....Chúng tôi không ai ngạc nhiên. Chuyện này xảy ra
thường. Tôi lặng lẽ lên sân khấu, ban nhạc hiểu ý chơi bài “Gửi gió cho
mây ngàn bay”.
Tôi hát xong, những chiếc khăn quàng màu tím hoa cà lặng lẽ quay ra, đi vào đêm tối, nơi các anh từ đó bước ra.
Không bao giờ hỏi nhưng tôi biết một phi vụ vừa hoàn tất.
Những đêm trời lạnh, mưa rất nhẹ, không gì thú vị hơn ngồi hát hay nghe một tình khúc Tiền Chiến.
Những người lính Mỹ non trẻ kia đang miệt mài bước nhảy, cố quên
đi nỗi buồn xa nhà, nỗi lo sợ súng đạn trên mảnh đất mà họ không bao giờ
hiểu được vì sao họ đến đây. Họ lại càng không hiểu ý nghĩa của khúc
hát kia.
Chỉ biết trong đêm lạnh, khúc hát buồn, tiếng hát còn non trẻ với
những ước mơ chưa thành hình và nỗi lòng khắc khoải của kẻ xa nhà quấn
quít lấy nhau ấm áp chia sẻ đến không ngờ
. Nhiều năm sau, nếu những người lính ấy còn sống mà trở về, chắc chẳng
bao giờ họ nghĩ đến cái vũ trường xưa, nơi thành phố có những cơn mưa
bất ngờ nghiêng nghiêng bay trên con phố vắng người vào những đêm gió
lạnh.
Cũng có thể họ đã không bao giờ trở về để mà nhớ.
Tôi không sống với gia đình nhiều.
Tôi không có bạn gái. Bạn của anh tôi cũng là bạn của tôi. Chúng tôi gọi nhau bằng …chú và xưng tôi, không có anh em gì cả. Có lẽ thế, tính tôi không hề có chút dịu dàng nào cho đến khi có con và chỉ dành cho con .. Có lẽ thế, tôi dễ sống chung với các chị vũ nữ mà tôi thật sự quý mến như một gia đình.Các tay …anh hùng hảo hán ở Sàigòn, Dalat hình hư cũng rất quý tôi, đứa em gái lạc loài, lờ khờ trong thế giới muôn mặt về đêm.
Chẳng ai hỏi tôi từ đâu đến, con cái nhà ai. Tôi cũng không tò mò về cuộc sống của các chị vũ nữ.
Thời bấy giờ, giới vũ nữ là giới làm rất nhiều tiền và rất nhiều người
có học. Họ chỉ trở thành vũ nữ để giúp gia đình trong khoảng thì giờ rỗi
rảnh.
Công việc của các chị ấy là nhảy với khách hàng, những người đi Vũ Trường một mình, những người mới biết khiêu vũ.Thời 60, khiêu vũ là một nghệ thuật. Mọi người nhẩy lấy đẹp, nhẩy biểu
diễn. Khiêu vũ là một nghệ thuật, không hề có ý đen tối, lợi dụng.
Khách đến Vũ Trường và vũ nữ đối xử với nhau lịch sự. Có những chị nổi tiếng chỉ vì nhẩy giỏi, nhẩy đẹp.
Các chị không đi đêm với khách, tôi biết vì tôi ở cùng các chị một nhà.
Vũ Trường đóng cửa, ai muốn đi ăn đêm thì thường chạy tới tiệm xôi gà
trước mặt khách sạn Thủy Tiên, sau lưng tiệm bánh mỳ Xương Ký đầu con
dốc Hàm Nghi.
Chủ quán là cặp vợ chồng trẻ, con ông bà Bắc Hương cơm tám, giò chả nằm
gần café Tùng – ông bà chủ quán xôi này hiện đang ở Porland, Oregon -
nhiều đêm, vừa thấy mặt tôi, cô vợ da trắng, má hồng cười như hoa nở,
hét toáng lên…
Đùi- Khánh Ly… Phao câu- Khánh Ly… câu rao ngắn gọn làm ai cũng quay lại nhìn tôi cười.
Và tôi không hề cảm thấy ngượng ngùng, sà ngay vào hàng cầm chiếc đùi
gà, miếng phao câu béo ngậy, đĩa xôi trắng dẽo thơm phức mỡ hành.
Ở một thành phố nhỏ như Dalat, ai cũng biết mặt nhau.Cùng đi ăn với chúng tôi là một số các …anh hùng có tên tuổi. Những cái tên ngộ nghĩnh đôi khi do thành tích mà có.
Các bạn ấy còn trẻ, có người trạc tuổi tôi, có người lớn hơn nhưng ai cũng làm mặt nghiêm, lạnh lùng ít nói.
Họ làm ra vậy giữa chốn đông người, thật ra, họ dễ thương, sống có tình nghĩa.
Tôi hát chưa ra gì nhưng lại được nhiều người thương thế nên cuộc sống mấy mẹ con coi bộ cũng đỡ khổ.
Tôi mua quần áo đẹp nhất Đà lat cho con tôi ở tiệm Au Printemps.
Tôi sục vào lầu trên của chợ Hoà Bình, nơi bán quần áo cũ của Mỹ - hàng
viện trợ - tìm mua áo da. váy len. giầy bốt. Diện vào, ai dám nói là
quần áo cũ.
Tôi thường tới quán café nơi Bích Ly, chị cả của ban CBC ngồi giữ
két, nói dóc. Bích Ly và tôi hình như bằng tuổi nhau hoặc Ly kém tôi một
tuổi gì đó.
Hai đứa cùng tên Ly, cùng đen đen như nhau, giọng cũng khào khào giống nhau nên bắt chuyện gớm lắm…
Giờ gặp lại trên xứ Mỹ, hai đứa vẫn tưởng như đang ngồi trong quán café ở Dalat.
Thời đó, tôi mới 18 tuổi, còn ham ăn, ham chơi.
Chẳng có gì thú vị cho bằng quăng giày dép, chân không, đi, chạy,
nhẩy khắp Đồi Cù, xuống Toà Tổng Giám mục, men theo con đường Tình Yêu
dẫn lên Toà Tỉnh rồi lại lên Đồi Cù nằm khểnh dưới gốc thông hoặc thẳng
tay chân trên bãi cỏ thênh thang nhìn ngắm mây trời.
Không nhớ đến ai cũng không cần biết mình là ai, ngày mai sẽ ra sao.
Không nhớ ai thật, không cả yêu đương. Không hề nghĩ đến gia đình và
Saigon.
Tôi thương các con song thường tự hỏi vì sao tôi có chúng trong khi
tôi chẳng có một chuẩn bị nào, chưa hề có một khái niệm về gia đình.
Những lúc lang thang trên Đồi Cù, cùng các bạn gái đắm chìm dưới suối Liên Khương, tôi ước ao trở lại tuổi 14, 15.
Có lẽ, tôi sẽ bắt đầu cuộc đời của tôi một cách khác.
40 năm trước, đó là ý nghĩ của một thiếu phụ tuổi 18, nằm ngủ quên dưới gốc thông già.
Buổi trưa nắng vàng chan hoà trên cỏ lá, tiếng thông reo ngân dài, bất tận như một lời ru buồn.
Lời ru âm thầm đi vào giấc ngủ và ở lại đó. Lời ru buồn. Rất buồn…
Có những mối tình qua đi trong nước
mắt, có những đau khổ làm trĩu nặng con tim, nhưng ai đó vẫn phải sống, vẫn
phải nhìn vào hiện tại bằng một cái nhìn đầy chịu đựng. Và quá khứ đã thêu dệt trong tâm hồn người ấy những
nỗi niềm thầm kín, buồn bã như một mùa thu không tên. Nó huyền ảo như một giấc mộng mông lung, âm thầm, thỉnh
thoảng ẩn hiện trong tâm khảm, làm ray rứt một tâm hồn cô độc. Nỗi đau triền
miên và dai dẳng tưởng chừng không bao giờ kết thúc được định mệnh khổ đau, đến
tận mãi ngàn thu... Giấc mộng ngàn thu ẩn chứa những nỗi niềm ấy. Bạn hãy nhìn
mùa thu man mác, vàng rơi những chiếc lá, vàng rơi những kỷ niệm, vàng rơi
những nỗi buồn dấu kín tận đáy lòng, bỗng chốc tung tóe những chiếc lá vàng rơi
rụng ..đến tả tơi thân xác. Tả tơi một suy nghĩ làm héo mòn một tâm hồn đầy biến
động, nhưng giờ đây chỉ còn là phút trầm buồn như mùa thu phẳng lặng, những kỷ
niệm huyền ảo như một cánh buồm xa xa đang mờ nhạt Tình yêu là thế, khát vọng là đau khổ, đam mê là rũ rượi. Tất cả những giá trị được phủ định trong khoảnh khắc và ai trong cuộc đời sẽ
chịu số mệnh khắt khe ấy. Nó như một giấc mộng với ai đó và ngàn thu vẫn là
vậy, cô đơn và buồn bã.. . Khi đau khổ không còn đo bằng nước mắt là lúc sự
tuyệt vọng lên đến tột cùng, bởi vì khóc là sự sống, khóc là hướng về một ý
nghĩa, nó như sự mặc định cho một tương lai. Khi đứa trẻ khóc là sự khởi đầu
cho một nụ cười, hoặc khi ai đó khóc để xây dựng lại một niềm tin vừa bị đánh
mất để sẵn sàng vượt qua, sẵn sàng bước tới. Thậm chí, trong ý nghĩa tâm linh,
cái khóc cho cái chết là sự sống trong thế giới khác, khóc là sự tiễn đưa, tiễn
đưa về một thế giới mới .Tôi khóc để rồi tôi sẽ cười. Khóc là hướng về...nhưng
có những đau khổ không còn làm Ta khóc được nữa, nước mắt đã khô rồi trong một
tâm hồn, không còn rơi lệ, không còn lời nói để giãi bày. Tiếng khóc ấy chứa
đầy sự bất hạnh vì trái với lẽ tự nhiên. Tiếng khóc ấy không còn là sự sống,
không còn là tương lai, không còn là mầm sống, nó là cái chết thật sự trong một
đôi mắt, cái tuyệt vọng trong một tâm hồn, cái bất động trong hiện tại. "Làm sao Tôi khóc đây", làm sao tôi phơi bày một nỗi niềm đã chết khô
như một thân cây gầy guộc. Bởi vì sự đau khổ vượt qua mọi giới hạn, nước mắt là
thừa thãi, tiếng khóc là vô nghĩa, bởi vì Tôi đâu còn hướng về... Tôi đâu còn
khóc cho ai, ngay cả cho chính mình. Cuối tận phương trời. Tôi là sự bất động trong ý nghĩa của chính nó. Đôi khi
người ta tôn thờ một giá trị và người ta gần như tuyệt vọng khi giá trị ấy bị
sụp đổ. Trong tình yêu bạn ca tụng sự chân chính, bạn ngưỡng mộ sự thánh thiện,
sự đẹp đẽ của những lời hứa hẹn ngọt ngào, sự trinh nguyên trong trắng trong
tâm hồn. Sự trong trắng ấy được ví như một sự trong suốt của viên pha lê với vẻ
đẹp huyền bí, chứa đựng và phản chiếu cả một thế giới hoàn hảo. Bạn chiêm
ngưỡng, bạn ngắm nhìn say đắm và rồi bạn đã mộng mơ nữa. Bạn mơ và ngỡ mình
đang bay trong thế giới của viên pha lê. Bỗng chốc tất cả đều tan vỡ. Mảnh pha
lê vỡ rồi và thế rồi vỡ cả giấc mơ. Vỡ tan rồi sự trinh nguyên, vỡ tan cả một
lý tưởng về một tình yêu thánh thiện.Và viên pha lê ấy thay cho những giọt nước mắt của chính
bạn, rơi xuống giữa dòng đời mộng mị. Bài hát là cả một giấc mộng như chính
cuộc đời này, không chỉ là những cảm giác bi quan mà trong ấy còn lóe lên một
niềm hy vọng tuy rằng mong manh, nhưng ước mơ vẫn không lụi tàn .Ước mơ một ngày
khi mùa thu không còn gieo rắc nỗi buồn. Mùa thu sẽ lụi tàn dưới đám mây ngàn
xanh ngát. Đám mây của hy vọng. Tuy rằng tương lai còn rất xa lắm ,để làm trẻ
lại một con tim héo hắt. ... Ừ ! thì chúng ta hãy cứ hy vọng vậy, vì nó là giấc
mộng ngàn thu mà. Hãy đón nhận nỗi buồn, hãy đối diện số phận, bình thản như
chính giai điệu nhẹ nhàng mà ca khúc muốn gởi gắm đến các bạn với chính nỗi
niềm của tác giả. St ,unknow writer
THỰC VẬT
Trong loài cốc trước tiên nói đến ngô, gọi đó là cây vàng. Lai lịch của
ngô, hội nghị y học Mỹ đã có điều tra phát hiện rằng người Mỹ nguyên
thủy, người Inđi-an không ai bị tăng huyết áp, không ai bị xơ vữa động
mạch. Từ đó về sau, nước Mỹ đã thay đổi, Châu Mỹ, Châu Âu, Nhật Bản,
Hồng Kông, Quảng Đông của Trung Quốc, sáng đều ăn bánh ngô. Bây giờ
nhiều người ăn noãn lân chi để làm gì? Chính là hy vọng không bị xơ vữa
động mạch.
Nhưng họ không biết rằng trong ngô già có rất nhiều, không phải tốn
tiền nhiều. Tôi đã điều tra ở Mỹ, một bắp ngô 2.5 đô-la, còn ở Trung
Quốc chì có một đồng bạc chênh nhau 16 lần. Nhưng rất nhiều người chúng
ta không biết, không ăn. Sau lần điều tra này, tôi lập tức đổi ngay ở Mỹ
tôi đã kiên trì 6 năm ăn cháo ngô hàng ngày.
Năm nay, tôi đã ngoài 70 tuổi, thể lực sung mãn, tinh thần dồi dào,
giọng nói vang vang đầy khí thế, hơn nữa mặt không có nếp nhăn. Nguyên
nhân nào vậy?
Do húp cháo ngô đấy, tin hay không tuỳ bạn. Bạn cứ việc uống sữa bò, tôi cứ việc húp cháo ngô, xem ai sống lâu hơn ai.
Loại ly thứ hai là kiều mạch: tại sao nhắc đến kiều mạch?
Người ta hiện nay thường có 3 cao: huyết áp cao, mỡ máu cao, đường máu
cao. Kiều mạch là 3 hạ: hạ huyết áp, hạ mỡ máu, hạ đường máu.
Tôi hỏi sinh viên Bắc Đại (Đại học Bắc Kinh) kiều mạch là gì?
Đáp rằng không biết, chì biết hăm-bơ-gơ. Trong kiều mạch có chứa 18%
xen-lu-lô, người ta ăn kiều mạch không bị viêm dạ dày, đường ruột, ung
thư trực tràng, ung thư kết tràng đều không mắc. Trong số những người
ngồi văn phòng mắc bệnh có đến 20% là ung thư trực tràng, ung thư kết
tràng.
Loại ly thứ ba là các loại khoai: khoai lang trắng, khoai lang đỏ, củ từ
khoai tây. Những thứ này trong hội nghị quốc tế có nhắc đến. Vì sao? Vì
chúng có 3 hấp thụ: hấp thụ nước, hấp thụ mỡ và đường, hấp thụ độc tố.
Hấp thụ nước làm trơn đường ruột, không bị ung thư trực tràng, kết
tràng.
Hấp thụ mỡ và đường, không mắc bệnh tiểu đường. Hấp thụ độc tố: không
mắc chứng viên dạ dày, đường ruột. Tôi cũng da điều tra ở Mỹ, người Mỹ
ăn khoai là chế biến thành các loại bánh, ăn cũng không ít. Mong mọi
người ăn nhiều khoai vào, trong lương thực chính nên có các loại khoai.
Trong ly còn có yến mạch:OATMEAL nước ngoài đã biết từ lâu. Trung Quốc
rất nhiều người chưa biết. Nếu bị tăng huyết áp, nhất định phải ăn yến
mạch, yến mạch lát. Nó có thể hạ huyết áp, hạ mỡ máu.
Loại ly cuối cùng là kê: Sau khi về nước tôi hỏi: Vì sao chúng ta không
ăn kê nữa? Nhiều người bảo tôi: Cái thứ đó chì có đàn bà đẻ mới ăn !
Thật ra, bản thảo cương mục đã nói rất rơ: Kê có thể trừ thấp, kiện tỳ,
trấn tĩnh, an miên (ngủ yên) ; ích lợi lớn như thế mà anh không ăn? Bây
giờ rất nhiều người ngồi văn phong, đêm mất ngủ, mắc các chừng uất ức,
chứng chức năng thần kinh, có người uống đến 8 viên thuốc an thần nhưng
vẫn không ngủ được. Tôi khuyên mọi người đừng nên uống thuốc nữa.
Có hai giáo sư y học nổi tiếng sau khi uống an thần, đầu óc tối tăm
choáng váng rồi ngã. Tôi đã quan sát kỹ, người ta ngủ được là nhờ ăn
cháo kê. Cho nên bây giờ tôi đã thay đổi, sáng một bát cháo ngô, tinh
thần phấn chấn, tối một bát cháo kê, ngủ khì khì. Chữa bệnh bằng ăn tốt
hơn chữa bệnh bằng thuốc.
Vì sao chúng ta không giải quyết vấn đề bằng cái ăn, mà cứ nhất định
phải dùng thuốc. Mười thứ thuốc thì chín thứ là độc, chưa từng nghe nói
dùng thuốc để giữ gìn sức khoẻ. Tôi cũng phải nói rơ: tôi không hề phản
đối dùng thuốc. Tôi phản đối dùng thuốc bừa bãi, tôi chủ trương dùng
thuốc trong thời gian ngắn, uống thuốc bình yên, nhanh chóng ngừng
thuốc.
Dưới đây xin nói về đậu: Kết quả điều tra của chúng tôi là tất cả dân
Trung Quốc thiếu protein ưu chất. Cho nên chúng ta chơi bóng nhỏ thì
luôn luôn thắng, nhưng chơi bóng lớn thì không thắng. Vì sao? Trên sân
bóng đá một cú đá, một cú va chạm là ngã lộn nhào. Hiện nay, tiền thuốc
của chúng ta cao gấp 10 lần của Mỹ nhưng thực tế không bằng người ta.
Người Trung Quốc thiếu protein ưu chất thì làm thế nào ? Hiện nay Bộ y
tế đã đề ra kế hoạch hành động đậu tương, nội dung là một nắm rau, một
nắm đậu, một quả trứng gà cộng thêm một ít thịt. Protein của một lạng
đậu nành bằng hai lạng thịt nạc, bằng ba lạng trứng gà, bằng bốn lạng
gạo, vậy nên ăn cái gì hơn?Đậu nành là hoa của dinh dưỡng là vua của các loại đậu. Trong đậu nành
có ít nhất 5 loại chất chống ung thư, đặc biệt là di hoàng đồng chất có
thể phìẳng và chữa ung thư tuyến vú, ung thư trực tràng và ung thư kết
tràng. Cho nên đối với người da vàng chúng ta thích hợp nhất là sữa đậu
nành. Bắc Kinh và Thiên Tân chúng ta gần nhau như thế, nhưng ở Bắc Kinh
người ung thư tuyến vú đặc biệt nhiều, còn Thiên Tân rất ít. Anh có biết
vì sao không?
Thiên Tân ăn sáng bằng sữa đậu nành và óc đậu. Người Bắc Kinh huyết áp
cao, mỡ máu cao nhiều như vậy do bữa ăn sáng rất đa dạng nhưng rất không
khoa học.
Sữa bò tốt hay sữa đậu nành tốt ? Ở hội nghị quốc tế của liên hiệp
quốc người ta nói, trong sữa bò có nhiều nhũ đường, mà hai phần ba số
người trên thế giới không hấp thu được nhũ đường, người da vàng ở Châu Á
có 70% số người không hấp thu được nhũ đường. Sữa đậu nành có ưu điểm
gì ? Trong sữa đậu nành có chứa quả đường, mà quả đường hấp thu 100%.
Bây giờ nói đến rau:
Loại rau nói đến đầu tiên là cà-rốt: Vì sao nói đến cà-rốt? Sách bản thảo cương mục của Trung Quốc viết đó là loại rau dưỡng mắt.
Tối nhìn không thấy, đặc biệt là chứng quáng gà, ăn là khỏi. Nó bảo vệ
niêm mạc, ăn cà-rốt lâu ngày thì ít bị cảm mạo. Người Mỹ cho cà - rốt là
thứ rau làm đẹp người, dưỡng tóc, dưỡng da, dưỡng niêm mạc. Người
thường xuyên ăn cà - rốt quả là đẹp từ trong ra ngoài. Khái niệm đẹp
người này phải là trong ngoài hài hoà. Nhiều cô gái của chúng ta bị mắc
lừa, các cô ấy son phấn vào, còn dễ coi, đến khi bỏ son phấn ra, còn khó
coi hơn ban đầu. Người Mỹ rất chú ý đen điều này, họ ăn cà - rốt đều.
Lúc ở U-rum-si, người ta mời tôi ăn bánh chẻo (thứ bánh nhân thịt bọc
bột mì) nhân cà-rốt, họ gọi là bánh chẻo Nga, tôi ăn thấy rất ngon. Thứ
nhất nó dưỡng niêm mạc, ít bị cảm mạo. Thứ hai nó đẹp khỏe mạnh. Thứ ba
nó có chút tác dụng chống ung thư, hơn nữa rất tốt cho mắt. Châu Âu đã
có bánh ngọt cà-rốt. Ở nhiệt độ cao chất bổ trong cà-rốt không bị giảm
sút.
Loại rau thứ hai phải nói đến là bí đỏ: Nó kích thích tế bào tuỵ sản
sinh ra Insulin. Cho nên người thường xuyên ăn bí bỏ rất ít mắc bệnh
tiểu đường.
Trong các loại rau còn nhắc đến khổ qua (mướp đắng). Tuy nó đắng nhưng
nó tiết ra insulin, người thường ăn mướp đắng cũng không bị tiểu đường. Bí đỏ, khổ qua người ở lứa tuổi chúng ta nhất định phải ăn luôn.
Ngoài ra người ta còn nhắc đến cà chua. Ở Mỹ, hầu như gia đình nào cũng
trồng cà chua, ăn cà chua, mục đích là khỏi mắc ung thư.
Đó là đều mới
được biết đến 5-6 năm nay. Ăn cà chua không mắc bệnh ung thư, bạn đã
biết chưa? Nhưng không phải ăn cà chua một cách tuỳ tiện. Trong cà chua
có một chất gọi là chất cà chua, nó kết hợp chặt với protein làm một,
xung quanh có xen-lu-lô bao bọc rất khó ra. Cho nên phải làm nóng lên,
nóng đến mức nhất định nó mới ra được. Tôi mách các bạn, cà chua xào
trứng gà là đáng giá nhất và canh cà chua hoặc canh trứng gà cà chua
cũng rất tốt. Cà chua ăn sống không chống được ung thư, xin mọi người
nhớ cho.
Tôi vừa nói tỏi ăn nhu thế nào?
Có người nói ngay cái món đó phải ăn nóng. Sao cái gì bạn cũng muốn ăn
nóng? Tôi xin thưa với các bạn: tôi đun nóng lên thì bằng dê-rô! Người
Sơn Đông, người Đông Bắc rất thích ăn, cứ bọc từng nhánh mà ăn, còn nói
tỏi không bị ung thư, nhưng chẳng mấy hôm anh ta bị ung thư trước.
Nguyên nhân là gì? Xin thưa quý vị, trước hết phải thái nhánh tỏi thành
từng lát, để từng lát trong không khí độ 15 phút, sau khi nó kết hợp với
dưỡng khí mới sản sinh ra chất tỏi (đại toán tố). Bản thân tỏi không
chống được ung thư, đại toán tổ mới chống được ung thư, hơn nữa là vua
chống ung thu;. Hôm nọ tôi thấy có người ăn tỏi, anh ta lấy một bát mì
rồi nhanh chống bóc tỏi ra, ăn từng nhánh tỏi, không đầy năm giây đồng
hồ đã ăn xong. Thậm chí không đến 5 giây ! Ăn như vậy không có ít gì
hết. nếu sợ tỏi có mùi thì ăn một quả sơn tra, nhai nắm lạc rang, hoặc
ăn chút lá chè là hết mùi ngay, ở nước ngoài tuần nào người ta cũng ăn,
sao chúng ta lại không ăn !
Bây giờ nói về mộc nhĩ đen.Bây giờ cứ đến tết, người chết vì nhồi máu cơ tim ngày càng nhiều, càng
ngày càng có nhiều người chết trẻ, thậm chí ở cả tuổi 30 ! Vì sao đến
tết chết nhiều ? Có hai nguyên nhân, một là máu đặc cao ngưng thể chất.
Người cao ngưng thể chất cộng thêm thức ăn cao ngưng, cho nên vào dịp
tết người chết vì nhồi máu cơ tim đặc biệt nhiều, không kể tuổi nào.
Chết nhồi máu cơ tim tuy không có cách gì chữa được, nhưng hoàn toàn có
thể dự phòng. Có bác sĩ khuyên bạn uống Aspirin, vì sao ? Có thể khiến
máu đông đặc lại!, không bị nhồi máu cơ tim. Nhưng hậu quả là gì ? Hậu
quả của việc uống nhiều aspirin là đáy mắt xuất huyết. Bây giờ rất nhiều
người xuất huyết đáy mắt. Tôi khuyên mọi người đừng uống aspirin nữa. Hiện nay ở Châu Âu không
uống aspirin nữa rồi. Vậy thì làm thế nào ? Ăn mộc nhĩ đen. Ăn mộc nhĩ
đen có hai tác dụng, trong đó có một tác dụng là khiến máu không bị dông
đặc lại. Tác dụng này của mộc nhĩ đen là do một chuyên gia bệnh tim của
Mỹ phát hiện, ông đã đoạt giải Nobel. Sau khi ông ta phát hiện, tất cả
người Châu Âu người có tiền và có địa vị đều ăn mộc nhĩ đen, chứ không
uống aspirin nữa.
Người thế nào là người cao ngưng thể chất ? Xin trả lời là người thấp,
to béo, đặc biệt là phụ nữ ở thời kỳ chuyển đổi tuổi. Hơn nữa người
thuộc nhóm máu AB càng dễ bị máu đặc cao ngưng và cổ càng ngắn thì cáng
dễ bệnh. Thứ nhất là tết đừng ăn đồ biển nhiều, thứ hai nên uống một
chút trà ngon, hoạt huyết tiêu ứ, thứ ba nhất thiết chớ tức giận, hễ tức
giận là máu đặc lại. Uống rượu trắng cũng dễ đặc máu, muốn uống thì
uống vang đỏ, không quá 100ml.
Nếu cho anh ăn lạc -peanut nhất thiết đừng ăn.
Dưới đây nói một chút về phấn hoa.
Tổng thống Reagan từng một lần bị bắn trọng thương, đã một lần bị u ác
tính, ông ta đã cao tuổi như vậy mà bây giờ vẫn sống, chì có đều mắc
chứng lú lẫn của người già. Chính là phấn hoa có tác dụng rất lớn cho cơ
thể ông. Bây giờ ở Châu Âu, Châu Mỹ đều thịnh hành phấn hoa. Sau khi về
nước, tôi tra lại lịch sử thì ra chúng ta ( Trung Quốc) đã có từ lâu.
Vơ Tắc Thiên đã ăn phấn hoa, Từ Hi Thái Hậu cũng ăn phấn hoa.
Mọi người đều biết, phấn hoa là tinh tú của thực vật, nói thay nghén sự
sống, dinh dưỡng rất phong phú, là cái tốt nhất trong thực vật. Cổ đại
đã có rồi nhưng chúng ta quên mất.
Các vị đã từng mua phấn hoa ở ngoài phố, phấn hoa bán ngoài phố có vỏ
cứng, chưa phá vách. Phá vách cần có xử lư khoa học kỹ thuật cao. Thứ
hai phấn hoa mọc dại, dễ ô nhiễm, phải sát trùng. Thứ ba, nó là protein
phải thoát mẫn. Phấn hoa phải có 3 điều này mới dùng được: xử lý, tiêu
độc, thoát mẫn.
Phấn hoa ở Nhật Bản: được dùng nhiều lắm, ở tuổi nào cũng dùng nó để làm
đẹp. Người mẫu ở Pháp không ai không dùng. Có một lần, suốt một tháng
liền, đêm nào tôi cũng dậy 3 lần : Thấy nguy quá, tôi ăn phấn hoa, một
tháng sau trở lại bình thường. Tài liệu ghi chép cho biết tỷ lệ chữa
bệnh của phấn hoa là 97%. Nếu dùng phấn hoa chữa không khỏi thì thuốc
cũng không giải quyết được, cuối cùng công năng thận suy kiệt.
Lại còn chứng rối loạn đường ruột phụ nữ mắc rất nhiều, bí đái có tính
chất tập quán. Rất nhiều người uống thuốc đi ngoài mà mắc ung thư trực
tràng, ung thư kết tràng. Phấn hoa có một tên gọi là cảnh sát đường
ruột, sau khi ăn phấn hoa, cảnh sát có thể duy trì trật tự đường ruột.
Thu ba, nó làm đẹp khoẻ mạnh, duy trì thể hình. Ba tác dụng lớn của phấn
hoa không thể coi thường.
ĐỘNG VẬT
Người ta nói ăn động vật bốn chân không bằng ăn con hai chân, mà ăn con
hai chân không bằng ăn con nhiều chân. Nếu trong bữa ăn có cả thịt lợn
và thịt dê, thì ăn thịt dê, có thịt dê và thịt gà thì ăn thịt gà ; có gà
và có cá thì ăn cá ; có cá và tôm thì ăn tôm. Đó không phải là làm
khách. Động vật càng nhỏ thì protein càng tốt. Dinh dưỡng học dạy chúng
thô sơ thì chì xem con vật to hay nhỏ ; đem phân từ thức ra thì người ta
không hiểu.
Tôi còn chưa nói cho chuột, ở hội nghị quốc tế người ta nói protein của
bọ chét là tốt nhất. Con bọ chét, đừng thấy nó nhỏ, nó có thể nhảy cao
một mét, anh có tin không ? Nếu phóng đại nó lên bằng cơ thể con người,
thì nó có thể nhảy lên mặt trăng ấy chứ! Cho nên đã có mấy bác sĩ Mỹ
đang nghiên cứu làm thế nào để có thể ăn được bọ chét.
Bây giờ WHO, Liên hiệp quốc đề nghị mọi người ăn nhiều gà và cá. Tại sao
không khuyến nghị ăn tôm ? Không phải là không khuyến nghị mà là tôm
quá đắt khó phổ cập. Nếu có tôm, thì ăn tôm là tốt. Giờ đây tôi nắm một
nguyên tắc thế này: nếu có tôm thì tôi ăn vài con tôm. Vài con đó đủ
nhiều protein hơn anh ăn đầy một bụng thịt bò.
Cá thì dễ phổ cập hơn. Protein của cá một giờ là hấp thụ được, tỷ lệ hấp
thụ là 100%, còn protein của thịt bò là 3 tiếng đồng hố mới hấp thụ
được. Cá đặc biệt thích hợp cho người già, đặc biệt là người cơ thể suy
nhược. Tất nhiên là tôm tốt hơn cá. Quốc tế đã điều tra vùng tuổi thọ
nổi tiếng nhất là Nhật Bản, vùng tuổi thọ của Nhật Bản là ven biển, mà
ven biển tuổi thọ cao nhất là vùng địa phương ăn cá.
Đặc biệt là ăn cá bé, tôm bé, đặc biệt phải ăn cả con cá (ăn cả đầu lẫn
đuôi) vì có chất hoạt tính, mà chất hoạt tính thì ở đầu và bụng cá bé,
tôm bé. Đấy là khoa học, chứ không phải mua cá chọn con to là tốt.
Còn một nguyên tắc nữa là phải nắm vững lượng, chứ không phải ăn càng
nhiều càng tốt. Trên quốc tế có quy định: ăn no 7 phần 10, suốt đời
không đau dạ dày, ăn 8/10 là tối đa, nếu ăn no 10/10 thì 2/10 kia vô
ích. 2. VẬN ĐỘNG ÔXY
Có một kinh nghiệm thành nguyên tắc, nhất thiết đừng luyện tập sáng sớm.
Xin khuyến nghị các vị tập luyện vào chiều tối. Các nhà khoa học đã quy
định, ăn xong 45 phút sau hãy vận động. Mà người già vận động đi bách
bộ là được, chì cần đi 20 phút. Muốn giảm béo không dùng phương pháp
này, nữa giờ đến một giờ trước bữa ăn, ăn 2-4 hạt rong xoắn, sau đó sẽ
giảm được cảm giác muốn ăn mà lại không thiếu dinh dưỡng.
Người Châu Âu giảm béo toàn dùng rong xoắn, ở trong nước (Trung Quốc) ăn ít, đi ngoài nhiều là không đúng cách.
Thứ hai là thời gian ngủ dậy, quốc tế quy định là 6 giờ sáng để bạn kham
khảo. Thời gian mở cửa sổ, quốc tế quy định là 9-11 giờ, buổi chiều là
2-4 giờ.
Vì sao ? Vì sau 9 giờ, không khí ô nhiễm lắng xuống, chất ô nhiễm đã
giảm bớt, không có hiện tượng phản lực. Các vị chú y cho, sáng dậy mở
cửa sổ, đừng có thở nhiều ở đó, vì chất gây ung thư, chất phản lực đều
chạy hết vào trong phổi bạn, dễ bị ung thư phổi. Quốc tế đã cảnh cáo,
6-9 giờ sáng là lúc dễ gây ung thư nguy hiểm nhất.
Không thể nói chung chung rằng ngủ sớm dậy sớm là khoẻ. Cả đêm bạn đã
hít đầy bụng khí cacbonic ở trong nhà, trong đường hô hấp đã có hơn 100
loại độc tố rồi, lại chạy vào rừng cây, buổi sáng trong rừng cây lại
toàn là cacbonic. Tập luyện buổi sáng, huyết áp cơ sở cao, thân nhiệt cơ
sở cao, thượng thận tuyến tố cao gấp 4 lần buổi chiều tối, người có
bệnh tim bẩm sinh rất dễ sinh chuyện. Trong rừng cây, phải đợi khi mặc
trời lên, ánh mặt trời có phản ứng với chất diệp lục mới có thể sản sinh
ô-xy. Lúc trong rừng toàn khí cacbonic, rất dễ trúng độc, rất dễ mắc
ung thư. Trong sách Hoàng Đế nội cung có nói: "không có mặt trời thì không tập
luyện". Tôi đề nghị các vị, mùa hè ngủ sớm dậy sớm, mùa đông không nên
đi tập buổi sáng sớm mà đổi sang tập buổi tối. Cũng không phải là người
như thế nào cũng đều ngủ sớm, dậy sớm khoẻ người cả, người cao tuổi đừng
có bật dậy mạnh. Có người bật một cái là dậy, thoắt một cái là nhồi máu
cơ tim chết luôn.
Quốc tế người ta nói, người ngoài 70 tuổi nên dậy thông thả, duỗi tay
duỗi chân cử động vài cái, rồi xoa bóp tim một lúc, ngồi vài phút rồi
hẵng đứng lên
. Như vậy sẽ không làm sao cả. Cho nên tuổi tác khác nhau, thời tiết mùa vụ khác nhau thì phải đối xử khác nhau.
Dưới đây, xin nói về ngủ trưa. Quốc tế quy định rồi, ngủ trưa hay không
ngủ trưa khỏi phải tranh luận. Trước kia, Nhật Bản không chủ trương nếu
đêm hôm trước không ngủ tốt thì nên ngủ trưa. Thời gian ngủ trưa nên là
nữa giờ sau bữa ăn trưa, và tốt nhất nên ngủ một tiếng đồng hồ, ngủ lâu
quá không có lợi chó sức khoẻ. Không nên đắp chăn dày.
Buổi tối đi ngủ vào lúc nào ? Xưa nay chúng tôi không đề xướng ngủ sớm
dậy sớm. Khái niệm ngủ sớm dậy sớm cần làm rõ. Nếu 7h tối đi ngủ, 12h
đêm dậy lục đục vớ vẩn thì không ích gì.
Chúng tôi chủ trương 10-10h30 đi ngủ, vì ở hội nghị quốc tế người ta đã
quy định, một giờ đến một giờ rưỡi sau đi vào giấc ngủ sâu là khoa học
nhất, như thế thì 12h đêm đến 3h sáng, 3 tiếng ấy sét đánh cũng không
nhúc nhích, không có làm gì hết, 3 tiếng đồng hồ ấy là giấc ngủ sâu. Nếu
3 tiếng ấy ngủ tốt thì hôm sau dậy tinh thần sẽ rất thoải mái. Nếu anh
ngủ sau 4h, thì đó là giấc ngủ nông. Biết cách ngủ và không biết cách
ngủ là rất khác nhau. Chúng tôi chủ trương từ 12h đến 3h sáng ngủ say
như chết và trước khi đi ngủ tắm nước nóng 40-50oC, như vậy chất lượng
giấc ngủ rất cao. Các bạn đánh bài tôi không phản đối, nhưng phản đối
đánh bài từ 12h đến 3h sáng. Ở Thẩm Quyến có 4 thanh niên đánh bài mà
chết, báo đã đưa tin. 3. TRẠNG THÁI TÂM LÝ
Nếu trạng thái tâm lý không tốt thì anh ăn uống tập luyện cũng vô ích. Tức giận thì dễ bị khối u, cả thế giới đều biết. Trường đại học Stan-pho
đã làm một cuộc thí nghiệm nổi tiếng, lấy ống mũi đặt lên mũi cho anh
thở, rồi sau đó lấy ống mũi đặt lên bãi tuyết 10 phút - Nếu băng tuyết
không đổi màu thì chứng tỏ anh bình tĩnh, tự nhiên, nếu băng tuyết trắng
lên chứng tỏ anh có điều hổ thẹn day dứt, nếu băng tuyết tím đi chứng
tỏ anh tức giận. Rút lấy 1-2cc chỗ băng tuyết tím đó tiêm cho chuột con
thì 1-2 phút sau chuột con sẽ chết.
Tôi khuyên các bạn, ai muốn trêu tức bạn thì bạn đừng có tức. Nếu bạn
không nhịn được, bạn hãy xem đồng hồ, đừng để quá 5 phút, quá 5 phút là
hổng chuyện, máu sẽ tím đi.
Thí nghiệm này đã được giải Nobel. Tâm ly học có thể đề xuất 5 phương
pháp tránh tức giận: một là tránh đi ; hai là chuyển đi, người ta chửi
thì anh cứ đánh cờ, câu cá, không nghe thấy ; ba là thả ra, nhưng phải
chú y, người ta chửi anh, anh lai đi chửi người khác thì không chẳn gọi
là thả ra, mà phải đi tìm bạn tri âm để nói chuyện, thả ra hết (giải
toa?) nếu không, cứ để bụng, thì sẽ sinh bệnh ; bốn là thăng hoa, tức là
người ta càng nói, anh càng ra sức làm ; năm là khống chế, đây là
phương pháp chủ yếu nhất, tức là mày chửi thế nào, ông cũng không sợ.
Điều này rất quan trọng " Nhịn một lúc gió yên sống lặng, lùi một bước
biển rộng trời cao". Nhẫn nại không phải là mục đích mà là sách lược. Nhưng người thường không làm nổi, mới nói một câu đã lồng lộn lên. tiểu
bất nhẫn tắc loạn đại mưu (Không nhịn được điều nhỏ thì sẽ rối loạn cả
mưu chí lớn) Châu Âu có một kinh điển bác học : cái lý khó giảng thì nên
dừng, con người khó đối xử thì nên xử hậu, việc khó xử thì nên làm
buông thả, công việc khó thành thì nên khôn khéo.
Câu đầu tiên trong 4 câu ấy có nghĩa là: Lý lẽ khó thì khoan hãy nói.
Triết lý rất sâu sắc, rất có ích. Trong Tam Quốc Diễn Nghĩa, Gia Cát
Lượng 3 lần chọc tức Chu Du, rốt cuộc đã khiến Chu Du tức giận mà chết.
Tại Chu Du hay tại Gia Cát Lượng ? Kết luận là tại Chu Du, khí lượng ông
ta hẹp hòi quá. Tức giận nguy hại rất lớn cho người ta.
Hiện nay có một lý thuyết mới, tất cả các động vật đều không có công
năng cười, duy loài người có công năng đó. Nhưng loài người chưa biết sử
dụng công năng đó.
Xưa có câu: một nụ cười trẻ ra 10 tuổi. Không phải chì tuổi tác mà
chì tâm thái, miệng hay cười, người hay khoẻ. Tác dụng của cười rất lớn,
cười tránh được rất nhiều bệnh. Thứ nhất không bị thiên đầu thống, thứ
hai không bị đau lưng, vì khi cười vi tuần hoàn phát triển. Thông tắc
bất thống (thông thì không đau), bất thông tắc thống (không thông thì
đau).
đường hô hấp và đường tiêu hoá. Có thể làm thí nghiệm, anh cứ sờ vào
bụng và bắt đầu cười, mỗi ngày cười to 3 lần bụng lọc sọc 3 lần thì
không táo bón, không bị ung thư dạ dày, đường ruột. Anh tập tay, tập
chân nhưng tập dạ dày đường ruột vào lúc nào ? Không có cơ hội, chì có
cười mới tập được dạ dày đường ruột.
Cười đã trở thành tiêu chuẩn của sức khoẻ. Tôi đã điều tra nhiều lần,
giải Nobel thứ hai về cười đã được trao. Cười là thứ thuốc tê thiên
nhiên. Nếu bạn bị viêm khớp, xin đừng lo cứ nhìn vào khớp mà cười ha há,
một chốc là không đau nữa. Cười có nhiều ích lợi như thế, sao chúng ta
lại không cười nhì.?
Mới đây thành phố Bắc Kinh đã có tổng điều tra rồi, tuổi thọ của người
ta bạn có biết là cụ ông thọ hơn hay cụ bà thọ hơn không ? Tôi xin mách
các vị, cụ bà thọ hơn cụ ông, bình quân thọ hơn cụ ông 6 năm rưỡi. Tình
cờ gặp một cụ ông, tại sao cụ lại tập luyện một mình ? Ông cụ bảo lão
không ghép được đôi, các bà lão đều tập với nhau, luyện tập từng đôi ở
đầu phố. Ưu điểm lớn nhất của nhiều cụ bà là tai khi còn trẻ đã rất
thích cười, các ông không cười. Đã kém người ta sáu tuổi rưỡi rồi đó,
đến bao giờ mấy ông mới cười. Cho nên từ giờ, mỗi người hãy mau cười đi.
Các vị hôm nay đến đây, các vị cười mấy tiếng là sống thêm được mấy năm.
Có người nói thế nào cũng chẳng cười. Cấp bậc càng cao càng không cười,
tôi biết làm thế nào được ? Chẳng những đã không cười, lại còn có một
logic : Nam nhi hữu lệ bất khinh đàn (Đàn ông có nước mắt nhưng không dễ
gì chảy). Nước mắt người thường thì mặn, nước mắt bệnh nhân tiể̉u đường thì ngọt,
nước mắt đau buồn thì đắng, trong đó có peptide (pép-tít) có hóc môn. Nếu lâu ngày không chảy đi thì sẽ bị khối u, bị ung thư đấy. Dù có khỏi
khối u thì cũng bị loét hoặc viêm kết tràng mãn tính. Cho nên, nếu các
vị đau buồn thì phải chảy nước mắt ra, giữ lại không ích gì đâu.
Ở hội nghị quốc tế, người ta đã cảnh cáo chúng ta. Chúng ta hãy uống trà
xanh, ăn đậu nành, ngủ cho tốt, năng vận động và dừng quên luôn luôn
cười vui.
Mong rằng mỗi người đều chú ý đến cân bằng ẩm thực, vận động có ô-xy và
chú ý trạng thái tâm lý của mình, lúc đáng khóc thì nên khóc, lúc đáng
cười thì cười.
Tôi tin rằng chúng ta nhất định vượt qua được tuổi 73, qua tuổi 81, đến 90, 100 tuổi vẫn còn khoẻ mạnh.
GS Tề Quốc Lực là một người Mỹ gốc Hoa. Ông đã từng làm việc cho Tổ chức
y tế thế giới (WHO) nhiều năm. Mới đây ông được Bộ y tế Trung Quốc mời
về Bắc Kinh nói về sức khỏe.
Bài nói của ông được công chúng hoan nghênh và đã được đãng tải trên nhiều tờ báo của Trung Quốc.
Hiện nay tuyệt đại đa số là chết vì bệnh, rất ít người bị chết vì già.
Lẽ ra phải tuyệt đại đa số chết vì già, còn thiểu số chết vì bệnh. - Hiện
tượng cực kỳ bất bình thường này đòi hỏi chúng ta phải mau chóng sửa
chữa.
Gần đây Liên hiệp quốc biểu dương nước Nhật Bản vì tuổi thọ của họ đạt
quán quân thế giới. Tuổi thọ trung bình ở nữ giới của họ là 87.6 ; còn ở
Trung Quốc chúng ta thập kỷ 50 là 35 tuổi, thập kỷ 60 là 57 tuổi, hiện
nay là 67.88 tuổi; kém Nhật Bản đúng 20 tuổi.-Kinh nghiệm của Nhật Bản là lấy xã khu làm đơn vị, mỗi tháng giảng bài
một lần về sức khỏe, ai không đến nghe thì phải học bù. Chúng ta không
có chế độ đó, ai muốn nghe thì nghe, không nghe thì thôi.
Sau khi về nước, tôi có hỏi nhiều người rằng nên sống bao lâu ? Có người
bảo tôi 50 - 60 tuổi là tạm được rồi, điều này chứng tỏ tiêu chuẩn của
chúng ta quá thấp.
Đại bộ phận họ không biết gì đến giữ gìn sức khoẻ, sống được sao hay
vậy, vấn đề rất nghiêm trọng. Tôi đã công tác ở bệnh viện 40 năm, tuyệt
đại bộ phận người chết bệnh là rất đau khổ. Tôi đến đây mục đích rõ
ràng, tôi được sự uỷ thác của khoa học, tuân theo chì thị của bộ y tế,
mong rằng mọi người đều coi trọng công tác giữ gìn sức khoẻ.
Thật ra trên thế giới, người ta họp ở Vic-to-ri-a có ra một tuyên ngôn,
tuyên ngôn này có 3 cái mốc. Mốc thứ nhất gọi là ăn uống cân bằng, thứ
hai là vận động có o-xy, thứ ba gọi là trạng thái tâm lý. 1. ĂN UỐNG CÂN BẰNG
Có lẻ có người từ lâu nghĩ rằng giữ gìn sức khoẻ thì có gì mà phải nghe,
lại chẳng qua là ngủ sớm dậy sớm là khoẻ chứ gì. Tôi xin thưa với bạn, ở
thời nhà Đường thì có thể nói vậy, chứ ngày nay nói vậy thì cực kỳ
thiếu hiểu biết, có nhiều điều đã thay đổi. Nói ăn uống cân bằng, có hai
chuyện là ăn và uống.
Trước hết nói về uống.
Khi ở Đại Học Bắc Kinh, tôi hỏi sinh viên: Đồ uống nào tốt nhất? Sinh
viên đồng thanh trả lời: Cocacola , Mỹ không thừa nhận, quốc
tế cũng không thừa nhận, nó chì có thể giải khát, chứ không có bất cứ
tác dụng nào cho giữ gìn sức khoẻ. Sản phẩm bảo vệ sức khoẻ là gì, mọi
người nên biết, nó phải có khả năng chữa bệnh. Cho đến bây giờ, tuyệt đại bộ phận người Trung Quốc chúng ta còn chưa
biết thế nào là sản phẩm bảo vệ sức khoẻ. Ở các hội nghị quốc tế người
ta đã định nghĩa ra 6 loại đồ uống bảo vệ cho sức khoẻ: trà xanh, rượu
vang đỏ, sữa đậu nành, sữa chua (người ta không nói đến sữa bò nói
chung, bạn nên chú ý), canh xương, canh nấm.
- Vì sao nói canh nấm ? Vì canh nấm có thể nâng cao công năng miễn dịch. Một văn phòng luôn có người bị cảm, có người không ốm bao giờ, vì sao
vậy? Vì công năng miễn dịch khác nhau. Uống canh nấm có thể nâng cao sức
miễn dịch, cho nên đó là sản phẩm giữ gìn sức khoẻ.
- Vì sao nhắc đến canh xương?
Trong canh xương có chất uyển giao (một chất keo), uyển giao kéo dài
tuổi thọ, cho nên hiện nay trên thế giới các nước đều có phố canh xương
nhưng Trung Quốc chưa có.
Chúng tôi đã điều tra, gần đây ở các thành phố Tô Châu, Nam Kinh có rồi,
Bắc Kinh vẫn chưa có. Cho nên dừng coi thường canh xương, nó có thể kéo
dài tuổi thọ vì có uyển giao.- Vì sao nhắc sữa chua?
Vì sữa chua cân bằng vi khuẩn. Nói cân bằng vi khuẩn được duy trì có nghĩa là vi khuẩn có ích thì sinh trưởng, vi
khuẩn có hại thì tiêu diệt, cho nên ăn sữa chua thì có thể ít mắc bệnh. Ở
Châu Âu, sữa chua rất phổ biến, nhiều cô gái chúng ta thích ăn sữa
chua, nhưng họ không hiểu vì sao.
Chúng tôi rất lấy làm lạ, lượng tiêu
thụ sữa chua ở Trung Quốc rất thấp, còn lượng tiêu dùng sữa bò thì rất
lớn. Bản thân sữa bò, chúng tôi không phủ nhận tác dụng của nó nhưng nó
kém xa sữa chua. - Vì sao uống trà xanh? Ngày nay rất nhiều người biết uống trà, nhưng
thanh niên ít uống. Vì sao trà xanh có tác dụng bảo vệ sức khoẻ? Nguyên
nhân trong trà xanh có chứa chất trà dà phân, mà trà dà phân có thể
chống ung thư. Nhật Bản làm tổng điều tra rất tốt. Sau tổng điều tra,
người trên 40 tuổi chẳng ai không có tế bào ung thư trong cơ thể. Vì sao
có người mắc ung thư, có người không? Điều này có liên hệ đến việc uống
trà xanh.
Nếu anh uống mỗi ngày 4 chén trà xanh, thì tế bào ung thư không bị chia
cắt, mặc dù có chia cắt cũng muộn lại 9 năm trở lên. Cho nên ở Nhật Bản,
học sinh tiểu học hằng ngày đi học đều uống một chén trà xanh.
Thứ hai xin chú ý, trong trà xanh có chứa fluor, nó chẳng những có thể
làm bền răng mà còn chữa được sâu răng, diệt vi khuẩn.
Sau bữa ăn 3
phút, đốm khuẩn răng đã xuất hiện. Hiện nay rất nhiều người chúng ta
không có răng tốt, chẳng những không súc miệng bằng nước trà, mà nước
trắng cũng không. Vì thế có người 30 tuổi đã bắt đầu rụng răng, 50 tuổi
thì rụng hết.Thứ ba bản thân trà xanh chứa chất trà cam ninh, chất này nâng cao độ
bền huyết quản, khiến huyết quản khó vỡ. Rất nhiều người bị mạch máu não
bất ngờ đến Bắc Kinh chữa, trong bệnh viện cứ 4 người chết là có một
người bị xuất huyết não.
Xuất huyết não thì chưa có cách chữa, kỵ nhất
là tức giận, hễ tức giận đập bàn trợn mắt mạch máu não đứt ngay. Các vị
ạ! đến tuổi các vị nên uống sớm đi, đến lúc các vị có đập bàn trợn mắt
vài cái thì cũng không lo.
- Trong các đồ uống, đứng thứ hai là vang đỏ: Vốn là trên vỏ quả nho đỏ
có một thứ gọi là nghịch chuyển thuần (cồn chuyển ngược). Chất này có
tác dụng chống suy lão, còn là thuốc chống ô-xy hoá, người hay uống vang
đỏ thì ít mắc bệnh tim. -Thứ hai nó có thể giúp ta phòng ngừa tim đột nhiên ngừng đập, chúng ta
gọi là ngừng đột ngột.Trong trường hợp nào tim có thể ngừng đập? Một là
vốn có bệnh tim, hai là tăng huyết áp, ba là mỡ máu cao. Mấy hôm trước
tôi đến Trường Đại Học Sư Phạm hội chuẩn, một vị tiến sĩ mới 35 tuổi,
buổi sáng còn chạy nhảy tưng tưng chiều đã chết rối. Vì sao? Mỡ máu quá
cao.
Bây giờ tôi xin báo cho các vị kết quả tổng điều tra của thành phố Bắc
Kinh, cán bộ tại chức cứ hai người thì có một người mỡ trong máu cao, tỷ
lệ này là một phần hai. Mỡ máu cao nguy hiểm ở chỗ nào?
Tim có thể đột nhiên ngừng đập. Có một chàng trai 20 tuổi, máu của cậu
ta lấy ra có dạng bùn, hết sức nguy hiểm. Chúng tôi hỏi cậu ta, cậu ta
bảo ăn tốt quá. Không phải cậu ta ăn tốt quá mà là ăn quá bất hợp lý. -Chúng tôi có một ca bệnh: một người mua một chiếc bánh ga-tô lớn ở ngoài
thành phố, vừa cứng, vừa dẻo, vừa nóng chạy về nhà, vào đến cửa liền
bảo bà cụ ăn ngay kẻo nguội, bà cụ vừa ăn được mấy miếng thì tắc thở.
Anh ta cõng bà cụ chạy ngay đến bệnh viện, đến nơi chúng tôi hỏi có bệnh
gì, anh ta kể lại đầu đuôi. Thế chẳng phải chết vì thiếu hiểu biết đó
sao?
Không cứu được. Rượu vang đỏ còn có một tác dụng nữa là hạ huyết áp, hạ
mỡ máu. Vang đỏ có mấy tác dụng lớn như thế nên ở nước ngoài người ta
bán rất chạy.
Tôi không quảng cáo tiếp thị cho rượu vang đỏ đâu, tôi chì truyền đạt
tinh thần của hội nghị quốc tế. Nhiều người sẽ hỏi: chẳng phai cấm rượu
sao? Tổ chức y tế thế giới nói rằng cai thuốc lá, hạn chế rượu, chứ có
nói cấm rượu đâu, hơn nữa còn nói rơ hạn lượng rượu : rượu vang nho mỗi
ngày không quá 50 - 100cc, rượu trắng mỗi ngày không quá 5 - 10cc, bia
mỗi ngày không qúa 300cc. Nếu anh vượt qua khối lượng đó thì sai lầm,
không quá lượng đó thì tốt. Có chị nữa sẽ hỏi:
Tôi không biết uống rượu thì làm thế nào? Chị không biết uống rượu, há
lại không biết ăn nho sao? Ăn nho há lại không biết ăn cả vỏ sao ? - Nhưng
nho trắng không có nghịch chuyển thuần, bạn ăn cũng vô ích.Bây giờ ở Châu Âu đã có bánh ngọt bằng nho rồi. Tôi đã thử rồi, nho đỏ
rửa sạch đi mà ăn, nuốt cả vỏ rất thích không sao cả.
- Cho nên người có
tiền uống vang đỏ, người không có tiền ăn nho đỏ không bỏ vỏ đều giữ
được sức khoẻ như nhau. Còn có người bắt bẻ tôi. Tôi không có tiền thì làm thế nào? Tôi xin nói với các bạn, ở hội nghị
quốc tế người ta đã điều tra rồi, các khu vực trường thọ trên thế giới
đều ở vùng ít tiền, thứ nhất là ở Ai-rơ-han thuộc Pakistan, thứ hai là
A-zec-bai-zan của Liên Xô (cũ) và Kha-la-han ở Ê-quado đều là những vùng
nghèo. Như vậy thì có lạ không? Kẻ có tiền ngày ngày nhậu nhẹt tiệc lớn
nhỏ, gà vịt thịt cá thì đều bụng phệ, bằng đầu bằng đuôi. Tôi đã điều
tra rồi, những người như vậy rất ít sống được quá 65 tuổi.
- Vấn đề tập thể dục buổi sáng: tôi thấy nhiều ông bà già 5 - 6 giờ sáng
đã xách bảo kiếm đi ra ngoài. Đến tối không thấy mấy ông bà già nữa, họ
đều ở nhà xem tivi. -Đó là vì họ không biết rằng tập thể dục buổi sáng rất nguy hiểm. Sáng
sớm dậy, quy luật của đồng hồ sinh học trong con người là nhiệt độ cơ
thể cao, huyết áp tăng, hơn nữa nội tiết tố thượng thận cao gấp 4 lần
buổi tối, nêu vận động mạnh sẽ rất dễ xay chuyện dễ làm tim ngừng đập. Tôi không phản đối đi bộ, tập thể dục, đi Thái cực quyền, luyện khí công
buổi sáng sớm... điều đó không có gì sai cả. Nhưng nếu người già và
người trung niên sáng sớm vận động mạnh, chạy đường dài, leo núi, thì
chì có trăm điều hại, không một điều lợi.
Bây giờ đến vấn đề thứ hai là ăn
Mọi người nên biết kim tự tháp ở Châu Á là tốt nhất.
Kim tự tháp là gì ?
Loài cốc, loài đậu, loài rau. Ngủ cốc, đậu và rau là rất tốt. Ở hội
nghi. San Francisco, nhiều bác sĩ nước ngoài đã nêu rằng: người Trung
Quốc bây giờ không ăn ngũ cốc, đậu và rau nữa rồi, họ bắt đầu ăn bánh
Hambuger của chúng ta rồi. Tôi về nước, một lần đến Mac Donald, bị chen
bật ra, anh nói có ghê không, đó là việc hiếm thấy ở nước ngoài.
Thanh niên ta mừng sinh nhật, mở tiệc, đều là Mac Donald. Tôi rất phục
Mac Donald, một năm người ta lấy của chúng ta hơn 2 tỷ, người ta thật
biết làm ăn!
Theo tôi nắm được, sở dĩ người ta gọi nó là thực phẩm rác chính vì nó là
một loại thực phẩm kích thích lệch, hậu quả là người bằng đầu bằng
đuôi, cứ như một bó hành lư. Người ta không ăn vì ăn xong lại phải đi
giảm béo. Chúng mình không biết, ngày nào cũng McDonald, đặc biệt là thế
hệ thứ hai, quả là đến mức không có McDonald không sống nổi. Chúng ta nên biết đó là thức ăn kích thích lệch, không phù hợp với ẩm
thực của chúng ta. & ở các hội nghị quốc tế người ta xưa nay không nói
đến gạo, bột mì trắng, cũng không nói đến MacDonald
Tôi có thằng bạn thân tên Tuấn, người Canada gốc Việt. Tuấn đang ở
Ottawa, thủ đô của Canada, một đất nước đúng như lời anh Nguyễn Ngọc
Ngạn nói là đất lạnh nhưng tình nồng.Đối với tôi, bạn thân nghĩa là chúng tôi luôn chia sẻ với nhau những khó khăn, vui buồn trong cuộc sống.
Trong công việc hằng ngày, về chuyện công lẫn chuyện tư. Vợ chồng cãi
lộn hay chia tay nhau – vì lý do chính đáng hay không – chúng tôi cũng
bảo cho nhau nghe.
Những lúc tôi thiếu tiền, Tuấn sẵn sàng cho mượn mà không cần biết là lúc nào tôi mới có thể trả được.
Tôi quý bạn tôi là vì thế. Vì Tuấn chỉ biết cho mà chưa bao giờ nhận
được bất cứ điều gì từ tôi. Nói ra thì nghe thấy hơi quá đáng nhưng
những thằng bạn nào chơi càng thân với tôi thì hình như lại càng dễ bị
tôi lợi dụng.
Phủ phàng là thế!
Còn nhớ lúc tôi mới quen Tuấn cách đây cũng độ 9, 10 năm gì đó. Không
những tôi vào nhà Tuấn xin ở ké mỗi khi phải đến Ottawa họp hành mà ngay
cả việc đưa đón tôi cũng phải nhờ. Cách đây vài năm, Tuấn là người đầu
tiên đứng ra tổ chức văn nghệ ở Ottawa để gây quỹ giúp cho văn phòng tôi
ở Phi Luật Tân.
Sau này khi cần người bảo trợ cho một số người Việt tỵ nạn ở Phi sang
Canada tôi cũng nhờ đến Tuấn. Hôm gặp mặt một số đồng bào được may mắn
cho sang Ottawa định cư trong những năm vừa qua, Tuấn là người cho chúng
tôi mượn nhà hàng của gia đình để mọi người có dịp gặp nhau hàn huyên
tâm sự luôn tiện ăn đồ ăn nhà hàng nấu đãi…miễn phí.
Thế mới gọi là lợi dụng.
Vậy mà nó vẫn tiếp tục chịu đựng để mãi đến bây giờ tôi với nó vẫn là 2
thằng bạn thân, có phước không cùng hưởng nhưng có nạn thì luôn sẵn lòng
chia!
Như hôm tuần trước tôi gọi điện thoại trên Skype từ Manila để báo cho nó
biết là tôi đã xin nghỉ việc ở Washington DC để trở về Phi Luật Tân mở
lại văn phòng cho VOICE. Còn quá nhiều công việc tỵ nạn ở Campuchia, ở
Thái Lan và ngay cả ở Manila này mà tôi vẫn muốn tiếp tục tranh đấu. Xây
dựng một xã hội dân sự ở Việt Nam, giúp đỡ những người bạn của tôi hiện
đang bị giam cầm, áp bức ở Việt Nam cũng là điều mà tôi muốn thực hiện
trong những năm tháng sắp tới.
Nhưng hình như đó lại không phải là điều mà Tuấn bận tâm nhất. Vì câu hỏi đầu tiên của Tuấn dành cho tôi là:
‘Mày làm như vậy thì lấy cái gì mà sống?’
Thiệt đúng là cái thằng quá thành thật và thực tế, tôi nghĩ trong đầu.
Dĩ nhiên là tao sẽ sống thôi. Trời đã sanh voi thì sẽ sanh cỏ mà. Tôi
liền phân bua bảo cho Tuấn rằng:Mày đừng lo. Ăn ở thì tao sẽ ở chung với
mấy người tỵ nạn ngay trong văn phòng như ngày xưa. Vì vậy sẽ khỏi phải
tốn tiền nhà, tiền ăn. Còn tiền đi làm MC show văn nghệ ở bên Mỹ, một
hai tháng được một lần thì để dành nuôi thằng Trịnh Phi. Thế là đủ rồi.
Đâu còn cần gì nữa, có phải không?’
Không nhìn thấy Tuấn ở bên đầu dây bên kia nhưng tôi có thể hình dung ra được cảnh nó vừa lắc đầu chán ngẩm vừa đáp trả lời tôi:
‘Mày thiệt đúng là thằng…hết chỗ nói. Mày đã nói như vậy thì tao đâu còn cái gì để nói nữa’.
(Cả hai cùng im lặng)
Nhưng có lâu đâu. Chỉ vài giây sau là nó đã hỏi tiếp trên đầu dây bên kia:
‘Như vậy thì mày cần cái gì bây giờ nói cho tao biết’
Trời. Cái gì mà tao không cần. Tôi lại chợt nghĩ trong đầu. Tao cần
thiện nguyện viên qua giúp tao một tay để làm hồ sơ kháng cáo. Tao cần
laptop, máy in, máy tính, tiền mua bàn ghế, giường tủ cho văn phòng. Tao
cần phải gây quỹ để có tiền trả chi phí hàng tháng như trước đây vậy.
Tao đã xin được tiền nhà nhưng những thứ khác thì chưa.
Nhưng suy đi nghĩ lại thấy mình đã lợi dụng thằng bạn mình quá nhiều nên tôi hơi có ý chần chờ, chưa dám nói thẳng ra.
Hình như Tuấn cảm nhận được điều đó nên hỏi ngay:
Mày cần tiền phải không? Mmm…ừ.
Mày cần bao nhiêu? Thì có bao nhiêu xài bấy nhiêu. Như hồi đó vậy mà.
Rồi. Tao sẽ giúp mày. Nhưng với một điều kiện. Điều kiện gì?
Mày phải viết cho tao một lá thơ gửi qua cho tao ngay, nói rõ cái gì mày
đang cần để tao đi nói chuyện với gia đình, đám bạn của tao. Tụi nó sẽ
giúp mày. OK.Tuần sau được không?
OK.
Rồi. Vậy nha. Tao phải đi làm đây. Bye. Mình nói chuyện sau.
OK.
Và thế là chấm dứt buổi trò chuyện ngắn ngủi chưa đến 15 phút giữa tôi
và thằng bạn thân tên Tuấn người Canada, gốc Việt. Với vỏn vẹn 3 chữ
‘OK’ đến từ tôi. Mặc dù từ nhỏ tôi luôn được cho là thằng nói nhiều, nói
lớn, cái gì cũng nói được.
Nhưng không hiểu sao những lúc như thế này tôi lại chẳng phải biết nói thế nào cho hợp lẽ.
Vì nếu nói không cần thì rõ là tôi không thành thật.
Còn nếu nói cần thì tôi lại thấy sao ngài ngại bởi đấy là chuyện của mình chứ đâu phải là chuyện của người ta.
Nhưng có lẽ như lời Tuấn từng chia sẻ với tôi những lúc tôi gặp khó
khăn: ‘Tao là bạn của mày. Chứ không phải là người ta. Vì vậy mày cần
cái gì phải nói cho tao biết. Nếu tao giúp được tao sẽ giúp. Còn không
thì tao cũng sẽ báo cho mày biết. Không có gì phải e ngại. Có vậy thì
mình mới là bạn lâu dài với nhau được. OK!’.
Ừ. OK.
Lại chỉ có một chữ OK.
Mày phải viết cho tao một lá thơ gửi qua cho tao ngay, nói rõ cái gì mày
đang cần để tao đi nói chuyện với gia đình, đám bạn của tao. Tụi nó sẽ
giúp mày.
OK.
Tuần sau được không?
OK.
Rồi. Vậy nha. Tao phải đi làm đây. Bye. Mình nói chuyện sau.
OK.
Và thế là chấm dứt buổi trò chuyện ngắn ngủi chưa đến 15 phút giữa tôi
và thằng bạn thân tên Tuấn người Canada, gốc Việt. Với vỏn vẹn 3 chữ
‘OK’ đến từ tôi. Mặc dù từ nhỏ tôi luôn được cho là thằng nói nhiều, nói
lớn, cái gì cũng nói được.
Nhưng không hiểu sao những lúc như thế này tôi lại chẳng phải biết nói thế nào cho hợp lẽ.
Vì nếu nói không cần thì rõ là tôi không thành thật.
Còn nếu nói cần thì tôi lại thấy sao ngài ngại bởi đấy là chuyện của mình chứ đâu phải là chuyện của người ta.
Nhưng có lẽ như lời Tuấn từng chia sẻ với tôi những lúc tôi gặp khó khăn:
‘Tao là bạn của mày. Chứ không phải là người ta. Vì vậy mày cần cái gì
phải nói cho tao biết. Nếu tao giúp được tao sẽ giúp. Còn không thì tao
cũng sẽ báo cho mày biết. Không có gì phải e ngại. Có vậy thì mình mới
là bạn lâu dài với nhau được. OK!’.
Ừ. OK.
Lại chỉ có một chữ OK. Quả thật tôi là một người may mắn. Vì hiện tại tôi đang làm được việc mà
tôi hằng say đắm. Tôi lại có đủ sức khỏe và sự hiểu biết để tiếp tục
thực hiện điều mình mơ ước.
Nhưng trên hết và quan trọng hơn hết là tôi luôn nhận được sự hết lòng,
hết tâm giúp đỡ từ những người thân trong gia đình, từ những thằng bạn
thân, từ Úc sang đến Mỹ. Và trong tuần này là từ ngay thủ đô Ottawa. Từ
một thằng bạn thân tên Tuấn.
Trịnh Hội ****************************** @ tks anh Trịnh Hội ,thật vậy trong cuộc đời chúng ta tìm được ngưởi bạn
thân hiểu và chia sẻ mọi niềm vui ,nỗi buồn ,thành công lẫn thất bại ,
và đôi khi là một tri âm ,tri kỷ hơi hiếm thấy , Anh thật may mắn có bạn
thân như anh Tuấn ... tks những bài viết thú vị và Cly cũng như bao
netter khác học hỏi thêm được bao điều giá trị trong cuộc sống " cho
& nhận " lẫn lý tưởng và hoài bão vươn tới cái đẹp trong cuộc sống .
The conditions of
winter certainly determine the operations of fountains, but when the
Crown Center Square Fountain is able to operate surrounded by holiday
lighting, it's spectacular. This fountain has over 40 water jets
shooting out water to over 50 feet in the air. Over 2,200 gallons of
water is pumped per minute from an underground reservoir of over 35,000
gallons of water. In the spring and summertime, if you happen to be outside near 5:00
p.m., you can witness a water show that is synchronized to music which
are recordings of the Kansas City Symphony. Every hour and on the hour
until 9:00 p.m. this musical event is displayed and on weekends, they
occur daily. This is probably the only time when people are not allowed
to play in the fountain which has been serving as a cooling off spot for
years. Children especially love it!