỏi cần khách sáo. Cùng nghiện thuốc như nhau, tôi có thể hiểu được nỗi khổ của việc không châm được lửa.Tôi châm thuốc, hít một hơi thật sâu, hy vọng có thể đem tới chút hơi ấm cho buồng phổi.
- Đợi bạn à? – cô kéo cao cổ áo khoác, vuốt vuốt mái tóc bị gió thổi tung, hỏi.
- Vâng. – tôi thận trọng không để khói thuốc làm mờ ánh nhìn của tôi và gương mặt của cô.
- Tôi cũng vậy.
Cô rút ra một điếu Davidoff màu trắng.
- Đợi bạn gái à?
- Tôi không đợi bạn gái. Bạn tôi là nam.
- Tôi cũng không đợi bạn gái.
– Cô thở ra một vòng khói nhỏ - tôi đợi bạn trai.
- Sao lại đến Đài Bắc ? – cô dụi tàn thuốc, hỏi tôi.
Tôi sống ở Đài Bắc, nhưng đang học ở Đài Nam. – tôi nhấc chân trái lên, dùng gót giày dụi tắt mẩu thuốc.
- Tôi lại ngược với anh.
- Cô đang học... ?
- Tôi vừa tốt nghiệp Đại học ở miền Nam, đến Đài Bắc để ôn Toefl.
- Cô có thích Đài Bắc không ?
- Thật tiếc, tôi không phải là gián.
- Hả ?
- Chẳng lẽ anh không thấy những người sống chen chúc ở thành phố này đều có tính cách của loài gián hay sao ?
- Cô so sánh lạ thật.
- Biết sao được, tôi thật sự không thích Đài Bắc. – cô lắc lắc đầu
– Còn anh?
- Tôi lớn lên ở miền Nam, hai năm gần đây mới tới Đài Bắc, còn chưa kịp ghét nó.
- Cảm giác của anh chậm chạp thật. Ngày thứ ba tôi tới Đài Bắc đã phải kêu trời rồi.
- Vậy sao?
Cũng may năm sau tôi lại dọn về Đài Nam rồi.
- Vậy thì chúc mừng anh. Chỉ tiếc là Đài Bắc lại thiếu đi một con gián.
Đây có lẽ là óc hài hước của cô chăng? Tôi nghĩ thầm trong bụng.
Anh ta tiêu rồi. – sau một hồi im lặng, cô lại nói.
- Hả? Tại sao?
- Tôi ghét nhất là chờ đợi. Quá 20 phút là tôi phát điên ngay.
- Biết đâu là tắc đường.
- Mười giờ đêm còn tắc đường ?
Tôi thà tin rằng anh ta bị tai nạn còn hơn.
Tôi nhìn cô ngạc nhiên.
Cô nhún vai như chẳng hề có chuyện gì, cười cười nói :
- Anh vẫn không thể thưởng thức được óc hài hước của tôi.
- Thôi, tôi gọi taxi vậy.
– Cô nhìn đồng hồ rồi đột ngột quyết định.
- Vậy có được không ?
Bạn trai cô đến không thấy cô thì sao ?
- Anh ta bắt tôi đợi, tôi khiến anh ta phải sốt ruột. Rất công bằng mà.
- Sắp 11h rồi, cô đi taxi không an toàn lắm. Đợi bạn tôi tới rồi bọn tôi đưa cô về.
- Không cần đâu, hai người đàn ông xa lạ và một tài xế taxi, cái nào nguy hiểm hơn hả ?
- Cô nói không sai, tôi và bạn tôi nguy hiểm hơn thật. – nói xong, tôi không nhịn được bật cười.
- Anh tiến bộ rồi, cuối cùng đã có thể thưởng thức óc hài hước của tôi. – cô cũng mỉm cười.
-Cô bước vào taxi, đóng cửa xe. Tôi vẫy tay chào.
Bỗng cô hạ cửa xe xuống :
- Này, bắt lấy.
Tôi giơ tay ra đón lấy đốm sáng bạc loé lên thành hình vòng cung trong đêm, cúi đầu nhìn xuống. Là chiếc bật lửa.
- Tặng anh đấy. Bye bye, Calvino.
- Bye bye, Capuchino.
-Ngồi trên xe của người bạn, trong đầu tôi cứ nghĩ mãi về cô gái có thể nói là xa lạ kia.
Không biết có phải do thời tiết không, tôi cứ thấy cảm giác mà cô đem lại thật lạnh.
Người như thế lẽ ra nên quen vào mùa hè thì mới không cần đến điều hoà.
Nếu quen vào mùa đông, thì đúng như câu thành ngữ: Trên tuyết có sương.
Đúng lúc tôi đang dần dần quên đi cô gái đó, thì cô lại xuất hiện.Lần này vẫn là ở nhà ga, trước cửa mua vé trước.
- Hi, lại gặp anh rồi. – Cô vỗ nhẹ vai tôi từ phía sau.
- Chà, khéo thật. Cô cũng đến mua vé tàu à ?
- Đến ga tàu không mua vé tàu, chẳng lẽ mua áo len ?
- Quả là những lời vàng ngọc, tiểu đệ đã hoàn toàn lĩnh hội. – tôi đã quen với óc hài hước của cô gái.
- Anh mua vé hôm nào ?
- Chuyến tàu Cử Quang 4.55’ chiều mai.
- Tốt, mua luôn hai vé nhé.

HỎI VÀ THƯA.


Ai bảo rằng thời gian đi rất lẹ
Đợi chờ nhau có ai bảo là mau
Tự ngàn xưa đã tồn tại một câu
Một phút chờ tưởng chừng một thế kỷ

Cuộc đời này có bao điều suy nghĩ
Và nhiều điều cất dấu ở trong tim
Nói cùng ai ? Và cứ mãi đi tìm
Trong vạn vật giữa muôn ngàn cách trở

Có một điều không bao giờ hiểu rõ
Khoảng cách nào cho đủ một chữ xa
Hỏi và thưa cũng chỉ một mình ta
Và chữ vắng có khi là mất biệt

Vân Minh

Ước gì.... nước mình như Malaysia


KuaLa Lumpur, thủ đô của Malaysia, một trong những thủ đô hiện đại nhất Châu Á. Kiến trúc ở KuaLa Lumpur - Malaysia chịu ảnh hưởng kiến trúc châu Âu, nhưng không mất đi sắc thái Hồi giáo.
 Nhiều nhà cao tầng mà vẫn bảo đảm một không gian đô thị rất sâu, không dựng đứng san sát như ở các thành phố công nghiệp khác. 
Sân bay KuaLa Lumpur rộng đến mức không nhìn thấy đâu là ranh giới. Tôi đoán rằng nó rộng gấp 20 lần sân bay Tân Sơn Nhất chứ chẳng chơi…
Nhưng tôi “ấn tượng” không phải những việc này. Trong một ngày thăm Kuala lampur, có 3 mẩu chuyện về văn hóa hành xử của người Mã - bình thường thôi, nhưng làm tôi suy ngẫm mãi…
  Chuyện thứ nhất
Tối hôm đó tôi đi ăn ở một quán ăn của người Hoa dưới chân một sườn đồi nhỏ. 
Khi thức ăn dọn ra, anh bạn người bản xứ bảo “cứ ăn thoải mái, nhưng phải cẩn thận, coi chừng bị phạt”. Hỏi tôi mới biết: khi ăn, thực khách không được để thừa thức ăn.
 Nếu chẳng may nhà chức trách đi ngang qua, phát hiện thức ăn còn quá nhiều trên bàn; thì không những bạn phải trả đủ số tiền cho những món bạn gọi và phải trả thêm vào đó là một một khoản phạt vi cảnh cho hành vi phung phí của mình, tùy theo trị giá của thức ăn còn thừa.
Nếu người Âu coi việc “ăn hết” là thái độ lịch sự thì với người Mã, áo cơm là những ân đức mà thánh Allah đã ban cho họ, để thừa là có tội. 
 Thực ra đó chỉ là cái cớ. Chính quyền Malaysia đã biết vận dụng những điều răn tích cực trong tôn giáo để thực hành tiết kiệm; và họ đã thực hành rất hiệu quả.Tôi chợt nghĩ đến các gia đình nghèo khó ở Miền trung; để có đủ bữa ăn, họ đã phải còng lưng tát nước ruộng. Nồi cơm nấu nửa khoai, nửa gạo.
 Cha tôi vẫn thường dặn: hạt cơm là “hạt ngọc của trời”, không được làm rơi vãi, không được “bỏ mứa”. Những năm tiểu học, thầy tôi dạy câu ca dao buồn “Ai ơi bưng bát cơm đầy. Dẻo thơm một hạt, đắng cay muôn phần”.
 Hiểu được nỗi cơ cực một nắng hai sương của cha mẹ, nghe lời thầy giáo, tôi đã bỏ được thói quen… gắp khoai ném ra sau lưng. 
Chợt nghĩ đến những chuyện đang diễn ra hằng ngày tại Việt Nam, hàng trăm buổi tiệc; chiều chiều í ới nhau “độ” này, “độ” kia; rưọu bia ngất ngưởng; “mồi”, thịt ê hề…, nhưng không ai trong số những người tham dự tiệc tùng ấy nhắc phải ăn cho hết những “của trời cho”, và cũng không thấy ai phạt vạ gì. Cứ thế, người ta phung phí; phung phí không cơ man nào tả nỗi…
 Còn ở KuaLa Lumpur hôm ấy, lần đầu tiên vào quán chúng tôi đã ăn hết khẩu phần của mình.

Chuyện thứ hai  
Chúng tôi đến thăm một trung tâm mua sắm nổi tiếng TIMES SQUARES ở quận trung tâm thủ đô KuaLa Lumpur, cách tòa tháp đôi nổi tiếng chừng hơn hai cây số. Nhìn xéo sang bên kia đường là một cánh rừng, rộng cỡ như Thảo cầm viên Sài Gòn. Thật lạ!
 Giữa thành phố sầm uất, người xe đông đúc lại tồn tại một tác phẩm “thiên nhiên” đến như vậy. Rừng nhân tạo nhưng không khác mấy so với một cánh rừng nguyên sinh, bên trong lá cây mục rữa, rong rêu phủ đầy, không hề có dấu chân người.
 Khi chúng tôi băng qua đường, một giao lộ lớn cách tháp đôi chừng 500 mét, thấy vắng xe và phần vì ngại anh bạn đứng chờ bên kia đường nên tôi… bước đại xuống đường, dù lúc ấy là đèn xanh cho xe.
 Mới đi qua được hai làn xe, tôi hoảng hồn vì từ hai phía hàng chục chiếc Proton (xe hơi do người Mã sản xuất) lao đến với tốc độ… 70-80 km/giờ. Trong nội ô Kuala lampur, xe hơi vẫn chạy nhanh như thế.
Trong khi chưa biết xử trí thế nào, thì đột nhiên khi còn cách tôi chừng 10 mét tất cả xe dừng lại, dù đèn tín hiệu vẫn còn xanh cho xe. 
Tôi cứ ngỡ sẽ bị các bác tài quát cho “đi như thế à, muốn chết hả” mà các bác tài xe đò bên mình vẫn thường đập vào thùng xe và “quát” như thế với người đi đường. Nhưng không, tất cả đều chờ tôi đi qua; cho đến khi tôi bước hẳn lên lề, rồi họ mới chạy. Nếu họ “quát” thay vì lịch sự với tôi như thế, tôi đỡ… nhột hơn. Vừa đi tôi vừa miên man nghĩ: ước gì đất nước mình cũng xây dựng được một nền văn hóa giao thông coi trọng sinh mạng con người như thế? 


Chuyện thứ ba

Người dân KuaLa Lumpur dậy rất trễ, 9 giờ sáng công sở mới mở cửa. Khi đã 8g30 sáng, nhưng chỉ có một cái shop bán bánh kẹo, ngay cạnh khu tháp đôi là sáng đèn. Tôi vào mua một ít bánh kẹo - khoảng 300.000 VNĐ. Vì quên mang theo ringgits - tiền Mã, nên tôi đề nghị được trả bằng tiền Việt, nhưng anh chủ quán không chịu. 

Tôi xin chuyển sang trả bằng tiền “đôla ” và chấp nhận quy đổi lỗ một chút cũng được, nhưng anh ta cũng cương quyết không chịu, một mực nói chỉ nhận tiền ringgit vì đó là quy định của chính phủ, mặc dù hôm ấy chỉ có tôi và anh ta.
 Thấy tôi có vẻ không hài lòng, ngần ngừ không chịu đi, anh ta giải thích rằng không phải anh ta chê tiền “đô”; thỉnh thoảng anh vẫn gom góp tiền ringgit đến ngân hàng mua đô la Mỹ về nhà cất giữ. 
“Nhưng nếu tôi bán cho anh thì coi như tôi bán luôn lòng tự trọng của mình”, anh ta nói.
Khi rời khỏi cửa hàng, tồi cảm thấy rất vui. Vui vì lâu lắm rồi mới được nghe người ta nói đến lòng tự trọng dân tộc; nói và làm trong một hoàn cảnh rất cụ thể. Và cũng như lúc băng qua đường vi phạm luật giao thông, tôi lại miên man nghĩ: “ước gì…”.

t/g yeuhnoi

 note :
 tks & 100 per cent đồng ý với t/g bài bút ký này :" Lòng tự trọng dân tộc " cần thể hiện trong văn hóa ứng xử mọi nơi ,mọi lúc ,nhất là nơi công công
Nên chăng nên đem môn :" Công dân giáo dục " áp dụng trong trường học ngay từ lớp 1 -12 phổ thông .Hy vọng thế thôi ,hiện tại thì :"Lực bất tòng tâm " ,vì những điều trông thấy  ở thực tế thì botay .chấm còm ...!

 

Thứ Hai, 27 tháng 8, 2012

Kỳ Duyên-TV Interview


Trong  cuộc phỏng vấn mới nhất "Nói Ra Đừng Sợ" với Fansipan TV, Xin mời các bạn xem clip
MC  Kỳ Duyên đã dám nói lên sự thật về tình yêu (những đỗ vỡ cô đã đi qua và những gì còn lại khi cuộc tình kết thúc), về bố Nguyển Cao Kỳ (cảm nhận về một người cha mang tiếng là đào hoa), về Trung Tâm Thúy Nga và đặc biệt là Cô Tô Ngọc Thủy, về Nguyễn Ngọc Ngạn và những gì cô đã học hỏi được...