Trang

Tìm kiếm Blog này

Thứ Năm, 30 tháng 8, 2012

Nắng buồn hơn mưa


Tôi đã như một kẻ lạc loài đi giữa cuộc đời bằng đôi chân thơ dại, bằng trái tim sớm mang nhiều vết thương, bằng cảm nghĩ luôn lo âu, sợ hãi, mất niềm tin ở chính mình và cuộc đời.
 Tôi đã không biết phải làm gì, phải làm sao. Đó, phải chăng là tiếng kêu bi ai, đã nhiều lần bật ra từ trái tim tôi.
Trời đất bao la, lẽ nào không có một nơi bình yên cho tôi trú ẩn. Tôi mải miết đi tìm. Tìm một bóng mát đủ che đời mình. Tìm một trái tim độ lượng đủ để cưu mang mình. Tìm một người có tấm lòng nhân hậu để dẫu mai sau có thế nào, ở cuối chân mây, góc biển, tôi vẫn cảm thấy được gần gũi, chở che và an ủi.
Vẫn như những ngày xưa, sự im lặng thay cho bao lời nói mà chỉ những tấm lòng đồng cảm mới có thể nắm bắt dược những tín hiệu..

. Bên ngoài, nắng đang lên. Căn phòng nhỏ tịch lặng, có hai người đang đứng bên lề cuộc đời.
Hai người ở ngoài những cuộc vui. Không hề liên quan đến sự sống ồn ào, hối hả của một ngày vừa bắt đầu.

 Ly rượu pha nhạt, trên mặt bàn là gốc của một cây thốt nốt 100 tuổi bóng ngời ngộ nghĩnh. Tôi rút một điếu thuốc. Làn khói mỏng bay vờn.
Những ngón tay gầy guộc đưa lên gọng kính. Anh bảo ...nắng buồn hơn mưa. Tôi hiểu. Lơ đãng nhìn ra khung cửa nhỏ. Những đốm nắng lung linh đậu trên vòm lá xanh. Cái cây này, anh đã trồng từ năm 1973, giờ nó cũng bắt đầu già.
Anh tránh cái nhìn soi mói của tôi..

. Bao giờ tôi cũng nhìn anh như thế. Rất chăm chú bởi tôi muốn tìm đọc thêm những điều mới lạ, không nói nên lời kia...rằng cái gì ẩn dấu sau vầng trán thông minh kia...cái gì được chứa đựng trong trái tim nhỏ bé kia...
 Tất cả những điều tôi cho là kỳ diệu tiềm tàng trong thân thể mảnh mai yếu đuối.
Tôi muốn - thậm chí nắm bắt chúng, cất giữ cho riêng mình - anh, chính anh là Lý Tầm Hoan của thế kỷ 20.
Nhân vật truyền kỳ mang tên Lý Tầm Hoan có lẽ là hình dáng lý tưởng cho tất cả mọi người, trong đó có tôi. Với một ngọn đao nhỏ bé mong manh, dẫu ra tay chậm hơn nhưng bao giờ cũng đến đích trước, không bao giờ sai chạy dù không ai thấy Lý Tầm Hoan xuất thủ... 

Con người rất trọng nghĩa khinh tài, lý tưởng cho tất cả mọi người, trong đó có tôi.
Với một ngọn đao nhỏ bé mong manh, dẫu ra tay chậm hơn nhưng bao giờ cũng đến đích trước, không bao giờ sai chạy dù không ai thấy Lý Tầm Hoan xuất thủ...
Con người rất trọng nghĩa khinh tài, luôn luôn bênh vực lẽ phải, một đời sống cho người. Nhường cả người yêu và gia tài cho người ơn.

 Lánh xa, ở ẩn, lấy rượu làm vui... Một con người có cái tâm vĩ đại trong một thân thể thoạt trông tiều tụy nhưng lại luôn tỏa sáng hào quang đẹp đẽ.
Tôi đã bắt gặp một Lý Tầm Hoan - bằng lòng để người phụ mình chứ không phụ người - ở anh trong một buổi chiều êm ả trên căn gác nhỏ, nơi anh thường ngồi... gọi nắng, mong mưa. Những ca khúc anh viết lúc nào, không ai biết.

 Trong những đêm khuya một mình bên ly rượu không bao giờ vơi. Trong một buổi chiều một mình lặng lẽ nghe tiếng mưa nhẩy nhót trên sân nhà.
Trong bình minh - cũng vẫn một mình - chờ đợi để thấy nắng lên, để chiêm nghiệm rằng... nắng buồn hơn mưa. 

Thế đấy, không ai biết mà những ca khúc ấy cứ đi thẳng vào tim rồi ở lại đó.
 Ca khúc của anh và người nghe đã trở thành đôi bạn tâm giao chẳng chia lìa. Vì sao tôi yêu những ca khúc của anh. Tôi sẽ không đủ sức ngợi khen anh như nhiều người đã làm bởi tôi đơn giản lắm. 
Con người của anh cũng đơn giản và vì thế những ca khúc của anh - nhanh hơn cả lưỡi đao của Lý Tầm Hoan - cũng ngọt ngào, êm ái xuyên vào tim tôi.
Làm sao người ta có thể hiểu được vì đâu ...con chim hót trên những cành lau... nụ cười mong manh, một hồn yếu đuối... ấy lại có thể nặng lòng với quê hương, gia đình và bằng hữu đến như vậy.
Đó cũng chính là điều tôi muốn tìm ở anh và tôi đã hiểu, đã biết. Nói một cách đơn gi  nhất mà tôi có thể nói được là, ai cũng chỉ có một quê hương. Nếu ngay chính cả quê hương mình, mình còn không yêu thì liệu mình có thể yêu thương cái gì nữa.
Anh để lại cho những thế hệ sau một bài học yêu thương. Hãy tìm nhau, lại gần với nhau học lại từ đầu bài học yêu thương. Những bông hoa đẹp đẽ. Những cây lành trái ngọt không thể nảy sinh từ lòng căm thù. Sự hận thù chỉ làm cho người ta nhỏ lại. Làm cho cuộc đời tăm tối hơn. Làm cho tâm hồn nghèo nàn, thấp kém.

Cái tâm không bình yên sẽ chẳng còn ai nghĩ đến ai với những điều tử tế, dẫu chỉ trong trí tưởng.
Những ca khúc của anh chính là tấm gương soi cho tôi nhìn lại rõ mình, tìm lại được chính mình từ những mất mát. Tôi đã được chia sẻ.

 Được an ủi ngay cả trong giây phút phân ly.
Thế nên, điều tôi muốn nói ở đây là anh - không phải những ca khúc - rằng chính anh trong tâm hồn tôi còn lớn lao vĩ đại hơn những gì anh đã làm và để lại.

    Một người tầm thường không thể làm nổi những điều tốt đẹp và một người vĩ đại không hề làm những điều tầm thuongChiều nay, ở một nơi rất xa, tôi cũng ngồi một mình nhìn nắng vàng đang ngả màu trên lá cỏ.
 Lòng bỗng xót xa ngậm ngùi... Anh ơi, trong bữa cơm chiều nay, chiếc ghế của anh không người ngồi.
 Anh chắc lại ra đầu phố, mua một cái gì đó, hoặc cùng dăm ba người bạn ngồi ở quán cà phê, nhìn xe ngựa ngược xuôi.
 Lát nữa đây, anh sẽ trở về, ngồi vào chiếc ghế đó, nâng cây đàn lên bằng hai bàn tay gầy và hát rằng ...cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ.
Cũng chiều nay, em không đưa anh đi bởi em không đủ sức cản chân người đi.

 Anh em mình sẽ gặp lại. Song em biết trên hết mọi điều, như anh nói, chúng ta không bao giờ xa nhau.
Chưa bao giờ... nắng vẫn buồn hơn mưa anh ạ nhưng chúng ta yêu thương nhau vĩnh viễn không bao giờ chia lìa... có phải anh đã từng nói như thế?


                                    Khánh Ly 


                             
note :- Bỗng dưng thích đọc lại tùy bút này rồi nghe lại  ca khúc :"Gọi tên 4 mùa" lòng ấm áp lạ lùng ,tks chị Khánh Ly

Kể chuyện mít ướt của Lâm Thúy Vân

 Mấy tháng sau này, từ khi Lâm Thúy Vân dọn trở về miền Nam Cali lại thì mình tự dưng bỗng có dịp đi show với Lâm Thúy Vân nhiều hẳn lên. Thân nhau từ lúc cả 2 mới chập chững đi hát vào đầu thập niên 90, đi chung với nhau cũng nhiều, nhưng bẵng đi một dạo Vân đi tiểu bang khác mở business làm ăn nên cũng ít có dịp gặp nhau đi.Trong những chuyến lưu diễn, đôi lúc dừng chân chuyển máy bay ở phi trường mình cũng để ý ngắm xem Lâm Thúy Vân sau bao nhiểu năm có những gì thay đổi?Ừ thì thay đổi chớ, theo thời gian ai mà chẳng có đổi thay không ít thì nhiều, nhưng cái tính dễ thương của Vân thì cũng như ngày nào và đặc biệt là vẫn nhõng nhẽo như xưa…Có nhiều người nhõng nhẽo làm người khác khó chịu, nhất là khi tuổi lớn hơn lên. Nhưng cái nhõng nhẽo của Lâm Thúy Vân nó …đặc biệt hơn người. Nó rất là … con gái & ngây thơ tuy mình biết cái ngây thơ này… vô số tội. Mỗi lúc Vân muốn gì đó, Vân hay giả làm nũng, chắc cái tính từ nhỏ đã thế riết thành tật luôn.  Và khi làm nũng, mình có cảm tưởng như nàng Vân ta bỗng tự hóa mình trở thành cô mèo xiêm mượt mà trắng muốt, mắt nai ngước nhìn và nhẹ nhàng gậm gừ cạ đầu vào tay anh. Àaa… mèo mà có mắt nai là super đặc biệt há, nhưng coi chừng nha, người ta đã làm nũng rồi mà không được đáp ứng thì thân mèo có thể sẽ răng rắc chuyển thành cọp và mắt nai sẽ chạm điện xẹt lửa và biến thành mắt … hổ mang…

Và một điểm nữa “vũ như cẩn” (vẫn như cũ :)) là Lâm Thúy Vân vẫn mít ướt như thuở đầu mình gặp.Một lần ở phỉ trường Sydney của Úc chờ chuyển qua Melbourne sau một chuyến bay dài mười mấy tiếng khởi hành từ Mỹ, 2 đứa bơ phờ trong lounge của hãng máy bay United.
 Mỗi đứa kiếm một góc riêng để lo chuyện cá nhân & ngủ thêm một chút vì bên Mỹ lúc đó đang là nửa đêm về sáng.
Khi bay đi xa Vân hay gọi phone vể nhà để báo & an tâm khi biết mọi việc ở nhà bình yên, con gái hay hơn con trai ở những chỗ tỉ mỉ đó.
 Mình biết nên mỗi lần thấy Vân có vẻ muốn được … một mình là mình lảng ngay đi chỗ khác chơi. Lần này cũng thế, Vân mở laptop và cầm chiếc phone lên thì mình kiếm đường … đi tắm một cái cho thoải mái (đường bay ngoại quốc, những phòng lounge của hãng máy bay có chỗ cho tắm rửa).Nửa tiếng, 45 phút sau mình trở ra, mát mẻ thoải mái và hơi đói định kiếm gì ăn. Xẹt ngang kiếm Lâm Thúy Vân thì thấy Vân mắt đỏ hoe đang thút thít khóc! Chết chưa, chuyện gì? Bên Mỹ gia đình Lâm Thúy Vân có chuyện không hay??Vân vừa thấy mình thì vội quay mặt đi chùi nước mắt và đóng ập cái laptop lại. Đang bối rối chưa biết làm gì, mình giả lả:- “Định đi kiếm thứ gì ăn, Vân đói bụng không?”Lâm Thúy Vân vẫn quay đi dấu ánh mắt, lắc đầu. Ngần ngừ mình chuyển qua hỏi bằng tiếng Anh:
- “Is everything okay Vân?” (”Mọi chuyện có vấn đề gì không hả Vân?”)Vân như đã lau xong nước mắt, quay lại, ngước lên nhìn mình bằng ánh mắt hơi rụt rè, vẫn còn hoe đỏ:- “No, I’m okay Don. Don đi đi, để đồ đây Vân coi cho. Vân không đói. Thank you!”Mình tần ngần, không biết có nên rời Vân trong lúc này? Mà đứng đây thì chẳng biết nên nói gì thêm vì chẳng biết đã xảy ra chuyện gì!- “No, just go Don, Vân không có gì đâu…”- “Nếu “không có gì” thì sao Vân … khóc?”Lâm Thúy Vân hơi tròn mắt, ra vẻ như ngạc nhiên:- “Đâu có đâu! Vân đâu có khóc hồi nào đâu… ?”- “Vân, mắt Vân vẫn còn đỏ hoe kìa. Is there anything that I can do(”Don có thể giúp Vân bằng bất cứ việc gì đó không?”)Hơi ngượng nghịu tránh ánh mắt mình, Lâm Thúy Vân dịu giọng:- “Don, Vân nói với Don là Vân không sao mà, Don đi ăn đi… “Mình không đi được, bạn mình đang khóc mà và biết đâu cần một bờ vai áo để thấm nước mắt trong lúc này..Thấy mình đứng tần ngần, Lâm Thúy Vân hơi gắt:- “Don, Vân đã nói rồi là không có chuyện gì hết mà. Đừng bắt Vân nói thêm nữa please. Đi ăn đi không Don đói đó!”- “Don hết đói rồi. Không đi đâu nữa, I’m just sitting right here with you…” (”Don ngồi lại với Vân đây…”)Vân hơi nhảy nhỏm:- “DOOOON…”- “Ăn lúc nào cũng được, nhưng Don hết đói rồi!” tay thì chuyền cho Vân miếng wetnap (loại khăn ướt để lau mặt)Biết là nếu không nói ra lý do khóc thì mình sẽ không đi đâu hết, Lâm Thúy Vân nhẹ giọng, ngập ngừng:- “Vân đã nói với Don là không có chuyện gì hết… Vân khóc… Vân khóc chỉ là vì … Đông Nhi mà thôi mà…”- “Dông Nhi? Đông Nhi bị gì hả Vân?  Mà Đông Nhi … là ai?” (Nghĩ trong bụng chắc Đông Nhi là em gái của Lâm Thúy Vân chi đó, chắc là Lâm Đông Nhi đây mà…)Lâm Thúy Vân vẫn ngập ngừng và hình như có thêm tí ngượng ngập:- “Không phải… Đông Nhi là bộ phim Đại Hàn tên … Đông Nhi, Vân đang coi tới lúc Đông Nhi đang bị vấn đề tội nghiệp quá thì Don tới… Hiểu chưa?”Ặc… mình ú ớ…Và Lâm Thúy Vân bỗng như không bình tĩnh và … giả dịu dàng nổi nữa, nói như đuổi:- “Rồi, biết rồi đó, thôi Don đi ăn đi. Vân phải coi tiếp đây, phim đang hay sốt ruột quá … “Hơi quê nhưng thở phào, mình đứng dậy cười:- “Vậy mà tưởng…. Coi phim hay nha, see you in a while…” (”Một tí nữa gặp lại nha…“Lâm Thúy Vân làm như không nghe câu cuối mình  Nhi
Quay đi, mình bước tới hướng cantine trong đầu cười thầm: “Trời đất ơi, làm người hỏi cũng quê và người bị hỏi cũng quê luôn


Thứ Tư, 29 tháng 8, 2012

Câu chuyện nhập cư của tôi

 
Năm 2010, kĩ sư công nghệ Tan Le lên sân khấu TEDGlobal (TED Quốc tế) để minh họa một giao diện mới, đầy ấn tượng. Nhưng nay, trên TEDxWomen (TED Phụ nữ), chị thuật lại một câu chuyện rất riêng tư: chuyện gia đình chị -- mẹ, bà và em gái -- đã chạy khỏi Việt Nam và xây dựng cuộc sống mới như thế nào.? 
 Làm sao tôi có thể trình bày trong 10 phút về sợi dây liên kết những người phụ nữ qua ba thế hệ, về việc làm thế nào những sợi dây mạnh mẽ đáng kinh ngạc ấy đã níu chặt lấy cuộc sống của một cô bé bốn tuổi co quắp với đứa em gái nhỏ của cô bé, với mẹ và bà trong suốt năm ngày đêm trên con thuyền nhỏ lênh đênh trên Biển Đông hơn 30 năm trước, những sợi dây liên kết đã níu lấy cuộc đời cô bé ấy và không bao giờ rời đi -- cô bé ấy giờ sống ở San Francisco và đang nói chuyện với các bạn hôm nay?
 Câu chuyện này chưa kết thúc. Nó là một trò chơi ghép hình vẫn đang được xếp. Hãy để tôi kể cho các bạn về vài mảnh ghép nhé.
 
Hãy tưởng tượng mảnh đầu tiên: một người đàn ông đốt cháy sự nghiệp cả đời mình. Ông là nhà thơ, nhà viết kịch, một người mà cả cuộc đời chênh vênh trên tia hi vọng duy nhất rằng đất nước ông sẽ độc lập tự do. Hãy tưởng tượng ông, một người cộng sản tiến vào Sài Gòn, đối diện sự thật rằng cả cuộc đời ông đã phí hoài.
 Ngôn từ, qua bao năm tháng là bạn đồng hành với ông, giờ quay ra chế giễu ông. Ông rút lui vào yên lặng. Ông qua đời, bị lịch sử quật ngã. Ông là ông của tôi. Tôi chưa bao giờ gặp ông ngoài đời. Nhưng cuộc đời ta nhiều hơn những gì ta lưu trong kí ức nhiều. Bà tôi chưa bao giờ cho phép tôi quên cuộc đời của ông.
 Nhiệm vụ của tôi là không để cuộc đời ấy qua trong vô vọng, và bài học của tôi là nhận ra rằng, vâng, lịch sử đã cố quật ngã chúng tôi, nhưng chúng tôi đã chịu đựng được.
  Mảnh ghép tiếp theo của tấm hình là một con thuyền trong sớm hoàng hôn lặng lẽ trườn ra biển.
 Mẹ tôi, Mai, mới 18 tuổi khi ba của mẹ mất  đã lập gia đình, một cuộc hôn nhân sắp đặt trước, đã có hai cô con gái nhỏ. Với mẹ, cuộc đời cô đọng vào nhiệm vụ duy nhất: để gia đình mẹ trốn thoát và bắt đầu cuộc sống mới ở Úc.
 Mẹ không bao giờ chấp nhận được là mẹ sẽ không thành công. Thế là sau bốn năm, một trường thiên đằng đẵng hơn cả trong truyện, một chiếc thuyền trườn ra biển ngụy trang là thuyền đánh cá.
 Tất cả những người lớn đều biết các rủi ro. Nỗi sợ hãi lớn nhất là cướp biển, nạn cưỡng hiếp, và cái chết. Như hầu hết người lớn trên thuyền, mẹ tôi mang theo một chai thuốc độc nhỏ. Nếu chúng tôi bị bắt, đầu tiên là em tôi và tôi, rồi mẹ và bà sẽ uống.
 Kí ức sớm nhất tôi nhớ được là từ cái thuyền -- tiếng động cơ đều đều, mạn tiền con thuyền chìm vào mỗi đợt sóng, chân trời mênh mông trống trải. 
Tôi không nhớ lũ cướp biến đã đến rất nhiều lần, nhưng bị lừa bỏ đi bởi sự dũng càm của những người đàn ông trên thuyền, hay là khi máy tàu bị chết và không khởi động được trong suốt sáu tiếng đồng hồ.
 Nhưng tôi nhớ được ánh đèn từ giàn khoan dầu ngoài bờ biển Malaysia và một anh thanh niên đã quỵ ngã rồi qua đời, cái kết của cuộc hành trình là quá sức chịu đựng với anh, và quả táo đầu tiên tôi được nếm, quả táo mà công nhân trên giàn khoan dầu cho tôi, Không có quả táo nào ngon được đến thế.
  Sau ba tháng trong trại tị nạn tập trung, chúng tôi đặt chân tới Melbourne. Và mảnh ghép tiếp theo của bức tranh là về bốn người phụ nữ, ba thế hệ cùng nhau định hình cuộc sống mới. 
Chúng tôi định cư ở Footscray, vùng ngoại ô cho dân lao động trong đó dân số là các tầng lớp người nhập cư. Không như những vùng ngoại ô ổn định cho giai cấp trung lưu, mà tôi không hề biết là có tồn tại, chẳng có tí quyền lợi nào ở Footscray. Mùi từ các cửa hàng đến từ khắp thế giới. Và những mảnh tiếng Anh đứt quãng trong cuộc hội thoại giữa những con người có duy một điểm chung, họ đang bắt đầu lại từ đầu.
  Mẹ tôi làm việc trong trang trại, rồi trong dây chuyền sản xuất ô tô, làm việc tuần sáu ngày, hai ca. Thế mà mẹ vẫn kiếm ra thời gian học tiếng Anh và lấy bằng công nghệ thông tin. Chúng tôi rất nghèo.
 Từng đồng tiền đều được cân nhắc và tiền học thêm tiếng Anh và toán được đặt riêng ra bất kể việc khoản nào phải trừ bớt đi, thường thì đó là quần áo mới; quần áo chúng tôi lúc nào cũng là đồ cũ. Hai đôi tất để đi học, mỗi đôi để che lỗ thủng trên đôi kia.
 Một bộ đồng phục dài tới mắt cá, vì phải dành mặc đến sáu năm. Thỉnh thoảng, dù ít, tôi nghe thấy tràng chế giễu xé lòng "đồ mắt hí" và thỉnh thoảng có hình vẽ trên tường: "Lũ châu Á, cút về nhà." Về nhà ở đâu?
 Có chút gì cứng lại trong tôi. Niềm quyết tâm tụ lại và một giọng lặng lẽ nói, "Tôi sẽ đi vòng qua mọi trở ngại."
 
Mẹ tôi, em gái và tôi ngủ chung trên một chiếc giường. Mẹ tôi tối nào cũng kiệt sức, nhưng chúng tôi kể cho nhau nghe chuyện trong ngày và nghe tiếng bà tôi đi lại quanh nhà. Mẹ tôi bị bao nhiêu ác mộng về chiếc thuyền.
 Nhiệm vụ của tôi là thức đến khi mẹ bị ác mộng hành hạ để gọi mẹ dậy. Mẹ mở cửa hàng máy tính rồi học nghề chuyên viên thẩm mĩ và mở một cơ sở kinh doanh khác. Và rồi bao người phụ nữ đến kể câu chuyện của họ về những gã đàn ông không thể hòa nhập với cuộc sống mới, giận dữ và cứng nhắc, và những đứa trẻ bấn loạn giữa hai thế giới. 
 Chúng tôi kiếm tìm trợ cấp và những nhà tài trợ. Các trung tâm được thành lập. Tôi sống trong hai thế giới song song. Trong một thế giới, tôi là học sinh gốc Á điển hình, đòi hỏi khắc nghiệt từ chính mình.
 Trong thế giới kia, tôi vướng mắc trong những mảnh đời bấp bênh, bị tổn thương bi thảm vì bạo lực, nghiện ngập và cô quạnh. Nhưng qua năm tháng rất nhiều em đã được giúp đỡ. Và vì công tác đó, khi tôi là sinh viên luật năm cuối, tôi được bầu là Thanh niên Úc của năm. Và tôi bị phóng từ mảnh ghép xếp hình này sang mảnh khác, nhưng chúng không ghép vừa với nhau.
 
Tan Le, cư dân vô danh ở khu Footscray, giờ là Tan Le, người tị nạn và hoạt động xã hội, được mời nói chuyện ở các địa điểm cô chưa bao giờ nghe tới được mời vào những nhà mà cô chưa bao giờ tưởng tượng được là có tồn tại. Tôi không biết các qui trình. Tôi không biết cách dùng thìa dĩa. Tôi không biết nói chuyện về rượu. 
Tôi không biết nói về cái gì hết. Tôi muốn rút về cái lề thói hàng ngày và sự dễ chịu của cuộc sống trong khu ngoại ô không ai hay biết  người bà, người mẹ và hai con gái kết thúc mỗi ngày như bao ngày trong suốt 20 năm, kể cho nhau nghe chuyện trong ngày rồi thiếp ngủ, ba người chúng tôi vẫn chung một giường.
 Tôi bảo mẹ là tôi không thể làm được. Mẹ nhắc tôi là bấy giờ tôi cũng bằng tuổi mẹ khi chúng tôi lên thuyền. Nói 'không' chưa bao giờ là một lựa chọn. "Cứ làm đi," mẹ nói, "và đừng cố trở thành người khác." 

 Thế là tôi nói về nạn thanh niên thất nghiệp và giáo dục, và về những người bị xã hội cách li, bị mất quyền lợi và bỏ rơi. Và tôi càng nói thật lòng, tôi càng được mời nói nhiều. 
Tôi gặp những người từ mọi tầng lớp xã hội, rất nhiều người đang làm việc họ yêu thích, sống tại ranh giới của cơ hội. Và dù tôi tốt nghiệp, tội nhận ra rằng tôi không thể yên phận trong nghề luật.
 Bức xếp hình cần một mảnh nữa. Và cùng lúc tôi nhận ra rằng làm kẻ ngoại đạo cũng được thội, người mới đến, mới hiện diện  và không chỉ là được thôi, mà là một điều ta cần biết ơn, có thể là một món quà từ chiếc thuyền.
 Bời vì làm người đứng phía trong có thể dễ bị thu hẹp tầm nhìn, có thể dễ dàng chấp nhận những định kiến trong khu vực của bạn. Giờ đây tôi đã bước ra ngoài 'vùng an toàn' của mình đủ đẻ biết rằng, vâng, thế giới có thể sụp đổ nhưng không theo cách bạn sợ hãi đâu.
  Những khả năng mà trước đây sẽ không được cho phép được khuyến khích rất nhiều.
 Có một nguồn năng lượng ngoài đó, một niềm lạc quan khôn nguôi, một sự pha trộn kì lạ của sự khiêm nhường và liều lĩnh.
 Thế nên tôi đi theo linh cảm của mình. Tôi thu thập được một đội nhỏ với chúng tôi cái tựa "Không làm được đâu" là một thử thách hấp dẫn không cưỡng được.
 Trong suốt một năm chúng tôi không một xu dính túi. Hết ngày, tôi làm một nồi súp khổng lồ để chúng tôi cùng ăn. Chúng tôi làm việc đến đêm khuya.
 Hầu hết ý tưởng của chúng tôi đều điên khùng, nhưng vài ý tưởng vô cùng tuyệt vời, và chúng tôi tạo ra đột phá. Tôi quyết định chuyển tới nước Mỹ sau có một chuyến đi. Lại là linh cảm. Ba tháng sau tôi chuyển địa điểm và chuyến phiêu lưu lại tiếp diễn. 

Trước khi tôi kết thúc, hãy đế tôi kể cho các bạn về bà tôi. Bà lớn lên trong thời kì mà đạo Khổng là chuẩn mực xã hội và quan lại địa phương có quyền sinh quyền sát.
 Cuộc sống đã là như vậy trong hàng thế kỷ rồi. Ba của bà mất ngay sau khi bà ra đời. Mẹ của bà một mình nuôi bà lớn.Năm 17 tuổi, bà trở thành vợ hai của một ông quan, mẫu thân ông quan này đánh đập bà.
 Và dầu vấp phải sự không ủng hộ của chồng, bà gây chấn động khi kiện ông ta ra tòa và tự khởi tố, và còn gây chấn động mạnh hơn khi bà thắng kiện. (Tiếng cười) (Vỗ tay) "Không làm được đâu" bị chứng minh là sai.
 
Tôi đang tắm trong một phòng khách sạn ở Sydney vào thời khắc bà mất cách đó 600 dặm, ở Melbourne. Tôi nhìn qua tấm kính cửa và thấy bà đứng ở bên kia tôi biết bà đã đến để tạm biệt tôi.
 Vài phút sau mẹ tôi gọi điện. Vài ngày sau, chúng tôi đến một ngôi chùa đạo Phật ở Footscray và ngồi quanh quan tài của bà. Chúng tôi kể chuyện cho bà và cam đoan với bà là chúng tôi luôn ở bên bà.
 Lúc nửa đêm một nhà sư đến và bảo chúng tôi là ông phải đóng quan tài rồi. 
Mẹ bảo chúng tôi cảm nhận tay bà tôi. Mẹ tôi hỏi nhà sư, "Tại sao tay mẹ tôi ấm thế mà cả người lại lạnh ngắt?" "Bởi vì từ sàng các chị đã cầm tay bà," ông nói. "Các chị không hề buông tay."
  Nếu có một nguồn lực trong gia đình chúng tôi, nguồn ấy truyền qua những người phụ nữ.
 Bởi vì chúng tôi là ai và cuộc đời đã định hình chúng tôi như thế nào, giờ chúng tôi có thể thấy rằng những người đàn ông mà có thể đã đi vào cuộc đời của chúng tôi sẽ ngăn trở chúng tôi. Thất bại sẽ đến một cách dễ dàng.
 Giờ đây tôi cũng muốn có con, và tôi băn khoăn về con thuyền. Có ai muốn con của họ phải trải qua con thuyền ấy? Nhưng tôi sợ đặc quyền đặc lợi, sợ cuộc sống thoải mái, sợ quyền sở hữu.
 Liệu tôi có thể cho con tôi một mạn thuyền trong cuộc đời, mạnh mẽ chìm vào mỗi đợt sóng, tiếng động cơ đều đều không đứt, chân trời mênh mông không hứa hẹn điều gì cả? Tôi không biết. Nhưng nếu tôi có thể cho điều đó và vẫn thấy con tôi yên bình vượt qua, tôi sẽ cho con tôi. 

   Lien Hoang Kim đã chuyển ngữ!

Chỉ Là Giấc Mơ ...

   
                       Lặng lẽ....
                       ngồi đếm trăng sao
                       Sợi buồn sợi nhớ
                        Sao vấn vương hoài
                        Trải lòng qua vần thơ
                        Khoảng trống.......
                        giữa quên và nhớ
                        Ngỡ rằng ......
                        thay quên bằng nhớ
                        Hãy xem như ...
                        ta chưa hề lià xa
                        Chỉ một thoáng
                        lạc nhau giữa thực ảo
                         Cho thật nhiều,
                         nhận được có bao nhiêu ?
                         Thôi đành vậy...
                         hỡi em yêu dấu ơi!
                         Cuộc đời là một giấc mơ
                         Và em không biết..

                          nơi đâu bến bở..

                           2011
                           Camly

                           

                                    

Bình An Vô Sự!


Nhà thơ Bùi Giáng có lần viết " Còn hai con mắt khóc người một con...", rồi nhạc sĩ Trịnh Công Sơn nối theo:

Còn hai con mắt một con khóc người!
 Con mắt còn lại...?
Ừ, con mắt còn lại thì sao nhỉ?Con mắt còn lại ... nhìn một thành hai.
Nhìn em yêu thương nhìn em thú dữ..
Nhìn tôi lên cao nhìn tôi xuống thấp...
Con mắt còn lại là con mắt ai?
Con mắt còn lại nhìn tôi ... thở dài!" 

( Trịnh Công Sơn )

Phải rồi, cái con mắt còn lại đáng ghét đó quả là con mắt gây phiền hà cho ta. Nó bị bệnh diplobie, nhìn một thành hai!
Nhưng người bị diplobie thì nhìn một thành hai, giống hệt nhau, còn đằng này,
Trời ạ, nó nhìn em yêu thương, nhìn em ... thú dữ!
Có đời nào vậy không? Cũng là em đó thôi mà lúc thì nồng nàn , tha thiết, lúc thì quỷ sứ, yêu ma?
Chưa hết, con mắt còn lại đó còn " nhìn tôi lên cao nhìn tôi xuống thấp ...", nghĩa là " lên voi xuống chó", đầy hận thù, hằn học.
Con mắt còn lại đó của ai khác - "Con mắt còn lại là con mắt ai?"- nó quan sát ta, nó nhìn ngắm ta và rồi bỗng nó ...thở dài thấy mà ghét ! 
 Thở dài. Bởi nó thấy ta tội nghiệp!
Thấy ta đáng đời! Chi mà khổ rứa?
Con mắt còn lại đó chính là con mắt của " Thức ": của biện biệt, so sánh, đếm đo.
Một khi "Thức" biến thành "Trí" thì mọi chuyện đã khác! " Con mắt còn lại / nhìn đời là không / nhìn em hư vô / nhìn em bóng nắng!".
Là không, chứ không phải bằng không! Là không, đó là cái không của có, cái có của không. Chân không mà diệu hữu.
Cũng có thể nói " Còn hai con mắt khóc người một con" kia là con mắt của Bi!
 Còn "con mắt còn lại nhìn đời là không" này là con mắt của Trí (tuệ).
Bi mà không có Trí thì cứ khóc hoài , dỗ không nín. Trí mà không có Bi cũng chẳng đến đâu!Mắt là để nhìn, để thấy! Và "thấy" như thế nào là một chuyện hệ trọng.
 Thấy thế nào sẽ dẫn tới nghĩ suy, nói năng, hành động thế đó. 
Thấy sai sẽ suy nghĩ, hành động sai. Một vấn đề có thể nhìn dưới nhiều " nhỡn quan", nhiều góc độ khác nhau. Khư khư bám chặt lấy quan điểm của mình, khư khư cho rằng mình đúng, người sai dễ thượng cẳng tay hạ cẳng chân!
Thấy và biết liên quan chặt chẽ với nhau nhưng không phải là một. Thấy vậy mà không phải vậy, không phải vậy mà vậy!
Thấy có thể dẫn tới biết, nhưng biết không ở cái thấy. Bởi thấy do mắt còn biết thì do...não!
Vậy mới có chín người mười ý. Biết rộng dễ thấy rộng - nhìn xa trông rộng - biết ít dễ thấy hẹp, thiên kiến, thiển cận, ếch ngồi đáy giếng !Hai vợ chồng đang xem xiếc trong rạp.
 Cô diễn viên trẻ đẹp rất hấp dẫn đang treo toòng teng trên chiếc đu bay. Người vợ bỗng kêu lên:
Bên dưới không có gì hết! Anh chồng gật đầu đồng ý. Nhưng sau một lúc nhìn kỹ lại, anh nói:Không phải đâu em. Bên dưới có lớp vải màu da người đó chứ!."
Tôi muốn nói không có gì hết là không có lưới bảo hiểm dưới cái đu bay, còn ông đang nói gì vậy hử?!
Thì ra, yêu nhau là cùng nhìn về một hướng mà thấy ... khác nhau! 
Người vợ thì ... từ bi, ông chồng thì từ ái!
Nhãn cầu to một chút đã sinh tật cận thị, trông gà hóa cuốc. Giác mạc cong một chút đã sinh loạn thị, nhìn cái gì cũng méo mó. Rồi loạn sắc, quáng gà... đủ thứ!
Rồi cườm nước, cườm khô, bong võng mạc, thoái hóa hoàng điểm, hoa đốm hư không, cứ tưởng tại không gian, ai ngờ tại mắt mình lão hóa! Khi mất dao thì cái mắt thấy người nào cũng giống kẻ ăn cắp dao.
Mắt giúp ta thấy mà không giúp ta biết.Cái biết nằm ở đằng sau. Nằm ở vỏ não, ở thùy chẩm. tâm thức mặc sức vẽ vời, mặc sứ diễn dịch, phê phán, nhận xét, để rồi chí chóe, sứt càng mẻ gọng.


 Chuyển hóa cái tâm không dễ. Nhưng có thể làm được. Một cụ già hơn trăm tuổi được một nhà báo phòng vấn hỏi bí quyết trường thọ, hạnh phúc. 
Có gì đâu, cụ cười, sáng nào tôi cũng hỏi mình hôm nay nên ở thiên đàng hay địa ngục vậy thôi.
Rồi tôi chọn thiên đàng. Ta vẫn thường nghe trẻ con hát những bài đồng dao như: " Thiên đàng địa ngục hai bên..." đó thôi.
Như một cái công tắc, bật qua bật lại.
Từ cái tâm sinh sự, lăng xăng, căng thẳng, mệt mỏi đến cái tâm vô sinh, vô sự...thảnh thơi, vui thú có khó lắm không?-Khó, nhưng có thể. Vô sự thì bình an.

Đỗ Hồng Ngọc


Ly Cà Phê Đỏ Mắt


Buổi sáng, sau khi đưa Bí đến trường, tôi đi làm. Đường xá lại kẹt xe. Con lộ có bốn dãy đường vậy mà những xe và xe nối đuôi nhau thành những hàng dài, biến xa lộ lưu thông giống như những dãy parking đậu xe.
Nghe cay đôi mắt, chắc phải tìm cà phê uống cho tỉnh ngủ. Tôi quẹo vào quán Starbuck, lại một hàng người đứng chờ!
Ở thành phố lớn đông dân cư, người ta hoặc tập được tính kiên nhẫn hơn, hoặc dễ dàng cau có nỗi quạu hơn vì chờ đợi. Tôi luôn tự nhắc tôi hãy chọn sự kiên nhẫn, hãy mỉm cười và thanh thản đứng chờ, vì vội cũng chẳng được gì, ngòai đường đang kẹt xe kia mà.
Mỗi lần vào quán là cứ như mỗi lần tôi lại đứng nhìn cái bản liệt kê các thức uống pha chế cà phê từ nóng đến lạnh.
 Cà phê uống nóng cũng lại phân ra nhiều lọai, và cà phê uống lạnh cũng có chừng chục thứ, chục kiểu. 
Và, cũng như mọi lần, tôi lại chau mày lắc đầu... chao ơi.. chi mà nhiều vậy!Tôi đọc đâu đó rằng khách hàng của cà phê Starbuck đại thể chia ra gồm ba lọai: 
(1) Những người thích thử các món pha chế cà phê lạ mỗi ngày; 
(2) Những người không biết pha cà phê cho ngon đúng khẩu vị ,dù họ biết uống cà phê rất rành
 ( Chà, cái này thì cũng giống như người biết thưởng thức món ăn ngon nhưng lại không biết nấu ăn vậy mà, phải không nhỉ?) 
 (3)Những người lười không muốn tự pha cà phê nên ghé qua quán mua một ly... cho xong (tôi nghĩ mình thuộc lọai này, thì phải)
.Đã bao lần tôi lắùng tai nghe những người khách hàng đứng trước tôi gọi mua ly cà phê với một tràn dài đủ kiểu... như grande double-shot caramel non-fat caffe latte hoặc tall mocha coconut frapuccino.. 
.. Tôi thắc mắc, nhiều thứ pha chế như vậy liệu cà phê còn nguyên chất vị hay không? 
Và tôi tự nhủ rằng hôm nào mình cũng thử cái gì khác khác lạ lạ, xem ngon dở ra sao. 
Vậy mà mỗi khi vào quán Starbuck thì tôi chỉ mua vỏn vẹn một trong hai lọai: đơn giản là ly coffee nhỏ hoặc là ly double espresso. 
Vài người bạn vẫn thường rủ tôi đi uống cà phê giờ trưa ở sở, đã cười và nói rằng tôi không biết thưởng thức vị lạ, và uống cà phê kiểu như tôi thì... chán bỏ xừ.
 Tôi mỉm cười, không giải thích phân trần chi hết, dù nghĩ rằng nếu thật sự biết thưởng thức ly cà phê thì đừng để hương vị bị loãng, đừng để cà phê bị pha chế mất vị thơm đắng của chính nó. .
.À, đã đến phiên tôi gọi mua...
 Bỗng dưng tôi chợt nghĩ hay là hôm nay mình hãy khác lạ xem sao...
 Uống món gì nhỉ? Cô hàng cà phê đứng tại quầy tính tiền nhìn tôi mỉm cười. Tôi tần ngần vài giây... và mắt vẫn đưa nhìn lên bản menu thức uống đủ lọai. 
Cô bán hàng khéo léo đưa mắt nhìn mấy người khách đứng phía sau lưng tôi rồi lại nhìn tôi, chờ đợi... Thay vì lại gọi ly cà phê thường hoặc double espresso, tôi đã 'biến chế' hơn một tí ti (nhưng thật thì cũng chẳng khác gì so với thói thường), tôi nói vội 'tall coffee with extra shot'.
 Cô quay sang người đang pha chế cà phê, nói là 'tall red eye for this lady'. 
Hay nhỉ, tôi gọi một ly cà phê với thêm một 'shot' espresso để đủ đậm đà cho tỉnh cơn buồn ngủ, thì cô ấy 'dịch' thành một ly cà phê đỏ con mắt. 
Nghe lạ, nhưng cũng đúng thôi !
Khuya qua, lại là một đêm trắng, trằn trọc với trống vắng, mất còn, thương nhớ. Sáng ra, mắt đỏ cay cay...
Tôi uống một ngụm cà phê nóng, không đường, cảm nhận chất đậm đắng loang vị giác.

Niệm Nhiên



 Thói quen mỗi sáng phải có ly coffee nóng bên cạnh : xuân ,hạ ,thu ,đông .
 Không hẳn là ghiền ,đôi khi thay bằng green-tea hay ly olong tea cũng chẳng sao cả .
 Khi ghe' Barnes & Noble  trong khu Metro Point South Coast  hay order ly Cappucino ,   Mocha của Starbuck
 Đôi khi chỉ là thư giãn vừa nhâm nhi ly coffee vừa lướt net ,tai nghe mp3 cũng là niềm hạnh phúc nho nhỏ giữa đời thường ,bạn đồng ý không ?
Camly
08/29/2012 

Thứ Ba, 28 tháng 8, 2012

4:55 ( end )

 Hôm sau, từ xa tôi đã nhìn thấy nụ cười của cô trên sân ga.
Lần này cô mặc chiếc áo gió màu xanh nhạt, quần bò ống côn màu trắng, vẫn đôi bốt đỏ thẫm lần trước.
Vẫn là thanh thiên bạch nhật mãn địa hồng.
- Cô yêu Trung Hoa dân quốc đến vậy sao ? – tôi hỏi tếu.
- Anh nói gì ? – cô nhếch mép cười.
- Tôi nói màu sắc quần áo của cô. – tôi chột dạ trả lời, nghĩ bụng không biết câu đùa tếu vừa rồi có gì không ổn không.
- Ờ - cô trả lời nhẹ tênh.
Tôi nghĩ không chỉ có những người khác khó lòng thưởng thức óc hài hước của cô, mà cô dường như cũng rất khó dung nạp óc hài hước của người khác.
Trên tàu, chúng tôi tiếp tục trò chuyện. Tôi mới biết tên cô : Hân Nhuỵ và Cinderella.
Hai chúng tôi, không có thời gian nào trải qua cùng nhau, cũng chẳng có người bạn nào chung.
Vì thế, những cuộc nói chuyện của chúng tôi, nếu nói là gắng tìm đề tài, thì thà nói là cố gắng thoả mãn sự tò mò về đối phương.
- Cô định học gì ở bên Mỹ ?
- Thống kê giáo dục.- Nếu có thể, tôi hy vọng có thể ở nước ngoài càng lâu càng tốt. 
Tốt nhất là đừng quay lại Đài Loan nữa.
- Cô ghét Đài Loan đến vậy sao ?
- Có rất nhiều người ghét Đài Loan mà, đâu chỉ riêng tôi. Hơn nữa, môi trường ở nước ngoài cũng phóng khoáng hơn.
- Tôi thấy việc ra nước ngoài học tập hay sinh sống là việc riêng của mỗi người, không cần thiết phải chỉ trích đến môi trường ở Đài Loan. – tôi hít một hơi dài, thầm mong gan mình to ra một chút.
- Môi trường Đài Loan quả thật rất tệ, nhưng cũng không cần nói như thể vì Đài Loan tệ quá nên ‘bắt buộc’ phải ra nước ngoài học tập hay sinh sống.
- Dĩ nhiên mỗi người đều có quyền theo đuổi cuộc sống tốt đẹp hơn, hay cơ hội học tập tốt đẹp hơn, - tôi nhìn cô – nhưng khi theo đuổi, cũng nên thừa nhận tham vọng của chính mình, chứ không nên tìm lý do bào chữa.
- Anh giáo huấn hay lắm. - giọng cô vẫn lạnh lùng như cũ.
- Xin lỗi, đây là những lời ghen tị của một kẻ muốn ra nước ngoài mà không thể nào đi được, cô đừng để ý.
- Tôi nói thật đấy. Tôi vẫn luôn muốn được ra nước ngoài, nhưng chưa hề biết tại sao tôi lại muốn ra đi.
- Giọng cô bỗng trở nên dịu dàng :
- Mà những lý do tôi đưa ra để thuyết phục bản thân, thường là ‘Đài Loan quá tệ’ hay ‘mọi người ai cũng đi hết’.Tay phải cô lại mân mê thuỳ tai phải.
Cô thở dài :
- Có lúc nghĩ, ra nước ngoài dù dát một đống vàng cũng chẳng thể thay đổi được gì.
- Bạn trai cô thì sao?
- Anh ấy à? Chắc là sắp chia tay rồi.
Hả? Tại sao?
- Lúc đến bên anh ta là hồi còn trẻ dại, giờ tôi muốn bỏ anh ta rồi.
- Không phải vì chuyện lần trước ở ga Đài Bắc chứ?
- Dù không có chuyện đó, tôi với anh ta vẫn chỉ là hữu danh vô thực. Cho nên tôi thấy rất may mắn.
Cô lại đưa tay lên mân mê thùy tai phải, vừa nói vừa giống như thở hắt một hơi.
Theo động tác của cô, tôi không tránh được liếc nhìn tai cô. Không thấy đôi bông tai pha lê đâu nữa.
Thuỳ tai đã từng đeo bông tai, hình như lộ chút trống vắng.
- Sao hôm nay cô không đeo bông tai?
- Ai quy định có lỗ tai thì phải đeo bông tai?
- À... tôi chỉ hỏi cho có thôi, không có ý gì cả. – tôi hơi ngượng.
- Tôi cũng chỉ trả lời thế thôi, không có nghĩa là tôi không vui. – cô điềm nhiên trả lời.
Câu chuyện dường như kết thúc, chỉ còn lại tiếng tàu chạy và tiếng khóc đòi ăn khô mực của cậu nhóc ngồi phía sau.
Không khí im lặng này kéo dài từ Gia Nghĩa tới tận Tân Trúc.
Tay phải cô chống cằm, nhìn ra ngoài cửa sổ mông lung, ánh mắt như dừng lại ở một nơi nào xa lắm.
Mà nơi xa đó, cứ chuyển động theo chuyển động của con tàu.Những đám mây lãng đãng trên trời, những hàng cây vùn vụt hai bên đường, biển hiệu quảng cáo trên những cánh đồng, đều không thể cản được ánh mắt ấy.
- Đôi bông tai pha lê đó là quà Valentine của anh ta tặng tôi.Khi tàu sắp tới Tân Trúc, nhà ga đang nhắc nhở hành khách xuống tàu chớ bỏ quên hành lý, cô bỗng mở miệng. Khi tôi còn chưa biết phải nói gì tiếp theo, cô đã nói tiếp :
- Tôi còn vì đôi bông tai đó mà đi bấm lỗ tai. – cô lại sờ lên thuỳ tai phải.
Nếu tôi không nhầm, thì đây là lần thứ sáu từ khi cả hai bắt đầu im lặng ở Gia Nghĩa, cô làm động tác đó.
- Khi đó chúng tôi kẻ Nam người Bắc. Mỗi khi nhớ anh ta, tôi lại đeo đôi bông tai đó, sờ lên viên pha lê.
Lần thứ bảy.
- Năm nay tốt nghiệp, đến Đài Bắc ôn Toefl. Lúc đầu tôi rất vui, vì không còn phải chịu đựng sự nhung nhớ nữa.
- Còn bây giờ ? – cuối cùng tôi cũng tìm được một chỗ trống để chêm vào một câu.
- Bây giờ tôi phát hiện ra, tình cảm mà không còn phải nhung nhớ, thì không còn gọi là tình cảm nữa rồi.
- Hơi khó hiểu.
Nhớ nhung là dùng đầu để nghĩ, còn ở bên nhau là dùng mắt để nhìn. Có lẽ tình cảm của sự nhung nhớ luôn đẹp hơn.
- Tại sao ?
- Bởi vì đầu óc thì dễ dàng lãng mạn hoá, còn mắt nhìn thì chỉ có thể phản ánh hiện thực mà thôi.
Cô lại thở mạnh một hơi, sau lần thứ tám.
- Thôi bỏ đi, tôi chẳng còn lý do gì để nhớ anh ta nữa.
Tôi không đành lòng đếm tiếp số lần cô sờ lên thuỳ tai phải nữa, trầm ngâm suy ngẫm về những lời cô vừa nói.
Cũng giống như cô đang trầm ngâm. Nhưng tôi trầm ngâm suy nghĩ, còn cô trầm ngâm, phải chăng là nhung nhớ ?
Tôi nghĩ cô nhất định tưởng rằng, bỏ đi đôi bông tai là có thể vứt bỏ tình cảm đã qua, cắt đứt tất cả mọi nhung nhớ.
Cô hy vọng tự đưa ra cho mình một lý do để không nhớ người đó nữa, nhưng vẫn giữ lại thói quen khi nhớ anh ta.
Đôi bông tai hữu hình đã vứt đi rồi, nhưng tình cảm vô hình không phải nói bỏ là có thể bỏ được.
Bởi vì nếu có thể dễ dàng dứt bỏ, thì đâu thể gọi là tình cảm?
- Cuối cùng cũng đến Đài Bắc.
 – cô khoác áo khoác vào, mỉm cười nhìn tôi :
- Đi ăn cái gì đi. Tôi phải mời anh chứ.
- Why ?
- Chà, tiếng Anh cơ đấy. Anh quên là tôi vẫn chưa đưa anh tiền vé tàu sao?
Cô bỗng mỉm cười rạng rỡ. Tôi bất giác đờ người ra...
Có lẽ vì nụ cười của cô quá rạng rỡ, cũng có lẽ chỉ vì tôi chưa từng thấy cô cười sảng khoái và ấm áp như vậy.Tuy tôi biết đứng trên núi băng ở Nam cực vẫn có thể thấy được mặt trời, nhưng tôi vẫn không thể hình dung mặt trời và núi băng ở cạnh nhau.
- Tiền vé là 571 đồng, chúng ta ăn cái gì ngon ngon một chút. – cô cao hứng đề nghị.
- Chẳng phải cô bảo ‘mời’ tôi sao?
- Anh thấy có khả năng đó không?
- Tôi thấy chắc chắn là không có.
- Biết thì tốt rồi. Quen với tôi xem như anh xui xẻo, cho nên cứ tiêu hết 571 đồng này đi có phải hơn không.
- Được thôi.
Chúng tôi tìm tới một quán ăn Âu ở gần ga Đài Bắc. Là một nhà hàng có những người phục vụ với nụ cười hết sức khoa trương.
Giá cả của loại nhà hàng này thông thường sẽ tỷ lệ thuận với nụ cười của người phục vụ.
Chúng tôi vừa ăn vừa tán gẫu. Cô kể về cuộc sống sinh viên của cô, và cả những tháng ngày bi thảm ở Đài Bắc.
Bi thảm là từ cô dùng.
Còn tôi, một suất sườn bò 500 đồng mới gọi là bi thảm.
Càng thảm hơn là còn phải trả thêm một đống tiền phục vụ.
- Phải trả thêm tiền phục vụ đúng là hết sức vô lý.
Ra khỏi nhà hàng, tôi oán thán.
- Dĩ nhiên là phải trả rồi.
Nếu không tại sao người ta lại tươi cười lịch sự chào anh là ‘hoan nghênh quý khách’ chứ ?
- Tôi thà bị họ mắng là ‘Đến đây làm gì?’ mà tiết kiệm được phí phục vụ còn hơn.
- Óc hài hước của anh còn kỳ quái hơn cả tôi nữa đấy. – cô lại cười toe.
- Không dám không dám. Trước mặt cô, óc hài hước của tôi chỉ là có chút nhân tính hơn một chút thôi.
- Anh đang giễu tôi đấy à ? – giọng cô pha chút đùa cợt.
Không ngờ cô cũng giống những cô gái khác, cũng biết nói đùa theo kiểu này.
- Còn 21 đồng nữa, ăn gì bây giờ ? – có lẽ vì thời tiết nên giọng cô như hơi run run.
- Ê, ở kia bán bánh đậu đỏ kìa.
– Cô chỉ về phía bà cụ bên kia đường : - Ăn bánh đậu đỏ được không ?
- Of course, why not?
Anh lại nói tiếng Anh rồi. Đừng có quên, tôi đang ôn thi Toefl, nhưng đã đạt đến trình độ cao nhất của tiếng Anh rồi đấy.- Vâng vâng vâng, sau này không dám múa rìu qua mắt thợ nữa.
- Thực ra anh chỉ bị phát âm không chuẩn, ngữ điệu không đúng lắm mà thôi.
Tôi nghe vẫn hiểu anh nói gì.
Mở miệng ra nói tiếng Anh, ngoài ngữ điệu và phát âm ra, còn cái gì nữa chứ ?
Chúng tôi mua 20 đồng bánh đậu đỏ. Vừa cầm miếng bánh, cô vội vã ăn ngay.
- Vừa rồi cô ăn chưa no à ?
- No chứ, no căng cả bụng.
- Vậy sao cô vẫn ăn được nữa?
- Nếu phụ nữ có thể chống lại sự mê hoặc của đồ ăn, thì đã không có nhiều trung tâm giảm béo đến vậy.
Tôi gật gật đầu, coi như đồng tình.
- Vẫn còn 1 đồng nữa... – cô mân mê thuỳ tai phải, cúi đầu suy nghĩ, cuối cùng nói:
- Tôi cho anh số điện thoại, lát nữa anh gọi điện thoại công cộng cho- Tôi sợ 1 đồng không đủ đâu – tôi nhét mẩu giấy vào túi áo khoác, cười nói.
- Thật không? Dám cá với tôi không? Tôi quyết không để anh phải móc đồng thứ hai ra đâu.
Cô lại quay về trạng thái lạnh lùng. Thì ra Nam Cực dù có mặt trời, cũng vẫn có đêm đen.
Và tôi cũng phát hiện ra, động tác sờ thuỳ tai của cô cũng giống như ánh sáng xanh nhạt của đôi bông tai pha lê, đều làm tôi chói mắt.
- Muộn lắm rồi, cô định về như thế nào?
- Tôi thuê nhà ở gần đây, đi bộ về là được rồi.
- Có cần tôi đưa cô về không?
- Không cần đâu, tôi không thích cho người ta biết chỗ ở của tôi.
- À. Vậy thì tạm biệt.
- Anh có thể nói bye bye bằng tiếng Anh mà, không sợ bị tôi cười đâu.Nói xong, cô lại cười, lấy ra một đồng 1 xu: - nhớ gọi điện cho tôi đấy. Đi đường cẩn thận.
Tôi về đến nhà, tiện tay vứt chiếc bánh đậu đỏ lên mặt bàn ăn, rút miếng giấy trong túi áo ra, lại ra đường gọi điện thoại công cộng.
- Xin hỏi...
- Không cần phải hỏi, ở đây chỉ có mình tôi thôi. – cô nhanh chóng ngắt lời tôi: - anh về đến nhà chưa?
- Về rồi. Còn cô?
- Hỏi thừa. Chẳng lẽ anh gọi điện giả vờ?
Tôi gõ gõ đầu, tự mắng mình ngu ngốc, rồi nghĩ không biết nên tiếp tục làm sao?
- Thế sao anh còn ra ngoài gọi điện thoại công cộng?
- Chẳng phải cô nói phải gọi điện thoại công cộng hay sao?
- Vậy trên người anh nhất định chỉ có một đồng 1 xu thôi phải không?
- Phải.
- Anh đúng là ngốc. Chúng ta có cá cược đâu. Cho tôi số điện thoại của anh. 10 phút sau tôi gọi lại cho.
Tôi không hề suy nghĩ gì, đọc luôn số điện thoại cho cô.
Đến cả thời gian nghĩ xem nên do dự nên nghi ngờ nên vui sướng hay nên từ chối cũng không có.
-Ừm, là tôi đây. – 10 ' sau, lời mở đầu của cô từ phía đầu dây bên kia chỉ đơn giản như vậy.
- Điện thoại nhà cô chỉ có mình cô, nhưng chắc gì điện thoại nhà tôi đã chỉ có mình tôi!
- Tôi tin là anh nhất định ngoan ngoãn đợi điện thoại của tôi, đúng không?
Tiếng cười của cô truyền qua ống nói, lại có cảm giác như trẻ thơ.
- Cô nói đúng – như bị lây tiếng cười của cô, tôi cũng thấy thoải mái hơn.
Không hiểu do đường dây điện thoại có thể làm tăng độ ấm áp trong giọng nói của cô, hay vì cô trong điện thoại vốn không hề lạnh, tôi cảm thấy nói chuyện điện thoại với cô rất an toàn.
Cái gọi là an toàn, có nghĩa là tôi không phải lo mỗi câu tôi buột miệng nói ra sẽ khiến cô phóng trở lại một mũi tên lạnh lẽo.
Đã từng có thời gian, tôi quên mất chúng tôi chỉ có thể coi là bạn không thân thôi, thậm chí cũng không dám nói là bạn của nhau.
Giống như vai nam chính trong phim lúc ôm vai nữ chính thề non hẹn biển, quên mất rằng chỉ cần đạo diễn hô:'' Cut,"" nàng có thể chỉ là mụ vợ già của người khác mà thôi, hỉ nộ ái lạc của nàng chẳng hề liên quan gì tới chàng.
Hoặc là nàng sẽ vội vã trèo lên Taxi tới khách sạn hẹn hò với các đại gia.
Hoặc là nàng sẽ chửi thầm thằng diễn viên chính sao mà ôm chặt thế.
Tôi chỉ nhớ lúc cô gọi điện tới là vừa qua 12 giờ đêm.
Giờ này Cinderella nên trút bỏ bộ xiêm y lộng lẫy trên người, cởi bỏ đôi giày pha lê.Không có đôi giày pha lê và bộ xiêm y, Cinderella mới là cô bé lọ lem, chứ không phải nàng công chúa cao sang như nàng mơ tưởng.
Còn khi tôi cúp điện thoại, đũa thần của bà tiên hết hiệu lực, tôi mới biết đã xảy ra chuyện gì.
- Đúng 10h sáng mai gặp nhau ở cửa Tây ga Đài Bắc. – tôi nhớ cô đã nói như vậy.
Nhưng tôi quên tôi đã trả lời như thế nào.
Tôi thậm chí còn quên rằng mình đã đồng ý hay chưa.
Tôi chỉ nhìn kim đồng hồ đang chỉ số bốn trên tường, rồi nhẩm xem còn được ngủ thêm bao nhiêu tiếng nữa.

Thái Trí Hằng

1/Cinderella phiên âm theo tiếng Trung là Hạnh Đế Nhuỵ La, chữ Hạnh và chữ Hân phát âm giống nhau.
2/Trời xanh mây trắng mặt đất ngập màu đỏ tươi.
3/ The Baron in the tree – tiểu thuyết của Italo Calvino.
4/ Hiệu sách nổi tiếng ở Đài Loan.
5/ Một hiệu sách ở Đài Loan
6/ Italo Calvino (1923-1985): nhà văn, nhà tiểu thuyết người Ý.