Thứ Sáu, 5 tháng 7, 2013
CHỈ LÀ MỘT NỬA
Thơ tôi viết cho em chỉ một nửa
Bằng nỗi buồn trống vắng đêm lẻ loi
Nhìn đèn vàng leo bám vách tường vôi
Gió khuya lạnh se lòng người thêm lạnh
Là một nửa nên hồn thơ quanh quẩn
Hình ảnh nàng trong nét bút liêu trai
Áo dài xanh nghiêng nón tóc thả dài
Ôi ánh mắt sao mà tha thiết quá
Một chút hồng nhẹ tô trên đôi má
Dáng yêu kiều em là cả ước mơ
Chẳng thành lời vỏn vẹn nửa bài thơ
Lòng ôm ấp bóng trăng mờ trước ngõ
Hình ảnh em trong bài thơ tôi đó
Lúc nhạt nhòa khi ẩn hiện trong đêm
Nghe lá rơi xào xạc ở bên thềm
Tôi chỉ biết nhớ em trong ảo tưởng
Nửa bài thơ xót xa niềm hy vọng
Đâu con thuyền mà bến đợi chờ mong
Giấc mơ kia như nước chảy ngược dòng
Em có biết....bài thơ còn dang dở
Tôi ước mơ cùng em hòa nhịp thở
Nụ hôn đầu e ấp đọng trên môi
Nhưng hai ta vẫn mãi hai cuộc đời
Tôi ôm ấp bài thơ buồn muôn thuở
LVH
Thư gửi con gái
Con gái bé bỏng của mẹ,
Không lâu nữa con sẽ lấy chồng, trở thành vợ người ta. Rồi con sẽ được hưởng hạnh phúc ngọt ngào nhưng cũng sẽ nếm trải cả nỗi đau sinh nở và những thăng trầm trong cuộc sống gia đình. Lòng mẹ giờ không biết vui hay buồn, nhưng mẹ vẫn luôn mong mỏi:
Con sẽ lấy người mình yêu và yêu mình
Có người nói: “Con gái hạnh phúc khi gặp được cả hai người đàn ông - người mình yêu và người yêu mình”.
Nhưng mẹ muốn con gặp chỉ một người, yêu con và được con yêu. Vì chúng ta hạnh phúc khi nắm tay người đàn ông của mình đi trọn quãng đời.
Con yêu bằng cả trái tim và lý trí
Con gái ơi, tình yêu không đơn giản chỉ là “nếu mắt không nhìn thấy thì tim không đau”. Mẹ muốn con có một trái tim dũng cảm để nhìn và một trái tim biết rung động để yêu.
Thành công của hôn nhân, một nửa là do sự lựa chọn trước hôn nhân, một nửa là sự nuôi dưỡng sau hôn nhân. Vì vậy mẹ cũng muốn con nhất định phải mở to hai mắt, phải tin ở mắt mình chứ không phải ở tai mình.
Mẹ còn muốn con cảm nhận bằng trái tim, vì tình yêu là đích thực khi trái tim con rung động, thổn thức trước người đó chứ không phải trước tiền bạc, của cải của người đó. Tiền có thể mua cho con một ngôi nhà nhưng không mua cho con tổ ấm. Và hơn hết mọi điều, mẹ muốn con đến được bến bờ hạnh phúc.
Không được làm người thứ 3 vì đó là một vai diễn lúng túng và ngượng ngùng
Con có thể dùng mọi nỗ lực, vẻ đẹp, sự tài hoa, quyến rũ của mình để giành lấy tình yêu, vì cạnh tranh trong tình yêu là điều chính đáng. Mong con bằng sự tự tin và sức quyến rũ của mình chiến thắng những cô gái khác để đến với người con yêu. Nhưng con hãy ghi nhớ: Không thể làm người thứ ba. Bất kể anh ta ưu tú thế nào, tuyệt vời thế nào và tình yêu của con có mãnh liệt thế nào, anh ta cũng đã thuộc về một người khác. Chiếm đoạt cái thuộc về người khác, dẫu con có chiến thắng, điều đó cũng không vẻ vang và đáng tự hào, bởi có khác nào con vừa đánh cắp trái tim và tình yêu của kẻ khác.
Con gái ơi, một trái tim bị đánh cắp sẽ chẳng bao giờ còn nguyên vẹn. Nó như một viên pha lê đã tỳ vết. Mà con xứng đáng nhận được viêc pha lê hoàn hảo. Và nếu con là một cô gái lương thiện, đau khổ, dằn vặt rồi sẽ như ngọn lửa thiêu cháy tâm hồn con, tình yêu trong con.
Mẹ muốn tình yêu của con dù chỉ là một ngọn lửa nhỏ nhưng sẽ bền bỉ và mãnh liệt. Bởi nếu tình yêu đó mạnh mẽ và bừng sáng như sao băng thì nó sẽ sớm làm con kiệt sức.
Cuối cùng, mẹ chúc con gái sắp lấy chồng của mẹ sẽ gặp những điều hạnh phúc nhất.
Yêu con nhiều, thiếu nữ của mẹ.
St
Ngày hôm nay tôi sẽ
Ngày hôm nay, tôi sẽ tin rằng mình là người đặc biệt, một người quan trọng. Tôi sẽ yêu quý bản thân tôi với chính những gì tôi có và không so sánh mình với những người khác
Ngày hôm nay, tôi sẽ tự lắng lòng mình và cố gắng trầm tĩnh hơn. Tôi sẽ học cách kiểm soát những cảm xúc và suy nghĩ của mình.
Ngày hôm nay, tôi sẽ học cách tha thứ những gì người khác đã gây ra cho tôi, bởi tôi luôn nhìn vào hướng tốt và tin vào sự công bằng của cuộc sống.
Ngày hôm nay, tôi sẽ cẩn trọng hơn với từng lời nói của mình. Tôi sẽ lựa chọn ngôn từ và diễn đạt chúng một cách có suy nghĩ và chân thành nhất.
Ngày hôm nay, tôi sẽ tìm cách sẻ chia với những người bạn quanh tôi khi cần thiết, bởi tôi biết điều quý nhất đối với con người là sự quan tâm lẫn nhau.
Ngày hôm nay, trong cách ứng xử, tôi sẽ đặt mình vào vị trí của người đối diện để lắng nghe những cảm xúc của họ, để hiểu rằng những điều làm tôi tổn thương cũng có thể làm tổn thương đến họ.
Ngày hôm nay, tôi sẽ an ủi và động viên những ai đang nản lòng. Một cái siết tay, một nụ cười, một lời nói của tôi có thể tiếp thêm sức mạnh để họ vững tin bước tiếp.
Ngày hôm nay, tôi sẽ dành một chút thời gian để quan tâm đến bản thân mình. Tôi sẽ làm tâm hồn và trí óc mình phong phú, mạnh mẽ hơn bằng cách học một cái gì đó có ích, đọc một cuốn sách hay, vận động cơ thể và ăn mặc ưa nhìn hơn.
Ngày hôm nay, tôi sẽ có một danh sách những việc cần làm. Tôi sẽ nỗ lực nhất để thực hiện chúng và tránh đưa ra những quyết định vội vã hay thiếu kiên quyết
Ngày hôm nay, tôi sẽ bỏ lại phía sau mọi lo âu, cay đắng và thất bại, khởi đầu một ngày mới với một trái tim yêu thương và hồn nhiên nhất. Tôi sẽ sống với những khát khao, mơ ước mà mình luôn ấp ủ.
Ngày hôm nay, tôi sẽ thách thức mọi trở ngại trên con đường mà tôi lựa chọn và đặt niềm tin. Tôi hiểu rằng, khó khăn là một phần của cuộc sống và chúng tồn tại là để tôi chinh phục và vượt qua
Ngày hôm nay, tôi sẽ sống hạnh phúc.
Tôi sẽ trải rộng lòng để cảm nhận cái đẹp trong cuộc sống, để yêu thương và tin tưởng những người tôi yêu quý, và những người thương yêu tôi.
Tôi sẽ làm những việc khiến tôi cảm thấy hạnh phúc: xem một bộ phim hài, làm một việc tử tế, giúp đỡ một ai đó, gửi một chiếc thiệp điện tử, nghe một bản nhạc yêu thích...
Và hôm nay, ngay bây giờ, tôi cảm nhận được hạnh phúc và sức sống mới để bắt đầu một ngày mới thật có ích - bất kể ngày hôm qua như thế nào.
Bạn cũng vậy nhé!
St
Thứ Năm, 4 tháng 7, 2013
Thứ Tư, 3 tháng 7, 2013
Mùa xoài
Mùa xoài năm nay, bỗng thấy ở chợ có một loại xoài trái nhỏ xíu nhưng ngọt vô cùng và giá rẻ như cho: ba, bốn ngàn đồng một ký.
Trái xoài nhỏ đến nỗi có cảm giác như nó là xoài rụng hay xoài chưa lớn bị người ta hái dú ép.
Vậy mà ngon! Không phải kiểu ngon của loại xoài cát Hòa Lộc dai dai, vị ngọt thanh sang trọng; mà là cái ngon của loại xoài mềm, ứ nước, đậm chất nhà quê.
Vị ngọt lự từ đầu đến cuối nhưng không gắt cổ, ăn đã miệng vô cùng. Bởi, có chút vị chua như thảng hoặc qua đầu lưỡi.
Hỏi người bán là xoài gì, thì được biết là xoài ở quê tôi, mới trồng mấy năm sau này.
Vài lứa đầu nên trái còn nhỏ. “Xoài ngày trước chua quá, người ta chặt bỏ hết rồi để trồng xoài mới! Nếu không phá bỏ thì người ta ghép cây tạo giống ngọt”.
Tôi chợt nhớ trái xoài ngày xưa chua ơi là chua.
Xoài xanh ăn sống với nước mắm đường mới… ngọt, cho chấm muối ớt ê răng lắm! Xoài chín dù có dú cách nào cũng vẫn chua.
Hồi ấy chẳng có quà bánh gì nhiều, xoài chua cỡ nào lũ chúng tôi cũng ăn được, xoài chín thì có thể xơi cả rổ!
Khi đời sống ngày càng khá lên với đủ thứ bánh trái đắt tiền, sang trọng, trái xoài bỗng trở nên quê mùa; và phải chăng, muốn lấy lòng thượng đế, nhà vườn cũng phải thay đổi cây trồng, tạo giống xoài ngọt?
Ngày xưa vườn nhà ngoại tôi nhiều xoài lắm. Có loại xoài tượng, chuyên ăn sống với mắm đường.
Rót chút nước mắm vào chén và bỏ đường cho đặc sệt, rồi dằm thêm mấy trái ớt xiêm.
Xoài xanh xắt mỏng, xúc đường trong chén nước mắm, ăn xong uống nước no căng bụng, bỏ cơm luôn!
Mùa hè, mâm cơm lúc nào cũng có món cá chiên, nước mắm ớt tỏi và xoài bằm.
Chu cha, sao mà tuyệt diệu!
Ông bà ngoại tôi có ba người con gái. Dì Hai số phận hẩm hiu, năm hai mươi tuổi dì lấy chồng, chưa kịp có con thì dượng mất.
Dì ở vậy chăm sóc ông bà ngoại và các cháu. Đứa cháu nào cũng một tay dì ẵm bồng, tã, sữa…
Ông rồi bà ngoại tôi mất, dì Hai lãnh phần trông giữ từ đường, với hơn chục đám giỗ mỗi năm.
Những cây xoài ngày một già cỗi, dì thuê người chặt bớt chỉ giữ lại một ít cho mát vườn.
Lũ cháu lớn lên, như chim lần lượt rời khỏi tổ, bay về thành phố thành thân, lập nghiệp; ngôi nhà từ đường có dì Hai ngày càng lùi lại phía ký ức xa, thậm chí đám giỗ cuõng viện cớ bận bịu cũng không chịu về.
Thảng hoặc có đứa nào đó đi công tác về qua, ghé thăm và ăn với dì bữa cơm; có đứa tạt qua rồi đi nhanh như cơn gió, không kịp cho dì có thì giờ pha ấm nước, có đứa vô tình cả năm không léo hánh về!
Hồi chưa có điện thoại, đến mùa xoài suốt ngày dì cứ trông ngóng có đứa cháu nào về để dì hái xoài cho chúng mang đi. Sau này có điện thoại, xoài rộ mùa dì réo hết đứa này đến đứa khác về lấy xoài.
Loại xoài chua vào mùa bán ở chợ thành phố năm trăm, một ngàn đồng một trái, rẻ rề, mua mấy ngàn ăn ê răng!
Bận công việc chẳng ai muốn về, bảo dì thôi cứ bán hết cho người ta mà không để ý giọng dì nghèn nghẹn qua điện thoại: “Dì chừa lại một cây, mấy đứa rảnh dắt tụi nhỏ về hái xoài cho vui”.
Năm nay, nghe dì Hai kể qua điện thoại rằng xoài ra bông trắng vườn, mới chớm bông bạn hàng đã đến đặt tiền.
Dù biết các cháu lười về, nhưng như mọi năm dì cũng chừa lại một cây: “Lỡ có đứa nào về, hái cho nó ít xoài. Bán hết cho người ta chẳng có gì làm quà cho cháu”.
Đám giỗ vào ngày Chủ nhật, bọn cháu thành phố tự nhiên phấn khởi hẹn nhau về nhà dì. Điện thoại, hẹn hò. Nhắc dì nấu ít thôi, tụi cháu đem các thứ về.
Giọng dì vui lắm qua điện thoại: “Có gì nhiều đâu, mấy món nhà quê ấy mà!”.
Lâu không về, mới thấy nhiều thứ khác. Ngôi nhà từ đường ngày xưa “hoành tráng” thế mà giờ cũng đã xuống cấp nhiều, mái ngói rêu phong bàng bạc một màu thời gian buồn buồn.
Cái giếng sâu vẫn còn chiếc cần dọt kéo nước lên, đồ đạc trong nhà cũng cũ kỹ và chẳng có giá trị gì so với bây giờ.
Chỉ có bàn thờ ông bà, mọi thứ lên nước bóng loáng bởi có dì chăm sóc mỗi ngày.
Dở chiếc rương gỗ dì vẫn thường đựng gạo hay các loại lương thực khô.
Một chồng bánh tráng xoài được dì bỏ trong từng bịch nylon, sạch sẽ.
Mùi thơm ngào ngạt bay lên, cái mùi của tuổi thơ, cái “mùi nhà quê” một thời chẳng thể nào quên dù có đi đến đâu, ăn đến trăm thứ ngon vật lạ.
Thấy cả đám cháu xúm lại trầm trồ, dì nói: “Bán cây cho người ta rồi nhưng loại xoài chua này giờ không “ăn” nữa, giá rẻ rề, lỗ công hái, công chuyên chở nên bạn hàng không đến hái.
Năm nay không hiểu sao xoài rụng nhiều quá, sáng nào ra vườn, nhìn xoài trải thảm dưới đất, dì xót quá lượm cả thúng, chẳng lẽ đem bỏ, mà cũng không biết bỏ đi đâu, dì làm bánh tráng xoài để dành cho mấy đứa”.
Lũ cháu ngó nhau nghẹn ngào, lặng ngắt.
Nhìn mái tóc dì bạc trắng, lưng mỗi ngày như còng thêm; nghĩ đến cái dáng gaày gò ngày nào cũng cắp rổ ra vườn, một mình lụm cụm lượm từng trái xoài rồi lụi hụi chà xoài cho ra nước, rồi khuấy, rồi cán, rồi phơi, như dồn hết cả tình thương cho các cháu vào trong từng cái bánh tráng mà muốn ứa nước mắt.
Dì ơi, dì có biết rằng giờ chẳng còn đứa nào thích ăn bánh tráng xoài vừa chua mà lại dính răng?
Nhưng nghĩ lại, dì biết làm gì với những rổ xoài rụng, ngoại trừ làm bánh tráng để dành cho các cháu?
Mới thấy, núi bao giờ cũng đứng lại và nhìn sông chảy đi với biết bao tình thương mến, và sông ơi, sao muôn đời sông cứ chảy một cách vô tình như thế !
Đào t.Thanh Tuyền
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)